Hôm ấy là một ngày mưa, mưa to lắm. Cơn lao phổi của mẹ nó vì cái lạnh này mà lại tái phát, nó và mẹ nó bị ông ta và 2 mẹ con Uyển bắt ra ngoài sân ngủ, trời lạnh, chẳng có gì để giữ ấm, cơn ho của mẹ nó càng dồn dập, nố nhìn mẹ nó nước mắt chảy dài, nó ôm bà vào lòng nghẹn ngào. thấy người bà lạnh ngắt, nó liền chạy ra cửa đập mạnh hét lên “ ba ơi, ba ơi, ba làm ơn cứu mẹ đi ba ba ơi!!!” nó hét lên tuyệt vọng dù biết ba nó sè không ra đâu nhưng giờ đây nó chẳng biết phải làm thế nào, nhưng lạ một điều là ông ta bước ra khỏi cửa, nó tròn mắt ngạc nhiên, ba nó ra, ba nó ra!!!!!!!!!1 nó không tin được nữa, chẳng lẽ ông ta còn tình cảm với mẹ nó, bà sẽ được cứu chứ???. mẹ nó còn ngạc nhiên hơn nó nhiều nữa kia, con tim bà nhảy cẫng lên vì sung sướng nhưng nềm vui của bà, niềm hi vọng của có bị dập tắt ngay khi ông ta mở miệng: “ bọn mày có biết nửa đêm rồi không hả, im ngay đừng để tao phải trừng phạt mày” ông ta vữa nói vừa lườm nó, nó có chút hụt hẫng, thất vọng và căm phẫn nhưng nó cũng tự trách nó ngu ngốc, ông ta là gì còn lương tâm mà nó mong chờ làm gì cho mệt, nó nhếch mép khing bỉ trong lòng, dương đôi mắt căm hận nhìn ông ta, thấy ánh mắt đó, nó làm ông nổi điên lên, ông ta cầm li rượu đang uỗng ném vào đầu nó, thứ gì đó đằng đặc sền sệt chảy ra.....MÁU, với nó quen rồi nên chả thấy đau mà chỉ nghe thấy có gì đó vỡ vụn....giới hạn, giới hạn của con người, ông ta đã vượt quá giới hạn rồi. hận thù khắc sâu trong đôii mắt nó, đôi mắt tím đặc biệt của nó mọi khi trong veo mà nay đỏ đục, hàn khí toát ra từ người nó làm ông ta lạnh sống lưng nhưng nghĩ nó là trẻ con nên quát lớn “mày giám nói thế với tao??????” 2 mẹ con Uyển kia cũng xuống góp vui. mụ ta kích nó “thật là vô học, mẹ nào con nấy nhỉ”, vừa nghe mụ ta nhắ đến mẹ, nó nguôi dần, quay sang mụ ta: “ loại vô học, cướp chồng người khác là bà, đừng bao giờ động đến mẹ tôi, bà không đủ tư cách”, “chát” một tiêng khô khốc vang nên, ông ta tát nó, với nó là quá bình thường, gạt ít máu dính ở khóe miệng, nó noi, không con là giọng nói trong vắt, cao vút và ngọt ngào ngày nào, giờ giọng nó trầm xuống, băng lãnh khẽ làm ông ta rùng mình, một đứa trẻ 4 tuổi sao có thể, ngay cả lời ông nói cũng không có uy lực như thế: “ Hoàng Thiên Bảo, ông hãy nhớ ngày này, ngày mà ông chỉ có một đứa con là Hoàng Uyển Nhi thôi, Hoàng Hải Băng đã chết rồi”. Nói rồi nó bước qua chỗ mẹ nó đang ho sặc sụa, dìu bà ra khỏi căn biệt thự này, trước khi ra khỏi cổng, nó ngoái lại nhìn nơi với nó la địa ngục, nơi mà sau này nó sẽ quay trở lại và chả cho những ai đã làm gia đình nó tan nát, làm mẹ nó khổ sở, phải.. nó sẽ quay lai.
Hôm ấy là một ngày mưa, mưa to lắm. Cơn lao phổi của mẹ nó vì cái lạnh này mà lại tái phát, nó và mẹ nó bị ông ta và 2 mẹ con Uyển bắt ra ngoài sân ngủ, trời lạnh, chẳng có gì để giữ ấm, cơn ho của mẹ nó càng dồn dập, nố nhìn mẹ nó nước mắt chảy dài, nó ôm bà vào lòng nghẹn ngào. thấy người bà lạnh ngắt, nó liền chạy ra cửa đập mạnh hét lên “ ba ơi, ba ơi, ba làm ơn cứu mẹ đi ba ba ơi!!!” nó hét lên tuyệt vọng dù biết ba nó sè không ra đâu nhưng giờ đây nó chẳng biết phải làm thế nào, nhưng lạ một điều là ông ta bước ra khỏi cửa, nó tròn mắt ngạc nhiên, ba nó ra, ba nó ra!!!!!!!!!1 nó không tin được nữa, chẳng lẽ ông ta còn tình cảm với mẹ nó, bà sẽ được cứu chứ???. mẹ nó còn ngạc nhiên hơn nó nhiều nữa kia, con tim bà nhảy cẫng lên vì sung sướng nhưng nềm vui của bà, niềm hi vọng của có bị dập tắt ngay khi ông ta mở miệng: “ bọn mày có biết nửa đêm rồi không hả, im ngay đừng để tao phải trừng phạt mày” ông ta vữa nói vừa lườm nó, nó có chút hụt hẫng, thất vọng và căm phẫn nhưng nó cũng tự trách nó ngu ngốc, ông ta là gì còn lương tâm mà nó mong chờ làm gì cho mệt, nó nhếch mép khing bỉ trong lòng, dương đôi mắt căm hận nhìn ông ta, thấy ánh mắt đó, nó làm ông nổi điên lên, ông ta cầm li rượu đang uỗng ném vào đầu nó, thứ gì đó đằng đặc sền sệt chảy ra.....MÁU, với nó quen rồi nên chả thấy đau mà chỉ nghe thấy có gì đó vỡ vụn....giới hạn, giới hạn của con người, ông ta đã vượt quá giới hạn rồi. hận thù khắc sâu trong đôii mắt nó, đôi mắt tím đặc biệt của nó mọi khi trong veo mà nay đỏ đục, hàn khí toát ra từ người nó làm ông ta lạnh sống lưng nhưng nghĩ nó là trẻ con nên quát lớn “mày giám nói thế với tao??????” 2 mẹ con Uyển kia cũng xuống góp vui. mụ ta kích nó “thật là vô học, mẹ nào con nấy nhỉ”, vừa nghe mụ ta nhắ đến mẹ, nó nguôi dần, quay sang mụ ta: “ loại vô học, cướp chồng người khác là bà, đừng bao giờ động đến mẹ tôi, bà không đủ tư cách”, “chát” một tiêng khô khốc vang nên, ông ta tát nó, với nó là quá bình thường, gạt ít máu dính ở khóe miệng, nó noi, không con là giọng nói trong vắt, cao vút và ngọt ngào ngày nào, giờ giọng nó trầm xuống, băng lãnh khẽ làm ông ta rùng mình, một đứa trẻ 4 tuổi sao có thể, ngay cả lời ông nói cũng không có uy lực như thế: “ Hoàng Thiên Bảo, ông hãy nhớ ngày này, ngày mà ông chỉ có một đứa con là Hoàng Uyển Nhi thôi, Hoàng Hải Băng đã chết rồi”. Nói rồi nó bước qua chỗ mẹ nó đang ho sặc sụa, dìu bà ra khỏi căn biệt thự này, trước khi ra khỏi cổng, nó ngoái lại nhìn nơi với nó la địa ngục, nơi mà sau này nó sẽ quay trở lại và chả cho những ai đã làm gia đình nó tan nát, làm mẹ nó khổ sở, phải.. nó sẽ quay lai.
Danh Sách Chương: