• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Mã Sở Vân phớt lờ hai nhân viên đang đờ đẫn, nói với Vi Đào, “Ăn cơm chưa?”. Vi Đào gật đầu, “Ăn trên máy bay rồi”. Cố Tịch nhìn hai người nói chuyện với nhau thì vội tỉnh lại, huých cùi chỏ vào Phương Phi, ra hiệu biến mau. Phương Phi cuối cùng hoàn hồn, ngậm miệng lại, cười khan với Mã Sở Vân, “Tổng giám đốc Mã, bọn tôi vào trước ạ”. Ông ta gật đầu, vẫn tiếp tục nói chuyện với Vi Đào. Phương Phi kéo Cố Tịch vào trong, Tổng giám đốc Mã và Vi Đào theo sau, Cố Tịch vẫn hoang mang nghe hai người nói chuyện. Đến trước cửa quán bar, Phương Phi vừa vén tấm rèm cửa giữ ấm dày nặng lên, vừa bí ẩn thì thầm, “Cậu quen phó tổng mới hả?”. Cố Tịch vốn không nhìn rõ, lại thêm chưa tỉnh khỏi cơn chấn động ban nãy, lúc này Phương Phi đột ngột kéo rèm khiến cô giật bắn mình ngẩng phắt đầu lên. Nhìn thấy Phương Phi đang bước qua tấm ván gỗ báo động đi vào bên trong, cô cũng vội vàng chạy vào từ chỗ bên cạnh tấm ván gỗ. Binh! Một tiếng động lớn vang lên, Cố Tịch chỉ thấy trên đầu có vô số ngôi sao bay vòng vòng, cô… cô đâm đầu vào cửa kính! Cô kêu thảm thiết, đầu váng mắt hoa lùi ra sau, nhưng lại vấp vào bậu cửa, cơ thể lảo đảo ngã ra phía sau. Cố Tịch chỉ nghe thấy Phương Phi thất kinh kêu lên, định kéo tay cô, nhưng tay cô lại trượt qua bàn tay của bạn. Cố Tịch vội nhắm nghiền mắt, đợi số phận bi thảm té ngã xảy ra. Nhưng cô lại không ngã xuống đất như tưởng tượng, một sức mạnh đỡ lấy ngay eo đã giữ cô lại, sức mạnh ấy vừa kiên định vừa chắc chắn. “Không sao chứ?”, một giọng nói thuần hậu từ đỉnh đầu vẳng xuống, mang theo chút hơi ấm phả lên má cô, tim cô đập loạn, mặt đỏ hồng. Cố Tịch từ từ mở mắt, nhìn đôi mắt đen tựa hạt huyền của Vi Đào, mặt bắt đầu nóng bừng. Cô vội vàng gắng sức đứng lên, nhưng trong lúc gượng dậy, cô không thể không túm lấy đôi cánh tay chắc nịch kia. Mới đứng vững, cô đã vội buông ra, cúi đầu nhìn mũi giày của anh, giọng run run, “Cảm ơn”. Cố Tịch cảm thấy đầu nóng rực cả lên, mới nhớ ra hành vi ngốc nghếch khi nãy, trong lòng rất buồn bực, tại sao không nhìn kỹ đó là lớp kính chứ, thật mất mặt. Khi cô mong chờ ai đó không nhận ra vẻ lúng túng của mình thì Phương Phi đã hét lên, nâng mặt cô lên xem, lo lắng sờ trán cô, “Đau rồi phải không? Trời ơi, đỏ thế này cơ mà”. Cố Tịch bất đắc dĩ phải ngước mắt lên. Liếc thấy Vi Đào đứng cạnh, khóe môi đang nở nụ cười nhẹ, cô chỉ thấy luồng khí nóng xộc thẳng vào đầu, mắc cỡ chết đi được. Phi Phi chết tiệt, cậu có cần to tiếng thế không hả? Mã Sở Vân bước đến, cau mày nhìn Cố Tịch rồi lắc đầu, “Sao bất cẩn thế”, nói xong liền vỗ vai Vi Đào, giục anh vào. Hai người bước vào trong bar. Cố Tịch mặt mũi đau khổ, chỉ hận không thể đập đầu vào tường. Hôm nay là ngày xui xẻo gì thế này, làm cô mất mặt như vậy! Phương Phi vẫn đứng cạnh quan tâm xoa trán bạn, thấy Cố Tịch không nói thì ra sức lắc vai cô, “Không phải chứ, ngốc rồi sao?”. Cố Tịch bực bội kéo tay bạn ra, “Bà chị à, không đập đầu thành ngốc thì cũng bị cậu xoa cho thành ngốc, đau quá”. Phương Phi hít một hơi, “Cô bé đáng thương, cậu sao vậy? Không đeo kính sát tròng à?”. Cố Tịch thở dài thườn thượt, “Một bên bị rơi ra, căn bản là nhìn không rõ”. Phương Phi huýt sáo một tiếng, ôm lấy cổ cô, “Xem ra hôm nay cậu xui xẻo quá, lại còn bị Tổng giám đốc Mã lên lớp nữa”. Trong đầu Cố Tịch không phải là hình ảnh Tổng giám đốc Mã nhăn mày, mà là nụ cười trên khóe môi ai đó. Ôi, cô đã mất mặt n lần trước ai đó rồi. Cố Tịch hất mạnh đầu, mất mặt thì cũng đành thôi, ai bảo hôm nay cái gì cũng không suôn sẻ, hình tượng đã mất từ lâu rồi. Cố Tịch hít một hơi thật sâu, khoác tay Phương Phi, “Được rồi được rồi, vào nhanh đi, đừng để bị cóng”. Phương Phi chỉ mặc áo len mỏng chạy ra đón cô, chắc chắn đã lạnh lắm rồi. Phương Phi thấy Cố Tịch lại nở nụ cười thì cũng thở phào, cùng vào trong. Vào bar, trong phút chốc bị bầu không khí náo nhiệt bao trùm, ánh đèn màu chói mắt xoay chuyển, Cố Tịch không nhìn rõ, chỉ có thể níu chặt tay bạn. Phương Phi dẫn cô vào phòng, đám đồng nghiệp kẻ ngồi người đứng, phòng đã chật ních. Các đồng nghiệp thấy Cố Tịch đều trách móc sao giờ mới tới, cô cũng không biết ai đang chào mình, chỉ có thể mỉm cười gật đầu, đi qua đám người chật chội để di chuyển đến sô pha. Bỗng, một bóng người chặn trước mặt, hét lên nho nhỏ, “Tịch Tịch, ôm cái nào”. Cố Tịch còn chưa kịp phản ứng thì đã bị ai đó ôm chầm lấy, rồi tiếng cười xung quanh ồ lên. Cô ngẩn người, một tay vẫn đang bị Phương Phi kéo đi, đầu thì lại gác trên vai ai đó, bắt buộc phải ngửa mặt lên. Cô vội vàng đẩy người đó ra, bên tai nghe tiếng Phi Phi hét, “Chung tiện nhân, buông Tịch Tịch ra!”. Cố Tịch trợn mắt nhìn Chung Kiến Lương đang đỏ bừng mặt. Anh ta cười híp mắt với cô, rõ là đã uống say. Cô thẹn quá hóa giận đẩy mạnh, “Bệnh hả!”. Chung Kiến Lương lại cười khoái chí hơn, “Nào, Tịch Tịch, chúng ta nhảy đi”. Bình thường, quan hệ giữa Cố Tịch và Chung Kiến Lương cũng khá tốt, đùa giỡn như anh em với nhau. Nhưng bây giờ Cố Tịch chỉ thấy ngượng ngùng, hôm nay đã mất mặt quá rồi, cô không muốn trở thành tiêu điểm nữa, chỉ muốn khiêm tốn để ẩn dật thôi. Cố Tịch đẩy tay Chung Kiến Lương ra, “Em không nhảy đâu”. Sau đó theo Phương Phi len vào trong, Phương Phi vừa đi vừa hét, “Tịch Tịch không thèm nhảy với anh đâu”. Phương Phi toàn gọi Chung Kiến Lương là “Chung tiện nhân”, vì anh ta rất thích chọc phá cô, lại còn rất thích làm cô điên máu. Vì vậy Phi Phi chưa bao giờ tỏ ra nhẹ nhàng lịch sự với anh ta cả. Các đồng nghiệp đều cười, vỗ vai Cố Tịch, “Sao giờ mới tới?”. Cố Tịch cười, ậm ừ không đáp. Khó khăn lắm mới ngồi vào sô pha, tâm trạng căng thẳng giờ mới dần thả lỏng. Bây giờ cô nhìn gì cũng thấy mờ nhòa, khiến cho trái tim vẫn chưa thể yên được, phải nhanh chóng giải quyết vấn đề này. Cố Tịch hét to vào tai Phương Phi, “Túi xách của tớ đâu?”. Trong túi cô đã để sẵn kính có gọng, cần phải đi bỏ kính sát tròng ra. Nhưng tiếng nhạc ồn ã khiến Phương Phi không nghe rõ, cô nàng hét to hỏi lại, “Cậu nói gì?”. Cố Tịch cao giọng hỏi thêm lần nữa, Phương Phi mới nghe rõ, quay sang chỉ vào một góc sô pha, “Đằng kia”. Cố Tịch đẩy Phương Phi, “Đi lấy giùm tớ”. Phương Phi đang định đứng lên thì bị Lưu Văn Long ngồi bên kia kéo lại, “Phi Phi cô định chạy đi đâu? Lúc nãy còn nợ chưa uống, đừng hòng chạy!”. Phương Phi vội cười giả lả, “Tôi có chạy đâu, tôi đi lấy túi giúp Tịch Tịch”. Lưu Văn Long vẫn cố chấp giữ chặt tay không buông, “Uống đã rồi nói”. Phương Phi quay lại cười ngại ngùng với Cố Tịch, “Tịch Tịch, đợi lát nhé”. Cố Tịch tuy cuống nhưng cũng không nỡ thúc giục. Phương Phi cầm ly từ từ uống cạn, đặt ly xuống, cười mỉm rồi nói, “Được chưa?”. Lưu Văn Long vẫn ép, “Uống tiếp”. Vừa nói vừa rót rượu Tây vào ly của hai người. Phương Phi dở khóc dở cười giằng tay ra, “Tôi không chạy đâu, về ngay”. Lưu Văn Long kéo tay cô nàng, liếc nhìn Cố Tịch, “Để cô ấy tự đi”. Phương Phi kêu lên, “Này!”. Lưu Văn Long lại nhướng mày, không hề sợ hãi. Cố Tịch đành vỗ vai Phi Phi, ra hiệu cho bạn chơi tiếp. Cô men theo khe hở giữa ghế ngồi và bàn uống nước để di chuyển từ từ ra góc sô pha, lục tìm túi mình trong đống đồ đạc. Cũng may mà tìm thấy, Cố Tịch xách túi, hét lên mấy tiếng với bạn, Phương Phi không nghe thấy nên cô đành tự mình đi tìm nhà vệ sinh. Cố Tịch hỏi nhân viên phục vụ đứng gần rồi theo hướng anh ta chỉ, cô lần mò tới đó. Khó khăn lắm mới men theo tường tìm thấy nhà vệ sinh, nhưng cô lại không dám vào thẳng bên trong. Cô bị cận nặng, bây giờ không phân biệt rõ bên nào là nhà vệ sinh nữ, bên nào là nhà vệ sinh nam. Cố Tịch cầm túi, đang định căn cứ vào người đi ra để phán đoán nên đi vào đâu. Nhưng mãi chẳng thấy ai, cô cuống lên, xích sang bên trái che mắt trái, mắt phải nhìn lên khung cửa, tốt, bên trái là nhà vệ sinh nam. Đúng lúc Cố Tịch xoay người đi về phía ngược lại thì lại thấy trong nhà vệ sinh có người bước ra. Cô ngẩn người, mặt vô duyên vô cớ đỏ bừng lên. Cố Tịch thấy Vi Đào khi trông thấy cô cũng ngẩn ra, đang do dự không biết có nên mở lời không thì Vi Đào đã lên tiếng, “Bên này dành cho nam”. Cố Tịch nghe mà mặt đỏ lên như cà chua chín, quay đầu lao vào nhà vệ sinh nữ. Chẳng ngờ sàn nhà trước bệ rửa mặt lại có một vũng nước, cô trượt chân suýt thì ngã nhào. Cố Tịch sợ hãi hét lên, chụp lấy bệ rửa mặt, kinh hồn khiếp vía đứng vịn vào đó. Mãi rồi mới nghe thấy tiếng bước chân bên ngoài, thấp thoáng còn có tiếng cười nho nhỏ, Cố Tịch ra sức nhắm chặt mắt, hôm nay rốt cuộc có đúng là sinh nhật cô không? Còn chuyện gì bi thảm hơn không? Làm ơn đến luôn đi, cô sắp điên rồi! Nguồn ebooks: www.luv-ebook Cố Tịch đứng thẳng dậy, nhanh chóng rửa sạch tay bằng dung dịch rửa tay, lấy một hộp kính sát tròng trong túi ra, cẩn thận tháo kính bên mắt trái, sau đó nhỏ ít nước thuốc, mới cảm thấy mắt dễ chịu hơn. Cô đeo kính có gọng vào liền nhìn rõ thế giới. Cố Tịch ngắm mình trong gương, mặt đỏ bừng, lớp trang điểm đã nhạt hết. Cô thầm cười khổ, ngày cuối cùng của tuổi hai mươi bảy, cô chắc chắn phải là một người thê thảm nhất. Cô vỗ mạnh lên má, OK, cũng chẳng có gì ghê gớm cả, phấn chấn lên, phấn chấn lên! Cố Tịch lôi hộp đồ trang điểm ra, nhanh chóng giặm lại phấn, vẽ lông mày, thoa son, nhìn chính mình đã trở lại tươi tỉnh trong gương, Cố Tịch cuối cùng cũng nở nụ cười tự tin, mỹ nữ, cố lên! Cố Tịch đeo kính vào, trong lòng bình thản hơn nhiều. Cô về phòng, thấy Phương Phi vẫn đang so tài uống rượu với Lưu Văn Long, liền ngồi xuống cạnh họ. Phương Phi quay lại thấy cô đã thay kính thì ngẩn ra rồi cười, “Tịch Tịch, lại đây chơi cùng đi”. Vừa nói vừa đưa chiếc ly rỗng cho cô, định rót rượu. Cố Tịch nói không muốn uống, nhưng Lưu Văn Long đã giơ ly rượu của mình tới trước mặt cô, sau đó nâng ly. Phương Phi nhét ly vào tay cô, “Nào nào, hôm nay vui, nhất định phải ăn uống no say”. Cố Tịch liếc bạn, nếu là bình thường cô đương nhiên có thể ăn uống no say nhưng vì vừa nôn xong, nên chắc chắn lúc này không được. Tuy vậy, cô vẫn nâng ly lên uống cạn. Phương Phi đòi Cố Tịch tham gia chơi đổ xúc xắc, Cố Tịch vội khoát tay, “Mọi người chơi đi”. Cô ngồi dựa vào sô pha, nhìn quanh phòng. Đám đồng nghiệp thường ngày chỉnh tề đứng đắn, dưới ánh đèn xanh đỏ đã tháo bỏ lớp ngụy trang, toàn tâm toàn ý chơi bời vui vẻ. Nhìn họ uốn éo, nhảy nhót sung sướng, Cố Tịch mỉm cười. Phương Phi thích kiểu náo nhiệt này, còn cô lại thích yên tĩnh hơn, nên những lúc như vậy chỉ khiến cô cảm thấy ồn ào khó chịu. Vậy là Cố Tịch cứ yên lặng ngồi đó, nhìn ngó xung quanh. Ánh mắt bất ngờ chạm vào một ánh mắt khác, Cố Tịch thót tim, Vi Đào cùng Tổng giám đốc Mã ngồi ở một góc trong phòng, hai người đang trò chuyện say sưa, gương mặt Vi Đào luôn nở nụ cười nhẹ. Ánh mắt chạm nhau khi nãy như chỉ là tình cờ, vì cái nhìn của anh cuối cùng dừng ở ly rượu, nâng lên uống cạn. Cố Tịch thu lại tầm mắt, nhìn rượu trên bàn, ngớ người, sau đó cầm ly của mình lên, cũng uống cạn. Mới nuốt hớp rượu cay nồng mát lạnh cuối cùng thì di động trong túi rung lên, cô đặt ly xuống, nhìn số điện thoại nhà nhấp nháy trên màn hình. Cố Tịch cầm điện thoại bước nhanh ra khỏi phòng, đến hành lang, cô vội nghe máy. “Tịch Tịch, sinh nhật vui vẻ”, giọng mẹ cô vang lên. Cố Tịch thấy lòng ấm áp, cười nói, “Mẹ, cảm ơn mẹ, đã vất vả vì con”. Sinh nhật cô cũng là ngày mẹ cô khó nhọc nhất, mỗi năm vào lúc này cô đều gọi điện cảm ơn mẹ. Năm nay đúng tiệc tất niên, lại thêm một chuỗi những việc bất ngờ xảy ra, khiến cô suýt thì quên. “Ngoan, sinh nhật vui không? Bên con sao ồn thế?” Giọng mẹ có vẻ nghi hoặc, muộn thế này rồi sao Tịch Tịch chưa về nhà. “Mẹ, hôm nay công ty có tiệc tất niên, con chưa về nhà.” Cố Tịch rất thành thật với mẹ, hai người giống như chị em, chẳng việc gì là không nói được. “Đừng uống rượu nhé, muộn quá về nhà một mình không an toàn, tìm bạn nam đồng nghiệp nào đáng tin cậy đưa con về”, mẹ dặn dò. Cố Tịch lè lưỡi, mẹ biết con gái thỉnh thoảng cũng uống chút rượu, nhưng không cho phép cô uống nhiều. Bên kia đầu dây bỗng có một giọng chen vào, “Bảo bạn trai nó đưa về là được”. Cố Tịch nghe ra là giọng của dì lớn, cuống lên, cô làm gì có bạn trai. Quả nhiên lập tức nghe thấy tiếng hét của mẹ và những bà dì khác, mẹ vội hỏi, “Tiểu Tịch, con có bạn trai hả?”. Cố Tịch vội phủ nhận, bà dì lớn chỉ thích nói bậy. Mẹ bình thường không có sở thích gì mà chỉ thích tụ tập họ hàng, mỗi cuối tuần thường thích gọi bà con đến nhà chơi mạt chược. Mẹ lại nói, “Nếu con muốn yêu cũng không cần giấu gia đình, nhưng phải nhớ là không được tùy tiện đưa đàn ông về nhà”. Cố Tịch cầm điện thoại, mắt trợn trắng. Cái gì thế này? Bạn trai cô còn chẳng biết đang ở đâu, làm gì có đàn ông mà đưa về nhà. Bà dì lại ở bên kia la hét, như định giật điện thoại của mẹ, “Tiểu Tịch, khi nào đưa về nhà cho cả nhà xem nào”. Cố Tịch bực bội kêu lên nho nhỏ, “Thật sự không có mà, dì đừng nói lung tung”. Bà dì không tin, “Dì tính rồi, năm nay con nhất định sẽ gặp bạch mã hoàng tử. Hê hê, đừng mắc cỡ”. Cố Tịch trợn mắt, chỉ có thể tiếp tục biện bạch, “Không có thật mà”. Cô nghe mẹ đang tranh cãi với dì, “Có phải là có thật không, nếu có thì Tiểu Tịch chắc chắn sẽ nói với chị”. Bà dì không cam lòng, “Chị, lời em nói chị không tin sao, lần nào em bói mà chẳng chuẩn, năm nay nó chắc chắn sẽ gặp được một người đàn ông tốt”. Cố Tịch đỡ trán, trong lòng kêu gào, ngay đến gấu quần của đàn ông tốt cô còn chẳng thấy, bà dì lại dám nói là chuẩn! Bên kia điện thoại đã bị mẹ giật lại, “Tiểu Tịch, đàn ông tốt phải túm chặt”. Cố Tịch khóc không ra nước mắt, đành vâng dạ, sau đó lại nói vu vơ vài câu rồi vội cúp máy. Đàn ông tốt, cô cũng muốn túm chặt. Nhưng đàn ông tốt nếu không phải đã kết hôn thì cũng đang nằm trong suy tính của mẹ, cô cho rằng mình chẳng nên nghĩ tới. Trong đầu bỗng hiện ra một đôi mắt đen, tim bất ngờ đập loạn, Cố Tịch vội lắc đầu, mày uống nhiều rồi, lại còn mê trai nữa. Không thể, không thể, Cố Tịch vừa kêu gào trong lòng, vừa về lại phòng. Vừa vào phòng, ánh mắt bất giác quét về phía góc nào đó, người kia như cảm nhận được, từ từ ngẩng lên, ánh mắt nóng bỏng chiếu vào cô. Cố Tịch đứng bất động, ngày cuối cùng của tuổi hai mươi bảy, cô gặp được Vi Đào, nhưng anh là cấp trên của cô.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK