• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

 Trung niên nam nhân nắm cổ tay cụt lủn, sắc mặt tái nhợt.

Sắc mặt lão bà ngồi dưới đất cũng chẳng tốt hơn sắc mặt của gã trung niên nam nhân là boa, tựa như muốn ngất mà không ngất được.

Lộ Tinh Thiên nhìn sang, hài lòng nhận ra gã trung niên nam nhân đã kiệt sức.

Không riêng gì cổ tay bị chặt đứt, bụng của gã cũng bị một vết chém dài, loáng thoáng nhìn thấy ruột bên trong xổ ra.

Lại nhìn Thập Lục tựa hồ thắng được cũng không dễ dàng gì. Thoáng nhìn qua gương mặt không lộ vẻ gì cũng không thấy được y không khỏe chỗ nào, nhưng từ trên trán y toát ra mồ hôi đầm đìa, tấm lưng căng cứng cũng biết biết y đang phải nến chịu một nỗi thống khổ nào đó.

Lộ Tinh Thiên liếm liếm môi, đột nhiên cảm thấy được hiện tại Thập Lục thoạt nhìn thế nhưng chết tiệt gợi cảm!

Thập Lục thắng trận này thực vất vả. Mà nguyên nhân chủ yếu là do bảo chủ yêu cầu y chém đứt cổ tay của địch thủ. Gã trung niên nam nhân cũng không phải ngốc tử, biết y muốn chém đứt cổ tay mình đương nhiên sẽ không để cho y dễ dàng đắc thủ.

Hoàn thành mệnh lệnh rồi, Thập Lục không nói gì, chầm chậm đi đến bên người  Lộ Tinh Thiên đứng lại.

"Cho ngươi."

Một quả trứng luộc trong nước trà đã lột vỏ, xuyên lỗ thật chuẩn, mùi thơm ngào ngạt hiện ra trước mặt Thập Lục.

Thập Lục tiếp nhận, há miệng cắn một miếng.

"Ăn ngon không?"

Thập Lục ngẩn người, thành thật nói: "Rất ngon."

"Vậy ăn thêm một quả, lúc nào có thể ăn no thì tận lực ăn no. Đêm nay...Có lẽ vài ngày nữa chúng ta phải ở lại trong ngọn núi này." Lộ Tinh Thiên cười thản nhiên, lại đưa cho y một quả trứng luộc.

Thập Lục không quá băn khoăn lý giải ý tứ của Lộ Tinh Thiên, tiếp lấy. Thôi, lão gia cho thì ăn! Vừa lúc cũng có chút đói bụng. Cùng lắm thì đợi lát nữa nuốt viên giải độc ăn vào cũng không chết Tiểu Cửu mới luyện.

Lộ Tinh Thiên vỗ vỗ tay, đi đến bên cạnh gã trung niên nam nhân, không đợi gã tỏ vẻ gì, một cước đá bẹp đầu. Ngại trên giầy còn dính óc, tùy tiện cọ cọ lên quần áo của gã.  

Thập Lục cắn thấy vỏ trứng, cúi đầu mới phát hiện mình đã quên lột vỏ.

Một thân ảnh nhoáng lên, Lộ bảo chủ lại nhoáng tới bên cạnh bà lão bán trứng luộc trong nước trà, văn nhã cười cười với bà lão bán trứng lúc này dường như đã sợ tới choáng váng: "Nói cho chủ tử của ngươi biết, nếu muốn bồi tội thì chỉ mời ta ăn trứng luộc trong nước trà là không thể được. Nếu mang bản đồ kho báu ra đổi lấy một nồi trứng luộc trong nước trà hẳn trên đời không người nào đồng ý, có phải hay không?"

"Cái gì kho báu..." Lão thái bà đột nhiên im tiếng.

Nhưng đã muốn đã muộn, Lộ Tinh Thiên khinh cười ra tiếng.

"Ta cho chủ tử ngươi thời gian năm ngày, trong vòng năm ngày nếu hắn không tới tìm ta, ta sẽ đem ba mảnh bản đồ bán đi. Đến lúc đó, ta thật muốn nhìn Hỏa thần giáo tìm về bản đồ, thuận lợi chiếm được kho báu hay là Hỏa thần giáo cứ như thế mà bị xóa tên trên giang hồ. "

Sắc mặt lão thái bàthoáng chốc đại biến.

Tên khốn ác độc này! Nếu hắn thật sự làm như vậy, mặc kệ có phải trên tay giáo chủ có một mảnh bản đồ thật hay không, từ nay về sau Hỏa thần giáo cũng đừng nghĩ đến có ngày yên tĩnh!

Trời sinh tính cảnh giác, hơn nữa được rèn luyện thường xuyên, Thập Lục cảm thấy có gì đó...

Nhưng y không ngẩng đầu nhìn xung quanh, cũng không có hành động gì khác thường, chỉ lẳng lặng nhấm nháp quả trứng luộc, thuận tiện thầm mắng lão gia nhà mình tâm địa nhỏ nhen, độc ác cộng thêm một bụng đầy ý nghĩ đen tối.

"Hồ ly, hồ ly, nhất hồ nhất ly, không phải vợ chồng, cũng là không rời. Thanh Hồ đã chết, ngươi cũng sớm một chút tìm nhân tình khác sưởi ấm. Đi đi, càng xa càng tốt, thuận tiện đem thi thể Thanh Hồ mang đi." Lộ Tinh Thiên phất tay giống như đuổi ruồi bọ.

Thập Lục nhìn thấy sắc mặt Lộ Tinh Thiên trong nháy mắt tái nhợt nhưng lập tức lại khôi phục.

Lão bà bà vịn lên cây cột run rẩy từ trên mặt đất bò lên, "Lão thân sẽ không cảm tạ ngươi giơ cao đánh khẽ. Món nợ này Bạch Lệ ta sớm hay muộn cũng sẽ tính sổ với ngươi!"

Bạch Lệ là một lão giang hồ danh phù kỳ thực, biết cải trang không được cũng không giấu diếm nữa.

Lão thân? Lộ Tinh Thiên mỉm cười. Hắn không tin Thanh Hồ sẽ cùng một lão thái bà gần đất xa trời lăn lộn nửa đời người.

Huống chi bên cạnh hắn đã có một cao thủ dịch dung, chỉ là xem bằng mắt thường, hắn cũng có thể nhìn ra sơ hở của Bạch Lệ.

Nói đến cao thủ dịch dung bên cạnh hắn, Lộ Tinh Thiên nhịn không được hướng Thập Lục nhìn lại.

Vẫn là gương mặt kia, tuấn tú đến câu hồn câu phách người ta, tuy rằng bộ dáng yên lặng ăn trứng luộc có điểm ngốc ngốc.

Thập Lục vô ý thức đưa lưỡi liếm liếm ngón tay, ân, nước trong trứng thật ngọt.

Lộ Tinh Thiên nheo mắt.

Bạch Lệ đi qua phía sau lưng Lộ Tinh Thiên.

Đứng ở vị trí của Theo Thập Lục, y không nhìn thấy Bạch Lệ làm gì ở sau lưng lão gia.

Y chỉ nhìn đến thân hình già nua loạng choạng, trong nháy mắt đã đi đến bên cạnh hắn, mà vốn hẳn là từ phía sau hắn đi ra, Bạch Lệ lại mềm nhũn hướng thẳng mặt đất rơi xuống.

Trong nháy mắt, Lộ Tinh Thiên đã bóp vụn cột sống Bạch Lệ.

Nhìn thấy máu tươi chảy ra từ khóe miệng Bạch Lệ, Thập Lục biết nàng này đã không còn đường sống.

Thở dài, hắn chỉ biết lão gia của y ngay từ đầu đã không tính toán để lại người sống. Mới vừa nói lớn tiếng như vậy, những gì nên truyền ra ngoài cũng đều đã truyền đi, mà lão gia nhà y lại vừa lúc khuyết thiếu một chút lòng từ bi như vậy.

Lộ Tinh Thiên gõ gõ trán làm cho tinh thần tập trung."Chủ nhân kia so với ta tưởng tượng  còn thông minh. Tin tức về các mảnh bản đồ giấu kho báu vừa lan ra trên giang hồ, hắn chỉ đi lợi dụng vài tên lòng tham có thừa, đầu óc không đủ đến gây phiền toái cho ta."

"Vừa rồi trong số những người đào tẩu có người của bọn họ?"

Lộ Tinh Thiên gật đầu.

Thập Lục nhìn một vòng xung quanh, cuối cùng ánh mắt dời về phía ngoài đình mười trượng.

Lộ Tinh Thiên lộ ra nụ cười mỉm khen ngợi."Tứ Phương Lâu, Vũ đường, đều là lão bằng hữu. Hơn nữa một ít gà gáy cẩu đạo* ngấp nghé ăn tàn. Ngô, còn có một gã đáng được xem là cao thủ." (* ý nói bọn giang hồ tôm tép, bại hoại)

"Mai phục hẳn là không chỉ có chừng này."

"Đúng vậy." Lộ Tinh Thiên cười lạnh, "Xem bộ dáng Kim mập là nghĩ muốn trong hôm nay, ở chỗ này tính toán một lần hết nợ với ta!"

Hắn đã biết cuộc hẹn này không tốt ứng phó như vậy, quả nhiên! Đáng thương một đám ngu ngốc bị lợi dụng!

"Hỏa thần giáo có thể phái cao thủ tham dự hay không?"

"Nếu vị chủ nhân kia thông minh như ta nghĩ, ít nhất trong ngày hôm nay hắn sẽ không nhúng tay."

Cũng chỉ là hôm nay mà thôi. Một khi những lời vừa rồi lão gia cùng Bạch Lệ nói truyền ra, cho dù Hỏa thần giáo muốn không đếm xỉa đến, người giang hồ tham tài đa nghi cũng tuyệt đối sẽ không cho phép. Nhất là khi bọn hắn biết Hỏa thần giáo cố ý loan tin để tọa sơn quan hổ đấu, làm ngư ông thủ lợi, trừng mắt dục báo, người giang hồ làm sao có thể sẽ bỏ qua bọn họ!

Hỏa thần giáo đi một nước cờ hiểm hai lưỡi, nhưng vì cái gì? Vì lý do gì bọn họ không tiếc mạo hiểm diệt giáo cũng phải cùng lão gia trực diện đối chọi?

Chỉ bởi vì đánh mất Vân đệ sao? Hay là hoàng tộc có liên quan?

Nhưng Thái tử có thể cùng Hoàng Thượng gây chiến sao? Lực lượng của Thái tử đã lớn đến mức có thể đối kháng lại Hoàng thượng?

Thập Lục mang đầy một bụng nghi vấn, đáng tiếc không ai có thể giải thích cho y. Bất quá ít nhất y đã biết một điều, người tối hôm qua đánh lén lão gia có tám phần liên hệ chặt chẽ với Hỏa thần giáo.

"Người hẹn ta đến phó ước hôm nay chọn nơi này không phải là không có lý do, có phải dân bản xứ nói muốn lên xuống núi chỉ có một con đường này? " Lộ Tinh Thiên chỉ chỉ một đường cầu thang uốn lượn cách đó không xa.

Thập Lục yên lặng gật đầu.

"Nơi nơi đều là vách đá trơn nhẵn dựng thẳng, lại bị băng tuyết bao trùm, a, đi lên dễ dàng đi xuống khó a. Kim mập khó có cơ hội nhìn thấy ta gặp khó khăn, hắn nhất định sẽ lợi dụng cơ hội lần này đoạn tuyệt hết thảy liên hệ của ta cùng với ngoại giới. Hai tay nan địch tứ thủ, bọn họ chơi trò xa luân chiến cũng có thể hao tổn phân nửa tinh lực của chúng ta, hơn nữa thiên nhiên vốn ẩn tàng đủ loại bẫy rập cùng ám toán, Thập Lục, ngươi không nên theo ta."

"Bảo hộ ngài là trách nhiệm của ta."

Y có cơ hội rời đi, lão gia từng lệnh cho y chờ đợi ở dưới chân núi, y cố ý theo lên.

Hiện tại lão gia không giống trước đây, ít nhất, bình thường lão gia sẽ không mang theo một cây ngân châm cắm trong đầu mà nơi nơi chạy.

Lộ Tinh Thiên nhìn y một cái thật sâu lắng, không hề dịch chuyển ánh mắt.

"Vì sao ngài biết rõ đó là bẫy lại còn muốn bước vào?"

"Ân?" Lộ Tinh Thiên tựa hồ không nghĩ Thập Lục sẽ có câu hỏi như thế.

Thập Lục nghĩ đến lão gia không trả lời, nhưng không nghĩ tới lão gia lại giải thích, tuy rằng chỉ làmột câu đơn giản."Có người hẹn ta tới đây."

Nói giống như chưa nói, ngược lại khiến y có càng nhiều nghi vấn.

Ai hẹn hắn tới đây?

Ai có thể làm cho hắn biết rõ trong núi có hổ cũng muốn đi về phía hổ trong núi? Lại là trong tình huống hắn có thương thế không rõ trong người.

Thập Lục không thể nhận ra thương thế của lão gia rốt cuộc nặng nhẹ thế nào, nhưng y biết công lực của lão gia trong hiện tại chỉ sợ phát ra không được đến bảy thành. Điểm ấy từ lúc hắn đặt chân lên núi, y nghe bước chân nặng nhẹ cũng có thể đoán ra.

Lộ Tinh Thiên giơ tay lên, ý bảo Thập Lục không cần hỏi nhiều hơn nữa.

"Chờ trời tối. Khi trời tối, chúng ta bất lợi, đối phương cũng bất lợi. Đến lúc đó.." Hắn chỉ chỉ đỉnh núi, ý nói bọn họ không hạ sơn mà ngược lại, đi lên núi.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK