Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Giống như bị sấm đánh, Kha Dụ Phân vội đóng máy tính lại, xoay người cười trừ, "Không, không có..." Toàn thân toát mồ hôi lạnh.

Bạch Thư Duy bình tĩnh nhìn cô, thời điểm cô vội vàng khẩn trương, anh bất động thanh sắc mở lại máy tính, mà Kha Dụ Phân không kịp tắt cửa sổ lập tức xuất hiện.

Giây lát, anh nhíu mày: "Cậu xem cái này làm gì? Cậu muốn nâng ngực?"

Rồi đột nhiên kinh hãi, Kha Dụ Phân trực giác quay đầu lại, ngạc nhiên phát hiện anh lại có thể mở máy tính ra, lại nhanh chóng xem qua trang web mà Uông Tinh Tinh gửi cho cô.

Hu hu, thật sự là quá nhanh, cô muốn cắn lưỡi tự sát.

Nửa đêm không ngủ được, lại có thể xem trang web nâng ngực: "Kha Dụ Phân, tớ đang đợi câu trả lời của cậu." Bạch Thư Duy tức giận nhìn cô.

Có thể trả lời cái gì? Tất cả đều không phải là vì anh?. Cô nhìn trộm anh một cái, đơn giản hỏi, "Cậu muốn to như thế nào? Tinh Tinh đề nghị tớ thảo luận trứớc với cậu một chút, rồi mới đi làm."

Trước kia cô là quả quyết không dám nói như vậy, bất quá sống một lần nữa Kha Dụ Phân trở nên cực kỳ dũng cảm.

"Kha Dụ Phân, hiện tại không phải thời điểm thảo luận tớ muốn to như thế nào, mà là vì sao cậu muốn nâng ngực?!" Lần đầu tiên anh phát hiện bọn họ có sự khác nhau, sự khác nhau cực kỳ nghiêm trọng.

"... Còn không phải bởi vì cậu cảm thấy tớ quá nhỏ! Nhưng nó chỉ nhỏ như vậy thôi, phương pháp duy nhất thay đổi cũng chỉ có thể đi nầng ngực thôi."

Nghe vậy, Bạch Thư Duy quả thực muốn điên rồi:"Tớ nói ngực cậu nhỏ bao giờ?!"

"Xế chiều hôm nay! Cậu đột nhiên dừng lại... Sau đó tớ hỏi cậu vì sao, cậu đã nói tớ

. . . Nhỏ." Cô cực kỳ mất mặt cúi đầu, ủy khuất nói.

Anh vỗ trán, bộ dáng hoàn toàn bị cô đả bại. Nói cô còn nhỏ, là vì tuổi cô thật sự còn nhỏ, thật không biết sức tưởng tượng của cô lại tới mức này, lại có thể cho rằng anh ghét bỏ bộ ngực của cô.

Nâng hàm dưới của cô lên, để cho hai mắt cô nhìn thẳng chính mình, Bạch Thư Duy thận trọng nói với cô: "Ý của tớ là nói tuổi của cậu còn nhỏ, cậu mới mười tám tuổi, từ đầu tới cuối không liên quan tới bộ ngực."

"Nói tớ tuổi còn nhỏ, chính cậu không phải cũng vậy sao?" Đừng quên, bọn họ là bạn học cùng lớp.

Nhịn không được, anh thốt ra: "Năm nay tớ 28 tuổi rồi!"

"Gì?" Đôi mắt đẹp trừng lớn.

Ý thức được chính mình nói gì, Bạch Thư Duy cũng ngây ngẩn cả người. Được được, lần này không thể nói cũng phải nói.

Anh thở dài một tiếng, "Dụ Phân, trên thực tế tớ đến từ 10 năm sau, năm nay 28 tuổi, lớn hơn cậu mười tuổi."

Ánh sáng của máy tính, để cho Kha Dụ Phân thấy rõ mặt lộc của Bạch Thư Duy tuấn lãng, lần đầu tiên đối mặt lại có vẻ kỳ quái như vậy.

Anh dùng lực hít sâu, "Nói ra có phần khoa trương, nhưng là thật sự, tớ là năm xuyên không trở về. Tớ là Bạch Thư Duy, chỉ là, tớ là Bạch Thư Duy của 2012, không phải Bạch Thư Duy của 2002... Tớ biết chuyện này cực kỳ vớ vẩn, cậu nhất thời sẽ cảm giác được không thể tin... Hiện tại thời gian không còn sớm, cậu đi ngủ trước đi, sáng sớm ngày mai, tớ kể tường tận cho cậu nghe, có được hay không?"

Không đợi Kha Dụ Phân đáp ứng, anh đã bế xốc Kha Dụ Phân ngây ngốc lên, đặt nằm ở trên giường. Sau đó, anh thừa dịp thời gian cô đi ngủ, cẩn thận suy nghĩ nên giải thích toàn bộ với cô như thế nào, mới không bị cô coi là quái vật.

Trong phòng không khí như là trở nên có chút loãng, hai người hô hấp đều đã biến thành thật cẩn thận...

"Cậu gạt người." Kha Dụ Phân nằm ở trên giường đột nhiên nói: "Nếu cậu đến từ 2012, cậu làm sao có thể điền sai nguyện vọng vào đại học? Cậu không phải nên học tại Đài Bắc sao, làm sao có thể chạy đến Cao Hùng?"

"Tớ sửa lại đơn nguyện vọng. Tớ cho rằng như vậy sẽ có thể học cùng Trường Đại Học với cậu, không nghĩ tới lại khiến chúng ta đổi chỗ trường đại học, đến bây giờ tớ còn nghĩ không ra là sai ở đâu!" Anh cũng cực kỳ hoang mang.

"Cậu nói, cậu cũng sửa lại đơn?"

Tai Bạch Thư Duy ngoài ý muốn bắt giữ đựợc một chữ, là "Cậu cũng sửa lại đơn", chẳng lẽ...

"Kha Dụ Phân, cậu . . . "

"2012 bởi vì đào hôn, tớ và cậu cùng nhau bị đặt ở dưới sân khấu kịch, trên thực tế, năm nay tớ 28 tuổi rồi. Bởi vì nghĩ muốn học cùng trường với cậu, cho nên... Tớ cũng sửa lại đơn nguyện vọng vào đại học."

Lần này đổi lại là bạch Thư Duy ngây ngốc. Không nghĩ tới, bọn họ cư nhiên cùng nhau xuyên không rồi! Chuyện này thật là quá kỳ diệu rồi! Anh không phải một mình quay trở về, mà là bọn họ cùng trở về.

Chờ một chút . . . cho nên muốn làm lại, tạo thành bọn họ một Nam một Bắc ngăn cách, kỳ thật là tại chính bọn họ?!

Ài, thật sự là thông minh bị thông minh đánh bại!

"Bạch Thư duy tiên sinh, làm ơn, như vậy tớ còn nhỏ sao?" Cô từ dưới chăn đá anh một cước.

Lấy lại tinh thần, anh cười ha ha, "Được được được, không nhỏ không nhỏ, cực kỳ thành thục, như vậy có thể chứ?"

"Hừ, chính xác." Đắc ý dương dương.

"Này... Thật sự là quá bất khó tin rồi!" Bạch Thư Duy tán thưởng nói, đột nhiên nhớ tới một chuyện, nhịn không được hỏi: "Tớ nói cậu sao có thể nhẫn tâm yêu tớ? Ở trong mắt cậu, tớ là thằng con trai mới 18 tuổi, đứa trẻ thanh thuần, thân là chị, cậu ra tay với tớ có phải quá nhẫn tâm rồi hay không hả?" Giọng điệu trêu chọc.

"Cậu không biết sao? Đầu năm nay lưu hành chị yêu em." Cô cực kỳ đúng lý hợp tình, đột nhiên, cô đè thấp thanh âm hỏi: "... Ài, cậu muốn muốn ngủ sao?"

"Ngủ không được rồi." Cơn buồn ngủ đã bị cô dọa chạy từ lýc biết tin cô muốn nâng ngực."Đều là cậu làm hại, nếu ngày mai tớ có vành mắt đen, cậu liền chờ bị gấu mèo dọa sợ đi, cùng nhau thành gấu mèo."

Cô mới mặc kệ gấu mèo hay không gấu mèo, mở chăn ra, nôn nôn nóng nóng chui ra ổ chăn.

Hai người được che chắn bởi chăn, bởi vì cô đứng dậy mà bị xốc lên, truyền đến cảm giác mát lạnh, cùng một loạt âm thanh xột xoạt, Bạch Thư Duy hỏi: "Cậu lại ngồi dậy làm cái gì?"

Không nghe được câu trả lời của cô, anh chống đỡ đứng dậy, tiện tay bật đèn nhỏ ở đầu giường, nháy mắt, anh giống như bị người bóp chặt cổ, khó thở...

Kèm với ngọn đèn vàng nhạt xuất hiện tại trước mắt anh, là tấm lưng Kha Dụ Phân không tỳ vết. Âm thanh không rõ vừa rồi, thì ra là cô cởi áo ngủ gây ra.

"Dụ Phân?!"

Anh ước chừng sửng sốt đã lâu, lấy lại tinh thần, vội vàng nắm chăn đã nghĩ muốn bao lấy thân thể của cô, không biết là quá khẩn trương hay là như thế nào, mặc kệ anh kéo như thế nào che như thế nào, anh vừa buông tay, chăn sẽ từ trên người cô rơi xuống, cô lại vẫn cứ một bộ không sao cả.

Anh tức giận đến nhịn không được chất vấn "Kha Dụ Phân, cậu có biết chính mình đang làm cái gì hay không?" Thú tính của đàn ông là cực kỳ yếu ớt, một khi bị ma sát mà thức tỉnh... Cô căn bản là vuốt râu hổ.

Kha Dụ Phân cảm thấy cực kỳ may mắn là mình đưa lưng về phía anh, bằng không bị anh hung ác hỏi như vậy, cô chỉ sợ sẽ co đầu rút cổ.

Có thể cô không nghĩ muốn cùng, cô đã nghĩ muốn hỏi thử anh, có ai may mắn giống bọn họ như vậy, có thể tay trong tay xuyên không? Đây là cơ duyên bao nhiêu người muốn mà không thể được, bọn họ nên nắm chắc mới đúng!

Còn nữa, thân là 28 tuổi thành thục, thuận theo chính mình hi vọng, có sai sao?

Hiện tại, cô muốn anh.

Hít sâu, cô nói: "Tớ đương nhiên biết. Tuy là thân thể mười tám tuổi, nhưng quyết định đích thị là của linh hồn 28 tuổi, Kha Dụ Phân 28 tuổi, tớ chỉ làm những gì tớ muốn làm."

Làm những gì cô muốn làm... Lời chết tiệt này chọc người mơ màng.

Anh cực kỳ khắc chế không đụng chạm, trần trụi lưng quá mê người, chờ anh ý thức lại, bàn tay to đã vươn về trước đi, lòng ngón tay theo sống lưng của cô, chậm rãi vuốt ve đi xuống.

Cô phát run, bởi vì

bất an, anh cũng phát run, bởi vì sợ khống chế không nổi chính mình.

“Tới tớ cùng nên bắt cậu làm thế nào mới tốt?” Anh ảo não không nhịn được khàn giọng hỏi.

Cô nghiêng mặt, ánh mắt cực kỳ vô tội nhìn anh. “Ôm ấp tớ có được hay không? Rất lạnh...” Giọng nói đáng thương tội nghiệp.

Rất lạnh, anh cũng chỉ có thẻ ôm cô cho tốt. Anh đối với cô, luôn luôn không có cách.

Cánh tay dài ôm cô vào lòng, cô thuận thết ngã ngồi vào trong lòng anh, theo sát phía sau ôm lấy cô, cho cô ấm áp.

Nghe thấy cô bất ra một tiếng cười nhẹ, anh rất muốn cắn cô một miếng, trừng phạt. Nhưng anh không có, anh ôm lấy cô, chỉ sợ cô thật sự bị lạnh.

“Cậu muốn tớ sao?” Giọng điêu mềm nhẹ như thế hỏi, đông thời ma sát thính giác đàn ông.

Nữ nhân này so với anh nghĩ còn hư hỏng hơn, chọc người mơ màng còn chưa tính, đôi mắt đẹp khờ dại vô tội lại còn nhìn anh, nhìn anh đến tâm hoảng ý loạn.

Anh quật cường mím môi không nói.

Cô cũng không giận, dựa vào ngực anh, được một tấc lại muốn tiến một thước, nói: “Nhưng tớ muốn cậu, rất muốn, rất muốn....”

“Kha Dụ Phân!” Đáng chết, anh phải nghĩ biện pháp ngăn chặn cái miệng nhỏ muốn gây chuyện này mới được.

Nâng cằm nhọn của cô lên, anh hun hăng hôn môi của cô.

Anh nghĩ muốn ác phạt cô, cho cô một chút giáo huấn, hung hăng hôn làm cho miệng cô đau, tội làm thống thân thể của anh, để cho cô học ngoan chút, nhưng nháy mắt hôn cô, toàn bộ đều đã thay đổi, anh liền vô pháp đối với cô ôn nhu.

Không chỉ miệng hôn đến ôn nhu, bàn tay quấn quanh cô cũng cực kỳ ôn nhu, cô ôn nhu thuân lệnh nhịn không được rên rỉ ra tiếng.

Đó là âu yếm, căn bản không phải trừng phạt. Khi anh ý thức được, đã không thể rút lui khỏi cạm bẫy mỹ lệ này, mà chỉ có thể trầm luân.

Toàn bộ đã không còn kịp rồi, mà anh nhưng lại tìm một chút thời gian để rũ bỏ mọi vật cản trên người giống như cô, trở lại bên người cô, dừng ở trước mắt mỹ lệ lại không bố trí phòng vệ này của cô.

Trước đây, cô là không sợ, thật sự, nhưng khi bị con ngươi đen nhiễm đầy dục niệm sắc bén nhìn chằm chằm, cô có chút sợ.

Khi đó cô có ý đồ dùng hai tay che giấu chính mình, anh đã nhanh nhẹn ngăn lại, tiếp tục không kiêng nể gì nhìn kỹ....

“...Bạch Thư Duy....Đèn...” Cô cầu anh tắt đèn, để cho bóng tối che chắn cho cô.

Bạch Thư Duy như không nghe thấy. Thời điểm này ai còn quản có không liên quan đến đèn hay không?

Anh tiếp tục nhìn cô, ánh mắt thâm trầm kia nhìn qua mỗi một tấc da thịt của cô. Tiếp theo, anh bắt đầu đụng chạm co, thậm chí hôn môi cô....lấy phương thức cô chưa từng tưởng tượng qua.

Thân thể dần dần nóng lên, cô cảm giác được sức nặng của anh....Dục vọng, rung động mà bất lưc, mang theo tiếng rên rỉ kiều mỹ, không thể ngăn chặn từ trong miệng cô bật ra, ngoài ý muốn cổ vũ anh tiếp tục muốn làm gì thì làm với cô.

Anh trêu chọc bất lực của cô, lưu lại lời nói lửa nóng trên tai mẫn cảm của cô, nhát mắt, cô đau đớn chau mày, ủy khuất nhìn anh, vùng vẫy rất nhỏ.

Anh bắt lấy tay vùng vẫy của cô, anh cũng không muốn cô chịu đau, nhưng là tiến vào thì không thể tránh khỏi đau đớn, chỉ có thể mượn nụ hôn, phân tán ý lực ( ý chí và sức lực) của cô, sau đó tiến vào thân thể non mềm của cô, thân thể cô cứng ngắc, nhưng vẫn cảm nhận rõ ràng sự tồn tại của anh.

Anh vào được, cường hãn như thế tiến nhập thân thể của cô, đau đớn kia, nhắc nhở cô còn đang tại thích ứng dục vọng của anh.

Anh đau lòng hôn lên những giọt lệ của cô, khàn giọng hỏi: “Rất đau?” Bàn tay to đi tới chỗ bọn họ tương giao, cực kỳ ôn nhu vuốt ve nụ hoa yếu ớt và mẫn cảm của cô, muốn giảm bớt đau đớn mà anh mang đến cho cô.

Vô nghĩa! Cô muốn trả lời anh như ậy, cũng cho rằng đã biết vì sao còn hỏi nhưng thốt ra khỏi miệng đều là tiếng rên rỉ thẹn thùng...

Cô lúng túng, trộm dò xét anh, phát hiện anh đang nhếch miệng, dường như vì thế cảm thấy hài lòng, mà chính mình cũng dường như bở vì động tác của anh mà càng ngày càng thả lòng...

Anh bắt đầu ở trong cơ thể cô đẩy vào, mang chút ý tứ thăm dò, chậm chạp ra vào, anh muốn cô bắt kịp tần suất của anh, anh muốn cô thích ứng phương thức thân mật của bọn họ.

Cô cảm giác mình giống như nước, anh là hỏa diễm, mới bắt đầu là đối đãi ôn hòa, như là lửa nhỏ, dần dần, lửa dốt càng lớn, khiến nước lạnh là cô cháy sạch sôi trào không thôi.

Nghe tiếng rên rỉ của cô, anh bắt đầu tăng thêm lực đạo, một lần so với một lần tiến vào sâu hơn, thân thể hai người hoàn mỹ khảm hợp, chặt chẽ không có một khe hở.

Thâm thể trần trụi khiêu chiến dục vọng cực hạn, nháy mắt vượt qua điểm mấu chốt, sóng triều mãnh liệt hung hăng đánh tới bọn họ, mang theo vui thích thần bí.

Dự vị nước rút xuống lượn vòng thật lâu trong thân thể . . .

Một đoạn thời gian tốt đẹp này, bọn họ kích động nói không ra lời, chỉ có thể không ngừng thở hổn hển. Đó là cảm giác thỏa mãn, thỏa mãn nhất tốt đẹp nhất trên thế giới.

"Em có khỏe không?" Anh dùng giọng khàn khàn hỏi cô. (giờ mình để xưng hô là anh - em nha)

"Uhm." Cô thẹn thùng đáp nhẹ, thanh âm hơi hơi run sợ, hiển nhiên vẫn chưa bình tĩnh trở lại.

Anh yêu thương vuốt ve tấm lưng của cô, nhìn biểu tình cô có vẻ đăm chiêu, nhịn không được hỏi: "Suy nghĩ gì?"

"Chu Lập Đạt."

Người đàn ông mẫn cảm thần kinh phút chốc căng thẳng.

Có lầm hay không, giường vẫn còn nóng, mùi vị hoan ái vẫn chưa tan, người vẫn nằm ở bên cạnh anh, mà cô đã khẩn cấp nhớ đến một tên đàn ông khác?

Đang muốn chất vẫn cô gái nhỏ này, cô đã nhẹ nhàng lên tiếng, thấp giọng nói . . .

"Em rốt cuộc hiểu rõ, vì sao trước kí Chu Lập Đat muốn nắm tay em, em đã vội vã muốn bỏ tay anh ta ra, bởi vì em căn bản không thích anh ta, không thể chấp nhận sự đụng chạm của anh ta, dù cho chỉ là dắt tay." Cô đánh giá trắng đen rõ ràng, thâm tình khẩn thiết nhìn lên anh: "Chỉ có thể là anh, có thể đụng chạm vào cơ thể của em cũng chỉ có anh, em không có biện pháp tưởng tượng đến cảnh một người đàn ông khác đụng chạm cơ thể em, quá ghê tởm, chỉ có thể là anh, cũng chỉ muốn là anh."

Vừa mới bị đả kích tự tôn đàn ông, giờ lại nhận được câu nói tráng lệ như vậy, hoàn toàn thỏa mãn.

Bạch Thư Duy nhếch miệng, đắc ý vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn kia.

"Anh từng hoài nghi là vì Trần Quang ném quả bóng rổ trúng em, mới khiến cho chúng ta một lần nữa quen biết, khi đó anh còn nghĩ, sớm biết rằng một quả bóng rổ có thể xoá sạch thái độ cự tuyệt tiếp xúc với ngừoi ngoài của em, thì lúc trước anh nên hung hăng ném 20 quả, chúng ta cũng không cần lãng phí nhiều năm thanh xuân như

vậy.”

“Hứ, cư nhiên muốn đánh em! Đồ trứng thối.”

“Ai bảo trước kia em khiến anh đâu đầu như vậy, gương mặt giá lạnh đáp lại chân thành của anh.”

“Oa, hiện tại là tính nợ cũ đúng không?”

“Trở mặt nha, có mấy người có thể giống như chúng ta vậy, cùng chạy qua thời không tính nợ cũ?” Anh dương dương đắc ý nói.

“Còn nói, đều là quay lại, vì sao em bị thầy số học đánh cho thê thẩm như vậy, kết quả anh một chút xây xát đều không có, thành tích vẫn giống tốt giống như trước?”

“Anh cũng đã trả giá thật nhiều, lúc trước khi em thi xong đại học, liền vĩnh biệt sách vở, anh lại cùng chúng nó có đến bốn năm giao tình, tình nghĩa tự nhiên sâu đậm.”

“Không hiểu. Anh lôi kéo tình cảm với ai?”

“Đương nhiên là theo quốc anh và sử địa. Bốn năm đại học anh cực kỳ cố gắng và gia giáo, khiến không ít người thành công thi lên đại học, rất nhiều cha mẹ hâm mộ tiếng tăm mà đến, thân là mo0ọt danh sư có tiếng, bắt được trọng điểm, khả năng đoán đề của anh cũng rất cao, thành tích sừng sững là chuyện đương nhiên.”

“Thì ra là thế.”

“Ukm, thì ra là thế, Trần Quang Tông đích thực bị oan, tất cả mọi người tưởng rằng anh ta đánh em ngu dốt rồi.” Hiện tại ngẫm lại, anh nên phát giác cô có chút là lạ, thì sẽ cần không bất an trong lòng lâu như vậy.

Đúng, anh không nói với cô, tuy anh và cô cùng bị đè dưới sân khấu kịch, nhưng kỳ thật anh trở lại năm mười tám sớm hơn cô, cũng may mắn hơn cô một chút, ít nhất anh cũng không bị cầu, mà thời điểm sáng sớm tỉnh lại ở nhà, còn bị mẹ làm cho hoảng sợ.

“Em mơi không ngu ngốc, em chỉ là… Lâu lắm không học bài, quên rồi. Anh cười em, lại có thể cười em!” Cô nhẹ nhàng đánh anh.

“Được được được, không cười em, vậy hôn thì có thể chứ?” Dứt lời, anh liền trộm hương trên miệng cô.

Mãi đến bình minh, bọn họ nói quá nhiều chuyện, tán gẫu rất nhiều chuyện trước kia, cho dù buồn ngủ, nhưng lại muốn ngừng mà không được. Hơn nữa nghĩ đến kỳ tích phát sinh trên người bọn họ, đều cảm thấy bất khả tư nghị (không thể tưởng tượng nổi).

“Ài, chúng ta kết hôn có được hay không? Anh gả cho em.” Cô nhiệt tình cầu hôn.

Bạch Thư Duy không biết nên khóc hay cười. “Thật có lỗi nha, Kha Dụ Phân tiểu thư, tôi không thể gả cho em.”

“Vì sao?” Cô cực kỳ thất vọng.

“Bởi vì anh chỉ có thể lấy em. Là em phải gả cho anh, làm rõ ràng có được hay không?” Bắn mũi thon của cô một cái.

Cô đánh mạnh cái mũi, nhưng tâm tình rất tốt, cười hì hì nói: “Được, em gả cho anh, anh cưới em, chúng ta kết hôn đi!”

“Được, chúng ta kết hôn đi.”

Nghe được anh nhận lời, cô vui vẻ giang hai cánh tay ôm anh, nhưng một giây sau ngã vào giấc mơ, mang theo ý cười thoả mãn chìm vào giấc ngủ.

“Ài, không phải đã 28 tuổi rồi sao, như thế nào lại vẫn giống trẻ con?” Anh sủng nịnh ôm cô thật chặt.

Kha Dụ Phân không phải nói đùa, cô thật sự muốn kết hôn với Bạch Thư Duy.

Để ngày nghỉ đông nào đó, cô thừa dịp ăn sáng, nhắc tới chuyện này với mẹ…Trần Lệ Linh vừa mới phết phomai lên bánh mì, đang chuẩn bị đưa vào trong miệng, nghe thấy nói lời này của con gái, sợ tới mức trượt tay, bánh mì “Đông” một tiếng rớt xuống trên bàn cơm.

“Con, con nói cái gì?” Bà kinh ngạc nhìn con gái.

Kha Dụ Phân khẩu vị tốt nuốt bánh mì vào: “Con nói, con muốn kết hôn với BạchThw Duy.”

“Bạch Thư Duy là ai? Cậu ta không phải là con riêng của nhà giàu sao?! Các con bắt đầu kết giao từ khi nào?” Mà bà, lại không biết!

“Mẹ, Bạch Thư Duy không phải là con riêng của nhà giàu, ba Bạch trước kia trồng bắp cải trên núi Lê Sơn, mẹ Bạch là tiểu thuyết gia, sau khi ba Bạch qua đời, anh ấy cùng mẹ Bạch mới di chuyển đến nơi đây, anh ấy căn bản không phải con riêng của nhà giàu.” Kha Dụ Phân cười nói: “Con và anh ấy đã kết giao lâu rồi, chúng con đều đã nhận định đối phương là người bầu bạn cả đời duy nhất của bản thân.”

“Không được…” Trần Lệ Linh sụp đổ kêu to, “Con mới mười tám tuổi, mới học xong một kỳ của đại học, con lại có thể nói với mẹ muốn kết hôn! Mẹ không đáp ứng.”

“Bởi vì con yêu anh ấy!” Giữa bọn họ đã lãng phí quá nhiều thời gian, cho nên cô muốn lập tức nắm chắc, nắm chắc cảm tình không dễ dàng có được này.

“Con nói, con có phải mang thai rồi hay không hả? Con bé này mang thai phải hay không? Trời ạ… Tại sao có thể như vậy, tới cùng tôi là tạo ra cái nghịêt gì, tôi mới bao nhiêu tuổi, vì sao lại thành bà ngợi rồi hả?” Bênh tâm thần Trần Lệ Linh lại tái phát.

So với mẹ đang điên loạn, Kha Dụ Phân có vẻ trấn định hơn, cô nhìn mẹ, dùng giọng nói bất đắc dĩ nói “Cho nên chỉ cần con mang thai, chúng con có thể kết hôn sao?” Nếu thật sự như vậy có thể khiến mẹ đáp ứng hôn sự của bọn họ, cô sẽ lập tức lôi kéo Bạch Thư Duy đê sinh em bé.

“Cho nên con không có mang thai?”

"Không có." Chưa từ bỏ ý định, cô cười tít mắt giục, "Mẹ, nói chuyện với mẹ thôi, có phải chỉ cần ta mang thai, mẹ sẽ đáp ứng con kết hôn với Bạch Thư Duy hay không?"

"Nói hưu nói vượn! Không

nên không được ….” Bà thật sự muốn điên rồi, con gái luôn luôn nhu thuận làm sao vậy ?

“Vì sao?”

“Tóm lại mẹ nói không được là không được, con ngoan ngoãn nghe lời cho mẹ” Trần Lệ Linh ra dáng một người mẹ mà nói chuyện.

“Mẹ, không phải chuyện gì con cũng phải nghe lời mẹ, đây là cuộc đời con, con nên có quyền quyết định nửa đời sau của mình chứ? Mà còn, con kết hôn với Bạch Thư Duy, cũng là không có nghĩa là con sẽ không nghe lời mẹ nữa!” Cô thử giảng đạo lý. Logic của mẹ căn bản là sai lệch.

“Mẹ đang bảo hộ con đó.” Trần Lệ Linh đúng lý hợp tình nói .

“Sau đó biến con thành một đóa hoa trong nhà kinh? Mẹ, bảo hộ như vậy thật sự không tốt chút nào, mẹ nên để cho con tự lập, tin vào quyết định của con, hơn nữa hãy để con được vui vẻ.” Cô đối mặt mẹ.

“ Hiện tại con sao vậy? Học đại học, sẽ cùng mẹ tranh luận, sẽ giáo huấn mẹ rồi hả?”

“Mẹ, đây là khai thông, chúng con muốn khai thông, không phải tranh luận, lại càng không phải giáo huấn.”

“Con cái gì cũng không cần phải nói, mẹ sẽ không đáp ứng. Tự do yêu đương là độc dược, huống hồ các con lại vẫn nhỏ như vậy, các con chỉ đang yêu mà cao hứng, tin hay không, cảm giáctươi mới qua đi, các con sẽ rất nhanh chia tay, sau đó con sẽ phát hiện, hiện tại con nói muốn kết hôn kỳ thật là cực kỳ ngu xuẩn. Nghe mẹ nói sẽ không sai, con lập tức chia tay với cậu ta, loại tình yêu này sẽ không lâu dài!” Trần Lệ Linh bày ra thái độ cường thế.

“Vậy được rồi, mẹ đã nói chúng con sớm muộn gì cũng chia tay, liền xin kiên nhận chờ một chút, xem chúng con thật sự chia tay đi!”

“Kha Dụ Phân, con là muốn chọc mẹ tức chết có phải hay không, con làm sao có thể như vậy không xong …”

Kế tiếp, bởi vì Trần Lệ Linh có phần Bạo Tẩu, đề tài kết hôn tạm thời chấm dứt.

Mà Kha Dụ Phân kế lại đoạn đối thoại giữa cô và mẹ cho Bạch Thư Duy, anh cái gì cũng chưa nói, liền vuốt tóc của cô, ôm cô vào trong ngực.

“Sao anh không nói gì?”

“Muốn anh nói cái gì?” Anh mỉm cười hỏi lại .

Cô nhịn không được chu miệng lên: “Anh không sợ em thật sự chia tay với anh sao?”

“Dụ Phân, nói cho anh biết, em sẽ sao?” Con ngươi trong suốt đen nhánh nhìn cô hỏi .

Cô không chút nghĩ ngợi lắc mạnh đầu.

Anh nở nụ cười, ôn nhu nở nụ cười, “Vậy là được rồi! Cho nên, anh còn muốn nói gì nữa? Chỉ cần chúng ta có chung nhận thức, sẽ không buông tha đoạn tình cảm này, vậy là tốt rồi.”

Lại nói, anh sớm có chuẩn bị tâm lý rồi. Không phản đối liền không phải là mẹ Kha, nếu bà thật sự một lời đáp ứng hôn sự của anh và Kha Dụ Phân, anh mới thật sự là bị dọa.

“Đúng là em đã 28 tuổi, chờ thêm năm nữa, em liền 29 tuổi rồi.” Cô cũng không muốn đợi đến 30.

“Tiểu thư, thỉnh nhớ rõ trừ đi mười tuổi, đừng quên, ở trong mắt người khác, chúng ta vẫn chỉ là một đôi người yêu không đầy hai mươi tuổi.”

“Um hừm, đúng là cảm thấy mình nhiều tuổi rồi.”

“Nếu biết chính mình nhiều tuổi, sao lại vẫn lại giống trẻ con muốn làm nũng với anh?” Anh nhíu mày chế nhạo cô gái nhỏ trong lòng.

“Đây là quyền lợi của em, cũng là nghĩa vụ của anh! Đừng nói anh không thích .” Cô tựa như gấu koala đưa tay ôm cổ anh.

“Thật đúng là nói khoác mà không biết ngượng.” Anh nhéo cáu mũi nhỏ của cô.

Hai người nhìn nhau cười. Bọn họ dựa vào nhau, để cho ánh sáng ngoài cửa sổ tiến vào, để cho gió nhẹ thổi lạnh khuôn mặt bọn họ …

“Em quyết định.” Bán ôm ấp bán treo trong lòng anh, Kha Dụ Phân đột nhiên đứng thẳng nói: “Em muốn cách mạng.”

“Cách mạng?! Tiểu thư, an phận chút đi, mẹ em còn đang nổi nóng.”

“Cách mạng của em không phải chiến tranh, cách mạng của em là ôn hòa, em sẽ không cãi nhau với mẹ, em muốn dùng kiên định ôn nhu đối kháng với tính độc tài của mẹ. Kiên định, nhưng là ôn nhu, cũng rất kiên định. Anh có ủng hộ em không ?”

“Anh không thể ủng hộ mẹ em, bởi vì anh muốn ủng hộ em/”

“Hứ!” Cô tức giận cho anh một cái hích khửu tay.

Anh lơ đễnh vươn tay ôm cô, “Cùng nhau kháng chiến trường kỳ!”

“Um, cùng nhau.” Cô cười tít mắt nhìn anh.

Đối mẹ mà nói, hiện tại cô chỉ là phản nghịch nhất thời, mà phản nghịch giống như là bệnh sởi, phát qua thì tốt rồi, nhưng lúc này đây, cô muốn để cho mẹ biết, đây không phải phản nghịch, cô cảm thấy đây là một quyết định chính xác.

Làm như nhớ tới cái gì, Bạch Thư Duy kinh hô một tiếng …

“A! Thiếu chút nữa quên nói vói em, anh sẽ tham gia cuộc thi chuyển trường, em, ngoan ngoãn chớra trường học Đài Bắc.” Tuy ít đi vui mừng, nhưng anh thật sự không hi vọng vội vàng hồi lâu, Kha Dụ Phân cũng chạy tới xem náo nhiệt, kết quả giống như lúc điểm đơn đăng ký đại học, khéo quá thành vụng.

“Uh, liền chờ anh.” Cô cười tít mắt nói: “Như em vậy ngoan không ?”

“Ngoan.”

Cô chu miệng lên, Bạch Thư Duy minh bạch cúi đầu tiếp được nụ hôn của cô .

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK