• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


“Không phải cậu bảo là không biết làm à?” Hình Ứng Chúc nhướn mày hỏi.
Thịnh Chiêu nhoẻn miệng cười khô khốc, trông mặt có vẻ nịnh nọt, “Để tôi lên mạng kiếm công thức hướng dẫn cũng được.”
Dù sao thì Hình Ứng Chúc cũng là một người có thói quen ăn uống khá kì lạ.

Tuy rằng rất kén chọn về mặt nguyên liệu và bày trí món ăn nhưng về mùi vị đồ ăn thì lại khá dễ dãi.

Chỉ cần không khó ăn là được.

Hai cấp độ “ăn được” và “ăn ngon” trong mắt hắn có vẻ không khác nhau là bao.
Hình Ứng Chúc không trúng kế nịnh hót này của cậu, nghiêm túc nhìn Thịnh Chiêu một lượt từ đầu đến chân, nhìn tới mức cậu mất tự nhiên toàn thân, lúc này hắn mới nở một nụ cười có vẻ nham hiểm.
“Có chuyện gì không ổn thì nhân lúc chưa quá muộn nói ra vẫn còn kịp đấy.” Hình Ứng Chúc nói.
“Không có gì, chỉ là ——” Thịnh Chiêu rón ra rón rén giơ tay lên, hai đầu ngón tay chụm vào nhau ý là việc bé xíu xíu, dò xét hỏi, “Ông chủ à, cuối tuần có thể cho tôi nghỉ phép chút xíu được không?”
Nụ cười trên môi Hình Ứng Chúc phai nhạt hơn nửa, hắn nhíu mày một cái, thoạt trông có vẻ không vui lắm.
Thịnh Chiêu cũng biết, mở miệng xin sếp nghỉ phép giữa chừng cũng được xếp chung với “mở miệng xin vay tiền” và “đòi quà người yêu”, được xem là ba chuyện khó nói ra lời nhất trên đời.

Huống hồ công việc này vốn đã quá mức nhàn nhã rồi, cho dù trong giờ làm có ngồi chơi cũng chẳng ai thèm quản cậu, bây giờ còn đòi xin nghỉ thì đúng là có hơi không hợp lý cho lắm thật.
“Quả thật là tôi có chuyện gấp phải ra ngoài.” Thịnh Chiêu ngượng ngùng trình bày.

“Ông chủ, anh cũng biết tôi đi làm mấy tháng rồi chưa xin nghỉ bao giờ —— “
“Việc gì?” Hình Ứng Chúc hỏi thẳng luôn.
Thịnh Chiêu do dự, chớp chớp mắt, vò tóc một hồi, chỉ một thoáng qua mà trên mặt thay đổi từ phiền muộn tới tủi thân, hết sức vi diệu.
“Thật ra thì cũng không phải chuyện gì to tát lắm.” Thịnh Chiêu nói.

“Mẹ tôi tái hôn, muốn tôi tới dự.”
Hình Ứng Chúc nghiêng đầu vẻ bối rối.

“Ý là cưới lần hai ấy.” Thịnh Chiêu trông có vẻ như không muốn nhiều lời về chuyện này.

“Anh hiểu mà ông chủ.”
Quả thật đúng là Hình Ứng Chúc cũng không rõ lắm về lai lịch của Thịnh Chiêu.

Đừng nói là chuyện gia đình cậu, đến cả sơ yếu lý lịch cậu nộp khi xin việc hắn còn chưa xem.

Nếu không phải đột nhiên cậu nhắc về người nhà, hắn có suýt nữa đã theo thói quen đánh đồng cậu với chính mình và những người sống trong tòa nhà này, mình mình một nhà, một người ăn no cả nhà không đói*.
(*người độc thân không gia đình vợ con, một người ăn cả nhà no vì nhà chỉ có đúng một người)
Mặc dù bản thân Hình Ứng Chúc không hiểu lắm thế nào là ‘ràng buộc gia đình’ nhưng hắn đã lang thang ở nhân gian nhiều năm như vậy rồi, vẫn hiểu được một chút đời sống và suy nghĩ của loài người.
Nhưng nếu theo ý kiến của Hình Ứng Chúc thì hiện tại hắn không quá vui mừng nếu Thịnh Chiêu ra ngoài vào lúc này.
Hắn vẫn chưa hiểu được bí mật trên người Thịnh Chiêu, chưa kể đến hiện tượng thời tiết kì lạ trước đó vẫn chưa lý giải được, để cậu đi ra ngoài lúc này tóm lại rất phiền toái.
“Cá nhân tôi không khuyên cậu nên đi.” Hình Ứng Chúc bắt chéo hai bàn tay vào nhau, nghiêm trang nói, “Dẫu sao thì hiện tại thế giới bên ngoài đang không yên bình lắm.”
Thịnh Chiêu: “…”
Vừa lúc đó bộ phim chiếu độc quyền trên TV cũng đến giờ kết thúc, chuẩn bị chuyển sang mục tin tức buổi trưa.

Trong đoạn tóm tắt bản tin chính, phát thanh viên nghiêm túc lên tiếng thông báo nhắc nhở đầy thiện ý “Cuối tuần sắp tới rồi, các vị phụ huynh hãy chú ý để ý đến các con khi đi chơi bên ngoài nhé”, liền sau đó là “Thông báo tìm người gấp”.

Hai tin liên tiếp nối nhau, sắc mặt của Hình Ứng Chúc và Thịnh Chiêu đều cùng lúc trở nên hết sức kì quái.
Thịnh Chiêu mím môi, dường như đã dùng hết sức lực trong đời mình để nín nhịn —— đáng tiếc là vẫn không nhịn được.
Cậu cười phụt ra một tiếng.
“Ừm, không sao đâu, thời đại hòa bình rồi, đừng lo.” Thịnh Chiêu đã cố gắng hết sức để hạ khóe môi xuống nhưng khả năng tự chủ của cậu hiện tại không được tốt lắm, môi vẫn hơi nhếch lên trông khá tức cười.
Hình Ứng Chúc: “…”
Sự lúng túng khi xin nghỉ trước mặt ông chủ đã bị xua tan đi khá nhiều.


Thịnh Chiêu gãi đầu, ngượng ngùng cười, lại nói thêm mấy câu, “Thật ra bình thường bọn tôi cũng không thường xuyên liên lạc lắm, nhưng lần này đã tìm đến tận nơi rồi, lại có mặt họ hàng thân thích nữa, tôi mà không đi thì không phải phép lắm.”
Hình Ứng Chúc im lặng hai giây, có vẻ đón nhận lời giải thích một cách bất đắc dĩ.
“Muốn đi đâu?” Hình Ứng Chúc hỏi.
Thịnh Chiêu nhắc tới một cái tên, đó là thành phố cảng gần cửa biển, cách thành phố Thương Đô khoảng hơn 1000 km, GDP hàng năm phải cao hơn Thương Đô cỡ 200 tỷ.
“Quê à?” Hình Ứng Chúc hỏi.
“Dạ…” Thịnh Chiêu nói: “Coi như là vậy đi.”
Hình Ứng Chúc không hỏi mấy câu ngu xuẩn như là sao không ở lại quê hương phồn hoa phát triển mà lại tới đây các thứ.

Hắn chỉ lười nhác đổi tư thế, hỏi tiếp, “Đi mấy ngày?”
Thịnh Chiêu giơ hai ngón tay ra, “Xin nghỉ hai ngày thôi ạ, vào cuối tuần, sáng hôm trước đi, tối hôm sau tôi sẽ về.”
Thời gian này vẫn có thể miễn cưỡng nằm trong phạm vi chấp nhận của Hình Ứng Chúc, thế hắn ừ một tiếng coi như đã đồng ý.
Thịnh Chiêu thầm thở phào, cười cười nói cảm ơn rồi đi vào bếp, vừa đi vừa nghiêm túc mở điện thoại ra tìm công thức trên mạng.
Cậu luôn là kiểu thích mềm không thích cứng.

Lúc Hình Ứng Chúc nói chuyện không khách khí, Thịnh Chiêu chẳng có tí ấn tượng tốt đẹp nào với hắn, nhưng chỉ cần Hình Ứng Chúc dễ nói chuyện một chút là mức độ thiện cảm của hắn trong lòng Thịnh Chiêu lại bắt đầu gia tăng ngay, cũng chẳng biết tại sao nữa.
—— đàn ông đúng là động vật thị giác! Thịnh Chiêu thầm tự phỉ nhổ mình.
Thịnh Chiêu vốn tưởng chuyện xin nghỉ cứ thế là xong, ai ngờ mười phút sau, Hình Ứng Chúc lại đột nhiên gọi cậu.
“Thịnh Chiêu.”
Thịnh Chiêu vẫn còn cầm con ếch trong tay, thò đầu ra khỏi bếp, nhìn Hình Ứng Chúc vẻ khó hiểu.
Trong tay Hình Ứng Chúc là điện thoại di động, hắn tiện tay vuốt vuốt mấy cái, sau đó quay ra hỏi, “Có phải Thân Thành là khu vực phát triển thứ cấp thuộc Trường Ninh không?”
“Đúng ạ.” Ngạc nhiên là Thịnh Chiêu hiểu khá rõ về khu Thân Thành.

“Chỗ đó năm ngoái mới bắt đầu tu sửa, giờ còn chưa xong nữa, là một khu đất hoang.


Sao thế?”
“Tránh xa chỗ đó chút.” Hình Ứng Chúc điềm tĩnh quẳng điện thoại trở lại mặt bàn trà, “Đi vòng qua khu đó đi.”
Thịnh Chiêu: “…”
Cái gì vậy trời, Thịnh Chiêu nghĩ mà thấy kì quái, ông chủ thật sự coi cậu như trẻ vị thành niên dễ bị lừa bán đấy à?
“Sao thế?” Thịnh Chiêu nghi hoặc rướn cổ ra xem màn hình TV trước mặt Hình Ứng Chúc, thuận miệng hỏi: “Anh lại xem được tin tức gì về nam sinh viên đại học đi một mình đêm khuya ngang qua khu vực xây dựng thì bị bắt cóc đấy à?”
“Không.” Hình Ứng Chúc nói.
Trên TV đang phát sóng chương trình tấm gương người tốt việc tốt, thành ra Thịnh Chiêu cũng không để ý nữa, cho rằng Hình Ứng Chúc đang nghĩ sao nói vậy thôi, cậu lùi lại trong bếp, cũng hỏi tiếp, “Thế sao tự nhiên lại nói vậy?”
“Bảo cậu đi vòng thì cứ đi vòng.” Hình Ứng Chúc dùng cái giọng thần bí như mấy ông thầy bói ba qu3 ở gầm cầu, “Không thì coi chừng bị yêu quái ăn sạch đấy.”
Con ếch trơn tuột trong tay Thịnh Chiêu trượt ra, kêu ré một tiếng rồi rơi tọt vào vào bồn rửa bát.
Cậu mất hai giây để lựa chọn giữa “Hình Ứng Chúc uống lộn thuốc” và “đây là một trò đùa nhạt”, dở khóc dở cười thò đầu ra lần nữa, nghiêm túc nói, “Ông chủ à, từ sau khi dựng nước đã cấm thành tinh rồi.”
“Vẫn có người trốn thuế đấy thôi.” Hình Ứng Chúc nói.
Nhất thời Thịnh Chiêu không theo kịp nhịp nhảy số của não người kia.

Cậu rửa sạch thịt ếch xong thì lau tay, mở tủ lạnh lấy ra một miếng gừng già.
“Trốn thuế gì cơ?” Thịnh Chiêu lại hỏi.
Nói tới chuyện này, tự nhiên Hình Ứng Chúc có vẻ hăng hái hẳn ra.

Hắn thẳng người lên, nửa dựa nửa nằm úp người trên thành ghế sofa, hỏi ngược lại: “Cậu đoán xem tại sao sau khi thành lập nhà nước lại cấm thành tinh?”
“Bởi vì chủ nghĩa xã hội khoa học xây dựng phát triển.” Thịnh Chiêu nghiêm túc đáp, lấy từ tủ ra một củ khoai tây.
“Bởi vì sau khi thành lập nhà nước, thành tinh sẽ phải nộp thuế.” Hình Ứng Chúc thong dong nói như thật.

“Cậu xem, yêu quái tu hành hết 1000 năm mới tu được thành người, nhưng hết 1000 năm lại phải đóng 200 năm thuế, vừa nộp xong thì hết số năm lại phải biến về như cũ.

Thế nên sau khi thành lập nhà nước, đám yêu quái thành tinh đều là đám trốn lậu thuế hết.”
Thịnh Chiêu: “…”
Thịnh Chiêu trợn mắt há mồm, thầm nghĩ Hình Ứng Chúc trông thì tưởng là mĩ nhân cao lãnh thế, hóa ra đầu óc nhảy số thần kinh như vậy đó hả?
“Ông chủ à.” Thịnh Chiêu thật lòng thật dạ bảo, “Đầu óc anh nghĩ được như thế không viết tiểu thuyết phí thật đấy.”
“Ai biết?” Hình Ứng Chúc lại trượt lưng nằm xuống sofa, tìm một tư thế thoải mái làm ổ trên đó, mơ màng đáp lại, “Làm sao cậu khẳng định được đó không phải sự thật?”
“Khoản thuế này cũng quá đáng quá đấy, còn cao hơn thuế thu nhập cá nhân của người nữa.” Thịnh Chiêu đóng cửa tủ bát lại, thậm chí còn nghiêm túc suy nghĩ về chuyện đó.


“Mà nhé, cái chế độ thuế này rõ ràng có vấn đề đúng không? Sau khi bị thoái hóa thì hai trăm năm sau chẳng phải sẽ lại tu đắc đạo lần nữa à? Thế là lại lặp lại như cũ đóng thêm hai trăm nữa? Chế độ thuế vô hạn hay gì?”
“Ai biết.” Có vẻ như Hình Ứng Chúc đã đói bụng, lại nhón lấy mấy miếng thịt dê từ mấy hộp thức ăn trên bàn trà bỏ vào miệng, thuận miệng đáp lại, “Cái đó phải xem chính sách.”
“Tôi hiểu rồi.” Thịnh Chiêu dùng vẻ mặt như vừa được giác ngộ, mặt trời chân lý chói qua tìm.

“Ông chủ, thật ra anh là cán bộ thuế về hưu chứ gì?”
Ý cà khịa của cậu quá rõ ràng, Hình Ứng Chúc không nhịn được nhếch nhếch khóe môi, như thể bị câu đùa của cậu làm cho cười thật.
“Có ai nói là không phải đâu.” Hình Ứng Chúc tỏ ý sâu xa.
Thịnh Chiêu ném hết nguyên liệu đủ các loại vào nồi đảo qua lại, gần chín thì đổ ra, bỏ sang một cái nồi nhỏ hơn.
Hiển nhiên là bếp nhà Hình Ứng Chúc không có đủ công củ để làm hủ tiếu khô hàng xịn, thế nên Thịnh Chiêu đã nhảy cóc sang bước tiếp theo, thay bếp cồn bằng bếp từ rồi đem cả nồi cả bếp ra bàn trà.
Cậu gạt hết mấy túi thức ăn lộn xộn trên bàn trà qua một bên, đặt bếp từ lên chính giữa bàn rồi bày ra một mâm thức ăn theo phong cách “chúng tinh phủng nguyệt” – sao vây xung quanh, mặt trăng ở chính giữa.
Hình Ứng Chúc tự giác ngồi dậy chờ ăn cơm.

Thịnh Chiêu không muốn rửa lắm bát nên lấy luôn mấy túi đựng thức ăn xếp vào với nhau làm đĩa.
Xong xuôi đâu đấy cậu mới quay vào bếp, lấy hai đôi đũa, tráng rửa qua bằng nước rồi mới cầm ra đưa cho Hình Ứng Chúc một đôi.
“Tôi sẽ cố gắng đi nhanh về nhanh, không làm chậm trễ công việc đâu.” Thịnh Chiêu kéo một cái ghế đôn nhỏ gần đó để ngồi ở phía đối diện.

“Ông chủ cũng đừng lấy chuyện ma quỷ ra dọa tôi nữa, tôi là người theo chủ nghĩa duy vật, không tin chuyện ma quỷ đâu.”
Hình Ứng Chúc chỉ ‘hừ’ một tiếng, không rõ có ý gì, cũng không nghe ra được là hắn vui vẻ hay mất hứng.
Thịnh Chiêu quan sát vẻ mặt của hắn một chút, đẩy nồi và bếp tới trước mặt hắn.
Hình Ứng Chúc “mở lòng từ bi” rộng rãi đón nhận cử chỉ thiện ý này, gắp một miếng thịt ếch béo trong nồi.
Thịnh Chiêu len lén thở phào một hơi.
Mấy ngày trôi qua, cậu đã dần dần đoán được tính của ông chủ nhà mình —— Hình Ứng Chúc tính khí thất thường, vui giận khó đoán, tâm trạng lúc lên lúc xuống, lúc nào cũng có cái kiểu giây trước còn đang nói chuyện tử tế với người ta, giây sau đã lờ phéng người ta đi.
Nhưng nói gì thì nói, thật ra ở một khía cạnh nào đó thì Hình Ứng Chúc cũng rất dễ dụ dỗ.

Bởi vì hắn không thật sự giận hay gì cho nên chỉ cần hoặc là đối xử nhẹ nhàng mềm mại với hắn, hoặc là cứ im lặng để hắn yên một mình, một trong hai cách luôn có một cái dùng được.
Thịnh Chiêu né khỏi “địa bàn” của Hình Ứng Chúc, gắp một miếng khoai tây trong nồi, ngước lên liếc nhìn Hình Ứng Chúc một cái.
Thật ra thì… cũng khá đáng yêu, Thịnh Chiêu không kìm được nghĩ thầm..

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK