Mục lục
Vô Hạn Khủng Bố
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Trịnh Xá luôn nghĩ rằng mình đã chết, đi làm, hết giờ, ăn uống, bài tiết, đi ngủ, thức dậy, hắn không biết ý nghĩa của mình nằm ở chỗ nào, không phải nơi khuôn mặt nhăn nhở béo ngậy của tay chủ nhiệm, cũng chẳng phải trên thân thể mấy cô gái văn phòng làm quen nơi quán bar, và chắc chắn không phải trong khu rừng sắt thép của đô thị hiện đại.

Trịnh Xá nghĩ rằng mình đang thối rữa dần, thối rữa từ khi hai mươi tư tuổi, thối rữa cho đến khi biến thành bùn đất, chỉ lưu lại trên đời một cái tên, không, thậm chí cả một cái tên cũng không lưu lại vì trên đời này sẽ không còn ai nhớ đến hắn, một nhân viên văn phòng nhỏ nhoi, bất luận hắn là người thế nào, hắn cũng chỉ là một hạt bụi giữa đời.

Hắn muốn thay đổi, muốn xác định ý nghĩa của mình... Bạn đang đọc truyện tại TruyệnFULL.vn - http://truyenfull.vn

- Muốn hiểu ý nghĩa của sinh mệnh ư? Muốn thật sự....sống... không?

Hôm nay Trịnh Xá vừa đến công ty, mở máy tính thì trên màn hình nhảy ra câu hỏi này. Hắn cho rằng đó chỉ là trò đùa của mấy tay hacker, cho dù nhấn vào yes hay no thì máy tính của hắn cũng sẽ nhiễm virus, chỉ đành khởi động lại máy vậy. Nhưng khi con chuột vừa di đến câu trả lời, linh tính của hắn bỗng nảy lên, tay chợt dừng lại.

- Muốn hiểu ý nghĩa của sinh mệnh ư? Muốn thật sự... sống...không?

Trịnh Xá thật sự mê mang, một sự quyến rũ vô pháp diễn tả khiến ngón trỏ của hắn nhắp chuột vào chữ yes và... lập tức mất hết tri giác.

Lãnh lẽo, lắc lư...

Trịnh Xá bật dậy thật mạnh, kinh hoàng nhìn bốn xung quanh, khung cảnh của văn phòng và hoàn cảnh xung quanh nhòe lẫn vào nhau, nhưng chỉ vài giây, sự lẫn lộn tan biến.

- Không tệ, chú em là người có tố chất tốt nhất lần này.

Một giọng nói lạnh lùng vang lên.Trịnh Xá quay đầu lại nhìn, chỉ thấy một người thanh niên tóc đen đang cười nhạt nhìn hắn, người thanh niên trạc hai nhăm hai sáu, hình dạng hết sức phổ thông, có điều trên gương mặt có vài vết sẹo trông rất khủng khiếp. Người thanh niên tóc đen cầm trên tay một điếu thuốc lá, rít một hơi rồi chuyển ánh mắt ra sau lưng Trịnh Xá, lúc này hắn mới nhận ra sau mình còn có năm người đang mê man, ba nam, hai nữ, ngoài ra trong không gian này còn có mười mấy người ngoại quốc. Bọn họ đang ở trong một toa xe chạy rất nhanh, cảm giác lạnh lẽo, lắc lư là do toa xe chuyển động tạo ra.

- Đây là nơi nào? Các người là ai? Tại sao tôi lại ở đây?

Vì có người ngoại quốc nên Trịnh Xá dùng tiếng Anh để hỏi, đám người nước ngoài chỉ quay đầu lại nhìn rồi quay đi, riêng người thanh niên tóc đen hít thật sâu rồi nói:

- Nghĩ lại cho tử tế đi, Nó chắc đã in tất cả vào não mấy người rồi đấy.

Nhớ lại xem nào, Trịnh Xá chỉ nhớ mình nhìn thấy hàng chữ: Muốn hiểu ý nghĩa của cuộc sống ư? Muốn thật sự...sống... không? Hắn nhấn vào yes và mất tri giác... Khoan đã.. sinh tồn và sinh mệnh... Đây là một trò chơi, ai chế tạo ra nó thì không thể biết, có lẽ là các vị thần, cũng có thể là ác ma, hoặc giả người ngoài hành tinh hay người tương lai đều có khả năng và hắn là thành viên tham gia trò chơi này, chính xác hơn là hiện tại hắn trở thành thành viên tham gia. Khi một người trong cuộc sống hiện đại cảm thấy lạc lõng, mơ hồ, anh ta hoặc cô ta sẽ được chuyển đến thế giới các bộ phim kinh dị nếu chọn yes.

- Đây là Resident Evil 1, lính mới, chúc mừng các người gặp may mắn, lần đầu tiên tham gia lại là dạng phim tương đối dễ dàng. Có chết cũng rất thanh thản.

Người thanh niên dập tắt điếu thuốc, gằn giọng cười.

- Ý anh là chúng ta chỉ có ý thức tiến vào máy tính, giống như trong tiểu thuyết huyền huyễn, sau khi chơi xong có thể trở về phải không?

Một gã béo bên cạnh Trịnh Xá chợt lên tiếng hỏi. Người thanh niên rút trong người ra một khẩu Deasert Eangle, kéo quy lát kiểm tra, xoay xoay trong tay rồi trả lời:

- Ý thức hay không thì tao không biết, nhưng các người sẽ cảm thấy đau, các người sẽ bị thương, sẽ chết, và chú mày sai rồi, mỗi lần xong một bộ phim, các người sẽ đi tiếp đến một bộ phim khác, có thể đã xem, có thể chưa xem, mỗi bộ phim " Chủ thần" sẽ không ngừng đưa người mới đến, bổ sung vào số đã chết lần trước, mỗi lần nhân số tham gia từ bảy đến hai mươi người, nói một cách khác, lần này tương đối dễ dàng nên tất cả chúng ta chỉ có bảy người.

Gã béo cười nhạt:

- Sao anh dám chắc rằng những người đã chết không quay trở về cơ thể, có khi họ tự chọn chết đi không biết chừng.

Người thanh niên tóc đen ngẩng phắt dậy, trong mắt lóe lên tia sáng lạnh, đột ngột hắn chồm đến như một con báo, một giây sau, hắn đã đè lên gã béo, khẩu súng trong tay nhét nòng vào miệng gã béo:

- Mày muốn thử chết hả, muốn thử xem thế nào là vô hạn khủng bố hả? Tao đã trải qua ba bộ phim, bộ phim đầu tiên là Nightmare on Elm Street 1( Mãnh quỷ nhai), lúc ấy tổng cộng có 15 người mới tham gia, còn có hai người đã trải qua hai bộ phim, thế mày có biết kết cục ra sao không, tất cả đều chết trong giấc mơ, chỉ còn tao và một người nữa sống sót. Mày có biết cảm giác khi bị giấc mơ hoang đản giết chết là thế nào không? Mày cảm thấy sao khi xung quanh biến thành một đống thịt nát mà vẫn chuyển động? Cảm thấy sao khi trong công xưởng u ám, bị Fred dùng dao xẻ từng miếng, từng miếng thịt? Mày muốn chết lắm hả đồ rác rưởi?

Người thanh niên gào thét điên cuồng, gã béo sợ đến nhũn người, nhưng do nòng súng nhét trong miệng nên van xin cũng không nổi. Trịnh Xá và mấy người còn lại mãi mới khuyên được hai người tách ra, người thanh niên đứng dậy, quay về góc, lau súng và nói:

- Bị chết trong phim là chết thật, và nếu bị ác ma hành hạ đến chết thì các người sẽ chết rất thê thảm, nếu không có dũng khí tiếp tục thì tự sát đi cho khỏe.

Một cô gái đeo kính nói:

- Thế chúng ta không có cơ hội trở về cơ thể của mình nữa sao?

Người thanh niên liếc mắt nhìn rồi nói:

- Nãy giờ đã nói rồi, các người không chỉ có ý thức tiến vào đây, làm gì có kỹ thuật nào chế tạo được trò chơi như thế này, chỉ có các vị thần thôi, chúng ta chỉ là những con sâu, bị bọn họ quẳng vào đây, quằn quại mua vui cho họ, cả thân thể lẫn tinh thần của chúng ta đều tiến vào đây, không về được nữa, tối thiểu tao cho rằng không về được nữa.

Cô gái đeo kính có một khí chất rất bình tĩnh, nhỏ nhẹ nói:

- Nghe anh nói vậy có vẻ như vẫn có hy vọng trở về?

Người thanh niên liếc mắt nhìn cô gái, nhếch mép nói:

- Lần này lính mới có tố chất tương đối đấy nhỉ, không sai, đúng là có hy vọng trở về.

Cả sau người đều nín thở lắng nghe, nhìn chằm chằm vào người thanh niên.

- Mỗi lần hoàn thành nhiệm vụ trở về, các người sẽ được thưởng 1000 điểm, có thể đổi được rất nhiều thứ, ví dụ như một trăm ngày sống trong bộ phim này chẳng hạn..

Một người đàn ông trung niên bên cạnh cô gái đeo kính kêu lên:

- Điên hay sao mà muốn sống trong phim kinh dị!

Người thanh niên chỉ cười nhạt không trả lời, nhưng cô gái đeo kính lại vuốt trán rồi cất tiếng:

- Không, tôi nghĩ là đã hiểu rồi, phim kinh dị cũng có nhiều loại, ví dụ như bộ phim này là dạng khoa học viễn tưởng, không có ma quỷ, trừ nơi xảy ra truyện phim, những nơi khác có lẽ là bình thường.

Người thanh niên búng ngón tay trả lời:

- Chính xác! Có thể sống bình thường 100 ngày ở những nơi an tĩnh, cứ tưởng tượng xem sau những bộ phim nguy hiểm, có thể sống 100 bình thường thì hạnh phúc như thế nào?

Trịnh Xá giật mình, dường như hắn đã hiểu tác dụng của nơi này, chính vì bình nhật cuốc sống quá bình đạm khiến hắn có cảm giác rữa nát, nhưng nếu liên tục trải qua hiểm nguy thì một cuộc sống bình đạm lại trở nên vô cùng đáng quý.

- Trừ việc có thể đổi số ngày sống an định ra, 1000 điểm có thể đổi được rất nhiều thứ, ví dụ như khẩu Deasert Eangle vô hạn đạn dược này, chỉ tốn có 100 điểm, ngoài ra có thể nâng cao sáu hạng mục cơ thể như: Trí lực, tinh thần lực, tế bào hoạt lực, miễn dịch lực, sức mạnh cơ bắp, phản xạ thần kinh, người bình thường trung bình là 100 mỗi hạng, mỗi 10 điểm thưởng có thể nâng 1 điểm tố chất, nói một cách khác, nếu các người sống sót trở về có thể khiển cho mình trở nên mạnh gấp đôi, nếu sống sót qua 100 bộ phim, các người có thể trở thành siêu nhân.

Cô gái đeo kính bình tĩnh hỏi:

- Vậy thì để trở về cuộc sống bình thường cần bao nhiêu điểm?

- 50000 điểm - Người thanh niên lại châm một điếu thuốc rồi trả lời- Chỉ cần các người sống quá 50 bộ phim mà không đổi chác gì thì có thể trở về.

Mọi người lặng đi, nếu muốn sống sót qua 50 bộ phim mà không tự cường hóa thì qua là nhiệm vụ bất khả thi.

- Tất nhiên, 1000 điểm đó chỉ là điểm thưởng cơ bản, còn có thể kiếm thêm, ví dụ như theo quy định, mỗi khi giảng giải luật lệ cho lính mới như tôi vừa làm thì có thể được thưởng 100 điểm, còn nữa, các người đều chú ý thấy mình đeo một cái đồng hồ kỳ quái phải không?- Người thanh niên giơ tay trái lên, trên đó có một chiếc đồng hồ kim loại, kiểu cách cổ điển.

Mọi người nhìn xuống tay mình, trên tay mỗi người đều có một chiếc đồng hồ đang đếm ngược 3h01', phía dưới còn có các dòng số như: Số người mới, số zombie, số Licker..v.v

- Giết 10 con zombie được thưởng 1 điểm, 1 con Licker được thưởng 100 điểm, giết lính mới được thưởng... 1000 điểm - Vừa nói người thanh niên vừa liếc nhìn đám lính mới với vẻ bất thiện, chỉ có Trịnh Xá và cô gái đeo kính nhìn lại một cách bình tĩnh.

- Tất nhiên là âm 1000 điểm..

Người thanh niên cười nhạt, nhìn Trịnh Xá và cô gái đeo kinh rồi nói:

- Được rồi, cần hỏi gì thì nhanh lên, phim sắp bắt đầu rồi đấy.

Cô gái đeo kính nhìn Trịnh Xá, hắn khẽ gật đầu, cô gái nói:

- Còn vài vấn đề, bộ phim này là Resident Evil 1, T Virus lan tràn ở thành phố Racoon, nếu chúng ta ngồi trên xe này rời khỏi nơi đây thì có vẻ trải qua quá dễ dàng phải không?

Người thanh niên gật đầu trả lời:

- Xem trên đồng hồ, có một cái tên, đọc lên!

- Matt Anderson!

Mấy người cùng đọc một lúc, tiếp theo trong đám người nước ngoài có một người da đen đột nhiên phát sáng, giây lát sau ánh sáng tắt đi.

- Đó là đội trưởng lính đánh thuê trong phim, bộ phim này diên ra trong một phạm vi hẹp, chỉ có trong Hive, để hạn chế độ khó, chủ thần quy định không cho phép chúng ta đi quá xa khu vực cốt truyện, nếu cách xa Anderson quá 100 m thì...Bum...Không còn lại gì hết, đã hiểu chưa, sau khi Anderson chết thì hạn chế sẽ chuyển sang một nhân vật khác, vì thế chúng ta chỉ có thể cố mà sống sót, thế thôi.

Trịnh Xá đột nhiên hỏi:

- Thế chủ thần là cái gì, tôi thấy anh thường hay nhắc đến cái tên này?

- Chủ thần là thứ quản lý chúng ta tiến nhập vào đây, trao điểm số hay đổi vật phẩm đều thông qua chủ thần, nó là một quả cầu ánh sáng, thực tế tôi cũng chẳng biết nữa.- Người thanh niên phảy phẩy tay nói.

- Vấn đề cuối cùng, hàng số đếm ngược này nghĩa là gì? - Cô gái đeo kính hỏi

- Thời gian cô em phải trải qua trong bộ phim này, hết giờ sẽ trở về chỗ CHủ thần lĩnh thưởng rồi lại tiếp tục tham gia bộ phim khác.- Người thanh niên rít một hơi thuốc rồi trả lời.

Đúng lúc đó, toa xe bắt đầu từ từ dừng lại, người thanh niên rít nốt điếu thuốc, rút súng ra rồi nói:

- Đước rồi, cốt truyện bắt đầu, từ bây giờ họ có thể nghe chúng ta nói chuyện, nếu tiết lộ cốt truyện hay thông tin về chủ thần sẽ bị trừ điểm, mỗi câu 10 điểm, trừ vào phần thưởng sẽ nhận được sau này, vì thế liệu mà giữ mồm giữ mép.

Toa xe từ từ dừng lại, đám lính đánh thuê lần lượt đứng dậy rời khỏi một cách cẩn thận, súng ống lăm lăm. Người thanh niên tóc đen cũng nghênh ngang bước ra theo, cô gái đeo kính liếc nhìn Trịnh Xá và những người còn lại, tiếp bước, nhìn thấy Anderson đã đi xa, mọi người vội vàng đuổi theo.

Đứng trên sân ga rộng, Trịnh Xá cố hồi ức lại bộ phim, nơi này chính là cửa vào Hive, phòng thí nghiệm dưới lòng đất. Mọi người tiến về phía một cánh cửa sắt cuối sân ga,trên cánh cửa có phù hiệu công ty Umbrella và ký hiệu nguy hiểm. Trịnh Xá cùng mọi người đi theo đến trước cửa, đột nhiên một cô gái rất đẹp, mặc chiếc váy liền thân màu đỏ quay lại hỏi Anderson:

- Tôi muốn biết các người là ai? Có chuyện gì xảy ra ở đây?

Anderson quay nhìn cô gái, phất tay ra hiệu cho đám lính đánh thuê dỡ ra một đống máy móc, lắp đặt rồi mở mã, bản thân trả lời:

- Chúng tôi được công ty Umbrella thuê, cô cũng vậy, đây là cửa vào Hive, còn cô là nhân viên an ninh được đăng ký trong danh sách nhân viên, vì thế chúng tôi đưa cô theo.

Trịnh Xá nhớ rằng đây là trường đoạn nhân vật chính Alice hỏi Anderson về nguyên nhân vụ việc, dù xem phim vài lần nhưng khi tự thân tham dự vẫn tạo cho hắn một cảm giác kỳ quặc khó tin.

Alice nghe trả lời, khuôn mặt ngơ ngẩn, vuốt chiếc nhẫn cưới trên tay, hỏi một cách mê mang:

- Cái này là sao?

Anderson lãnh đạm nói:

- Cô chưa kết hôn, cái nhẫn này chỉ dùng để yểm hộ thôi, ngoài ra nó còn là biểu chưng cho thân phận nhân viên an ninh.

- Thế Hive là cái gì?

Bên cạnh, một người đàn ông không phải lính đánh thuê hỏi, Trịnh Xá nhận ra người này chính là nguyên nhân của toàn bộ vụ việc, kẻ ăn trộm T- Virus, gián điệp thương nghiệp Sion, cũng là một nhân vật nam chính.

Matt Anderson nói với một lính đánh thuê khác:

- Cho họ xem!

Người này gật đầu, xoay màn hình vi tính về phía mọi người, trên đó hiện ra một bản đồ lập thể của toàn bộ kiến trúc.

- Đây là cửa ra vào Hive, Hive là một phòng thí nghiệm mật nằm dưới lòng đất thành phố Racoon, chỗ này là nơi chúng tôi tìm thấy quý vị, chúng ta xùng tàu điện đi từ đó đến đây.

Màn hình liên tục thay đổi các hình lập thể, cuối cùng hiện ra một kiến trúc có hình như một cái tổ ong mật.

_ Đây là Hive, một căn cứ nghiên cứu tuyệt mật của công ty Umbrella, ở đây có trên 500 nhân viên nghiên cứu, nội dung nghiên cứu rất quan trọng đối với công ty, tuyệt mật, chúng tôi cũng không biết rõ. Còn chúng ta thông qua cảm ứng nhiệt thể hiện trên màn hình.

Anderson liên tục giải thích, còn trên màn hình đã xuất hiện vị trí mọi người đang đứng, hình dáng sân ga lập thể năm trên đỉnh tổ ong, Trịnh Xá biết rằng lúc này nơi đây tuyệt đối an toàn, nhưng chỉ lát nữa sẽ trở thành khu vực của thần chết.

- Còn bọn họ là ai?- Alice đột nhiên chỉ về phía đám người của Trịnh Xá.

Toán người của Trịnh Xá giật thót người, họ cứ cho rằng mình chỉ là nhân vật khách quan không liên quan đến cốt truyện, chỉ cần tránh né những con quái vật trong phim, không ngờ Alice lại chỉ vào họ.

Matt Anderson trả lời:

_ Họ là nhân viên bảo vệ Hive, có đăng ký trong danh sách công ty, tuy vậy tôi cho là có sự nhầm lẫn, ngoài gã người da vàng kia có vẻ là chiến binh, còn là đều là phổ thông thị dân.

Đám người Trịnh Xá hiểu ngay rằng đó là thân phận do Chủ thần bố trí. Sion bỗng hỏi:

- Sao tôi lại mất trí nhớ, không nhớ được gì hết?

- Hive có hệ thống phòng ngự độc lập do máy tính trung ương Red Queen điều khiển, khi có sự cố hay kẻ địch xâm nhập, nó sẽ phóng ra hơi độc thần kinh khiến mọi người hon mê trong 4h đồng hồ, khi tỉnh lại sẽ có một số tác dụng phụ, mất trí nhớ là một trong số đó.- Anderson trả lời.

Sion lại hỏi:

- Mất trí nhớ trong bao lâu?

- Tùy từng người, từ một giờ đến một tuần.

Lại một người đàn ông không phải là lính đánh thuê hỏi:

- Ý ông là Hive bị tấn công, trong đó có bọn khủng bố?

- Có lẽ còn tệ hơn.

Trịnh Xá cũng nhận ra người thanh niên này, đó là Mad, người giả mạo cảnh sát đến Hive tìm em gái, cô em gái là nhân viên nghiên cứu của Hive, do nhận ra tác hại của T-Virus nên tìm cách thông báo với chính phủ, kết hợp với Alice lấy trộm T-Virus, chưa kịp hành động đã bị Sion phát tán virus giết chết, biến thành zombie. Trịnh Xá muốn cảm tạ ông trời, do trước đây cuộc sống quá buồn chán, hắn thường hay xem phim, đặc biệt là loại phim khoa học viễn tưởng như thế này. Bây giờ quen thuộc tình tiết và diễn biến câu truyện, cơ hội sống sót sẽ cao hơn, nhân vật chính không thể chết, cho dù phim ảnh hay tiểu thuyết đều khẳng định.

Lúc bấy giờ một nữ dung binh lên tiếng:

- Cửa đã mở thưa sếp, có thể tiến vào/

Matt nhìn đám Trịnh Xá, thở dài rồi dẫn đám lính đánh thuê tiến về phía cửa. Cánh cửa từ từ mở ra, bên trong tối om, Anderson ra lệnh:- J-D!, người lính đánh thuê đeo kính hồng ngoại, Anderson chần chừ một lúc rồi nói: - Trương Kiệt! Người thanh niên tóc đen không nói không rằng giương súng nghênh ngang tiến vào, Trịnh Xá cho rằng Trương Kiệt cũng thông hiểu cốt truyện, chỉ cần chưa tắt Red Queen, khu vực này còn an toàn, nhưng ngay khi máy tính tắt, chỗ này sẽ thành lãnh địa của zombie và Licker.

Rất nhanh, Trương Kiệt bật đèn lên, cả khu vực dần dần sáng lên, qua các khung cửa sổ có thể nhìn thấy trời xanh, đường phố. Lính đánh thuê và mọi người tiến vào, một lính đánh thuê nữ xem xét máy móc rồi nói:

- Khu vực an toàn, độc khi đã tan.

Trịnh Xá biết rằng khu vực này đã bị nhiễm Virus, mọi người đã chết và biến thành zombie, chỉ còn bản năng ăn. Sion sau khi lấy trộm T-Virus đã đập vỡ một ống ở đây, Red Queen sau khi phát hiện đã khóa hết các cửa và xả khí độc giết chết tất cả, giờ đây trong Hive chỉ còn bọn họ và đám zombie, Licker. Có vẻ như Resident Evil 1 khá là phổ biến, mấy người xung quanh, bao gồm cả cô gái đeo kính đều tựa vào khung cửa ngắm cảnh, họ đều biết khu vực này hiện tại khá an toàn.

Mad đột nhiên nói:

- Những trang trí này dùng để cải thiện môi trường làm việc dưới lòng đất, không ai thích suốt ngày đối mặt với không khí âm lạnh của bê tông cốt thép cả. Nhìn thấy ánh sáng mặt trời, họ sẽ có cảm giác đang ở trên mặt đất.

Trịnh Xá chần chừ một lúc rồi chìa tay ra:

- Trịnh Xá..ừm.. có lẽ là bảo vệ ở đây.

Mad do không có trong danh sách nhân viên nên ngay từ đầu bị lính đanh thuê còng tay, cười khổ nói:

- Bị còng nên không bắt tay bạn được, còn tên thì.. hình như cũng quên mất rồi.

Trịnh Xá thân thiện cười với Mad, hắn rất có cảm tình với người thanh niên này, anh chàng là kẻ vô tội nhất trong bộ phim, cho đến cuối cùng vẫn bảo vệ Alice, sang phần hai còn chiến đấu giúp Alice và các bạn.

Một bên, Matt Anderson và lính đánh thuê mở cửa thang máy nhưng bên trong tối mò, một lính đánh thuê bẻ đèn huỳnh quang ném xuống, một lúc sau mới thấy thang máy đã bị đứt cáp bên dưới, người bên trong chắc chắn toi mạng hết rồi. Người lính đánh thuê nói với Matt:

- Sếp, xem ra chúng ta phải đi cầu thang bộ thôi.

Mặt của Matt của vẻ tái đi, quay lại nói:

- Đi cầu thang bộ, trong mười phút đến tầng đáy, mọi người đều phải đi theo!

Thể chất của lính đánh thuê thì khỏi cần nói, Alice thì trong thân thể có T-Virus nên hơn hẳn những người khác ( đoạn này tác giả nhầm, đầu phần 1 Alice chưa bị nhiễm virus), Sion và Mad cũng không tệ, Trương Kiệt đã sống sót qua 3 bộ phim, dù chỉ dùng một phần nhỏ điểm thưởng cường hóa tó chất cũng có thể lực tuyệt đối siêu qua người thường.

Còn lại sáu người, Trịnh Xá tuy làm văn phòng nhưng thường hay tập luyện, ít nhất tuần một lần, theo hắn nói thì chỉ có thể lực tốt mới có thể xử lý được sự nhiệt tình của mấy em gái văn phòng. Vì vậy thể lực cũng hơi tốt hơn người bình thường. Cô gái đeo kính có vẻ nhu nhược, thể lực tất nhiên yếu, lại là con gái nên càng không thể so sánh với đàn ông, có điều cô nàng khá thông minh, ngay từ đầu đã bám vào vạt áo của Trương Kiệt, do anh chàng thừa thụ một phần trọng lượng, Trương Kiệt chỉ liếc nhìn một cái rồi cứ thế mà chạy.

Gã béo bụng phệ trạc hai bảy, hai tám, thịt trên người rung lên theo từng bước chạy, càng ngày càng chậm. Người đàn ông trung niên có vẻ là lao động chân tay, chạy tuy không nhanh nhưng luôn theo kịp mọi người, không tụt lại. Người phụ nữ trung niên còn chậm hơn gã béo, về sau chỉ lê từng bước. Cuối cùng là một thanh niên mười mấy tuổi, tướng mạo cực kỳ phổ thông, là loại ném vào đám đông lập tức mất tích mất tăm, tốc độ tương đương với trung niên, theo kịp đội ngũ.

Chẳng bao lâu người phụ nữ trung niên và gã béo mất dạng, Trịnh Xá bỗng nghe Trương Kiệt nói:

- hai người bị loại!

Hắn ngạc nhiên hỏi:

- Cái gì mà hai người bị loại?

Trương Kiệt cười lạnh:

- Bọn họ chứ ai, đừng coi lời của tôi như gió qua tai, đây không phải điện ảnh, rời xa Matt 100 m, họ chết chắc rồi.

Oanh!

Trương Kiệt vừa dứt lời, phía trên vong xuống hai tiếng nổ đanh, mọi người ngơ ngẩn nhìn lên, nhưng họ không thấy gì hết ngoài cầu thang lạnh lẽo.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK
Chương trước
Chương trước
Chương sau
Chương sau
Về đầu trang
Về đầu trang