• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Khoảng chừng một nhén nhang sau, hai nhóm người kết thúc cuộc tìm kiếm, thu hoạch cũng tương đối khá —— củi lửa đầy đủ để đốt suốt đêm, hai tấm chăn bông, năm ngọn đèn dầu, còn có một cái nồi sắt lớn đã sứt sẹo.

Việc tìm kiếm này cũng xác nhận thêm được một chuyện, đó chính là thôn này hoàn toàn không có người, tuyệt đối là một thôn trống. Tại sao gọi là thôn trống mà không phải là thôn hoang ư? Đó chính là vì có rất nhiều nhà trống nhưng lại không có vết tích bị thời gian mài mòn, lớp bụi bặm bám cũng không dày, có vẻ mấy tháng trước còn sinh hoạt êm ấm tại đây, bỗng dưng cả gia đình lại dọn sạch nhà cửa cùng nhau tháo chạy.

"Nơi này thật kì quái." Kỳ Vạn Quán gom đầy tuyết sạch bỏ vào cái nồi để trên bếp lò, nhớ lại đủ thứ chuyện từ lúc vào thôn đến bây giờ, không khỏi cảm khái.

Quách Phán đang thêm củi vào lò cũng thấy hoang mang: "Nửa năm trước ta truy bắt một tên cắp có đi ngang qua khu này, lúc ấy vẫn còn khói bếp lượn lờ, bá tánh an cư lạc nghiệp."

"Đừng nói là nửa năm" Hàng Minh Triết co ro trong góc giường: "Ba tháng trước ta theo phụ thân tới đây, đúng lúc con trai lớn của trưởng thôn cưới vợ, mọi người cùng nhau khua chiêng gõ trống, cực kì náo nhiệt."

Xuân Cẩn Nhiên chỉ im lặng nghe, trước đây hắn chưa từng đến Vương gia thôn, không thể cung cấp được thông tin gì, nhưng lời của Hàng Minh Triết lại khiến hắn cảm thấy tò mò: "Hàng lão gia tử từng đến đây 3 tháng trước?"

Hàng Phỉ là nhân vật rống một tiếng đã có thể chấn động cả võ lâm. Lúc tuổi trẻ khí thịnh từng mang theo trường kiếm đi khắp giang hồ, từ khi nhậm chức gia chủ của Vân Trung Hàng gia, trừ khi gặp phải đại sự, nếu không sẽ không xuất đầu lộ diện, chuyện đối ngoại của Hàng gia đều do ba đứa con trai của ông xử lí, ngay cả lần này con gái bị hại cũng phái Hàng Minh Hạo và Hàng Minh Triết tới đón "Nghi phạm". Người như vậy sao lại tự mình tìm đến một thôn nhỏ như Vương gia thôn để làm gì?.

Hàng Minh Triết bị Xuân Cẩn Nhiên hỏi cho sửng sốt, ý thức được mình vừa lỡ lời. Nhưng lời đã nói ra giống như một bát nước hất đi, không có khả năng thu lại, vì thế Tam thiếu gia giãy giụa một hồi mới nhận mệnh, đành phải nói thẳng: "Mấy năm gần đây sức khoẻ của mẫu thân ta không được tốt, nhiều lang trung đến đều nói là bệnh nặng, cần phải tu bổ khí huyết, nhưng phụ thân ta tìm những thứ thuốc bổ trân quý về cũng không khởi sắc được tí nào. Sau đó thỉnh được một vị thần y, người đó nói đúng là cần thuốc bổ, nhưng mẫu thân ta có thể chất đặc thù, trực tiếp dùng thuốc bổ sẽ không hữu dụng, phải dùng Khô Tuyết Thảo sắc chung với thuốc mới có công dụng..."

"Khô Tuyết Thảo? Loại linh thảo ngàn vàng trong truyền thuyết sinh trưởng bảy ngày sau khi tuyết rơi mười hai ngày sau sẽ héo rũ?!" Kỳ Vạn Quán không tự chủ được mà ngắt lời.

Hàng Minh Triết cũng không tức giận, gật đầu đáp: "Không sai. Lúc đầu phụ thân ta cũng cảm thấy vô vọng, nhưng thần y lại nói nhiều năm trước loại thảo dược này từng xuất hiện ở Vương gia thôn, nên đầu mùa đông ông ấy đã dẫn ta tới nơi này chờ tuyết rơi. Đại ca của ta cũng khuyên phụ thân lớn tuổi không nên bôn ba, chuyện tìm thảo dược cứ để cho ba huynh đệ chúng ta lo là được, nhưng phụ thân kiên trì muốn đến, nói rằng như vậy mới thành tâm, ông trời mới có thể thương xót..."

Quách Phán: "Vậy có tìm được không?"

"Có!" Lúc Hàng Minh Triết nói tới đây thì ánh mắt sáng rỡ, thứ duy nhất lộ ra khỏi chăn là khuôn mặt của hắn hiện lên vẻ sùng bái: "Sau trận tuyết thứ hai là tìm được rồi! Cho nên ta rất bội phục phụ thân, chuyện ông ấy muốn làm luôn có thể làm được!"

Kỳ Vạn Quán: "Vậy mẫu thân ngươi hiện tại đã bình phục rồi sao?"

Hàng Minh Triết: "Tuy chưa hoàn toàn khôi phục nhưng khí sắc càng ngày càng tốt, thần y nói mấy năm nay nguyên khí bị tổn thương quá nặng, muốn khôi phục hoàn toàn cần có thời gian."

"Quả nhiên là thần y" Vẻ mặt của Kỳ Vạn Quán si mê: "Vậy Hàng gia các ngươi chắc đã phải bỏ một đống núi vàng núi bạc ra làm phí chẩn bệnh..."

"Phụ thân cũng tính thế" ngoài dự đoán, Hàng Minh Triết thế mà lại thở dài: "Nhưng thần y không cần. Hắn nói cứu một mạng người còn hơn xây bảy toà tháp, không lấy tiền mà xem như là tích đức."

Kỳ Vạn Quán cạn lời. Hắn rất muốn biết vị kia thần y là ai, ở đâu, nếu biết hắn sẽ vọt tới trước mặt đối phương mà chất vấn, ngươi là đồ ngốc à? Là, đồ, ngốc, à!

Kỳ Vạn Quán không biết thần y là ai, nhưng Xuân Cẩn Nhiên càng nghe càng cảm thấy quen thuộc đến lạ kì, hắn ngờ ngợ hỏi lại: "Tam công tử, thần y mà ngươi nói...Có phải là họ Đinh không?"

Hàng Minh Triết ngoài ý muốn: "Đúng là họ Đinh, tên Nhược Thuỷ, ngươi biết hắn?"

Xuân Cẩn Nhiên nhịn không được trợn trắng mắt: "Đâu chỉ biết, chúng ta còn nằm chung một giường... Ách...Dạ ẩm bao nhiêu lần trên thuyền, đi dọc bờ sông uống rượu, vừa ngâm thơ vừa ngắm trăng, rất sảng khoái!"

Kỳ Vạn Quán và Quách Phán nhìn nhau, từ trong mắt đối phương nhìn ra cùng một ý niệm—— hình như có gì đó là lạ .

Bùi Tiêu Y vô thanh vô tức mà hừ nhẹ một tiếng. Dạ ẩm trên sông? Điên đảo loan phượng thì có. Nhưng có nam nhân nguyện ý cùng tên kia làm chuyện này khiến cho Bùi Tiêu Y khá bất ngờ, quả nhiên là giang hồ rộng lớn, không gì là không có

Hàng Minh Triết không cảm nhận sự chuyển biến sượng trân kia của Xuân Cẩn Nhiên, càng không có đôi mắt sáng như đuốc của Bùi Tiêu Y, trong đầu hắn hiện tại chỉ có một vấn đề: "Tên kia và ân nhân là bạn thân? Vậy nếu ân nhân tìm đến cầu tình thì phải làm sao đây? Có nên gϊếŧ hắn ngay bây giờ để sau này đỡ phải khó xử không nhỉ?"

Kỳ Vạn Quán: "..."

Quách Phán: "..."

Bùi Tiêu Y: "..."

Xuân Cẩn Nhiên: "Tam công tử, ngài vừa nói ra suy nghĩ trong lòng rồi."

Hàng Minh Triết cuối cùng cũng không làm vậy. Thứ nhất, tội lỗi của Xuân Cẩn Nhiên và Bùi Tiêu Y còn chưa được chứng thực; thứ hai, việc gϊếŧ người hay không là chuyện của phụ thân hắn, khó xử cũng là ổng khó xử, vừa nghĩ đến đó, phiền não của Hàng Tam công tử lập tức biến mất, nhẹ nhàng chìm vào giấc ngủ thần tiên.

Một ngày này trôi qua trong yên bình, cuối cùng tuyết cũng không có rơi thêm, thậm chí buổi tối trời trong, ánh trăng lâu ngày không gặp cũng đã lộ mặt, ôn nhu soi sáng. Chỉ là gió vẫn còn thổi, càng về đêm càng thêm gào thét. Cơm trưa và cơm chiều đều là điểm tâm của Tam thiếu gia, nhưng vì có nước từ tuyết nấu sôi nên đã giảm bớt vị ngọt, còn có thể khiến cho người khác ấm áp từ trong ra ngoài. Thứ duy nhất không được hoàn mỹ chính là hai tấm chăn bông, điều đó có nghĩ là phải có hai ba người ngủ chung với nhau.

Chuyện này không làm khó được Kỳ Vạn Quán, hắn thuần thục phân chia: "Ta với Quách huynh và Tam công tử một cái, hai người các ngươi một cái."

Xuân Cẩn Nhiên và Bùi Tiêu Y nhíu mày cùng một lúc, gần như là đồng thanh nói: "Vì sao?"

Hàng Minh Triết cấp tốc đưa ra lí do: "Hai người các ngươi là "Nghi phạm", lỡ như nửa đêm các ngươi tặng cho chúng ta một đao thì sao?"

Quách Phán bổ sung: "Ta là kẻ to con nhất, kết hợp với hai người gầy như Tam công tử và Kỳ lâu chủ là hợp lí, cả hai ngươi đều có có vóc người cân đối, vậy nằm chung một chỗ là công bằng rồi, mỗi người chiếm một phần bằng nhau."

Kỳ Vạn Quán dứt khoát: "Chuyện khác ta không nói, nhưng hai người các ngươi vừa mới hỏi cùng một câu, điều này chứng minh các ngươi rất ăn ý, nếu cả hai đều bị oan, đều vô tội bị cuốn vào chuyện này thì không phải là duyên phận hiếm có hay sao? Vừa ăn ý vừa có duyên với nhau như vậy thì cùng nhau đắp một cái chăn là đúng rồi còn gì?"

Xuân Cẩn Nhiên: "..."

Bùi Tiêu Y: "..."

Nếu một cửa hàng làm ăn thua lỗ mà vẫn có người chịu bán mạng vì nó, đó chắc chắn không phải là vì hoả kế ngốc, mà là miệng lưỡi của chưởng quầy quá mức lợi hại!.

Đêm, năm người chia chăn mà ngủ.

Nói ra cũng kỳ quái, đêm trước không có chăn, mọi người lại có thể ngồi ngủ xung quanh bếp lò, bây giờ có chăn, bếp lò sáng rực, nhưng vẫn cảm thấy không đủ ấm áp, hận không thể quấn chăn chặt một chút, lại chặt thêm một chút.

Xuân Cẩn Nhiên và Bùi Tiêu Y nằm tựa lưng vào nhau, nhưng cũng không có dán sát, hai người không hẹn mà cùng bảo trì khoảng cách với đối phương, hành động này tuy nhỏ nhưng lại chứng thực sự "Ăn ý" mà Kỳ Vạn Quán nói lúc nãy. Chỉ tiếc loại ăn ý này không phải là thưởng thức lẫn nhau, mà là cả hai đều ghét người còn lại.

Xuân Cẩn Nhiên yên lặng thở dài, lớn như vậy nhưng hắn chỉ từng cùng hai nam nhân ngủ chung một chăn mà thôi, kết quả một là Đinh Nhược Thủy, một lời không hợp liền bắt mạch, một người khác chính là kẻ sau lưng lúc này, một lời không hợp liền đánh người. Hắn có thể chấp nhận mệnh đào hoa của mình đến trễ một chút, chậm một chút, nhưng không thể nào toàn kết ra mấy loại trái đắng như thế được!.

Nói đến Đinh Nhược Thủy, đó cũng là một kỳ nhân.

Lần đầu Xuân Cẩn Nhiên lẻn vào chỗ của hắn, người nọ đang đứng khóc trong viện, khóc đến hoa lê đái vũ, nhìn thấy mà thương. Xuân Cẩn Nhiên lập tức động tâm, chờ người ta về phòng rồi lẻn vào theo. Nào ngờ đối phương về phòng khóc tiếp, Xuân Cẩn Nhiên cảm thấy thời cơ không thích hợp, đành kiên nhẫn đợi, kết quả đợi đến nửa đêm cũng không thấy nước mắt có xu hướng ngừng rơi, thật sự không thể nhịn được nữa, vì quá tê chân mà từ xà nhà rớt thẳng xuống dưới. Đinh Nhược Thủy quả thật không khóc nữa, lập tức tiến lên xem hắn có bị thương hay không, sau khi phát hiện lòng bàn tay hắn bị trầy da một chút, liền tiến hành trị liệu, lúc đó Xuân Cẩn Nhiên còn hoài nghi bản thân không phải là khách không mời, mà là bằng hữu thân thiết của đối phương.

Sau này quen biết lâu, Xuân Cẩn Nhiên mới hiểu, đêm đó không phải bản thân mình anh tuấn tiêu sái mị lực bất phàm, mà là người làm nghề y đều rất có tâm, tâm của Đinh Nhược Thủy càng đặc biệt mềm. Thương người là tính cách trời sinh của hắn, người nghèo hay người giàu, thiện hay ác, chỉ cần là người bị thương hắn đều không thể mặc kệ. Càng kinh dị hơn là hắn không chỉ thương người, mà đa sầu đa cảm với tất cả vạn vật trong thế gian, hắn rơi nước mắt vào đêm hai người quen biết, chính là do cây mai trong viện đã héo tàn.

Một nam nhân bỗng nhiên rơi lệ chính là chọc người thương tiếc, nhưng mỗi ngày đều khóc, còn là khóc vì chim vì cá vì hoa vì sâu, vậy thì ngươi chỉ muốn đá cho hắn một cước. Cho nên không tới hai ngày, tâm tư kiều diễm của Xuân Cẩn Nhiên đã chạy sạch. Đinh Nhược Thủy đương nhiên không biết tới chuyện này, hắn chỉ cảm thấy Xuân Cẩn Nhiên "Vô tình", cũng như Xuân Cẩn Nhiên không thể nào hiểu nổi lòng "Bác ái" của hắn. Nhưng chính vì vậy mà hai người lại trở thành bạn tốt một cách kì lạ, phải nói là cực kì vi diệu.

Duyên phận giữa người với người thật sự rất thần kỳ, cùng là dạ đàm, Đinh Nhược Thuỷ còn không biết cả tên của hắn đã chịu chữa thương cho hắn, mà hắn và người phía sau đắp chung một chăn, nhưng vẫn còn chưa biết đối phương tên gì.

Sớm biết thế, ngay từ roi đầu tiên hắn nên quyết đoán thoái lui. Trên đầu chữ sắc có một thanh đao, dưới váy thạch lựu* khó bảo toàn...

Xuân Cẩn Nhiên đang hối hận muốn chết, chợt một cơn gió lạnh len vào thổi qua khe hở giữa lưng hắn và "Đồng bọn", gió quá độc, hệt như đâm xuyên xương bả vai mà thấm vào tận bên trong, làm người ta đau đớn khó chịu. Xuân Cẩn Nhiên cắn chặt răng, kiên trì bất động, nào ngờ gió lại từng cơn từng cơn không dứt! Xuân Cẩn Nhiên không thể nhịn tiếp, đột ngột xoay người, từ quay lưng lại với Bùi Tiêu Y biến thành đối diện với lưng người ta, sau đó lôi kéo tấm chăn che kín lưng của bản thân.

Khoảnh khắc chăn bông phủ qua lưng, Xuân Cẩn Nhiên thoải mái thở ra một hơi, cảm giác đau ngứa thấu xương dần biến mất, ấm áp chậm rãi dâng lên, thư thái dễ chịu. Tuy rằng phải đối mặt với tấm lưng của người mình không ưa, nhưng so ra vẫn tốt hơn lúc nãy nhiều, cuối cùng hắn an tâm nhắm mắt, rất nhanh đã ngủ đến say sưa.

Ánh trăng ngoài cửa sổ chiếu vào, tràn lên gương mặt của Bùi Tiêu Y, sau đó lông mi của hắn khẽ nhúc nhích, chậm rãi mở mắt.

Sau lưng truyền đến tiếng hô hấp đều đều và chậm rãi, hiển nhiên, đã có người vô tâm vô phế ngủ say sưa. Bùi Tiêu Y nhíu chặt mày, tâm tình của hắn phi thường không tốt, bởi vì hắn ngủ không được .

Cái cơn gió độc tra tấn Xuân Cẩn Nhiên Bùi Tiêu Y cũng cảm nhận được, chỉ là hắn có thể nhẫn nhịn lâu hơn người kia. Nhưng lúc Xuân Cẩn Nhiên xoay người lại, gió lạnh thổi trên lưng lại biến thành hơi thở chầm chậm mà ấm áp, cái này căn bản là không thể nhịn. Gió thổi khi có khi không, nhưng hô hấp lại kéo dài không dứt, hắn thật sự... Rất tốt, người nào đó nằm mơ hình như nghe thấy tiếng kháng nghị, hiện tại không thèm thổi khí mà dùng cả tay và chân ôm lấy người phía trước, sau đó dán mặt vào lưng hắn mà ngủ.

Bùi Tiêu Y nheo mắt, nghe rõ tiếng sợi dây lí trí trong lòng đứt đoạn.

Bộp bộp.

Đang chuẩn bị tâm lí triệt để trở mặt quăng người ra khỏi lưng, Bùi Tiêu Y đột nhiên dừng lại, đáy mắt hiện lên tia cảnh giác. Đó là tiếng đạp tuyết, dù cực kì nhỏ, nhưng vẫn không thoát được lỗ tai của hắn!. (Edt: thề cái tiếng đạp tuyết nó kêu như thế nào mấy má cứu tui dzới, bản convert ghi là kẽo kẹt huhuhu).

Bộp bộp.

Bộp bộp.

Tiếng bước chân càng ngày càng gần, hơn nữa rõ ràng là đang tiến về hướng căn nhà của bọn họ!

Bùi Tiêu Y theo bản năng sờ roi chín đốt, chợt nhớ ra roi vẫn còn ở chỗ Quách Phán. Hắn không dám trì hoãn, bật dậy lớn tiếng: "Có người đến!"

Quách Phán và Kỳ Vạn Quán gần như đứng dậy cùng một lúc, lập tức tiến vào trạng thái ngăn địch, Xuân Cẩn Nhiên chậm hơn bọn họ nửa nhịp, nhưng cũng tỉnh táo lại rất nhanh, cảnh giác đứng lên, duy độc Hàng Minh Triết, vốn đã ngủ không sâu, trực tiếp bị doạ sợ tới mức lăn ra đất, hơn nữa còn lăn mãi không dừng, ào ào lăn nhanh đến cửa, đúng lúc này cửa lớn bị người đẩy ra kêu cái két, cả người hắn liền bị bao phủ trong một cái bóng đen...

Hàng Minh Triết nhận ra có điều gì đó không đúng, chậm rãi ngẩng đầu lên, lập tức nhìn thấy một gương mặt xanh mét vặn vẹo không ra hình người.

"Lục... thúc?" Hàng Minh Triết ngờ ngợ kêu một tiếng.

Bốn người đứng cách đó không xa vô cùng thán phục, khuôn mặt đến cả mẹ ruột cũng nhận không ra này mà ngươi vẫn có thể nhận ra được sao!

——————

Edt:* Câu "quỳ gối dưới làn váy thạch lựu": ý chỉ đàn ông tôn thờ người phụ nữ xinh đẹp đến khuynh đảo. Điển tích về câu này đại loại là Dương Quý phi thích ăn lựu, thích mặt y phục màu lựu, mấy vị đại thần không chịu hành lễ với nàng khiến cho Đường Minh Hoàng tức giận, hạ lệnh ai gặp Dương Quý Phi cũng phải hành lễ, ai không quỳ sẽ phạm tội khi quân. Kể từ đó, hễ nhìn thấy váy thạch lựu của Quý phi các quan đều phải quỳ xuống hành lễ. (Tóm tắt lại theo danviet.vn)

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK