Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Spoiler
Tiền tiền tiền. . . . . .

Một cơn mưa tiền rơi như trút nước xuống, không ngừng đập vào trên mặt, trên người cô!

Cô giang hai cánh tay, ngẩng cổ lên thật cao, nhắm mắt lại hưởng thụ, mặc cho một bó tiền mười vạn đồng đập lên người mình như mưa, không hề cảm thấy đau chút nào, ngược lại cảm thấy toàn thân cực kỳ thoải mái!

Có từng đó tiền cầm không hết, tiêu mãi không hết này, cuộc sống của Hiểu Vũ cô sẽ trở nên không giống vậy nữa!

Về sau không cần lại phải phiền não vì tiền, ngược lại bắt đầu phải phiền não nên tiêu xài số tiền này như thế nào rồi, oa ha ha ha!

Cô nên dùng khoản tiền xuất hiện ngoài ý muốn này làm cái gì thì tốt đây?

Đầu tiên, trả hết các món nợ của gia đình, sau đó mua một căn nhà lớn có vườn hoa cho ông nội, ba cùng em trai yêu quý của cô Hiểu Khải ở thoải mái dễ chịu, còn phải mau cho bọn họ mỗi người một chiếc xe xịn cùng tài xế.

Tiếp đó, cô phải lập tức sắp xếp cho ông nội đi bệnh viện tốt nhất của nước Mỹ tiến hành phẫu thuật cấy ghép lá gan, để ông nội không phải chịu khổ sở vì căn bệnh sơ gan nữa, còn Hiểu Khải, cũng không cần cực khổ vừa học vừa làm nữa rồi, cô muốn đưa Hiểu Khải đi du học ở nước ngoài, hoàn thành giấc mộng du học của thằng bé.

Sau đó chờ sau khi ông nội giải phẫu thành công, Hiểu Khải cũng học thành về nước, cả nhà bọn họ bốn người sẽ làm một cuộc hành trình du lịch vòng quanh thế giới thật xa hoa!

Cô muốn mua một chiếc máy bay, muốn bay đến nơi nào chơi thì bay đến nơi đó, thuận tiện mua nhà đất ở các nơi trên thế giới, đến lúc đó Paris, Newyork, Tokyo, cũng phải có biệt thư hoa lệ của Thành Hiểu Vũ cô.

Cuối cùng, khi cô nhận lời phỏng vấn của tờ Time Magazine thì cô nên mặc cái gì cho tốt đây?

Có! Làn da trắng nõn trời sinh của cô sẽ dùng màu đen để tôn lên đi! Một chiếc sườn xám không tay cách tân màu đen, phía trên nạm đầy kim cương bằng thủ công, ưu nhã tiếp nhận phỏng vấn của truyền thông, đến lúc đó cô sẽ nghiêng đầu thật đẹp nói ——

"Thân là nữ tỷ phú của Châu Á, đương nhiên tôi rất vui lòng tài trợ các em nhỏ hoàn cảnh khó khăn ở khắp nơi trên thế giới hoàn thành việc học của các em, những thứ này đối với tôi mà nói cũng chỉ là chuyện nhỏ mà thôi. . . . . . Ha ha ha. . . . . . Cô hỏi tôi làm giàu như thế nào. . . . ."

Lúc này, khóe miệng cô đương nhiên sẽ khẽ cong lên một đường cong, cười thần bí.

"Mặc dù mọi người đều nói, tiền sẽ không vô duyên vô cớ từ trên trời rớt xuống, nhưng mà tôi lại chỉ có thể nói cho mọi người, tiền, thật sẽ rơi từ trên trời xuống. . . . . ."

Một hồi tiếng kèn long trời lở đất vang lên, điện thoại đặt trong túi chiếc váy rung động kèm theo tiếng chuông reo dánh thức Hiểu Vũ.

Hiểu Vũ mở mắt, đầu còn gối lên cánh tay khoanh tròn ở trên bàn làm việc, tiếng chuông điện thoại vẫn còn vang lên.

Một giây, hai giây, ba giây, bốn giây, năm giây. . . . . . Sau khi hơi hơi trở lại bình thường, cô lục lọi từ trong túi váy ra chiếc điện thoại di động, bằng kinh nghiệm nhấn tắt chuông báo thức.

Không có trận mưa tiền, không có phỏng vấn, dĩ nhiên lúc này nụ cười thần bí cũng trở thành không còn chút ý nghĩa nào.

"Ai. . . . . . Thì ra là vừa mơ một giấc mơ đẹp. . . . . ." Cô thực sự thèm tiền đến điên rồi, mới có thể cả ngày lẫn đêm đều mơ giấc mơ có liên quan đến việc phát tài.

Than thở ngồi thẳng lên, một cái áo khoác bỗng trượt xuống từ trên vai cô.

Khom người nhặt lên áo khoác, nhìn chung quanh sau hơi sững sờ."Đây không phải là áo khoác của Tổng giám đốc sao?"

Áo khoác của Tổng giám đốc tại sao lại khoác trên vai cô? Chẳng lẽ. . . . . .

Cô sợ hết hồn, lập tức quay đầu nhìn sắc trời bên ngoài màn che bằng thủy tinh.

Ông trời! Dưới ngã sáu đường cái ngay dưới tòa nhà xe cộ như nước, đầu đường đèn lập lòe đổi màu, bây giờ là mấy giờ rồi?

Vốn dĩ chuông báo thức này của cô đặt ra là để nhắc nhở cô thời gian xem bộ phim Hàn quốc được truyền bá là rất hấp dẫn vào tối nay, nói như vậy. . . . . .

Cô cầm điện thoại lên xem, quả nhiên là chín giờ!

Hỏng bét, hỏng bét! Tổng giám đốc đã trở lại!

Muốn chết! Anh ta trở về lúc nào chứ? Tại sao không đánh thức cô?

Không gọi cái cô thư ký quèn là cô còn chưa tính, còn hảo tâm sợ cô cảm lạnh, phủ thêm áo khoác của anh ta lên giúp cô. . . . . . Chậm đã! Cô có chảy nước miếng hay không? Có nói mớ hay không?

Nếu để cho anh ta nhìn thấy vẻ ngu ngốc chảy nước miếng của cô, cô sẽ chết mất!

Nhưng, trễ như thế mới về công ty, nhìn dáng vẻ anh ta thì tối nay lại muốn ở lại khiêu đèn làm đêm rồi, pha cho anh ta một ly cà phê nguyên chất thơm ngát là chuyện duy nhất cô có thể làm cho anh ta lúc này.

Đúng, nhanh đi rót cho anh ta một ly cà phê!

Hiểu Vũ lập tức chạy vội tới phòng hóa trang sửa sang lại dung mạo, lại vội vàng đến phòng giải khát pha một ly cà phê, cuối cùng dùng bình giữ nhiệt do Đức sản xuất mà cô phí tâm chọn lựa bao tốt.

Một ly lớn như vậy, ước chừng là 500 ml rồi, có thể cùng anh ta làm việc thẳng đến nửa đêm cũng không có vấn đề gì.

"Cốc cốc."

Gõ cửa phòng Tổng giám đốc, nhịp tim của cô bỗng nhiên tăng nhanh.

Mặc dù thầm mến anh đã hai năm, lại làm việc bên cạnh anh nửa năm, cô nhìn thấy anh vẫn sẽ đỏ mặt, nghĩ đến mọi thứ của anh trái tim vẫn cứ đập không bình thường.

Không phải nói thời kỳ tươi đẹp của tình yêu chỉ có ba tháng sao? Tại sao cô ước chừng đã thầm mến anh hai năm rưỡi rồi còn chưa từng có cảm giác quá hạn chứ?

Thầm mến một người, lại có thể sớm chiều ở chung với anh ta lâu ngày, ai có thể may mắn giống như cô đây?

Không nhất định ngày nào đó bỗng nhiên anh quay đầu, phát hiện người phụ nữ trong cuộc đời gần ngay trước mắt —— chính là cô. . . . . .

Thật thất bại! Cô lại đang nằm mơ, người phụ nữ của Tổng giám đốc đâu có thể nào là cô được chứ?

"Vào đi."

Giọng nói trầm thấp, hùng hậu lại có chứa một chút từ tính, chủ nhân của giọng nói này chính là Tổng giám đốc công ty xây dựng Thiên Mạc, người đàn ông cô thầm mến - Diêm Đằng.

Mặc dù bình thường anh vừa mở miệng, sẽ có nhân viên chủ quản đáp lời luôn, nhưng cô cảm thấy giọng nói của anh rất hấp dẫn, hơn nữa cô rất thích nghe anh nói chuyện điện thoại với khách hàng ngoại quốc, tiếng Anh đúng chuẩn lưu loát, biểu đạt rõ ràng lập trường của anh, thật rất giống những siêu sao quốc tế Hollywood kia.

Dĩ nhiên, điều này cũng có thể là do trong mắt người tình đều là Tây Thi, đối với cô mà nói, anh cái gì cũng tốt, là một người đàn ông hoàn mỹ thập toàn thập mỹ.

... .......D.I.E.N.N...D.A.A.N...L.E.E...Q.U.U.Y...D.O.N.N.... .......

Hiện tại cô sẽ tự tay bê cà phê cho cái người đàn ông hoàn mỹ kia uống, đây là chuyện hạnh phúc dường nào chứ. . . . . .

Cô nín thở mở cửa đi vào phòng tổng giám đốc, nhìn thấy Diêm Đằng vùi đầu ở trước bàn làm việc, tim của cô lại đập loạn nhịp .

Nghe tiếng cô đi vào, đầu anh cũng không hề ngẩng lên, tay áo sơ mi trắng cuốn gọn lên khuỷu tay, lộ ra cánh tay màu đồng mạnh khỏe, rõ ràng đang sửa đổi một phần bản vẽ kiến trúc phác thảo.

Vóc người của anh cường tráng oai phong, khôi ngô cao lớn, khuôn mặt đẹp thường khiến trái tim cô nhảy loạn mỗi lần nghĩ tới.

"Đã dậy rồi?" Diêm Đằng vẫn cúi đầu, bút trên tay nhanh chóng sửa đổi ở vài chỗ.

Hiểu Vũ đỏ mặt lên, che giấu hắng giọng."Thật xin lỗi, tôi ngủ thiếp đi, không biết anh trở lại, đây là cà phê nóng. . . . . . Còn có áo khoác của anh, thật rất cám ơn anh, Tổng giám đốc. . . . . ."

Cô cung kính đặt cà phê ở một góc trên bàn làm việc của anh, cô gắng không đụng tới bản vẽ lớn trên bàn anh, lại đem chiếc áo khoác tây trang vắt trên tay cô treo lên giá áo.

"Nên nói xin lỗi là tôi mới đúng." Anh ngẩng đầu cười nhẹ với cô một cái."Nói với cô sáu giờ trở lại, kết quả kéo dài đến muộn như thế."

Trong lúc vô tình tầm mắt của anh thấy được bình giữ nhiệt đăt ở trên bàn, lại tăng thêm một câu, "Cám ơn cà phê của cô."

Nếu như anh nhớ không lầm, bình giữ nhiệt này là cô tự mua, hơn nữa không có báo công trướng.

Thoạt nhìn cô giống như cô gái nhà hàng xóm, đối mặt với anh, có lúc còn ngay cả nói cũng không được rõ ràng, vừa thiếu sự sắc bén của thư ký Hà, cũng không có lãnh nhược băng sương như thư ký Hà, nhưng có thể chống đỡ qua nửa năm ở dưới tay anh, điều này cũng khiến anh thấy thật bất ngờ.

Mấy tháng trước, thư ký Hà thật vất vả mang thai, nhưng bởi vì tử cung rất yếu, phải nằm ở bệnh viện dưỡng thai đến khi sinh sản, anh còn đang rất phiền não công việc của thư ký Hà phải gọi ai làm?

Sau đó, thư ký Hà hết sức đề cử trợ lý của cô Thành Hiểu Vũ tới thay nhiệm vụ của cô.

Lúc ban đầu, anh không thấy được Thành Hiểu Vũ có thể đảm nhiệm công việc nhiều lộn xộn của thư ký, dù sao chênh lệch giữa thư ký và trợ lý văn thư vẫn còn một khoảng cách, cuối cùng ôm tâm tình ngựa chết chữa thành ngựa sống, tạm thời đồng ý thử một lần.

Kết quả là giống như lời thư ký Hà, mặc dù Thành Hiểu Vũ làm việc không quá linh hoạt, nhưng đi theo bên người cô ấy hai năm rồi, nên biết đều biết, do cô ấy tạm thời thay thế chức vụ thư ký, tuyệt đối không thành vấn đề.

Hai tuần lễ sau, anh phát hiện mình thích cùng làm việc với Thành Hiểu Vũ.

Mặc dù thư ký Hà rất chuyên nghiệp, nhưng bởi vì quá mức yêu cầu hoàn mỹ, khi xuất hiện những tình tiết không vừa ý ở hội nghị thường kỳ cô ấy sẽ thể hiện mặt tính cách dữ dằn, cũng gián tiếp ảnh hưởng đến tâm tình của anh.

Thành Hiểu Vũ thì không có vấn đề trên mặt cảm xúc, cô có chút mơ hồ, nhưng có thể hoàn thành tuyệt đại đa số công việc mà anh giao phó đúng hạn.

Hơn nữa, cô thấy tiền sáng mắt, ham tiền như mạng, điểm này làm cho anh cảm thấy rất thú vị, nhiều lần anh nghe thấy cô nói mớ nội dung đều có liên quan đến tiền, cũng làm cho anh không khỏi mỉm cười.

Anh nhìn qua tư liệu của cô, có một người ba ba năm trước đây bị thương ở công trường, đến nay không thể nào làm việc được, còn có một người ông nội đã hơn 70 tuổi cần cô nuôi dưỡng, em trai là sinh viên đại học năm thứ 3, mặc dù đang học lớp vừa học vừa làm ban đêm, nhưng tiền lương vừa làm vừa học nuôi sống chính anh ta sợ rằng cũng không đủ, đừng nói chi đến chuyện chia sẻ gánh nặng gia đình.

Có thể suy ra, gánh nặng kinh tế của một nàh bốn người nhà họ Thành gia toàn bộ rơi trên người cô, cũng khó trách cô có thể tiết kiệm là tiết kiệm, cả ngày đều mơ giấc mơ phát tài đâu.

"Thư ký Thành ——" anh nhẹ nhàng bang quơ nói: "Ở chỗ bàn trà có một hộp hỉ bánh, cô mang về ăn đi, tôi không thích ăn ngọt đồ."

"Hỉ bánh?" Nghe được anh nói có bánh mừng, tinh thần của Hiểu Vũ đều tập trung vào đây.

Bình thường anh đi tham gia tiệc mừng mang hỉ bánh về đều là hàng cao cấp, trước đó cô cũng từng được một hộp, sau khi mở ra liền cười toe toét, bởi vì là hỉ bánh cao cấp đến từ Nhật Bản, giá một hộp phải hơn hai ngàn đồng.

"Cám ơn Tổng giám đốc, vậy thì tôi cũng không khách khí!" Cô mặt mày hớn hở nói lời cảm ơn với Diêm Đằng.

Ông nội lớn tuổi, thích ăn đồ ngọt, nhưng cô lại không có nhiều tiền để mua cho ông ăn vặt, hộp hỉ bánh này đủ cho ông nội hưởng thụ mấy ngày rồi.

"Tôi sắp xong rồi, cô đi thu dọn đồ đạc đi, chờ một chút tôi đưa cô về nhà." Diêm Đằng lơ đãng nói.

Hô hấp của cô cứng lại, trong lòng thật kích động, mặt ngoài cố gắng làm ra vẻ trấn định.

Anh nói đưa cô về nhà. . . . . .

"Chuyện này. . . . . . Không tốt lắm? Tổng giám đốc anh bận như vậy. . . . . ."

Trong lòng anh cảm thấy hơi buồn cười, lucky post rõ ràng là cô rất muốn, bởi vì vẻ mặt cùng hành động tứ chi của cô đã nói rõ tất cả, cô là một cô gái không giấu được tâm sự.

"Là tôi làm trễ thời gian tan ca của cô, một mình cô con gái về muộn không quá an toàn, đưa cô về nhà cũng là việc nên làm, nhanh đi thu dọn đồ đạc đi!"

"Vậy thì cám ơn Tổng giám đốc!" Hiểu Vũ cười đến tròng mắt cong cong, âm thanh trong trẻo sáng ngời, giống như một chuỗi chuông bạc.

Oa ha ha ha! Lần này không những có thể tiết kiệm tiền xe, lại có thể cùng anh, thật là kiếm được.

Đây không phải là lần đầu tiên Hiểu Vũ ngồi xe của Diêm Đằng, nhưng mỗi lần ngồi xe của anh, cảm giác luôn tốt như vậy, làm cho cô không bỏ được xuống xe.

Trong xe có mùi của ghế ngồi bằng da thật đắt giá, còn có mùi thuốc lá nhàn nhạt hòa lẫn mùi nước hoa xạ hương anh thường dùng, mười phần hương vị xe của đàn ông, làm cho cô không tự chủ sẽ say mê , ảo tưởng mình là vợ của anh, anh đang muốn chở cô đi ăn bữa tối dưới nến. . . . . .

"Anh Kính Triết sao? Thật sự là anh?"

Anh đang đep tai nghe nghe điện thoại, bờ môi đẹp lộ ra nụ cười vui mừng.

Cô say sưa nhìn anh, cho là trong xe mờ tối, bên ngoài cũng tối, anh sẽ không phát hiện ra cô vẫn luôn nhìn anh.

"Sao lại gọi em giờ này. . . . . . Anh đã trở về thật sao?" Nụ cười của anh sâu hơn."Chúng ta lâu như vậy không gặp nhau, đương nhiên là muốn uống với anh một chén rồi. . . . . ."

Cô mê muội nhìn anh, anh đang cười sảng khoáng ."Gặp ở đâu. . . . . . Em biết chỗ đó, được, gặp lại sau!"

Diêm Đằng đã cúp điện thoại, một tay vịn tay lái, lưu loát rẽ qua khúc quanh.

"Thư ký Thành, cô có đói bụng không? Hiện tại tôi muốn đi gặp một người bạn, đó là một nhà hàng Tây rất cao cấp, rất gần nơi này, cô cùng đi có được hay không?"

Anh biết rõ cô chẳng những tiết kiệm, lại khó có thể kháng cự thức ăn ngon, vốn dĩ anh tính là trước khi đưa cô về nhà, đưa cô đi ăn bữa cơm, đúng lúc anh Kính Triết gọi cho anh, nhà hàng hai người hẹn nhau lại rất không tồi, anh liền muốn mang cô đi cùng.

"Nhưng không phải là anh muốn đi gặp bạn sao?" Khuôn mặt của cô không tự chủ tràn lên một mảnh đỏ ửng.

Thật ra thì nghe được"Phòng ăn rất cao cấp" , thì cô đã động lòng, dừng nói chi là còn có thể tiếp tục cùng với anh, không cần về nhà nhanh như vậy, cô làm sao có thể không muốn đi chứ? Nhưng cô cũng không thể da mặt dày như vậy được?

"Cô nói anh Kính Triết sao?" Khóa miệng Diêm Đằng mỉm cười."Quan hệ của tôi với anh Kính Triết như anh em ruột vậy, anh ấy sẽ không để ý tôi mang nhiều một người đến đâu."

Hiểu Vũ khẽ đảo mắt."Như vậy thật sự có thể chứ? Dù sao cũng là buổi hẹn riêng của anh và bạn, thêm tôi nữa, sẽ làm trở ngại hai người. . . . . ."

"Như vậy ——" Diêm Đằng từ chối cho ý kiến nhướn mày rậm."Nếu như cô thấy không thoải mái, vậy tôi có thể đưa cô về nhà trước rồi sẽ qua đó. . . . . ."

"Không! Sẽ không! Ai nói tôi sẽ không được tự nhiên?" Sợ anh sẽ đưa cô về nhà thật, cô vội vã hỏi: "Cái nhà hàng đó cao cấp đến mức nào? Có Tôm hùm thịt bò bít tết sao?"

Anh nhịn cười."Có Tôm hùm cùng thịt bò bít tết cao cấp nhất, cô muốn ăn bao nhiêu thì ăn bấy nhiêu, còn có thể đóng gói mang về nữa."

"Đóng gói mang về thì không cần." Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô nghiêm túc."Đóng gói mang về sẽ làm mất mặt tổng giám đốc, muốn ăn tôm hùm nhỏ nướng cùng bò bít tết không xương, không cần tương thịt bò bít tết, rắc chút muối biển thì rất tuyệt, nhà hàng cao cấp chức phải có cách ăn này chứ?"

Anh buồn cười nói: "Cô đối với thức ăn ngon ngược lại là tốn không ít thời gian nghiên cứu đâu."

Cô giương lông mi, hai mắt trong suốt như nước."Tôi thường ăn cơm nắm, mắt nhìn bữa tiệc sinh nhật lớn, bữa tiệc kỷ niệm ngày kết hôn được miêu tả trong blog của người khác, bởi như vậy, đồ ăn của mình liền biến thành đồ ăn ngon rồi."

Anh cười."Cô thực biết tìm niềm vui trong đau khổ."

Anh phải thừa nhận, sau khi cô nhận công việc của thư ký Hà, cơ hội để anh cười trở nên nhiều hơn.

Cô không cố ý chọc cười, nhưng lại có bản lĩnh chọc cười anh, hơn nữa cô đặc biệt thân thiết đối với trưởng bối, mặc kệ đi tuần tra công trường hay đi trung tâm tiêu thụ cùng anh, nhìn thấy người lớn tuổi, cô đều sẽ bước đến trò chuyện mấy câu.

Nếu như Giai Giai vẫn còn, cũng sẽ là một cô gái vui vẻ như cô đi?

Nghĩ đến người em gái sáu tuổi liền ngoài ý muốn qua đời, anh liền. . . . . .

"Ông trời! Ông trời! Tổng giám đốc, nhà hàng mà anh nói chẳng lẽ chính là Như Ti Phường sao?" Hiểu Vũ kéo dài âm thanh, tay chỉ nhà hàng Tây ưu nhã biển hiệu màu nâu phía trước, hô hấp dồn dập.

Cơn sóng nhỏ cảm xúc thình lình xuất hiện trong lòng anh kia bị giọng nói hưng phấn hít thở không thông của cô xua đuổi đi rồi.

Liếc nhìn hướng ngón tay run rẩy của cô chỉ tới, anh gật đầu một cái."Đúng là Như Ti Phường, có vấn đề gì không? Đồ ăn ở đó không ngon?"

"Mới không phải!" Giọng nói của cô kích động đến chỉ kém không có kéo cánh tay của anh!"Đồ ăn ở đó ngon đòi mạng luôn! Một phần món ăn phải tốn 5000 đồng!"

Phản ứng kích động của cô làm cho anh phải mỉm cười."Làm sao cô biết? Cô ăn rồi?"

"Loại dân thường nghèo khó như tôi làm sao ăn nổi?" Cô không ngừng nháy mắt, ngay cả đôi bàn tay trắng như phấn cũng kích động nắm lại."Bạn trên mạng nói!"

Trong mắt của anh mang theo nụ cười."Bây giờ có phải cảm thấy hôm nay chờ tôi đến mức ngủ quên rất đáng giá không?"

Đối với cô, anh tự nhiên mà cực kỳ dễ dàng nói nói cười cười với cô, nhưng đối với thư ký Hà, anh cũng sẽ không nói đùa như vậy.

"Đáng giá trên trời!" Hiểu Vũ tự lẩm bẩm, "Tôi thật sự không ngờ Thành Hiểu Vũ tôi sẽ có một ngày đi vào Như Ti Phường, tôi nên nói cho ai trước thì tốt đây? Ông nội, ba, Hiểu Khải hoàn toàn không biết Như Ti Phường là cái gì, tôi vẫn nên nói cho Dư Phân, Tử Oánh trước thôi, họ sẽ hâm mộ đến rớt mắt luôn. . . . . ."

Anh nhịn cười."Là con ngươi rớt xuống."

Cô đột nhiên ngước mắt, giao tiếp với ánh mắt cười như không cười của anh.

Muốn chết muốn chết muốn chết! Một hình dung từ đơn giản như vậy, mà cô cũng nói sai?

Oh —— tại sao ở trước mặt anh, cô luôn làm ra việc xấu hổ chứ? Như vậy làm sao anh có thể coi cô như phụ nữ mà đối xử chứ? Thật là khiến người ta chán nản mà.

Hiểu Vũ đi theo Diêm Đằng đi vào nhà hàng nổi tiếng bở chách thức tiêu chuẩn bữa ăn đắt giá như tơ tằm, thời gian đóng cửa là hai giờ sáng, lúc đợi còn có trình diễn piano, bọn họ có đầy đủ thời gian có thể dùng bữa ăn.

"Oa, không khí thật sự rất tốt, mọi người nói chuyện đều nhỏ giọng, thật lệ độ."

Hiểu Vũ sợ hãi than suốt đường, hận không thể lấy điện thoại ra chụp, nếu không mấy người Dư Phân tuyệt đối sẽ không tin tưởng cô đến Như Ti Phường an cơm.

"Cô cũng có thể nói chuyện lớn tiếng, nơi này không có quy định khách nhất định phải thủ thỉ thù thì, cô có cần thử gào mấy tiếng không, giải tỏa áp lực công việc?" Diêm Đằng nhếch mép lên, không biết là nhạo báng hay là nói thật.

"Tổng giám đốc ——" Hiểu Vũ kéo dài âm thanh, nhìn anh."Tôi chưa bao giờ cảm thấy làm việc dưới tay anh có cái gì áp lực, cho nên không cần giải tỏa."

Diêm Đằng mỉm cười nhìn cô."Cô đều đã đã nói như vậy, vậy. . . . . . Nơi này gan ngỗng xử lý cũng rất tốt, tiện thể cô có muốn dùng một phần hay không?"

"Thật có thể không?" Cô trợn to hai mắt, hít sâu một hơi, trong miệng nước miếng nhanh chóng tiết ra, trái tim giống như nhìn thấy người yêu vậy, bình bịch bình bịch cuồng loạn .

Diêm Đằng cười, bộ dáng cô ấy quỳ gối trước thức ăn thật thú vị."Dĩ nhiên có thể, còn có sườn cừu cao cấp cũng là chiêu bài, cô có thể mỗi chủng loại thử một chút. . . . . ."

Nói đến một nửa, anh bỗng không nói nữa, nụ cười trên mặt cũng biến mất theo.

Hiểu Vũ thấy anh nhìn chằm chằm một bàn, một bàn kia có một đôi trai gái sóng vai ngồi cạnh nhau, người đàn ông thành thục anh tuấn, cô gái xinh đẹp tỏa ra bốn phía, ăn mặc thời thượng, hai người đang vừa nói vừa cười nói chuyện với nhau.

"Làm sao vậy?" Cô nhỏ giọng hỏi, "Tổng giám đốc, anh biết bọn họ sao? Hay là có thù oán với bọn họ?"

Kẻ địch trên thương truòng sao? Cô biết công ty xây dựng Thiên Mạc thành lập mấy năm nay có danh tiếng chất lượng bậc nhất, nhưng cũng vì vậy làm cho rất nhiều đồng nghiệp ghen tỵ.

Nhìn dáng vẻ anh trừng mắt nhìn đôi trai gái kia, chính là rất không tầm thường.

Diêm Đằng vẫn chưa trả lời nghi vấn của cô, đôi trai gái kia đã giơ tay lên cháo hỏi với anh, người đàn ông cười rất thân thiết, cô gái cũng cười tươi như hoa.

"Diêm Đằng, mau tới đây ngồi!" Bọn họ trăm miệng một lời.

Hiểu Vũ nhướn lông mày.

Thì ra không phải là kẻ thù tình cờ gặp mặt! Cô yên tâm.

Nhưng, cô cảm giác Diêm Đằng không những hoàn toàn không có buông lỏng, còn hít sâu một hơi, giống như cố gắng ổn định lại cảm xúc đột nhiên căng thẳng.

Tại sao? Tại sao phản ứng của anh lại kỳ lạ như thế?

Diêm Đằng cất bước đi tới, cô đi theo anh, nhìn thấy bả vai anh cứng ngắc.

"Vị tiểu thư này là?" Hàn Kính triết mặt tươi cười hỏi.

Diêm Đằng hắng giọng, "Là thư ký của em, bởi vì làm thêm giờ quá muộn, lúc anh gọi tới em đang đưa cô ấy về nhà, cho nên liền cùng nhau dẫn cô ấy tới, hai người sẽ không để tâm chứ?"

"Làm sao có thể chứ? Nhanh ngồi xuống đi." Hàn Kính Triết mỉm cười thân thiết, nhìn Hiểu Vũ."Cô họ gì?"

Hiểu Vũ vội vàng nở nụ cười."Tôi tên là Thành Hiểu Vũ, chào anh."

"Chào cô." Anh ta cười một tiếng."Tôi là Hàn Kính Triết, giống như anh em ruột của Diêm Đằng, tôi là anh, cậu ấy kém tôi năm tuổi, là em trai, chúng ta lớn lên cùng nhau từ nhỏ, cho nên tình cảm rất tốt."

"Hoá ra là như vậy." Người ta cũng tự giới thiệu cặn kẽ như vậy rồi, cô cho là mình cũng nên bánh ít đi xuống."Tôi vốn là trợ lý thư ký của Tổng giám đốc, bởi vì cô ấy phải dưỡng thai, cho nên do tôi tạm thời đam nhiệm chức vụ thư ký thay."

"Làm việc dưới quyền Diêm Đằng chắc không dễ dàng đâu? Cậu ấy yêu cầu rất cao đâu." Hàn Kính Triết cười nói.

"Thật ra thì cũng hoàn hảo, Tổng giám đốc của chúng tôi là mặt ác tâm thiện."

"Mặt ác tâm thiện?" Hàn Kính Triết nhịn không được cười."lần đầu tiên tôi nghe được có người hình dung Diêm Đằng như vậy."

Hàn Kính Triết tiếp tục giới thiệu, "Vị này cũng là bạn nối khố cùng lớn lên từ nhỏ với chúng tôi, cô ấy là Bạch Nhã Huân, giống như em gái của chúng tôi vậy."

Em gái?

Hiểu Vũ buồn bực, nếu giống như em gái, sao Diêm Đằng nhìn thấy cô ấy sắc mặt liền thay đổi? Cô ấy không phải đắc tội gì với Diêm Đằng chứ?

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK
Chương trước
Chương trước
Chương sau
Chương sau
Về đầu trang
Về đầu trang