• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Edit: Thanh Mục

"Khụ khụ...", mẹ Úc đẩy cửa ra, nhìn thấy một màn trước mắt, bà cúi đầu ho khan vài cái.

Tiếng mở cửa và tiếng ho khan khiến Úc Diêu và Tô Mặc ngôn bất ngờ không kịp đề phòng.

Không kịp tách ra.

Lúc mẹ Úc đẩy cửa tiến vào, Tô Mặc Ngôn đang đè Úc Diêu dưới thân mình, hôn đến quên tình, mà Úc Diêu cũng ôm Tô Mặc Ngôn, hai người ở trên giường thân thiết tựa như muốn thân thể xoa nắn cùng một chỗ.

Nào biết một màn nóng bỏng như vậy, bị mẹ Úc nhìn thấy, xấu hổ cũng không đủ miêu tả bầu không khí hiện tại.

Tô Mặc Ngôn nghe thấy tiếng ho khan của mẹ Úc, lập tức mở mắt, thả môi Úc Diêu ra, bàn tay không quy củ thăm dò vuốt ve trong quần áo Úc Diêu, cũng nhanh chóng rút ra. Úc Diêu cơ hồ đồng thời đồng khắc cùng Tô Mặc Ngôn phản ứng lại, đã bị Tô Mặc Ngôn giày vò đến quần áo xộc xệch.

Ở trước mặt trưởng bối như vậy, Tô Mặc Ngôn da mặt dày đến đâu cũng sẽ cảm thấy ngượng ngùng. Cô dời khỏi người Úc Diêu, vuốt mái tóc rối bời, rõ ràng lúc nói chuyện còn có chút thở dốc, nhưng vẫn ra vẻ bình tĩnh, "Mẹ... Mẹ, có chuyện gì vậy?"

Lúc này yên tĩnh mới làm cho người ta khó xử nhất.

Mẹ Úc liếc Tô Mặc Ngôn, sau đó lại liếc Úc Diêu nằm trên giường, quần áo bị kéo đến nửa đầu vai đều lộ ra. Vốn đã cân nhắc xem TV ở phòng khách lầu một là được rồi, tại sao lại phải trốn trong phòng ngủ, hiện tại mẹ Úc hiểu... Cô xấu hổ, "Chuẩn bị xuống ăn tối."

"Vâng." Lúc này Úc Diêu đã sửa sang lại quần áo, ngồi dậy.

Cánh cửa nhẹ nhàng được đóng lại.

Mẹ Úc mới đi không bao lâu.

"Ha ha ha..." Tô Mặc Ngôn ngồi xếp bằng trên giường cười rộ lên, tuy rằng xấu hổ, nhưng suy nghĩ một chút còn rất thú vị. Mẹ Úc còn nói tính cách Úc Diêu không tốt, làm cho người ta có cảm giác khoảng cách, hiện tại, lại để cho bà nhìn thấy mặt nhiệt tình như lửa của con gái mình.

"Em còn cười." Úc Diêu nghiêm túc, "Không biết nặng nhẹ."

Úc tổng không cho cười, Tô Mặc Ngôn liền nghẹn cười, cô xoay người ngồi lên đùi Úc Diêu, nương theo tư thế ái muội đem Úc Diêu đè lên đầu giường, cúi đầu lại hướng Úc Diêu hôn tới, giống như hết thảy những chuyện vừa rồi không phát sinh.

Bản chất không thay đổi.

"Tô Mặc Ngôn."

"Làm sao vậy?" Tô Mặc Ngôn làm nũng, từ sau khi mang thai, Úc Diêu ngay cả giọng nói "giáo dục" cô cũng trở nên ôn nhu, cho tới bây giờ cũng chưa từng lớn tiếng nói chuyện với cô.

Úc Diêu thật không có biện pháp với cô, "Ngoan, đi xuống ăn cơm."

"Chờ một chút..." Tô Mặc Ngôn tiếp tục hướng môi Úc Diêu đè qua, gần trong gang tấc, hương thơm mềm nhũn, sờ soạng làm cho người ta kìm lòng không được muốn hôn, hơn nữa vừa rồi các nàng mới hôn liền bị cắt đứt, Tô Mặc Ngôn tỏ vẻ bất mãn, lại nhẹ nhàng hôn lên cánh môi Úc Diêu.

Hai người đều tỉnh táo lại, lúc hôn môi không có nhiệt liệt như vừa rồi, giữa môi răng lưu chuyển ngọt ngào nhàn nhạt.

"Được rồi," Úc Diêu rũ mắt xuống, ánh mắt cũng dừng trên môi Tô Mặc Ngôn, nhẹ nhàng hôn lên khóe miệng cô vài cái, cảm giác mới dâng lên, thật sự nghẹn trở về, "Chúng ta đi xuống."

"Ừm..." Tô Mặc Ngôn một ngàn một vạn lần không muốn, hiện tại cô cảm thấy chuyện mang thai thống khổ nhất chính là, mỗi đêm ôm bà xã da trắng xinh đẹp của mình ngủ, lại không thể làm chuyện yêu thích.

Kỳ thật, hành trình tâm lý của Úc tổng cũng giống như Tô Mặc Ngôn, nhưng cô quá ngột ngạt quá có thể nhịn. Hôm nay nếu không phải Tô Mặc Ngôn chủ động câu cô như vậy, cô cũng không đến mức... Bác sĩ nói, ba tháng đầu nhau thai còn chưa ổn định, là thời kỳ mấu chốt nhất, không thể có hành vi kích động, hôm nay cô lại tùy Tô Mặc Ngôn làm càn.

Nhà hàng ở tầng trệt, bữa tối đã sẵn sàng.

Một bàn thức ăn, đều thiên về dinh dưỡng thanh đạm, chủ yếu vẫn là chiếu cố Tô Mặc Ngôn.

"Ngôn Ngôn, canh này là mẹ cố ý nấu cho con, con uống nhiều một chút." Mẹ Úc múc canh cho Tô Mặc Ngôn, hàng ngày phân phó, "Bây giờ con quá gầy, vì tiểu bảo bối cũng phải ăn nhiều một chút."

"Dạ..." Tô Mặc buồn bực uống canh, liếc Úc Diêu một cái, Úc Diêu đang bất động thanh sắc ăn cơm, thỉnh thoảng gắp cho cô thêm chút thức ăn.

Mới vừa rồi sau khi các nàng ở trên lầu thân thiết bị mẹ Úc bắt túi, liền dẫn đến không khí trên bàn cơm trở nên ngượng ngạo.

Mẹ Úc thỉnh thoảng liếc nhìn, hai mắt buồn bã, bị nhìn như vậy, Úc tổng lúc nào cũng bảo trì lạnh nhạt đều nhịn không được cười hỏi mẹ Úc, "Mẹ, làm sao thế?"

"..." Mẹ Úc nhất thời nghẹn lời, dừng một chút, nói những lời không liên quan, "Ăn rau ăn thức ăn."

Tô Mặc Ngôn ngồi một bên muốn cười, cô lớn mật phỏng đoán, mẹ Úc phỏng chừng là cảm thấy rất ngoài ý muốn, không nghĩ tới Úc Diêu cũng sẽ có một mặt nhiệt tình và chủ động như vậy.

"Các con a," Cơm ăn một nửa, mẹ Úc đột nhiên ngẩng đầu nhìn hai người đối diện bàn cơm này. Bà là người từng trải, so với hai tiểu bối này có kinh nghiệm, điều nên nhấn mạnh vẫn phải nhấn mạnh, "Bình thường vẫn phải chú ý một chút, hiện tại là thời kỳ đặc thù, trước tiên nhẫn nhịn, người trẻ tuổi các con thật sự là..."

"Mẹ..." Úc Diêu nháy mắt với mẹ Úc, bảo bà đừng nói chuyện này nữa.

Tô Mặc Ngôn liền cúi đầu nhu thuận ăn cơm, giả vờ không có việc gì, giao mẹ chồng cho vợ mình xử lý.

Các bác sĩ đã nói rõ ràng như vậy, hai người này vẫn còn... Mẹ Úc bất đắc dĩ nhìn Úc Diêu, bà vốn còn rất yên tâm con gái của mình, bình thường làm việc có chừng mực như vậy, cho nên không cố ý nhấn mạnh chuyện này nữa, nào biết được... Nó sẽ giống như chuyện vừa xảy ra. Mẹ Úc nghĩ trái nghĩ phải, vẫn không yên tâm, dứt khoát nói, "Mẹ thấy buổi tối các con phân phòng ngủ một thời gian đi."

Những lời này vừa nói, Tô Mặc Ngôn lập tức ngẩng đầu, "Không được..."

Sau khi mang thai, cô hận không thể khiến Úc Diêu mỗi thời mỗi khắc ở bên cạnh mình, nhất là lúc cô khó chịu.

"Mẹ, không cần thiết." Úc Diêu cũng nói như vậy, cô hiểu Tô Mặc Ngôn, biết Tô Mặc Ngôn khẳng định cần mình ở bên cạnh cô, bình thường dính người như vậy, càng đừng nói đến thời kỳ đặc thù như bây giờ.

Mẹ Úc nói như vậy cũng chính là muốn nhắc nhở các nàng một lần nữa, bà nhỏ giọng nói thầm, "Vậy các con phải chú ý một chút."

Lúc này Úc Diêu và Tô Mặc Ngôn đều không còn lời nào để nói.

Sau bữa tối, sofa phòng khách, Tô Mặc Ngôn tựa vào người Úc Diêu, ăn hoa quả cô đút cho mình, hai người chị một lời em một câu, vừa nói vừa cười.

Nếu không phải lúc trước Úc Diêu dẫn Tô Mặc Ngôn về nhà, mẹ Úc chưa từng thấy Úc Diêu ấm áp tri kỷ như vậy, Úc Diêu tuyệt đối là một đứa con tốt, nhưng chưa bao giờ là loại áo bông nhỏ, không nghĩ tới sau khi kết hôn, Úc Diêu thương vợ không nói, ngược lại giống như biến thành người khác. Bất quá, mẹ Úc thấy hai người này ân ái như vậy, đáy lòng cảm thấy vui mừng, mấy năm trước bà còn lo lắng Úc Diêu sẽ một mình sống ngày qua ngày.

9:30 tối. Úc Diêu nhìn thời gian không sớm, nói với Tô Mặc đang chơi điện thoại di động, "Đừng chơi nữa, lên lầu nghỉ ngơi sớm một chút."

"Ừm." Tô Mặc Ngôn ngoan ngoãn thu điện thoại di động, vì dưỡng thai, cô đi ngủ sớm dậy sớm, cơ bản tạm biệt thức khuya. Tô Mặc Ngôn đứng dậy, cười nói với mẹ Úc: "Mẹ, chúng con lên lầu trước, mẹ cũng nghỉ ngơi sớm một chút."

Mẹ Úc đáp, nhìn bóng lưng các nàng đang muốn lên lầu, đột nhiên gọi Úc Diêu lại, "Diêu Diêu..."

"Dạ?" Úc Diêu quay đầu lại.

"Mẹ muốn nói với con chút chuyện."

Muốn nói chuyện gì, trong lòng các nàng đều rõ ràng, Tô Mặc Ngôn nghịch ngợm nhíu mày với Úc Diêu, nhịn cười, Úc tổng nhà cô luôn giáo dục người khác, lúc này cũng đến phiên được mẫu thượng đại nhân giáo dục.

"Em lên lầu chờ chị, chị lên sớm một chút." Tô Mặc Ngôn nói nhanh hơn ai hết, lên lầu trước.

Trong phòng khách chỉ còn lại Úc Diêu và mẹ Úc.

"Con biết mẹ muốn nói gì không?"

Úc Diêu cười cười, "Mẹ, không phải như mẹ nghĩ..."

"Sao lại không phải? Đã bắt được một lần con còn không thừa nhận", mẹ Úc tiếp tục giáo dục, "Con nói Mặc Ngôn không hiểu chuyện còn có thể hiểu được, sao con có thể để cho nàng nháo đây?"

"Con có chừng mực."

Nhớ tới buổi chiều, mẹ Úc thật sự muốn mắng Úc Diêu một phen, "Mẹ cũng không nhìn ra."

Úc Diêu: "...."

"Mẹ là người từng trải, đều là vì tốt cho hai người, bác sĩ cũng dặn dò..." Kế tiếp là mẹ Úc liên tục phê bình giáo dục, hiện tại ở trong lòng mẹ Úc, tiểu bảo bối chưa sinh của các nàng phân lượng nặng nhất, phàm là có liên quan đến tiểu bảo bối, nhất định phải nghiêm túc xử lý.

Úc Diêu không giải thích cái gì, cũng không giải thích rõ ràng, chỉ có thể dùng thái độ thừa nhận sai lầm nói, "Con biết rồi."

Trong phòng ngủ, Tô Mặc Ngôn đã tắm rửa xong nằm trên giường, trong tay lật một quyển sách tranh ảnh, rất nhàm chán. Nghe được thanh âm cửa bị đẩy ra, là Úc Diêu tiến vào, Tô Mặc Ngôn buông sách trong tay xuống, nhếch miệng vui sướng khi người gặp họa nói, "... Úc Diêu bị chỉ trích giáo dục?"

Úc Diêu đi đến bên giường ngồi xuống, "Em nói xem?"

Tô Mặc Ngôn đưa tay qua cổ Úc Diêu, ôm, kề đầu đến trước mặt Úc Diêu cười, "Ừm, là em không tốt, để cho lão bà chịu ủy khuất... Lần sau, em phải khóa cửa lại trước!"

Không đứng đắn, Tô Mặc Ngôn thoạt nhìn thật đúng là không giống đã hai mươi bảy tuổi. Trước kia Úc Diêu luôn coi tính cách này của cô là non nớt, nhưng sự thật chứng minh không phải, Tô Mặc Ngôn trong tình cảm hôn nhân, nên có chuyên tình và đảm đương nửa phần không ít, Úc Diêu ngược lại thích nhìn cô vui vẻ như một đứa trẻ lớn.

"Không có lần sau." Úc Diêu nhéo nhéo mũi Tô Mặc Ngôn, ngữ điệu ôn nhu, còn mang theo một cỗ hương vị sủng nịch, "Em ngủ trước đi, chị đi tắm."

Tô Mặc Ngôn còn ôm cổ cô không buông, Úc Diêu cười nghiêng đầu hôn lên khóe môi Tô Mặc Ngôn, "Nghe lời."

Rõ ràng là một nụ hôn chúc ngủ ngon ngọt ngào, nhưng vừa hôn xong, trong dạ dày Tô Mặc Ngôn đột nhiên khó chịu, cô đẩy Úc Diêu ra, xuống giường đi thẳng vào toilet, lại nôn ra...

Đây đã là chuyện thường ngày.

Sau khi mang thai, Tô Mặc Ngôn càng trở nên buồn ngủ hơn, Úc Diêu tắm rửa đi ra, cô đã ngủ thiếp đi, nằm nghiêng, bên người tuy rằng không có người, nhưng cánh tay vẫn gác ở một bên.

Giường chậm rãi lõm xuống một chút, Úc Diêu rón rén nằm nghiêng bên người Tô Mặc Ngôn, kéo tay Tô Mặc Ngôn quấn quanh thắt lưng mình, chỉ một động tác này, Tô Mặc Ngôn liền chủ động vùi vào lòng Úc Diêu, ngửi thấy mùi hương của đối phương, ngủ an tâm.

Úc Diêu đưa tay vuốt ve bụng Tô Mặc Ngôn, mặc dù mới chưa tới hai tháng, phảng phất cũng có thể cảm giác được nhịp đập của tiểu sinh mệnh. Úc Diêu nghiêm túc nhìn gương mặt nghiêng nghiêng khi Tô Mặc Ngôn ngủ say, cảm thấy đau lòng, mười tháng này, mình lại không thể thay cô chia sẻ cái gì.

Ba tháng sau, phản ứng mang thai sớm cuối cùng đã vượt qua. Chỉ là Tô Mặc Ngôn nhìn bụng mình ngày càng nhô lên, dáng người dần dần cồng kềnh, bắt đầu các loại lo âu bất an...

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK