• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Làm ông chủ cửa hàng tại phố buôn bán, thật ra hắn rất thích tiếp đãi các bé con vừa mới rời khỏi nhà ấp.
Bởi vì đồ vật mà bọn họ dùng để trao đổi đều là mười năm mới thấy một lần.
Nhà ấp chính là một vườn hoa thánh linh được các vị thần thượng cổ tạo ra.

Cứ cách mười năm lại có một nhóm tiểu yêu tinh ra đời, những sinh vật sống trong đó đều được Thần Ánh Sáng chiếu cố, vô cùng trân quý.
Bởi vì tính đặc thù của nhà ấp, nên các bảo vật trong đấy chỉ có thể được các bé con mang theo khi chúng rời khỏi nơi đó.
Đây là món quà mà Thần Ánh Sáng dành tặng cho các bé con.

Yêu tinh trưởng thành ngoại trừ việc chăm sóc các bé con ra thì không được mang bất kỳ vật gì ra khỏi nhà ấp, nếu không sẽ bị Thần Ánh Sáng trừng phạt.
Các bé con thu thập vật phẩm trong nhà ấp theo sở thích riêng của chúng.

Đa số là hạt giống lấp lánh, lá cây xinh đẹp hay những hòn đá nhỏ đáng yêu.

Chẳng ai giống như bé con tóc vàng này, đến cả vỏ cây và lớp xác do côn trùng lột ra cũng nhặt.

Vỏ cây cabal là nguyên liệu quan trọng để chế tạo một số loại thuốc.

Nếu nghiền thành bột thêm vào thì có thể thay đổi chất lượng của thuốc.

Nếu một người chế thuốc trên đại lục có được một mảnh nhỏ của cây cabal, anh ta có thể thăng cấp từ đại ma dược sư lên thần dược sư.
Đáng tiếc, cây cabal chỉ sinh trưởng trong nhà ấp của khu rừng Yêu Tinh.
Đến yêu tinh còn không thấy được mấy lần, huống chi là các chủng tộc khác bên ngoài khu rừng.
Bởi vì cực ít bé con thích nhặt vỏ cây làm đồ sưu tầm.
Tuy hắn có cả một cửa hàng trang phục, cũng là người hiểu biết rộng rãi.

Nhưng khi nhìn thấy bảo vật trong túi của Thư Lê thì cũng không khỏi ao ước mà liếm môi, hận không thể lấy hết chỗ này.
Đáng tiếc, giày nhỏ của hắn không đáng giá đến thế.
Yêu tinh là sinh vật có lòng hiếu kỳ nhưng không tham lam.

Nhìn thấy nhiều bảo vật như vậy, ông chủ kinh ngạc không ngớt, sau đó chọn lấy đá nguyệt hân có giá trị thấp nhất.
Ngay cả vậy thì giày nhỏ vẫn không thể ngang giá với đá nguyệt hân được.
Yêu tinh trưởng thành sẽ không chiếm hời của bé con.
"Ngoại trừ giày thì các em còn thiếu gì nữa không?".

Ông chủ lấy ra một đống đồ phù hợp với các bé con dưới ba tuổi.

Ví dụ như quần áo ma thuật, bao cổ tay, bao đầu gối, ngạch sức*, vòng cổ, đai lưng,v.v....!Cái gì cần cũng có.
Thư Lê rất có hứng thú với quần áo.
Quần áo trên người cậu bây giờ là "quà tân thủ" mà Aisha đưa cho.


Tuy rằng không lo ướt, không sợ bẩn, nhưng mặc lâu rồi cũng thấy chán.
Quần áo trong cửa hàng trang phục có kiểu dáng đa dạng, chất liệu tốt, tay nghề tinh xảo, sờ lên rất thoải mái, Thư Lê chọn liền bốn bộ.
Ngoài ra, cậu còn nhìn trúng một chiếc túi đeo chéo cỡ vừa, có thể thoải mái đựng năm quyển sổ ghi.

Bên ngoài còn có một ngăn vuông nhỏ dùng để đựng mấy thứ linh tinh.
Ông chủ vui vẻ đóng gói giúp cậu.

"Còn có thể lấy thêm ít đồ nữa".
"Dạ?".

Thư Lê kinh ngạc không thôi.
Một viên đá nho nhỏ mà đổi được nhiều thứ như vậy sao? Cậu hơi ngại, cảm thấy mình đang chiếm hời của ông chủ.
Nhưng ông chủ vẫn kiên trì bảo cậu chọn thêm gì đó, cậu nghĩ một lúc rồi đưa ra một yêu cầu nhỏ.
"Vậy có...quần mặc trong....không ạ?".

Vừa nãy chỉ lo chọn quần áo mà quên mất cậu cũng cần có quần con để tắm rửa.
Lớn bằng từng này, đây là lần đầu tiên cậu mặc một chiếc quần con suốt 3 tháng trời.

Tuy cứ cách 2 ngày giặt một lần, nhưng ít nhiều cũng có chút lấn cấn.

Mỗi lần đợi quần con phơi khô đều không thể hoạt động quá mạnh, chỉ sợ bước chân quá lớn là lộ hết ráo.
"Cái gì cơ?".

Ông chủ không hiểu lắm.

Khi bé con nói tới ba chữ kia thì ậm ờ nghe không rõ.
Thư Lê đỏ bừng mặt, xấu hổ gãi ót, lắp bắp giải thích:"Chính là....cái nhỏ nhỏ....mặc bên trong....".
"Là quần con ạ!".

Angel cho rằng cậu không biết biểu đạt như thế nào, bèn nhiệt tình mà nói giúp cậu.

Nói rồi còn vén vạt áo của mình lên, để lộ quần tứ giác bên trong ra.
Thư Lê ngây người, giây tiếp theo, cậu như tia chớp lao tới kéo vạt áo của nhóc xuống.
"Không được tuỳ tiện để lộ quần con!".

Thư Lê gấp đến độ hiếm khi nói được một câu hoàn chỉnh.
"Ò....".

Angel sửng sốt trả lời.
Thư Lê đau đầu muốn đỡ trán.

Bé con yêu tinh tâm tư đơn thuần, còn chưa hình thành ý thức giới tính, càng không cảm thấy xấu hổ.

Thi thoảng làm ra một vài hành động vô tri khiến cậu toát mồ hôi hột.
Ông chủ bị sự ngây thơ của bé con chọc cười, vui vẻ nói:"Thế cũng như giày, bây giờ có thể làm luôn".

Hắn quay người lấy ra tấm vải tơ tằm tốt nhất, đảm bảo thoải mái thông khí, sẽ không làm "chíp chíp" của bé con nổi mẩn đỏ lên.
Kumandi liếc mắt nhìn bé con tóc vàng ngoan ngoãn ngồi trên ghế, rơi vào trầm ngâm.
Quả nhiên cậu hiểu được xấu hổ.
Thời hắn lớn bằng cậu cũng có nội tâm xấu hổ mạnh mẽ đến vậy sao?
Hình như là không.
Hắn và các bé con khác toàn trần truồng bay khắp nơi trong suốt một thời gian dài, hoàn toàn không nghĩ tới chuyện mặc quần con.
Làn da của bé con mềm mịn nõn nà, không thích bó buộc.

Nếu như có thể thì bọn họ còn không muốn mặc cả quần áo ấy chứ.
Ông chủ cắt "xoẹt xoẹt" mấy tiếng, vải đã được cắt xong, sau đó lấy kim chỉ cẩn thận may vá, từng chiếc quần con tinh xảo đáng yêu ra đời.
Thư Lê lấy cái gì, ba đứa khác cũng phải lấy y hệt.
Ông chủ làm liền một lúc 12 cái quần con, mỗi bé con ba cái.
Thư Lê lấy được quần xong thì nhanh tay nhét vào túi xách.
Disio và Agel lấy Thư Lê làm đầu, cậu mua cái gì thì bọn họ mua cái đó.

Budno là bạn nhỏ nhập hội sau, rất coi trọng người bạn chia sẻ thức ăn với nhóc là Thư Lê nên cũng không chút do dự mà noi theo cậu.
Mua được đồ muốn mua, bốn bé con vui vẻ theo Kumandi rời khỏi cửa hàng trang phục.
Ông chủ đứng ở cửa, mặt mày phơi phới nhìn bọn họ rời đi.
Disio muốn mua một cái cung bạc, Kumandi bèn dẫn bọn họ tới cửa hàng vũ khí.
Ông chủ cửa hàng vũ khí cũng giống như ông chủ cửa hàng trang phục, nhiệt tình tiếp đón đoàn bé con đáng yêu này.
Dưới sự trợ giúp của Kumandi, Disio mua được một cây cung vừa tay, Angel mua một thanh đoản kiếm.
Thư Lê vốn không có ý định mua vũ khí, nhưng bạn mình mua, cậu cũng muốn một thanh dao găm.
Vỏ ngoài của con dao này có màu vàng lấp lánh, bên trên được khảm nhiều viên đá quý nhỏ vụn, treo bên hông trông như một món trang sức xinh đẹp.
Cậu thích lắm, dùng một gốc cỏ nhật kim ra trao đổi.
Ông chủ cảm thấy một thanh dao găm không đủ để đổi lấy một gốc cỏ nhật kim nên lại đưa thêm cho cậu một bộ bao cổ tay và một đôi găng tay, đề phòng cậu bị cắt vào tay trong lúc nghịch dao.
Ra khỏi cửa hàng vũ khí, đoàn người lại đi thẳng tới cửa hàng tạp hoá.
Các mặt hàng trong tiệm phong phú đa dạng, cái gì cũng có, lớn thì có đồ dùng sinh hoạt, nhỏ thì có đồ chơi trẻ em, nom như một siêu thị cỡ lớn.

Bốn bé con vui mừng phấn khởi bước vào, ra tay mua mua mua cực kỳ hào phóng, túi xách bị nhét chật ních, muốn nhét thêm cũng không nhét nổi.
Kumandi làm người tốt tới cùng, cống hiến túi trữ vật của bản thân rồi hộ tống bọn họ về nhà.
Thư Lê đứng trước cửa nhà mình, dưới chân là túi đồ căng phồng, khuôn mặt nhỏ trắng nõn ngẩng lên, đôi mắt màu lục sáng ngời nhìn học sinh giỏi Yên Tĩnh.
"Cảm ơn anh...!Đây là, quà cảm ơn, mong anh nhận lấy".

Cậu xoè tay, trên lòng bàn tay có một hạt giống của hoa hồng tinh.

"Không cần đâu".

Kumandi lắc đầu.

Đối với hắn mà nói, việc dẫn các bé con đi dạo phố buôn bán chỉ là chuyện nhỏ không tốn sức gì, không đáng để nhắc tới.
"Phải cần!".

Thư Lê khăng khăng chìa nắm tay ra trước mặt hắn.

Nếu không có học sinh giỏi Yên Tĩnh giúp đỡ thì mấy đứa nhóc bọn cậu có lẽ vẫn còn đang lạc đường rồi!
Kumandi thấy cậu kiên trì như vậy thì nhíu mày hỏi lại:"Một hạt giống của hoa hồng tinh có thể đổi ba món không gian trữ vật, em có chắc là cho anh không?".
"Uhm".

Thư Lê gật mạnh một cái.

Trong nhà cậu còn nhiều hạt giống hoa hồng tinh lắm nè! Thêm một hạt không nhiều, thiếu một hạt không ít.
Kumandi lẳng lặng nhìn bé con, mãi một hồi sau mới đưa tay ra nhận.
Thư Lê thấy hắn nhận thì vui vẻ cười híp mắt.
Kumandi cất hạt giống vào túi trữ vật rồi nói:"Mỗi ngày anh sẽ dành ra một chút thời gian để dạy em tiếng Tinh Linh".
"Éc?".

Thư Lê sững người.

Lời này của học sinh giỏi là sao?
"Sau bữa tối anh sẽ lại tới tìm em".
Không chờ Thư Lê đáp lại, Kumandi đã vỗ đôi cánh màu tím đen, bay đi như một cơn gió.
Thư Lê vươn đôi tay Nhĩ Khang, há miệng không nói lời nào, trơ mắt nhìn bóng dáng của Kumandi biến mất dưới ánh hoàng hôn.
Là cái như cậu nghĩ sao?
Trò giỏi Yên Tĩnh....sắp trở thành gia sư riêng của cậu?
Thư Lê trợn mắt há mồm.
Không thể tin được, thế gian lại có chuyện tốt bực này!
Ầu oao~
Học sinh giỏi Yên Tĩnh đúng là một người siêu cấp tốt bụng!
Thư Lê phấn khởi, sau khi kéo túi đồ vào nhà liền gọi đám bạn thân cùng tới nhà ăn của trường học để ăn tối.
Bé con tuổi này rất thích thể hiện, đến nhà ăn cũng phải mang theo tất cả chiến lợi phẩm mà bản thân đã mua ở phố buôn bán.

"Wow, Disio, cung bạc của cậu đẹp quá đi mất!".
"Cung vàng của Budno cũng không tồi nha!".
"Angel, Angel, treo trường kiếm ở bên hông có nặng không?".
"Mình cảm thấy dao găm của Sperion là thích hợp cho chúng ta sử dụng nhất".
"Giày của mấy cậu trông hay ghê, mình cũng muốn....".
"Đây là nhẫn trữ vật sao? Tốt quá, có thể mua để đeo trước cũng được".

"Có vòng tay trữ vật, vòng cổ trữ vật, hoa tai trữ vật không á?".
"Angel, cái này là thú bông hả? Oa! Nó biết tự mở miệng kìa, thú vị ghê!".
"Hoá ra phố buôn bán vui như vậy ư? Ngày mai mình muốn đi mua mua mua!".
"Huhu, lúc rời nhà ấp mình chỉ mang theo mấy hạt giống thôi, không đủ dùng thì làm sao?".

"Đừng khóc nà, mình có nhiều lắm, chia cho cậu một nửa".
"Cảm ơn cậu nha, nhưng một chút là đủ rồi, không cần nhiều đâu".
Trên bàn cơm, các bé con ồn ào náo nhiệt, trái tim hư vinh của bốn đứa nhóc được đi phố buôn bán cảm thấy thoả mãn cực kỳ.
Thật ra Thư Lê không muốn khoe khoang đâu, dù sao cậu cũng đã 18 tuổi rồi.

Nhưng bị đồng bạn đứng bên cạnh lây nhiễm, cậu cũng vô thức bị ảnh hưởng, khoe chiếc giày và thanh dao găm treo bên hông ra, được một đám bé con vây quanh hỏi đông hỏi tây.
Chờ cơm nước xong xuôi, cậu đưa ra lời hứa ngày mai tan học sẽ dẫn các bé con khác đi phố buôn bán dạo chơi.
Ông chủ cửa hàng trang phục nhất định sẽ rất vui vẻ.
Bởi vì các bé con khác đều muốn có một đôi giày và quần con mới.
Trở lại khu ký túc xá, Thư Lê vẫy tay chào tạm biệt các bạn, cảm thấy mỹ mãn mà trở về nhà, sắp xếp lại chiến lợi phẩm của ngày hôm nay.
Cậu lấy hết món này đến món khác ra khỏi túi.
Quần áo, quần con, ấm trà, chén trà, bình nước, mâm, gương, lược, giấy bổi, bếp lò nhỏ, lá trà, thảm, tranh treo tường, v.v.....
Quá nhiều, cậu sửa sang hết nửa ngày trời, bận đến mức mồ hôi mồ kê đầy đầu.
Cậu thực sự rất thích mua đồ, cũng thích thu gom đồ.
Trong ba tháng ở nhà ấp, ngày nào cậu cũng lôi kéo tóc đỏ và tóc trắng đi thám hiểm, nhặt nhạnh đủ thứ giấu vào giường hoa làm đồ sưu tầm.
Không ngờ đồ sưu tầm của cậu ở bên ngoài lại đáng giá như vậy.
Một hòn đá nhỏ, một ngọn cỏ, một hạt giống mà lại đổi được nhiều thứ đến thế.
Đột nhiên, Thư Lê cảm thấy bản thân trở thành đại gia bạc tỉ.
Trong tủ của cậu còn rất nhiều thứ khác, chỉ riêng hạt giống của hoa hồng tinh đã có đến 200 hạt.
Thư Lê vào nhà tắm tắm rửa một trận, để bản thân bình tĩnh một chút.

Sau đó thay quần áo và quần con mới, cả người cũng rạng rỡ hẳn lên.
Bước ra khỏi nhà vệ sinh, cậu ngồi vào bàn học, mở quyển sổ tay mới mua ngày hôm nay ra.
Đây là một quyển sổ ma thuật.
Đừng nhìn bề ngoài mỏng manh của nó, mở ra mới thấy bên trong có vô số tờ giấy.

Một quyển này bằng mười quyển sổ bình thường, đủ cho Thư Lê viết rất nhiều chữ.
Lúc ấy nghe ông chủ cửa hàng giới thiệu xong, Thư Lê đã không nhiều lời mà mua luôn.
Một quyển sổ thần kỳ như vậy, quả thực là bảo bối được chế tạo riêng cho cậu.
Kiếm hời rồi!
Vuốt ve hình vẽ ma trận trên bìa sổ, trong lòng Thư Lê kích động không thôi.
Đường cong thanh thoát này, hoa văn phức tạp này, chất lượng thượng thừa này, trang giấy trơn mịn này, vừa nhìn là biết xuất phát từ tay của đại sư luyện kim.
Thư Lê lấy ra năm quyển sổ ghi bình thường, xếp từng cái lên bàn, vặn ngón tay rồi cầm bút lông chim lên, cậu quyết định sẽ chép hết nội dung của năm quyển này vào quyển sổ ma thuật.
Hơi tốn công sức một chút, nhưng vừa hay có thể ôn cái cũ mà biết cái mới!
Coi như ôn tập lại hoy~
Đương lúc cậu định bắt tay vào việc thì bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa lễ phép.
Ế?
Trời tầm này cũng tối cả rồi, ai lại đến tìm cậu vậy nhỉ?
"Cộc, cộc, cộc...".
Tiếng gõ cửa đều đều lại vang lên.
Thư Lê đột nhiên vỗ trán, nhớ ra rồi.
Là Yên Tĩnh.
Là gia sư riêng của cậu!
Thư Lê vỗ cánh, nhanh chóng bay ra mở cửa.
Ngoài cửa, thiếu niên yêu tinh mắt tím tóc đen nhã nhặn lịch sự mà chào cậu:"Chào buổi tối, làm phiền rồi!"..

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK