• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Edit: Thanh Mục

Tô Mặc Ngôn vừa cúp điện thoại, Úc Diêu đi vào phòng bệnh.

"Tôi đã mua mì." Úc Diêu cẩn thận mở bao bì ra.

Tô Mặc Ngôn vừa ngửi thấy mùi thơm, trong lòng sinh ra cảm động, là món mì sườn cô thích ăn nhất, không biết là Úc Diêu có tâm, hay chỉ là trùng hợp.

Thời gian đã 10:30, Bạc An Kỳ các nàng hẳn là sắp tới.

"Chị về đi." Tô Mặc ngôn quay đầu, vẫn là những lời này.

"Ăn mì trước."

Úc Diêu đã đưa mì tới, Tô Mặc Ngôn nhìn bát mì sườn trong tay nàng, không cho hành hoa, bỏ một thìa đậu nành, rưới một lớp dầu mè thơm ngào ngạt.

Tô Mặc Ngôn ngẩn người nhìn sợi mì, đây là khẩu vị mình thích nhất, từng chút từng chút một, Úc Diêu còn nhớ rõ ràng.

Úc Diêu nhìn tay trái Tô Mặc Ngôn bó thạch cao, cô thuận tay trái, sẽ không dùng tay phải ăn cơm. Nàng đơn giản kéo một cái ghế, ngồi xuống bên cạnh Tô Mặc Ngôn, thản nhiên nói, "Tôi đút cô ăn..."

"Tự tôi..." Nói một nửa, Tô Mặc Ngôn mới phát hiện tay trái mình bị thương.

"Mau ăn một chút đi, thời gian không còn sớm." Y tá nhỏ ở một bên thúc giục.

"Không có việc gì." Úc Diêu lại nhìn Tô Mặc Ngôn, cô thật sự gầy hơn trước, gương mặt vốn to bằng bàn tay, lại gầy đi một vòng. Tô Mặc Ngôn ở một mình, làm sao có thể tự lo tốt cho mình...

Úc Diêu gắp mì, nhẹ nhàng thổi hơi nóng, Tô Mặc ngôn sợ nóng, nàng liền thổi nguội một lát.

Nhìn thấy một màn này, Tô Mặc Ngôn trong lòng nóng lên, đã lâu không gặp, lúc nàng chăm sóc người khác, vẫn ôn nhu như vậy.

"Nào."

Khi Úc Diêu đút mì vào miệng cô, ánh mắt các nàng lại chạm nhau, tim Tô Mặc Ngôn chậm rãi đập nhanh hơn, cô ý thức được mình lại đang suy nghĩ một cái gì đó không nên nghĩ...

Úc Diêu mặt đối mặt với cô, khoảng cách gần như vậy, ánh mắt dường như không đảo qua gò má cô, lại dừng lại vài giây.

Một năm không gặp, cũng nhịn không được nhìn cô nhiều hơn vài lần...

"Có nóng không?" Úc Diêu cầm một tờ khăn giấy, muốn giúp cô lau miệng.

"Tôi tự mình làm." Tô Mặc Ngôn đưa tay cầm khăn giấy, vừa vặn chạm đến ngón tay Úc Diêu.

Tô Mặc Ngôn tận lực không nhìn Úc Diêu, nhưng luôn có loại cảm giác không có chỗ trốn.

"Ăn chậm một chút." Úc Diêu cực kỳ kiên nhẫn, giọng điệu của nàng bình thản. Người có thể giả vờ, nhưng đôi khi ánh mắt cũng khó có thể che giấu cảm xúc, Úc Diêu cũng là như thế.

Tô Mặc Ngôn không yên lòng nhai, không nếm được hương vị.



Ánh mắt các nàng giao nhau, mang theo quyến luyến không giấu được.

Là mình suy nghĩ nhiều sao? Tô Mặc Ngôn luôn cảm thấy, Úc Diêu còn để ý đến mình.

Cô nhịn xuống không liên lạc được với Úc Diêu, mất gần nửa năm đi giải tỏa.

Kết quả, bởi vì đêm nay gặp lại, bởi vì Úc Diêu đút cho cô ăn mì, ánh mắt nhìn cô, đã từng đủ loại, lại giống như thủy triều một lần nữa đánh úp lại.

"Tôi không ăn nữa." Tô Mặc Ngôn chỉ ăn hai miếng, cũng không quay đầu, cứ tiếp tục như vậy, cô sợ mình không khống chế được bản thân.

"Nghe lời, ăn thêm vài miếng nữa." Úc Diêu rất ít khi dỗ dành người khác, đối với Tô Mặc Ngôn lại là ngoại lệ, một năm trôi qua, Tô Mặc Ngôn vẫn không biết chăm sóc bản thân, đã từng như thế, không ai quản, ba bữa cơm cũng sẽ không ăn đúng giờ.

Nàng càng dỗ dành mình như vậy, trong lòng Tô Mặc Ngôn lại càng khó chịu.

Có lẽ Úc Diêu có thể tiếp tục làm bạn với cô, nhưng cô không thể làm điều đó. Nếu như các nàng không thể làm người yêu, Tô Mặc Ngôn không có khả năng cùng Úc Diêu làm bạn bình thường, như vậy, quả thực là tra tấn mình.

"Úc tổng..." Tô Mặc Ngôn tiếp tục duy trì khoảng cách với Úc Diêu, tiếp tục ra lệnh trục xuất khách, "Chị về trước đi, bạn tôi sẽ tới ngày."

"Cô bị làm sao vậy?" Úc Diêu không nhịn được hỏi, Tô Mặc Ngôn đã lâu không gọi nàng là "Úc tổng", nàng luôn cảm thấy Tô Mặc Ngôn vẫn luôn trốn tránh nàng, hôm nay gặp lại càng là như thế.

Tô Mặc Ngôn không muốn giải thích, cũng không biết giải thích như thế nào. Chẳng lẽ muốn nói, Úc Diêu, em vẫn không quên được chị, chị tránh xa em một chút, đừng đến trêu chọc em nữa...

Bên ngoài phòng bệnh, một trận tiếng giày cao gót đập xuống đất, rất dồn dập.

"Tô Mặc Ngôn, sao cậu mua bao thuốc lá lại mua được bệnh viện?!"

Bên ngoài hành lang vang lên giọng nói to lớn của Bạc An Kỳ, Tô Mặc Ngôn liền biết, là Bạc Tam Nhi các nàng tới.

Hai giây sau, Bạc An Kỳ, Minh Mạn và Minh Thừa cùng xuất hiện trong phòng bệnh.

"Ngôn Ngôn, cậu làm sao thế?!"

Nhìn thấy trên cánh tay Tô Mặc Ngôn bó thạch cao, Bạc An Kỳ và Minh Mạn mới ý thức được, Tô Mặc Ngôn nói không phải là chút đau đớn nhỏ.

Úc Diêu đứng lên.

"Úc tổng? Sao cô lại ở đây?"

Ánh mắt Bạc An Kỳ và Minh Mạn đều tập trung vào Úc Diêu.

Các nàng không còn lời nào không nói, Bạc An Kỳ và Minh Mạn đều biết, Tô Mặc Ngôn một năm trước, không nói một tiếng tạm thời đi Nhật Bản, cũng là bởi vì Úc Diêu. Lúc đầu, Tô Mặc Ngôn chỉ đi ra nước ngoài giải sầu, bình tĩnh lại. Sau đó, Tô Mặc Ngôn nói thêm rằng cô muốn phát triển lâu dài ở Nhật Bản và không có ý định trở về nhà.

Tô Mặc Ngôn và Úc Diêu từng có một đoạn tình cảm ái muội, Minh Mạn và Bạc An Kỳ đều biết.

"Mặc Ngôn, bởi vì tôi bị thương..." Nếu Tô Mặc Ngôn không giúp nàng đi lấy túi xách, cũng không làm khuỷu tay gãy xương.

"Gãy xương nhẹ, vết thương nhỏ." Tô Mặc Ngôn lại nhìn thoáng qua Úc Diêu, lại nói một lần nữa, "Úc tổng, cô về đi."

Bạc An Kỳ hiểu được cảm giác trong lòng Tô Mặc Ngôn, Tô Mặc Ngôn a, hoặc là không thích, hoặc là quá thích một người sẽ treo cổ trên một cái cây. Úc Diêu hiện tại còn ở trước mặt Tô Mặc Ngôn đi qua đi lại, không phải là đả thương tâm Tô Mặc Ngôn sao?

"Úc tổng, nơi này có chúng tôi rồi, cô về đi." Giọng điệu của Bạc An Kỳ đối với Úc Diêu không tính là hữu hảo.

Nói thật, Bạc An Kỳ không quá ngưỡng mộ loại người như Úc Diêu, quá thực tế, trong tình cảm lại do dự. Lúc trước Bạc An Kỳ nghe được đối tượng thầm mến của Tô Mặc Ngôn là Úc Diêu lớn hơn cô tám tuổi, liền biết, Tô Mặc Ngôn lúc này nhất định sẽ bị thương.

Nhìn Tô Mặc Ngôn trên giường bệnh, Úc Diêu còn đang do dự.

"Cô không thích hợp ở lại đây." Minh Mạn cầm lấy túi Úc Diêu, đưa cho nàng, rất lễ phép nói, "Mời trở về đi."

"Úc tổng, chúng ta nói chuyện." Bạc An Kỳ tính tình thẳng thắn, cô cũng không muốn nhìn thấy Tô Mặc Ngôn tiếp tục bị thương, Úc Diêu lắc lư trước mặt Tô Mặc Ngôn như vậy, Tô Mặc Ngôn khi nào mới có thể quên đoạn quá khứ kia.

"An Kỳ..." Tô Mặc Ngôn lo lắng Bạc An Kỳ nhất thời kích động, nói nặng lời.

Lúc này còn quan tâm đến cảm thụ của người khác, Bạc An Kỳ cười với Tô Mặc Ngôn, "Tớ có chừng mực."

Bệnh viện, hành lang trống rỗng.

"Úc tổng, tuy rằng tôi là người ngoài cuộc" Đừng thấy Bạc Tam Nhi bình thường không đủ đứng đắn, nhưng nếu cô ấy đứng đắn, sẽ nghiêm túc hơn bất cứ ai, cô ấy là vì bạn tốt có thể cắm dao vào nhau, "Mặc Ngôn là bạn tốt nhất của tôi, tôi vẫn phải nhiều lời."

"Ý cô là sao?" Úc Viễn khó hiểu nhìn Bạc An Kỳ.

"Bây giờ cô có cuộc sống của mình, phiền cô đừng đến quấy rầy cậu ấy nữa."



"Hôm nay cô ấy vì giúp tôi mới bị thương..."

"Tôi biết, nhưng mà," Bạc An Kỳ đến một bước ngoặt, cô nghe Tô Mặc Ngôn nói, Úc Diêu đã có bạn trai, cho nên Tô Mặc Ngôn mới hết hy vọng, "Đây là lần cuối cùng, sau này cô đừng đến gặp cậu ấy nữa, cô có biết cậu ấy sẽ khó chịu đến mức nào không?! Cậu ấy không muốn gặp cô..."

Bạc An Kỳ càng nói càng kích động, lần này về nước, Tô Mặc Ngôn cả người đều thay đổi, trở nên tâm sự trùng trùng điệp điệp. Các nàng từ nhỏ cùng nhau lớn lên, Tô Mặc Ngôn đối với tình cảm có bao nhiêu chấp nhất, Bạc An Kỳ so với ai cũng rõ ràng hơn.

Tô Mặc Ngôn không muốn gặp mình... Úc Diêu càng ngày càng không hiểu ý tứ của Bạc An Kỳ.

"Úc tổng, nếu Ngôn Ngôn là người cô từng thích, vậy cô càng không nên tiếp tục làm tổn thương cậu ấy, đừng đến quấy rầy cuộc sống của cậu ấy nữa..."

"Cô Bạc, tôi nghe không hiểu ý của cô." Úc Diêu không rõ, vì sao phản ứng của Bạc An Kỳ lại quá khích như vậy, "Mặc Ngôn, có chuyện gì xảy ra với cô ấy?"

"Đã xảy ra chuyện gì, chính cô không rõ ràng sao?" Bạc An Kỳ cười lạnh.

Sắc mặt Úc Diêu trầm tĩnh, nàng nên rõ ràng cái gì? Tô Mặc Ngôn không nói một tiếng, cắt đứt liên lạc với nàng, nàng còn có thể biết rõ cái gì nữa?

"Tóm lại, cô nhớ kỹ lời của tôi, Ngôn Ngôn không muốn gặp cô, cậu ấy cũng sẽ không tiếp tục làm bạn với cô." Bạc An Kỳ lại bổ sung một câu, "Nếu đã tách ra, dứt khoát một chút, đừng dây dưa."

"Cô Bạc..." Úc Diêu còn muốn hỏi cái gì, Bạc An Kỳ đã quay đầu trở về phòng bệnh.

Dọc trên đường đi, Úc Diêu lái xe, nghĩ Bạc An Kỳ nói những lời kia.

Có cuộc sống của riêng cô, đừng làm phiền cậu ấy...

Úc Diêu vẫn nghĩ không ra, vì sao Tô Mặc Ngôn bây giờ trở nên kháng cự mình như vậy?

Trong phòng bệnh, Tô Mặc Ngôn nằm trên giường, từng chút một, không nói một lời.

Minh Mạn và Bạc An Kỳ đều nhìn ra được, Tô Mặc Ngôn vẫn không quên Úc Diêu.

"Tớ nói cô ấy đi, về sau đừng tới tìm cậu nữa." Bạc An Kỳ lẳng lặng nói.

"Ừ..." Tô Mặc Ngôn không hồn hừ một tiếng, trong lòng vẫn không dễ chịu.

"Cậu đừng như vậy, thế giới này phụ nữ tốt nhiều lắm, cậu tìm một người khác là được..." Bạc An Kỳ nhìn không được bộ dáng này của Tô Mặc Ngôn.

Minh Mạn kéo Bạc An Kỳ, bảo Bạc An Kỳ đừng nói nữa, cô nói như vậy, trong lòng Tô Mặc Ngôn không thể nghi ngờ càng thêm khó chịu.

Minh Thừa nghe đến đó, xoay người lại.

Vô luận như thế nào hắn cũng không nghĩ tới, cô gái mình vẫn yên lặng thích, thì ra thích phụ nữ.

Nhìn thấy bộ dáng hiện tại của Tô Mặc Ngôn, Minh Thừa đau lòng nhiều hơn tiếc nuối, nhất định chỉ có thể giống như anh trai bảo vệ cô.

Có một số lời, vĩnh viễn cũng không cách nào nói ra miệng.

Thấy bên cạnh giường bệnh có một cái ví da của một người phụ nữ, Minh Thừa cầm lên, "Ví tiền đừng để lung tung, em cất đi."

"Không phải của em..." Tô Mặc Ngôn nhìn.

Minh Mạn mở ví ra xem, bên trong có một tấm ảnh, là Tô Mặc Ngôn, "Bên trong đều có ảnh của cậu, còn nói không phải của cậu. Ngôn Ngôn, trí nhớ của cậu ngày càng kém."

"Ảnh của tớ?" Tô Mặc Ngôn nỉ non, đó đích xác không phải ví tiền của cô, hẳn là của Úc Diêu. Vừa rồi Úc Diêu đi mua đồ cho cô, lấy ví da ra, "Ảnh gì..."

"Cậu nhìn xem, đây không phải cậu sao? Nó được chụp khi ở Nhật Bản, phải không?" Minh Mạn đưa ví cho Tô Mặc Ngôn.

Tô Mặc Ngôn nhìn tấm ảnh kia, nhìn thật lâu.

Đây là khi ở Nhật Bản, Lam Nhiễm giúp cô chụp, cô ngồi dưới mái hiên trêu chọc mèo.

Trong ví, Tô Mặc Ngôn nhìn thấy chứng minh thư của Úc Diêu.

Là ví tiền của Úc Diêu...

Nàng vẫn giữ ảnh của mình.

Lần này, tâm Tô Mặc Ngôn càng rối loạn.

Úc Diêu đến tột cùng là có ý gì? Giữ ảnh của riêng nàng, đặt nó trong ví của nàng, với một lý do gì đó.

"Ngôn Ngôn?"



Tô Mặc Ngôn chỉ nhìn chằm chằm tấm ảnh trong ví, giống như bị rút đi bảy hồn sáu phách, chỉ còn lại một thân thể, ngồi yên lặng, thất thần ngẩn người.

"Một bước thành tiên"

"Ngôn Ngôn?!"

"Đây là ví tiền của chị ấy..." Tô Mặc Ngôn mộc mộc.

Bạc An kỳ phục hồi tinh thần, nhìn tấm ảnh kia, quan hệ bình thường, có thể đem ảnh chụp của người khác đặt ở trong ví của mình, mang theo bên người sao? Bạc An Kỳ tức giận nói, "Cô ấy có ý gì, ăn trong bát nhìn vào nồi? Thật đúng là nhìn không ra cô ấy là loại người này..."

Tô Mặc Ngôn lắc đầu, "Cô ấy không phải là người như vậy."

Không biết vì sao, Tô Mặc Ngôn theo bản năng bảo vệ Úc Diêu, cô cảm thấy mình cũng không tính là hiểu Úc Diêu, nhưng khi nói những lời này, thái độ của Tô Mặc Ngôn khẳng định, không có một tia nghi ngờ.

"Ngôn Ngôn, loại phụ nữ này có cái gì tốt?" Bạc An Kỳ hỏi ngược lại Tô Mặc Ngôn.

Bạc An Kỳ bình thường hận nhất người chân đạp hai thuyền, tinh thần ngoại tình cùng thân thể ngoại tình cũng đáng xấu hổ không kém. Úc Diêu tình cảm nếu đã dứt khoát, giữ lại ảnh Tô Mặc Ngôn tính là cái gì? Có việc gì phải nhớ lại thời gian tốt đẹp trong quá khứ sao?

"Tam nhi! Cậu nói ít hơn hai câu!" Minh Mạn túm lấy Bạc An Kỳ một phen.

"Nhịn không được..." Bạc An Kỳ cắn răng, "Không đáng."

"Tôi muốn im lặng một chút." Tô Mặc Ngôn tay phải xoa xoa trán, "Các cậu đều đi ra ngoài đi."

"Để cho cậu ấy một mình một lát." Minh Mạn thân mật nhất, lôi kéo Bạc An Kỳ và Minh Thừa đi ra ngoài, Tô Mặc Ngôn rất bạo lực, nếu cô không nghĩ thông suốt, người bên ngoài an ủi thế nào cũng là vẽ rắn thêm chân.

Phòng bệnh một người, đặc biệt yên tĩnh.

Tô Mặc Ngôn vẫn nhìn tấm ảnh của mình.

Lúc đầu nghĩ có đủ loại chuyện về Úc Diêu, nhớ tới Lam Nhiễm đã nói qua, "Chị ấy ôm tôi, vẫn luôn gọi tên cậu..."

Tô Mặc Ngôn vẫn không hiểu được suy nghĩ của Úc Diêu.

Úc Diêu về đến nhà, mới phát hiện ví da của mình không thấy đâu.

Cẩn thận suy nghĩ lại, hẳn là ở phòng bệnh của bệnh viện, nàng vừa mới đi quá vội.

Lấy điện thoại di động ra, ngoại trừ WeChat, Úc Diêu không có thông tin liên lạc khác của Tô Mặc Ngôn, cô đổi số, cũng không nói với mình.

11 giờ 30 phút tối, Tô Mặc Ngôn vẫn đang nhìn tấm ảnh kia, chậm chạp không ngủ.

Tại thời điểm này, điện thoại di động vang lên một âm thanh thông tin quen thuộc.

[Cán bộ lão thành: Ví của tôi có ở chỗ cô không?]

Đây là năm tháng sau, Úc Diêu lại một lần nữa chủ động liên lạc với Tô Mặc Ngôn.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK