• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Lâu Chủ, van cầu Ngài ” trong đại sảnh, một nữ tử xinh đẹp quỳ trên mặt đất đau khổ cầu xin, – “Lâu Chủ, Hồng Sương biết hôm nay Hồng Sương chỉ có thể lấy cái chết tạ tội, nhưng hài tử là vô tội, thỉnh Lâu Chủ nể tình Diệp nhi là cốt nhục của ngài, buông tha Diệp nhi đi. Hồng Sương nguyện kiếp sau làm trâu làm ngựa báo đáp Lâu Chủ.” – Dứt lời, nữ tử lại liên tục dập đầu, cho đến khi trên trán bắt đầu chảy máu.

Người được kêu Lâu Chủ là một nam tử tuấn mỹ nhưng trên mặt không chút thay đổi nhìn tất cả, một lúc lâu mới mở miệng nói rằng:

” Hồng sương, ngươi bán đứng hành tung của ta làm cho ta ở trên đường bị tập kích, ngươi hiện tại còn có tư cách gì cùng ta đàm điều kiện.” – Thanh âm là tuyệt đối lạnh lùng cùng vô tình, – “Đem nàng lôi ra ngoài.” – Nói xong, vài tên thị vệ gần đó đem nữ tử vẫn đang kêu khóc lôi ra ngoài.

“Lâu Chủ, van cầu ngài buông tha Diệp nhi. . . . . Lâu Chủ… .” – Bị lôi ra ngoài nhưng nữ tử kia vẫn không ngừng cầu xin, cho đến tái không còn một tiếng động.

“Lão gia. . . .” – Quản gia Mạc Lâm do dự nhìn về phía chủ tử mình, Hồng Sương tuy rằng chết chưa hết tội, nhưng đại thiếu gia dù sao chỉ có 1 tuế, hài tử nhỏ như vậy . . . . .

“Thế nào, lời nói của ta các ngươi nghe không hiểu sao?” – Tuấn mỹ nam tử trên mặt hiện lên không hài lòng, những người khác muốn mở miệng cầu tình đều lập tức ngậm miệng lại, Lâu Chủ chính là từ trước đến nay không nói hai lời.

“Đem hài tử của nữ nhân kia đưa đến phía sau núi, phái một người đến chăm sóc, không có sự cho phép của ta bất luận kẻ nào cũng không được tới gần, người nào trái lệnh trục xuất khỏi Thích Nhiên Lâu.” – Dứt lời đứng dậy ly khai đại thính(*)một chút cũng không thèm quan tâm lời nói của nàng, hài tử đó chính là thân sinh cốt nhục của hắn.

=== ====== ====== ====== ====== ====== ===

Bên ngoài gió lạnh gào thét, hai ngày qua tuyết rơi rất nhiều làm cho trời đất một mảnh đen kịt. Một thân thể nhỏ gầy đang quấn giữa cái chăn bông cũ nát mà lạnh run, giữa khe hở từ nhà gỗ gió lạnh thổi vào, làm cho thân thể nhỏ bé run rẩy càng ngày càng tăng. Phong Diệp hiện tại toàn thân đã đông cứng, trong bụng do quá đói mà thỉnh thoảng truyền ra tiếng vang.

Nhũ mẫu luôn chăm sóc mình đã nhiều ngày rồi chưa có tới, Phong Diệp vẫn dựa vào một ít lương khô còn lưu lại trong phòng để có thể no bụng, nhưng lương khô tại hai ngày trước cũng đã ăn hết. Hắn biết mình vì sao lại ở chỗ này, nhũ mẫu đã có nói với hắn, nhưng hắn không hận cha cũng không oán mẫu thân, tuy rằng hắn chỉ có năm tuổi, nhưng nhũ mẫu đã nói với hắn oán hận sẽ chỉ làm người ta càng thêm thống khổ. Chính là. . . . . Hắn thực sự lạnh quá lại thật đói.

Quấn chăn bông, Phong Diệp run rẩy đi ra ngoài, hắn biết ngày hôm nay nhũ mẫu sẽ không tới, hắn phải vì bản thân mà đi tìm cái gì để ăn. Mở ra cánh cửa, bên ngoài tuyết rơi rất nhiều gió lạnh đột nhiên vọt đến, thân thể nhỏ bé của Phong Diệp bị gió tuyết quét ngã xuống đất, chậm rãi đứng lên, Phong Diệp hướng ra phía ngoài khó khăn mà đi, không lâu sau thì bóng dáng nho nhỏ biến mất ở trong thiên địa.

=== ====== ====== ====== ====== ========

” Lão gia ” – Mạc Lâm thần sắc có chút lo nghĩ mà gọi, – ” Vừa rồi phía dưới có người báo lại, nhũ mẫu phụ trách chăm sóc đứa bé ở phía sau núi kia nửa tháng trước đã qua đời, thuộc hạ vừa rồi phái người đến hậu sơn kiểm tra, thì không thấy đứa bé kia, mấy ngày nay tuyết lớn như vậy, có muốn hay không phái người đi tìm .”

” Ngươi an bài đi.” – Nam tử vẫn không ngẩng đầu, không chút nào quan tâm mà phân phó một câu, như cũ nhìn trong tay giản báo(*).

“ Vâng, lão gia.” – Mạc Lâm âm thầm thở dài, lui ra ngoài.

Thích Nhiên Lâu Lâu Chủ Phong Khiếu Nhiên lãnh khốc vô tình, cơ trí tàn nhẫn, trong chốn giang hồ không người nào không biết không người nào không hiểu, năm ấy 14 tuổi thì sáng lập Thích Nhiên Lâu, ba năm sau Thích Nhiên Lâu trở thành truyền kỳ trong chốn giang hồ. Mà bản thân của hắn càng lớn thì càng tuấn mỹ, cũng làm cho đông đảo nữ tử chạy theo như vịt, nhưng hắn chưa bao giờ dừng lại lâu ở một nữ nhân. Năm đó trên giang hồ mỹ nữ nổi danh Hồng Sương là một người duy nhất bên người Phong Khiếu Nhiên thời gian vượt lên đến hai năm, nhưng lại bị phát hiện là nội ứng của Vong Ưu Bảo _ kẻ thù không đội trời chung của Thích Nhiên Lâu, sau đó thì bị Phong Khiếu Nhiên không chút lưu tình vứt bỏ, ngay cả Hồng Sương vì hắn sinh một nhi tử cũng không biết tung tích, Vong Ưu Bảo thì tại hai năm sau đã bị Phong Khiếu Nhiên phá hủy đi, từ đó về sau tái không người dám tuỳ tiện chọc giận người tuyệt tâm tuyệt tình như vậy.

=== ====== ====== ========

” Lão bản, xin hỏi ngài ở đây có cần nhân thủ(*)không? ” – Một tiểu công tử thanh tú dị thường, lưng mang một bọc nhỏ y phục, ôn nhu hữu lễ hỏi chưởng quỹ của tửu quán.

” A, chúng ta ở đây hiện tại không cần nhân thủ a, tiểu bản buôn bán không cần dùng quá nhiều người.” – Tuy rằng rất thích hài tử tao nhã hữu lễ trước mắt, chưởng quỹ vẫn là nhẫn tâm mà cự tuyệt .

” Không có gì, làm phiền ngài rồi. ” – Trên mặt cũng không có gì thất vọng cùng thần sắc không hài lòng, tuổi chừng trên dưới mười ba tuế, tiểu công tử hành lễ một cái rồi xoay người ly khai. Nhìn sắc trời, tiểu công tử hướng phía trước có đại tửu lâu đi đến, mong muốn đêm nay có thể tìm được một công việc, trên người lộ phí đã không còn nhiều lắm.

” Lão bản, xin hỏi ngài ở đây có cần nhân thủ không? Ta cái gì đều có thể làm .” – Đi tới tửu lâu tên là Phượng Hoàng Lâu, tiểu công tử hướng chưởng quỹ nhẹ giọng hỏi.

Chưởng quỹ nghe tiếng cúi đầu nhìn người đang nói chuyện, sau đó hơi nhíu mày, – “Phượng hoàng lâu mọi người đều là trải qua thiên chọn vạn tuyển(*), ngươi quá nhỏ gầy , hơn nữa. . . . . Ngươi còn không đến mười lăm nữa. “

” Ta năm nay mười ba, lão bản, ta cái gì cũng đều có thể làm , ngài có thể dùng thử ta vài ngày, nếu như cảm thấy không tốt thì sau đó ngài sa thải ta, không cần cho tiền công .” – Tiểu công tử như cũ ôn nhu mà nói, mong muốn lão bản có thể thay đổi chủ ý.

” Ngươi niên kỷ quá nhỏ , hơn nữa. . . . .” – Nhìn người có lễ lại thanh tú như vậy, chưởng quỹ có chút không đành lòng mà nói ra lời cự tuyệt, hơn nữa Phượng Hoàng Lâu là sản nghiệp của Thích Nhiên Lâu, không phải là ai cũng đều có thể tùy tiện vào.

Nhìn lão bản có chút thần sắc khó xử, tiểu công tử hiểu rõ mà cười cười, – ” Không sao lão bản, ta biết ngài cũng có khó xử, vậy làm phiền ngài .” – hành lễ một cái, tiểu công tử xoay người chuẩn bị ly khai.

” Chờ một chút ” – ngay lúc tiểu công tử đã ra khỏi Phượng Hoàng Lâu, đột nhiên có người lớn tiếng gọi lại, sau đó một thanh y nam tử bước nhanh đến trước mặt vị tiểu công tử kia, – ” Ngươi muốn tìm công việc sao? “

Nhìn người xuất hiện ở trước mặt mình, tiểu công tử sửng sốt một chút, sau đó khẽ cười,″ Đúng vậy.” – Lại không biết nụ cười của hắn làm cho người ta cảm thụ được một tia gió mát quét vào mặt.

Thanh y nhân nhìn một hồi, sau đó cũng nở nụ cười, – ” Nếu như ngươi không ngại vậy cùng ta đi thôi, ta giúp ngươi an bài một công việc.”

” Thực sự sao? ” – Tiểu công tử kinh ngạc mà nhìn thanh y nhân, hắn không nghĩ tới hắn ngày hôm nay sẽ thuận lợi như thế.

” Đương nhiên rồi, yên tâm, ta không phải người xấu nga.” – Sợ vị tiểu công tử này hiểu lầm, thanh y nhân lập tức cường điệu một chút.

” Vậy thực sự là cảm tạ ngài .” – Tiểu công tử khom người hành lễ một cái.

” Không cần cảm tạ không cần cảm tạ, nếu như thuận tiện thì hiện tại cùng ta đi thôi.” – Thanh y nhân hào sảng phất tay, sau đó đứng dậy đi ra ngoài, tiểu công tử cũng lập tức đi theo.

=== ====== ====== =========

Ngồi ở trong xe ngựa, thanh y nhân bắt đầu tự giới thiệu, – “Ta là Âu Dương Húc, năm nay hai mươi sáu, tên của ngươi? Ta biết ngươi năm nay mười ba .”

Tiểu công tử ôn nhu mà cười nói: – ” Ta là Cô Nhiên, cô độc tuyệt nhiên ý.”

” Cô Nhiên? Cô độc tuyệt nhiên? Tên này bất hảo.” – Thanh y nhân có chút không giải thích được, ai hội đặt tên cho con của mình như vậy a, – ” Người nhà của ngươi đâu? Thế nào lại một mình đi ra tìm công việc? “

Đối với tên của mình, Cô Nhiên cũng không ngại, đây là hắn sau khi biết chữ tự mình đặt lấy. Hắn suy nghĩ một hồi mở miệng nói:

“Ta từ trước đến nay cùng cha sinh hoạt ở trong sơn cốc, năm nay cha qua đời, ta qua nghĩ lại vẫn là ra ngoài xem một chút, nhưng lần đầu tiên đi ra lộ phí không mang nhiều, cho nên muốn tìm một công việc để kiếm ít tiền.”

” Như vậy a, vậy ngươi dự định ở bên ngoài bao lâu ni? ” – Suy nghĩ một chút thanh y nhân có chút khó xử, hắn muốn an bài một công việc nhưng cần chính là phải làm lâu.

” Âu Dương công tử, ngài đừng làm khó dễ, ta hiện tại là một thân một mình, nếu như ngài nói công việc kia ta cũng có thể tiếp nhận làm được mấy năm.” Dường như phi thường rõ ràng công việc mà Âu Dương Húc nói rất phức tạp, Cô Nhiên lập tức nói.

” Ngươi đừng gọi ta cái gì Âu Dương công tử, gọi Âu Dương đại ca đi, tuy rằng… tuổi của ta đương thúc thúc của ngươi cũng không có vấn đề gì.” – Âu Dương Húc có chút xấu hổ mà sờ sờ mũi.

” Vậy Cô Nhiên gọi ngài Âu Dương đại ca .” – Cô Nhiên lập tức hài lòng mà đáp lại.

” Vậy ta gọi ngươi Tiểu Nhiên.” – Đối với hài tử ôn nhã này, Âu Dương Húc phi thường thích nhưng là có một chút đau lòng. Một hài tử khiến người thương yêu như vậy sao lại ở trong sơn cốc vài chục năm, mà hiện tại còn phải đi khắp nơi tìm một công việc.

” Hảo, cảm tạ Âu Dương đại ca ngày hôm nay giúp ta.” – Cô Nhiên phi thường cảm kích người này đối với mình trợ giúp, nếu không đêm nay hắn chỉ có thể tá túc ở bên ngoài .

” Không nên khách khí, còn không biết việc ta giới thiệu ngươi có nguyện ý hay không tiếp nhận ni.” – Nghĩ đến chuyện mà mình muốn Tiểu Nhiên làm, Âu Dương Húc hiện tại có chút không xác định, hài tử như vậy có thể làm được sao?

” Âu Dương đại ca, không biết là dạng công việc gì a.” – Thấy Âu Dương Húc thần tình có chút bất an, Cô Nhiên mở miệng hỏi.

” Ai, là như vậy, ta có một bằng hữu a, tính cách cổ quái, lạnh lùng ích kỷ, vô tâm không phế. . . . . Nói chung, không phải người tốt, đoạn thời thời gian trước tiểu tư(*) bên cạnh hắn đột nhiên nhiễm bệnh mà chết, hắn vẫn tìm không được người thích hợp để thay thế, ta vừa rồi ở trong Phượng Hoàng Lâu thấy ngươi, trực giác cho rằng ngươi có thể đảm nhiệm được, cho nên mới tiến lên tìm ngươi hỏi. Nhưng hiện tại ta lại không xác định có muốn hay không an bài công việc này cho ngươi, dù sao người nọ thật sự là bất hảo ở chung.”– Nghĩ đến bằng hữu của mình, Âu Dương Húc thì hận đến nghiến răng , nhưng dù sao cũng là bằng hữu nhiều năm, ngày hôm nay nhìn thấy một người thích hợp hắn vẫn là nhịn không được tìm tới.

” Ha hả, Âu Dương đại ca, nói không chừng vị bằng hữu của ngài còn không muốn dùng ta ni, hiện tại ngài hà tất bắt đầu phiền não? ” – Cô Nhiên phi thường hiểu chuyện khuyên nhủ, – ” Hơn nữa, cha ta tính tình cũng phi thường quái dị ni.” – Nghĩ đến cha đã tạ thế, Cô Nhiên trong lòng có chút chua xót, cha tuy rằng tính tình bất hảo nhưng là thật quan tâm chính mình ni.

” A, xin lỗi, nhắc lại chuyện thương tâm của ngươi .” – Gặp Cô Nhiên thần sắc có chút ảm đạm, Âu Dương Húc vội mở miệng nói xin lỗi.

“Không có gì, Âu Dương đại ca.” – Cô Nhiên vội vã lại nở nụ cười.

“A, được rồi , ngươi có nghe nói qua Thích Nhiên Lâu chưa? ” – Nghĩ tới điều gì, Âu Dương Húc đột nhiên mở miệng hỏi đến.

” Thích Nhiên Lâu? ! ” – Cô Nhiên sắc mặt có chút khẽ biến.

“A, bằng hữu kia của ta kỳ thực chính là Thích Nhiên Lâu Lâu Chủ Phong Khiếu Nhiên, ” – thấy Cô Nhiên sắc mặt có chút trắng bệch, Âu Dương Húc vội trấn an, – ” Ngươi đừng sợ, hắn a tuy rằng lạnh lùng bất tận nhân tình(*), nhưng chỉ cần an phận thủ thường hắn cũng sẽ không làm khó dễ ngươi. Hơn nữa ngươi là người ta mang đến, hắn không nhìn mặt tăng cũng phải xem mặt phật a.”

” Phong Khiếu Nhiên sao? ” – Cô Nhiên cúi đầu nhẹ giọng hô, sau đó ngẩng đầu nhìn hướng Âu Dương Húc, – ” Âu Dương đại ca, xin lỗi, công việc này ta không làm .” – Hắn có thể nào cùng người nọ gặp mặt, vạn nhất bị người nọ phát hiện…

” Ngươi đừng sợ a, kỳ thực hắn cũng không như vậy kinh khủng, nếu không thì ngươi đi xem, nếu thực sự không được đại ca ta cũng không ngăn cản ngươi, đến lúc đó đại ca sẽ giúp ngươi tìm công việc khác.” – Nghe được Cô Nhiên nói, Âu Dương Húc cho rằng Cô Nhiên là sợ, vội vàng mở miệng khuyên nhủ, thật vất vả tìm được một người người thích hợp như thế, hắn thực sự không muốn chỉ như thế mà buông tha.

Cô Nhiên không nói gì, cúi đầu suy nghĩ một hồi, sau đó thản nhiên – ” Ân ” – một tiếng.

=== ====== ====== ====== ======

(*)nhân thủ : người làm

(*)thiên chọn vạn tuyển : một ngàn người mới chọn được một người

(*)tiểu tư : người hầu nam,luôn luôn đi theo bên cạnh hầu hạ

(*)bất tận nhân tình : theo mình nghĩ là hoàn toàn không có tính người( nếu mình hiểu sai bạn nào biết xin báo lại)

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK
Chương trước
Chương trước
Chương sau
Chương sau
Về đầu trang
Về đầu trang