• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Vô Kỵ vừa cười vừa đáp:
- Minh muội bảo tôi đoán thử có lẽ suốt đời tôi cũng không sao đoán ra được.
Triệu Minh để hai cuốn giấy đó vào trong tay chàng.
Vô Kỵ dở ra xem thỡ mới hay đó không phải là giấy mà là những mảnh lụa mỏng như cánh ve sầu. Bên trên có vẽ chằng chịt những chữnho nhỏ và rất đều, cuốn thứ nhất, đầu đề là "Võ Mục di thử" .Ở bên trong đều dạy hành quân đánh trận và những tinh nghĩa yếu quyết của cách bố trận dùng binh.
Vô Kỵ xem đến cuốn thứ hai, thấy đầu đề có bốn chữ "Cửu Âm chân kinh", những chữviết ở đằng sau, toàn là những võ công thần kỳ quái dị.
Chàng giở đến trang sau cùng, thỡ thấy bên trong có Cửu Âm Bạch Cốt Trảo với Thôi Âm chưởng.
Chàng giật mình kinh hãi và hỏi:
- Minh muội... có phải Minh muội lấy trong người Chu cô nương không?
Triệu Minh đáp:
- Khi nàng ta không cử động được thì tôi dại gì mà không thuận tay luôn. Dù tôi không muốn học những võ công âm độc này, nhưng chúng ta có thể đem tiêu hủy đi, cũng còn hơn là để trong tay nàng, để nàng luyện tập thêm mà giết hại người.
Vô Kỵ dở Cửu Âm chân kinh ra đọc luôn mấy trang, chàng nhận thấy ý nghĩa rất sâu sắc, nhất thời không thể nào hiểu hết được. Nhưng chàng biết những võ học này không phải là những môn âm độc hạ lưu, nên chàng nói:
- Những võ công ghi ở cuốn kinh này quả thực là tinh thâm lắm, cứ theo bên trong mà tu luyện thì ít ra cũng phải đến hai mươi năm mới thành công được, nếu mong học tốc hành thì chỉ học được đôi chút không những hại người mà hại cả mình nữa.
Nói tới đó, chàng ngừng giây lát, rồi lại nói tiếp:
- Cứ như chị mặc áo vàng chẳng hạn võ công cũng y như là võ công của Chu cô nương, nhưng thế võ của chị ấy quang minh chính đại, đoan chính vô cùng, có lẽ võ công của chị ta đã học theo cuốn Cửu Âm chân kinh này.
Triệu Minh hỏi:
- Chị ấy nói gì mà "Sau núi Chung Nam, một người chết sống, thần điêu hiệp lữ, tuyệt tích giang hồ" , bốn câu đó ý nghĩa ra sao hở đại ca?
Vô Kỵ lắc đầu đáp:
- Tôi cũng không biết rõ, để khi nào chúng ta gặp Thái Sư phụ thỉnh giáo cụ ấy thì may ra mới biết được nguyên nhân ra sao?
Hai người nói chuyện phiếm vài câu, thấy quân tình không có gì lạ mới thay phiên nhau đi ngủ.
Sáng ngày hôm sau, vừa ngủ dậy, Vô Kỵ đã nhảy lên cây cao ngắm nhìn, thấy quân địch ở dửới núi có thêm hơn vạn người nữa, hiển nhiên hôm qua quân Nguyên đãø tập hợp trọng binh để phản công lại.
Quần hùng thấy quân địch cờ bay phất phới, khí giới bóng nhoáng, ai nấy lo âu vô cùng. Ðồng thời, tiếng tù và của trại địch cứ liên tiếp thổi vang động, hết nơi này đến nơi khác, chắc chúng đang bận điều khiển binh tướng.
Vô Kỵ liền gọi:
- Minh muội.
Triệu Minh đáp:
- Gì thế đại ca?
Vô Kỵ chần chờ giây lát rồi mới đáp:
- Không có gì, chỉ thuận mồm kêu coi chơi thế thôi.
Ðáng lẽ chàng định bàn cách đánh lui quân Nguyên với nàng vỡ thấy nàng là người đa mưu túc trí thế nào cũng có diệu sách nhưng chàng sực nghĩ lại:
- Nàng là quận chúa của triều đình, nàng đã phản cha, anh mà theo ta bây giờ chẳng nhẽ lại bảo nàng hiến kế để tàn sát người Mông Cổ .
Cho nên chàng định hỏi nàng rồi lại thôi là thế.
Triệu Minh nhìn sắc mặt của chàng cũng đủ đoán ra sao rồi, nên nàng thở dài một tiếng rồi đáp:
- Vô Kỵ đại ca, đã thể lượng được nỗi khổ tâm của tôi, tôi không cần nói nhiều nữa Vô Kỵ về tới phòng, nhất thời đầu óc bàng hoàng, không nghĩ ra được mưu kế gỡ cả, thuận tay chàng móc hai cuốn giấy của Triệu Minh đưa cho hồi hôm, dở ra xem mấy trang Cửu Âm chân kinh rồi dở đến Võ Mục di thư ra, ngẫu nhiên chàng thấy có năm chữ nhỏ ".... quần ngưu đầu sơn". Chàng chú ý ngay, liền xem kỹ những chữ bên dưới. Những chữ đó nói năm xưa Nhạc Phi bị đại quân nhà Kim bao vây như thế nào, rồi làm thế nào thoát được vòng vây, đột nhiên xuất kỳ binh ra sao, rồi nội ngoại cùng tấn công một lúc mà đại thắng nhử thế nào, các mưu kế đều viết rõ hết.
Vô Kỵ liền vỗ bàn la lớn:
- Thực là trời giúp ta.
Chàng vội xếp binh thư lại, lẳng lặng nghĩ ngợi. Tình cảnh của núi Thiếu Thất lúc bấy giờ, tuy khác tình cảnh của Nhạc Phi khi bị quân Kim bao vây năm xưa, nhưng dùng mưu của Nhạc Phi vân có thể xuất kỳ chế thắng được.
Chàng càng nghĩ, càng phấn khởi, lại nghĩ thêm:
- Nhạc Phi quả thật thiên tài, kỳ tướng, những kế nguy hiểm như thế, người thường làm sao hiểu ra được. Thiết nghĩ dụng binh cũng như dụng võ vậy, nếu không được cao nhân chỉ điểm cho thì làm sao ta vỡ lẽ, hiểu biết được những mưu kế sâu xa như thế.
Chàng lấy ngón tay nhúng vào nước chè để vẽ những hình đồ, tuy nhận thấy như thế là rất mạo hiểm, nhưng nếu không mạo hiểm thì làm sao thắng nổi, khi mà phải lấy số ít địch với số nhiều, không thế nào đường đường chính chính mà đối địch được.
Chàng đã quyết tâm như vậy, nên liền ra đại hùng bảo điện, nhờ Không Văn phương trượng triệu tập quần hùng đến.
Một lát sau, tất cả anh hùng của các lộ đều tới tụ tập tại đại hùng bảo điện.
Vô Kỵ đứng ở giữa, lên tiếng nói với mọi người rằng:
- Lúc này, quân Mông Cổ đã tụ tập dưới núi, chắc không bao lâu nữa, chúng sẽ đem quân lên tấn công núi này, tuy hôm qua chúng ta thắng được một trận nhỏ, làm mất nhuệ khí của chúng thật nhưng nếu chúng đánh liều mà xông lên thì chúng ta cũng khó mà chống đỡ nổi. Tại hạbất tài, được các vị anh hùng bầu cho tạm giữ ngôi minh chủ ngày hôm nay, chúng ta phải nhất tâm nhất trí đối địch, vậy xin các vị hãy tạm theo hiệu lệnh của tại hạ.
Quần hùng đều đáp:
- Xin Minh chủ cứ ra lệnh, chúng tôi đều nhất nhất tuân theo Vô Kỵ lại tiếp:
- Hay lắm Ngô Kình Thảo nghe lệnh Chưởng kỳ sứ của Nhuệ Kim Kỳ tiến lên một bước vái chào và đáp:
- Thuộc ha ïxin tuân lệnh.
Nói xong, y liền nghĩ thầm:
- Giáo chủ vừa ra lệnh, ta là người đầu tiên được sai khiến thật là vinh hanh vô cùng. Bất cứ giáo chủ sai ta làm việc gỡ khó khăn đến đâu ta cũng xảthân mà đi làm liền".
Y vừa nghĩ tới đó thì đã nghe Vô Kỵ nói tiếp:
- Ra lệnh cho huynh đem các anh em của bổn kỳ chấp chưởng quân pháp nếu vị anh hùng hảo hán nào không tuân theo hiệu lệnh thì Nhuệ Kim Kỳ cứ việc dùng trường mâu, búa ngắn đâm chém vào người đó tức thì, dù là bô lão của bổn giáo, trưởng bối của võ lâm, đều phải tuân theo mệnh lệnh như thường. Những người đã trái lệnh cũng bị hình phạt như những người khác, Nhuệ Kim Kỳ không được thiên vị ai cả.
Ngô Kình Thảo lớn tiếng đáp:
- Ðược lệnh.
Nói xong, y lấy luôn chiếc cờ trắng nho nhỏ ở trong túi ra ôm ở trong tay. Võ công và danh vọng của Ngô Kình Thảo chưa đạt tới cao thủ hạng nhất trong giang hồ, người ngoài không coi trọng y chút nào, nhưng từ hôm Ngũ Hành Kỳ của Minh giáo giương oai ở trên quảng trường, quần hùng mới biết lá cờ trắng của y đi tới đâu là có năm trăm mũi tên theo tới đó liền. Tiếp theo năm trăm mũi tên là năm trăm cây trường mâu và năm trăm cái búa tầm sét, như vậy dù kẻ địch có bản lãnh thông thiên cũng bị những khí giới đó đánh tan xương nát thịt ngay. Cho nên ai trông thấy cái cờ trắng của y phất phới là trong lòng kinh hoảng liền.
Sở dĩ Vô Kỵ phái Ngô Kình Thảo chấn chưởng binh pháp vỡ chàng thấy trong di thư của Nhạc Phi, điều thứ nhất đã nói ngay cách trị quần hào phải nghiêm lịnh trước tiên. Chàng biết những giang hồ, hào sĩ xửa nay rất hay tự phụ, không ai chịu nghe ai, võ công của cá nhân tuy cao siêu thực, nhưng khi tụ họp lại thì chỉ là một đám ô hợp, nếu quân lịnh không nghiêm thì làm sao mà chống cự nổi tinh binh của Mông Cổ, vì thế việc thứ nhất, chàng cho ngay Nhuệ Kim Kỳ giám lệnh chấp pháp.
Vô Kỵ chỉ tấm vách bình phong ở trước điện và nói:
- Các vị anh hùng, ai có khinh công cao cường, có thể nhảy qua tấm vách kia, xin cứ việc biểu diễn.
Trong quần hùng, liền có một số khá nhiều người tỏ vẻ bất mãn và nghĩ thầm:
- Trong lúc khẩn cấp này bảo chúng ta nhảy cao, xuống thấp chẳng quan trọng gì để làm gì? Những tiền bối cao thủ cảm thấy Vô Kỵ ra lời khinh thường mọi người thái quá, càng không vui thêm, đột nhiên Tòng Khê gạt mọi người bước ra và nói :
- Tôi có thể nhảy được.
Nói xong, chàng liền nhảy qua tấm vách và hạ chân xuống bên ngoài.
Khinh công của Võ Ðang lừng danh thiên hạ. Với tài ba của Tòng Khê, nhảy qua tấm vách đó thỡ dễ nhử trở bàn tay và không tốn chút hơi sức nào, những chàng không phải là ra nhảy như thế để biểu diễn phô tài mà cũng không phải hoảng sợ gỡ hết, cứ thực thà mà tuân theo lệnh nhảy theo mà thôi.
Sau Tòng Khê, đến Liên Châu, Lợi Hanh, Dương Tiêu, Phạm Dao, Nhất Tiếu, Hân Dã Vương, các tay cao thủ thượng thặng đều nhất nhất tuân theo nhảy qua tấm vách đó hết.
Rồi quần hùng, như Hồ Ðiệp Xuân Hoa, hết người này đến người khác, lần lượt nhảy qua. Có người lại càng muốn khoe khoang khinh công của mình nên ở trên không còn dở mấy bộ điệu ra nữa.
Tất cả chỉ có hơn bốn trăm người nhảy qua thôi, còn lại thì không ai dám thử nhảy như thế.
Nên rõ tấm vách đó cũng không phải thấp, nếu khinh công không cao siêu thì khó lòng mà nhảy qua được.
Các anh hùng dự đại hội này, tuy võ công khác nhau nhưng về môn khinh công, không phải là ai ai cũng sở trường. Thường thường khi sở trường về đấm đánh hay xử dụng khí giới, thì khinh cônng lại rất tầm thường. Lại có người chỉ chuyên môn nghiên cứu một ngón tủ mà cũng phải mất hết một đời người, những nhân vật nổi danh trên giang hồ, nếu biết những việc ấy không phải sở trường của mình thì không bao giờ dám ra bêu xấu trước mọi người.
Vô Kỵ thấy trong hơn bốn trăm người đó, tăng chúng của phái Thiếu Lâm đã có tám chín mươi người rồi, chàng nghĩ thầm:
- Phái Thiếu Lâm là đệ nhất môn phái trong võ lâm, quả danh bất hư truyền, riêng môn khinh công số hảo thủ cũng nhiều hơn các môn phái khác rồi.
Nghĩ đoạn chàng liền truyền lệnh:
- Dư nhị bá, Trương tứ bá, Hân lục thúc, mời ba vị đem theo các bị anh hùng sở trường về khinh công giả bộ như làm nhân chúng trong chùa đào tẩu để dụ quân địch đuổi theo, đó là công lớn nhất, sau khi chạy tới hậu sơn rồi thì quý vị làm như thế này, thế này...
Dư, Trương, Hân, tam hiệp của phái Võ Ðang đồng thanh nhận lệnh.
Vô Kỵ lại nói tiếp:
- Cậu với Dương tả sứ, Phạm Hữu Sữ, Vi Bức Vương bốn vị xin giúp tôi ở giữa quản ứng.
Chàng nhất nhất phân phái, ai là người mai phục, ai là người đánh ở hai bên, cắt đặt đâu ra đấy, Dương Tiêu thấy chàng bố trận nghênh địch ngăn nắp như vậy, hình như đã có dự mưu sẳn, nên kinh ngạc vô cùng nhưng y không biết Vô Kỵ đã áp dụng theo di phép của Nhạc Phi, nhưng chỉ vì địa hình khác, bộ thuộc khác mà chàng hơi canh cải một chút đấy thôi.
Vô Kỵ phân phái xong, mới nói tiếp:
- Không Văn phương trượng, Không Trí thần tăng hai vị xin dẫn các vị của phái Nga Mi chuyên môn phụ trách cứu thương.
Vô Kỵ thấy Chỉ Nhược không có mặt trên núi, phái Nga Mi không có người cầm đầu, chàng tự nhận thấy đa số người trong phái Nga Mi vẫn còn thù hận mình nên không tiện chỉ huy mới nhờ Không Văn, Không Trí hai vị thần tăng đức cao, trọng vọng thống lãnh. Như vậy, chàng đoán chắc đệ tử của phái Nga Mi không dám trái lệnh nữa.
Quả nhiên, chàng ha ïlệnh xong, các nam nữ đệ tử của phái Nga Mi lẳng lặng tiếp lệnh ngay chứ không phản đối gì hết.
Không ngờ, Không Văn, Không Trí đưa mắt nhìn nhau một cái rồi gật đầu ra vẻ đồng ý với nhau, rồi Không Văn cúi chào và nói:
- Minh chủ là người có cơ mưu thâm viễn, chỉ huy rất bài bản, anh em lão tăng thán phục vô cùng, nhưng anh em lão tăng có một thỉnh cầu này, xin Minh chủ nhận cho.
Vô Kỵ đáp:
- Xin phương trượng đừng khách sáo như thế, xin cho biết tôn ý ra sao?
Không Văn nói tiếp:
- Không phải lão tăng không tuân hiệu lệnh của Minh chủ, nhưng chỉ muốn xin minh chủ cho phép anh em lão tăng được ở lại canh gác bổn chùa thôi.
Vô Kỵ nghe nói đã biết ý định của hai người, vì kế hoạch của mình đã quyết định là bỏ chùa Thiếu Lâm, giả bộ chạy về sau núi đào tẩu để dụ cho kẻ địch đuổi theo rồi mới lập cách giải vây. Nhưng năm xưa, Nhạc Phi bị vây ở núi Ngưu Ðầu, núi đá trơ trọi, không có gỡ luyến tiếc cả, còn Thiếu Thất này lại có ngôi chùa cổ đã xây dựng từ nghìn năm xưa, nơi cửa phật thánh địa này sau khi quần hùng bỏ đi rồi, vạn nhất quân địch phát quân lên khám xét, chỉ thấy ngôi chùa không, quân Nguyên tàn bạo tất nhiên chúng sẽ thiêu hủy ngay, do đó Không Văn, Không Trí xin ở lại coi chùa là muốn cùng tồn vong với ngôi chùa này rồi. Vô Kỵ ngẫm nghĩ giây lát rồi nói:
- Ðược lắm, thiện ý của hai vị đại sư thật đáng kính, nếu vậy xin hai vị cứ ở lại coi chùa.
Quần hùng thấy vậy đều tỏ vẻ ngạc nhiên vô cùng, vì ai cũng đoán chắc Vô Kỵ thế nào cũng khuyên bảo và ngăn cản. Ngờ đâu chàng lại nhận lời như thế.
Các đệ tử của phái Thiếu Lâm muốn lên tiếng trần từ nên Không Văn đã quát lớn:
- Quân lệnh thâm nghiêm, nếu đệ tử của bổn phái trái lệnh lập tức bị xoá bỏ tên tuổi, đuổi ra khỏi bổn phái ngay.
Vì vậy, không ai dám nói tiếp nữa.
Vô Kỵ lớn tiếng nói tiếp:
- Ngày hôm nay, chí sĩ Trung Nguyên tề tâm, hiệp lực với nhau diệt quân Thát Ðát, các vị sư phụ phụ trách chuông trống của phái Thiếu Lâm xin gõ chuông, đánh trống ngay đi.
Quần chúng đồng thanh hoan hô, rút đao, rút kiếm ra, ai nấy hiên ngang vô cùng.
Hạ Diệm Chưởng Kỳ sứ của Liệt Hỏa Kỳ ra lệnh một cái, thuộc hạ của y liền phân những rơm củi tích trữ ở trong chùa ra, để hết cả ở trước chùa rồi phóng hỏa thiêu luôn, chỉ trong chốc lát, ngọn lửa đã bay chọc trời, khói xông lên nghi ngút.
Quân Nguyên ở dưới núi vừa nghe thấy tiếng chuông, tiếng trống ở trên núi vang động đã chuẩn bị ngay, nhưng sau chúng thấy trên núi có lửa cháy bốc lên, đều nói:
- Nguy tai, tụi mãng tử phóng hỏa thiêu chùa, thế nào chúng cũng đào tẩu chứ không sai.
Liệt Hỏa Kỳ phóng hỏa thiêu đốt rất khéo, ở trên đỉnh chùa có tưới dầu hỏa, những chỉ cháy hờ bên trên thôi, chứ không thể cháy xuống điện được. ở dưới núi xa xa nhìn lên, thấy mấy mầm nóc nhà của chùa Thiếu Lâm đâu đâu cũng có lửa bốc lên.
Liên Châu giơ tay trái lên phất một cái, đem theo một trăm năm mươi mấy tên hảo hán có khinh công khá cao siêu từ trên núi Thiếu Thất, chạy thẳng xuống dưới bên trái, nhưng chỉ chạy tới bên dưới đồi thôi, quân Nguyên đã kêu la gầm thét, kéo quân lên gần tới nơi rồi. Quần hùng cố ý chạy toán loạn, sở dĩ chạy như thế là để cho cung tên của quân Nguyên không sao bắn trúng được.
Toán thứ hai do Trương Tòng Khê chỉ huy, toán thứ ba do Hân Lợi Hanh chỉ huy trong có cả hòa thượng lẫn người thường, người nào người nấy đều vác một bọc rất đầy, nhưng trong bọc không phải là quần áo mà là gỗ vụn hay là chăn mùng.
Dưới mắt quân Nguyên, đối phương quả thực đã bỏ chùa chạy toán loạn rồi nhưng chúng bắn tên theo, chỉ trúng vào cái bọc đeo ở sau lưng, chứ không trúng người nào cả.
Quân Nguyên thấy quần hùng đã đốt chùa đào tẩu, trong khói lửa không sao phân biệt được nhiều người hay ít, liền chia ra một vạn quân đuổi theo.
Còn thì đóng ở chuyên chổ đề phòng có biến động.
Vô Kỵ nói với Dương Tiêu rằng:
- Dương tả sứ, thủ lãnh của quân Mông Cổ khá biết dùng binh không đem toàn quân đuổi theo.
Dương Tiêu đáp:
- Vâng, việc này quả thật đáng lo.
Tiếp theo đó lại nghe thấy dưới chân núi có tiếng tù và nổi lên, hai nghìn quân Nguyên chia làm tả hữu tấn công lên núi.
Vô Kỵ thấy quân Nguyên phóng ngựa ở dưới sườn núi phi lên, núi đá tuy gồ ghề nhưng kỹ thuật của chúng rất cao siêu nên chúng phi lên được.
Tên nào tên nấy cầm trường mâu, mình mặc áo giáp, trông rất hùng mạnh và chỉnh tề.
Vô Kỵ chờ đội tiền phong của địch tấn công đến cái đỉnh ở giữa mới giơ tay trái lên phất một cái, giáo chúng của Liệt Hỏa Kỳ ở hai bên đồng nhảy ra, rồi cùng phục trong bãi cỏ đợi chờ hai nghìn quân địch tiến tới cách chừng hai trăm trăm trượng Hạ Diệm mới huýt còi.
Giáo chúng Liệt Hỏa Kỳ liền lấy ống xìõ đồng phun dầu lửa ra, dầu vừa gặp lửa liền cháy ngay, người và ngựa của địch bị cháy xém nhất là lũ ngựa thấy lửa cháy liền kinh hoảng quay đầu chạy ngay, nhưng vì núi dốc, cả người lẫn ngựa đều ngã lăn xuống đất.
Thế là quân của Mông Cổ hỗn loạn, nhưng vốn là đạo quân có kỷ luật rất nghiêm minh, tiền đội tuy bại, nhưng hậu độ vẫn không nao núng.
Tên tướng lãnh ra lệnh một cái, ba nghìn quân liền bỏ ngựa và bước từng bước một xông lên. Liệt Hỏa Kỳ lại phun lửa lần nữa, tuy đốt cháy được mấy trăm người nhưng còn lại bao nhiêu chúng vẫn hăng hái tiến thẳng lên.
Trưởng Kỳ Sứ của Hồng Thủy Kỳ là Ðường Dương liền huýt lên một tiếng còi, ra lệnh phun nước độc, tiếp theo đó, Hậu Thổ Kỳ lại ném cát độc ra.
Thế là hơn hai nghìn quân Nguyên bị đánh thất điên bát đảo.
Tuy có mấy trăm người tấn công lên tận đỉnh núi, nhưng đều bị người của Nhuệ Kim, Cự Mộc hai kỳ giết chết hết.
Bỗng nghe thấy dưới núi có tiếng trống nhộn nhịp, bộ đội năm ngàn người của Mông Cổ đột nhiên đưa mộc bài thật lớn lên, thành hàng ngang như một bức tường sắt từ từ tiến lên. Thế là Liệt Hỏa Kỳ, Ðộc Thủy, Ðộc Sa không làm gì nổi chúng nữa, dù có những cây gỗ lớn của Cự Mộc Kỳ ném xuống cũng chỉ ném được vài cái khuyết khấu thôi, chứ không ăn thua gỡ. Không Văn phương trượng thấy sự việc khẩn cấp như vậy, liền nói:
- Trương giáo chủ, xin mời các vi mau mau rút lui để bảo tồn nguyên khí của võ lâm Trung Nguyên chúng ta. Ngày hôm nay, chúng ta tuy bại, nhưng sau này vẫn có dịp phục thù.
Vô Kỵ xa xa trông thấy trung quân địch có một lá cờ giơ lên thật cao, dưới cờ có một tướng cỡi con ngựa Thanh Thông.
Tướng quân đó tay cầm cây thương dài, mình mặc áo giáp vàng lóng lánh, trông rất oai võ, nhưng mang đội rất thấp nên không sao thấy rõ mặt, Vô Kỵ vội bảo với Ngô Kình Thảo rằng:
- Ngô Kỳ Sứ mau tập kích tả hữu hộ vệ của tướng quân kia đi.
Ngô Kình Thảo vâng lời đáp:
- Dạ.
Chỉ thấy y phất lá cờ trắng một cái hăng hái lên trước, nhằm tướng quân nọ xông tới.
Lá cờ trắng chỉ về phía đó, thuộc hạ giáo chúng, một trăm cây trường mâu đều nhằm tả hữu của tướng quân đó ném luôn.
Vô Kỵ lại nói tiếp:
- Vy Bức Vương, chúng ta đi bắt tướng quân kia đi.
Dương, Phạm hai vị hãy yểm hộ cho chúng tôi. Vy, Dương, Phạm ba người vừa cười vừa nói:
- Kế này diệu lắm.
Dương Tiêu, Phạm Dao, liền xông xuống dưới núi, Nhất Tiếu và Vô Kỵ tung mình nhảy lên, chỉ nhảy nhót mấy cái đã vượt qua Dương Phạm hai người.
Vô Kỵ và Nhất Tiếu lại nhấn thếm tốc lực, hai người tựa như hai luồng khói đen, chỉ thoáng cái dã đến trước bọn địch, tay cầm mộc đồng và mộc sắt, gạt những mũi tên bắn xuống rồi cả hai dùng chân phải điểm vào một bài một cái, người đã nhảy tung lên cao, vượt qua bức tường sắt đó.
Quân Nguyên thấy vậy, lớn tiếng quát tháo, rồi múa trường mâu đông nghẹt như rừng, nhắm hai người đâm tới.
Hai người không chống đỡ, cứ tránh Ðông né Tây, xuyên qua đám đông mà đi và không bao lâu đã tới trước mặt vị tướng quân nọ.
Tướng quân đó liền múa thương đâm tới, Vô Kỵ tay trái chộp luôn cây thương, thuận thế lôi một cái, kéo cho tướng quân nọ đâm bổ về phía trước. Nhất Tiếu phi thân lên chộp ngay vào gáy của tên đó.
Y cũng khá lợi hại, tay trái rút ngay bảo kiếm nhằm ngang lưng Nhất Tiếu chém luôn.
Nhưng Vô Kỵ đã vươn cánh tay ra chộp lấy cổ tay y và cùng Nhất Tiếu lôi y xuống dưới ngựa.
Những hộ vệ của y ở chung quanh thấy vậy cả kinh thất sắc liều thân xông lại cứu viện nhưng chúng đều bị Pham, Dương hai người ngăn cản, không sao đến gần được.
Vô Kỵ liền buông tay, vừa cười vừa nói:
- Chúng ta đi thôi.
Nhất Tiếu quay người lại điểm luôn vào yếu huyệt của tên đó rồi vác lên trên vai chạy thẳng xuống núi, nhằm chỗ không người mà chạy.
Quân Nguyên thấy chủ soái bị bắt, tiếng kêu vang động cả sơn cốc, đồng đuổi theo Nhất Tiếu để mong cứu được người chỉ huy của chúng.
Nhưng khinh công của Nhất Tiếu lợi hại biết bao. Năm xưa y vác đệ tử của phái Nga Mi chạy, Diệt Tuyệt sư thái là người có võ công cao siêu đến thế mà còn đuổi theo không kịp, huống hồ là quân Nguyên. Tuy trong bọn chúng cũng có một số võ sĩ thực, nhưng cũng không sao cản trở được Nhất Tiếu và thấy Nhất Tiếu càng chạy càng xa khi nhảy lên trên ngọn cây, khi leo lên tảng đá.
Các quan quân của nhà Nguyên trông thấy đều hoảng sợ đến mất hồn vía, vì chúng thấy rõ ràng Nhất Tiếu đang vác đại tướng của chúng nhảy lộn trên cao, trượt chân rớt xuống, nhưng không hiểu Bức Vương làm thế nào lại đi chéo sang bên mà leo lên được bên trên.
Vô Kỵ, Dương Tiêu, Phạm Dao thấy Nhất Tiếu bắt được tên tướng kia rồi, đều lớn tiếng cả cười, trước sau đồng nhảy về chùa Thiếu Lâm.
Nhất Tiếu biểu diễn tài ba của mình bằng cách ném tên quân đó về phía trước.
Quân Nguyên thấy vậy, lơn tiếng hò hét tưởng chủ soái của mình thế nào cũng bị rớt xuống những tảng đá đó, vỡ đầu vỡ sọ gãy xương gãy tay mà chết tốt chứ không sai.
Ngờ đâu Nhất Tiếu nhanh vô cùng, khi tướng quân nọ còn cách mặt đất độ năm thước, thì đã đến trước hứng đỡ rồi. Thì ra lúc y ném đối phương lên, sức mạnh của y tính rất khéo léo, không sai một phân một tấc nào hết. Khi đối phương rớt xuống thì y cũng vừa chạy tới kịp. Y ném như vậy trong mấy cái đã lên tới trên núi liền.
Y quát lớn:
- Dương tả sứ, đã có món hàng lớn tới đây.
Nói xong, y ném luôn vị tướng quân đó vào người Dương Tiêu.
Dương Tiêu giơtay ra khẽ đỡ một cái, liền mở màng tướng quân đó lên xem, thấy mặt mũi của người đó rất anh tuấn, chỉ phải đôi lông mày dựng ngược, hiển nhiên trong lòng tức giận khôn tả.
Triệu Minh liền lên tiếng kêu gọi "Ðại ca", rồi nhảy xổ tới người đó liền.
Thì ra tướng quân đó là Vương Bảo Bảo, huynh trưởng của Triệu Minh.
Vô Kỵ ngạc nhiên vô cùng, cau mày lại và nói:
- Xin thất lễ nhé.
Chàng liền ẳm Vương Bảo Bảo lên đặt giữa Không Văn và Không Trí rồi lên tiếng:
- Hai vị đại sư lấy người này làm con tin thì có thể bảo tồn được chùa Thiếu Lâm này. Người này với tại hạ có liên can với nhau xin hai vị đừng giết hại y.
Không Văn, Không Trí cả mừng, vội cầm lấy một thanh giới đao ở trong tay một đệ tử rồi kề luôn vào cổ Vương Bảo Bảo.
Sự thực lúc này hai người muốn giết chết y dễ như trở bàn tay, nhưng hai thanh giới đao đó chỉ kề vào cổ Vương Bảo Bảo thôi.
Quan quân Mông Cổ thấy vậy đều hoảng sợ vô cùng, Dương Tiêu lớn tiếng nói với quân Mông Cổ rằng:
- Quan quân của Mông Cổ các ngươi nghe đây, tiểu vương gia của các ngươi đã lọt vào tay của chúng ta rồi. Các ngươi có mau mau lui xuống núi không, bằng không chúng ta sẽ giết hại tiểu vương gia của các ngươi ngay.
Tên Vạn Phu tướng chỉ huy đội quân vạn người của quân Nguyên, thấy vậy vừa kinh hãi vừa lo âu liền nghĩ thầm:
- Nếu chúng giết tiểu vương gia thực, Nhữ Dương Vương tay cầm binh mã đại quyền thế nào cũng nổi giận chưa biết chừng toàn quân anh em chúng ta đều bị chặt đầu hết.
Nghĩ đoạn y liền truyền lệnh:
- Lui binh.
Quần hùng ở trên đỉnh núi thấy vậy đều lớn tiếng hoan hô, nhưng bỗng nghe thấy dưới chân núi tiếng trống nổi lên và sau đó một mũi tên bắn thẳng lên trời.
Tiếng kêu la hò hét liền nổi lên ở tứ phía.
Dương Tiêu cả mừng nói:
- Giáo chủ, viện binh của chúng ta đã tới.
Mọi người ở trên đỉnh núi nhìn xuống những vì bên dưới khói bụi bay mù mịt, không sao trông thấy rõ.
Chỉ nghe thấy tiếng người lẫn tiếng ngựa hí rất ồn ào, hiển nhiên quân cứu viện tới rất đông.
Vô Kỵ lớn tiếng ra lệnh:
- Viện binh đã tới, tất cả anh em chúng ta xông xuống đi.
Quần hùng đều rút khí giới ra, xông xuống núi chém giết luôn.
Vô Kỵ lại lớn tiếng bảo tiếp:
- Các vị anh hùng, chúng ta phải giết quan trước, rồi sẽ giết lính sau.
Quần hùng đều reo hò:
- Giết quan trước, giết lính sau.
Sáu chữ đó rất công hiệu.

Nên rõ kỷ luật của quân Mông Cổ rất nghiêm minh, cứ mười tên lính là một đội do Thập Trưởng chỉ huy. Trên Thập Trưởng là Bách phu trưởng, Thiên phu trưởng và Cạn phu trưởng.
Quần hùng từ trên núi đánh xuống, viện quân từ dưới đánh lên quân đội của chúng đã hỗn độn.
Vô Kỵ lại truyền lệnh chém giết quan trước, nên tinh binh của Mông Cổ lại càng hỗn loạn thêm.
Vô Kỵ xông tới lưng núi, thấy dưới núi cờ phất phới, cờ bên phía Nam có thêu chữ "Từ" cờ bên phía Bắc có thêu một chư õ "Thường" thì biết ngay Từ Ðạt và Thường Ngộ Xuân tới. Hai người này vẫn đóng ở hoài Tứ, họ vừa được tin của hòa thượng Nói Không Ðược cho hay, liền đem binh tới cứu giáo chủ.
Lúc ấy, vùng Hà Bắc và Hà Nam đều bị quân của Minh giáo chiếm lãnh vì vậy quân họ đi không đầy hai ngày đã tới núi Thiếu Thất.
Giáo chúng của Từ Ðạt và Thường Ngộ Xuân thống lãnh đều là những binh sĩ có kinh nghiệm tác chiến.
Tuy võ công của chúng kém quần hùng rất xa, nhưng khi đánh trận lại hăng hái và mạnh hơn quần hùng nhiều; hơn nữa số người lại rất đông, nên đuổi được quân Nguyên chạy về phía Tây.
Mưu kế của Vô Kỵ đã định hôm trước là dụ một bọn quân Nguyên đuổi theo chạy về sơn cốc ở phía Tây. Sơn cốc này, ba bên đều là núi cao chót vót.
Liên Châu, Tòng Khê, Lợi Hanh dẫn mấy trăm hảo hán có khinh công trác tuyệt, vừa đấu lại vừa lui, chạy vào trong thung lũng.
Tên Vạn phu của quân Nguyên thấy địa thế rất hung hiểm, những vì thấy bên địch số người rất ít, thì dù trong thung lũng có mai phục, quân mình cũng đủ sức đối phó nên y vẫn tiếp tục xua quân vào bên trong.
Liên Châu các người chạy tới sườn núi, bên trên đã thấy có mấy giây thừng buông xuống, ai nầy đều vội leo lên.
Những người này đều có khinh công trác tuyệt còn quân Nguyên thì mặc áo giáp nặng nề, làm sao mà leo được lên trên đỉnh núi.
Tên Vạn phu trưởng thấy đã trúng kế kẻ địch, liền ra lệnh rút lui.
Không ngờ, vừa lui tới Cốc Khẩu, đã có Liệt Hỏa, Cát Ðộc, tên và nước độc bắn xuống. Ðồng thời, Cự Mộc Kỳ cũng đẩy từng khúc gỗ xuống phía dưới.
Ðang lúc ây, đệ nhị lộ bại quân của quân Nguyên cũng vừa chạy tới, nhưng chúng thấy bên ngoài thung lũng đã bị phong tỏa, liền bỏ chạy tán loạn.
Vô Kỵ với Từ Ðạt trước sau đuổi tới đều nói:
- Ðáng tiếc, đáng tiếc, nếu khéo liên lạc từ trước dồn cả đạo quân thứ hai của quân Nguyên vào thung lũng thì giết được hết không?
Vô Kỵ không ngờ viện quân tới thần tốc như thế, nên không diệt hết được quân Nguyên, nhưng chàng thấy đánh bại được địch, bảo tồn được chùa Thiếu Lâm thì đã mãn ý lắm rồi.
Chàng liền bảo Từ Ðạt ra lệnh cho giáo chúng khuân thêm gỗ đá lấp chặt lấy miệng thung lũng, rồi từng đội cung leo lên trên đỉnh núi ở bên trên bắn tên xuống.
Quân địch không sao trở tay được, đành phải tìm những khu núi hay tảng đá nào đó để ẩn núp.
Không bao lâu, giáo chúng của Ngộ Xuân đuổi tới, vào gặp Vô Kỵ.
Hai người cách biệt nhau đã lâu, bây giờ được tái ngộ, đều mừng rỡ vô cùng.
Ngộ Xuân tính nóng như lửa, liền la lớn:
- Mau dọn hết gỗ và đá ra, để ta xông vào chém sạch quân Thát Ðát.
Từ Ðạt vừa cười vừa đỡ lời:
- Trong thung lũng, không nước không gạo, chỉ trong ba bốn ngày là cùng, quân địch không chết khát cũng chết đói, việc gì chúng ta phải ra tay cho mệt xác.
Ngộ Xuân vừa cười vừa nói tiếp:
- Ðệ nhận thấy chính tay mình giết chúng vẫn sướng hơn. Tuổi y tuy lớn hơn Từ Ðạt, nhưng ngày thường vẫn phục trí của người họ Từ đó, nên y vẫn coi Từ Ðạt như huynh trưởng. Ðồng thời, y cũng thấy Vô Kỵ tán thành ý kiến của Từ Ðạt nên không nói tiếp nữa, liền đi chỉ huy bộ đội đuổi giết quân Nguyên ở bên ngoài đang chạy toán loạn.
Vô Kỵ nhận lời Triệu Minh tha cho Vương Bảo Bảo, phái Ngô Kình Thảo dẫn anh em của bổn kỳ tiễn anh nàng đi ra ngoài xa năm mươi dặm.
Triệu Minh cũng thân hành tiễn anh đi ra ngoài xa và cứ luôn miệng xin lỗi hoài.
Vương Bảo Bảo không thèm nhìn nàng, và từ đầu chí cuối không thèm nói với nàng nửa lời. Nàng đành áy náy quay trở về.
Tối hôm ấy ở trên núi thiếu Thất quần hùng ăn mừng thắng lợi.
Bấy lâu nay quần hùng ở trên chùa Thiếu Lâm đều ăn mỡ chay, nay bỗng có rượu và thịt ai nấy đều khoái chí vô cùng.
Từ Ðạt rót đầy một chén rượu, đem đến mời Vô Kỵ và nói:
- Chúc mừng giáo chủ, mời giáo chủ uống cạn chén này.
Vô Kỵ liền cầm lấy chén rượu đó uống cạn luôn.
Từ Ðạt lại nói tiếp:
- Ngày thường, thuộc hạ rất hâm mộ giáo chủ là người can đảm, võ công lại tuyệt luân, không ngờ giáo chủ dụng binh cũng thần diệu đến thế. Quả thật, phước cho bổn giáo và cũng may mắn cho chúng sinh.
Vô Kỵ ha hả cười và đáp:
- Từ đại ca, dừng khen ngợi tôi như thế, ngày hôm này đại thằng phần vì Từ, Thường hai vị đại ca tới một cách thần tốc, hai là nhờ có di thư của Nhạc Võ Mục chứ tiểu đệ không có công lao gì hết.
Từ Ðạt ngạc nhiên hỏi:
- Cái gì là di thư của Nhạc Võ Mục xin giáo chủ chỉ cho hay .
Vô Kỵ móc túi lấy hai cuốn giấy mỏng ra, hai cuốn giấy này đã lấy được trong đao Ðồ Long. Chàng dở đến chỗ lính bị vây ở núi Ngưu Ðầu trong cuốn di thư rồi đưa cho Từ Ðạt xem. Từ Ðạt đỡ lấy khẽ đọc một lượt, vừa kinh hãi vừa thán phục, thở dài một tiếng mới nói tiếp:
- Thần cơ của Võ Mục, quả thật người đời sau không thể sánh kịp, nếu Võ Mục còn sống ở trên thế gian này, thống lãnh hào kiệt ở Trung Nguyên, xua đuổi quân Thát Ðát ra khỏi bờ cõi về tới bãi sa mạc ở miền Bắc không khó khăn gì hết.
Nói xong, y cung kính trao lại cuốn di thư đó cho Vô Kỵ.
Vô Kỵ không dơ tay ra đỡ mà lại nói:
- "Võ Lâm chí tôn, bảo đao Ðồ Long, hiệu lệnh thiên hạ, mặc cảm bất tòng" nhân nghĩa của mười sáu chữ đó mãi tới hôm nay ta mới hiểu rõ hết. Câu nói Võ lâm chí tôn, không phải nói bổn thân của thanh bảo đao mà chỉ di thư giấu ở bên trong. Vì dùng binh pháp đối địch thì thế nào cũng chiến thắng, như vậy mới đi tới chỗ hiệu lệnh thiên hạkhông ai dám không theo. Từ đại ca, tôi xin chuyển tặng đại ca cuốn di thư này, mong đại ca theo di chỉ của Võ Mục cướp lại sơn hà xã tắc của chúng ta, đánh thẳng tới Mông Cổ.
Từ Ðạt cả kinh vội đáp:
- Thuộc hạ có tài đức gì đâu mà nhận món quà hậu hĩ này của giáo chủ ban cho.
Vô Kỵ lại nói tiếp:
- Từ đại ca, không nên từ chối, vì chúng sinh của thiên hạ mà tôi tặng cuốn di thư này cho đại ca đấy.
Từ Ðạt đỡ lấy cuốn binh thư, tay run cầm cập.
Vô Kỵ lại nói tiếp:
- Trong lời đồn đại của võ lâm còn có câ u nữa là "ỷ thiên bất xuất thùy nhữ tranh phong". Hiện giờ thanh ỷ Thiên kiếm bị chặt gẫy làm đôi, nhưng sau này nối liền được, cuốn giấy giấu trong thanh kiếm là một cuốn võ công bí kíp rất lợi hại, bây giờ tôi đã hiểu rõ những câu đó rồi. Binh thư là dùng để xua đuổi quân Thát Ðát, nhưng có người nào cầm binh quyền mà tác oai tác phúc, lấy bạo lực thay đổi bạo lực thỡ dân chúng trên thế gian sẽ chịu cực khổ biết bao. Nếu quả thực như vậy, thế nào cũng có một vị anh hùng, tay cầm ỷ Thiên kiếm tới lấy đầu bạo quân đó. Ngườøi thống lãnh trăm vạn hùng binh, dù quyền của y có thể lật đổ thiên hạ, nhưng chưa chắc đã chịu nổi cái chém của ỷ Thiên kiếm. Từ đại ca, xin nhớ kỹ lời nói của tôi.
Từ Ðạt nghe nói, mồ hôi ướt đẫm, không dám từ chối nữa và nói tiếp:
- Thuộc ha xin tuân lệnh chỉ của giáo chủ.
Nói xong, liền cung kính để cuốn di thư của Võ Mục lên trên bàn, vái bốn lạy rồi lại bái lạy Vô Kỵ đã tặng di thư cho mình.
Sau đó, quả nhiên Từ Ðạt dụng binh như thần, đánh bại quân Nguyên, đuổi ra hẳn ngoài quan ngoại, oai trấn phía Bắc sa mạc Tây Bá Lợi á, kiến lập đại công nhất thời.
Từ đó trở đi, anh hùng ở trung nguyên đều hưng tâm phò Minh giáo, hiệu lệnh của Vô Kỵ đi tới đâu, ai nấy đều răm rắp tuân theo.
Từ khi Minh giáo sáng lập tới giờ, mấy trăm năm liền đều bị người đời khinh thường là một tà giáo yêu ma, dâm tà.
Không ngờ, trải qua đại biến long trời đất lở này, Minh giáo trở nên giáo phái đứng đầu quần hùng ở Trung nguyên và gây nên sự nghiệp lớn lao cho con cháu người Hán sau này.
Tuy Chu Nguyên Chương thay lòng đổi dạ, liên tiếp giở gian mưu để cướp ngôi báu, nhưng những người giúp y đều là của Minh giáo hết, quốc hiệu y cũng dùng chữ Minh để xưng tôn và triều đình Minh từ Chu Nguyên Chương cho tới vua Sùng Chính, tất cả thống trị được hai trăm bảy mươi bảy năm
Tối hôm đó, quần hùng vui vẻ nhậu nhẹt thâu đêm suốt sáng ai nấy đều no say mới thôi.
Trưa hôm sau, quần hùng lần lượt cáo từ Không Văn, Không Trí hai người.
Vô Kỵ thấy đệ tử của phái Nga Mi hầu như tan rã , cũng phải thương tiếc giùm.
Chàng lại thấy Thanh Thư nằm trong cáng, không biết sống chết ra sao liền tới gần và nói với Tĩnh Tuệ rằng:
- Tôi thử xem vết thương của Tống đại ca.
Tĩnh Tuệ lạnh lùng đáp:
- Thôi đừng có từ bi giả, làm bộ mèo khóc chuột như thế.
Chu Ðiên đứng cạnh đó không sao nhịn được liền lên tiếng mắng chửi:
- Vì nể tình nghĩa xưa với người chưởng môn của các ngươi, giáo chủ chúng ta mới nghĩ cách chữa thương cho y, sự thật tên này phản thầy, lừa bạn như thế, ai cũng có quyền giết hết. Ác ni cô này còn nói lôi thôi thế làm chi?
Tĩnh Tuệ đang định cãi lại, nhưng y thị thấy Chu Ðiên giận dữ, hung ác, y thị chỉ sợ đối phương bướng bỉnh không nói lý lẽ gỡ hết mà ra tay đánh đập mình thật, thì bị thiệt thòi ngay, nên có nén giận, cười nhạt nói tiếp:
- Phái Nga Mi này, người trưởng môn tương truyền cho nhau đều lựa chọn những thiếu nữ trong sạch, đứng đắn, nếu Chu trưởng môn không phải khuê nữ trong sạch, đứng đắn thì khi nào lại được làm trưởng môn của bản phái. Hừ có đồ gian nhân Tống Thanh Thử này ở bổn phái cũng chỉ làm nhục nhã tên tuổi của trưởng môn.
Nói tới đó, ni cô quay lại bảo hai đệ tử khiêng cáng của phái Nga Mi rằng:
- Lý sư điệt, Long sư điệt hai người đem tên này trao trả cho phái Võ Ðang đi.
Hai tên đệ tử vâng lời Tĩnh Tuệ, khiêng cáng đó đem tới trước mặt Liên Châu đặt xuống rồi đi luôn.
Mọi người thấy vậy đều giật mình kinh hãi.
Liên Châu hỏi:
- Cái... cái gì thế? Y không phải là chồng của trưởng môn các người hay sao?
Tĩnh Tuệ hậm hực đáp:
- Hừ, người trưởng môn của chúng ta có bao giờ thèm coi y vào đâu? Chẳng qua muốn dùng y để chọc tức tiểu tử Trương Vô Kỵ đã thay lòng đổi dạ, đang làm lễ tơ hồng bỏ đi để rửa lại mối hận xưa mà trưởng môn của chúng ta bị xấu hổ trước mặt quần hùng, nên mới lừa dối tiểu tử này, nhận làm chồng đó thôi. Ngờ đâu, hừ hừ, sớm biết thế này, người trưởng môn của chúng ta hà tất phải mang tiếng xấu xa như thế? Hiện giờ, trưởng môn của chúng ta...
Vô Kỵ đứng cạnh đó nghe nói, ngẩn người ra, không sao nhịn được, liền lên tiếng hỏi:
- Sư thái nói Tống phu nhân... nàng... sự thật không phải là Tống phu nhân phải không?
Tĩnh Tuệ quay mặt đi, lầm bầm đáp:
- Ta không thèm nói chuyện với ngươi.
Ðang lúc ấy, Thanh Thư nằm trên cáng trở mình một cái, rên rỉ mất tiếng rồi hỏi:
- Giết chưa... đã giết được Trương Vô Kỵ chưa?
Tĩnh Tuệ cười nhạt đáp:
- Ðừng có nằm mơ nữa, chết đến nơi rồi mà cũng còn muốn...
Lợi Hanh thấy Tĩnh Tuệ vẻ mặt hậm hực nói không rõ, khẽ hỏi một đệ tử của phái Nga Mi rằng:
- Lý sư muội, câu chuyện đầu đuôi ra sao?
Lý Minh Hà này, tuổi trạc trung niên, năm xưa là bạn thân của Kỷ Hiểu Phù, nghe thấy Lợi Hanh hỏi, ngẫm nghĩ giây lát rồi hỏi lại Tĩnh Tuệ:
- Tĩnh Tuệ sư tỷ, Hân lục hiệp không phải là người ngoài, cho phép tiểu muội nói rõ sự thể cho lục hiệp nghe nhé?
Tĩnh Tuệ đáp:
- Cái gì mà người ngoài mới cha người ngoài, không phải người ngoài cũng nói và người ngoài lại càng cần phải nói rõ cho họ biết là Chu trưởng môn của chúng ta vẫn còn trinh bạch, không có gì với tên gian đồ họ Tống hết. Các người có trông thấy hạt Thủ Cung Sa ở trên cánh tay của người trưởng môn không? Việc này cần phải nói rõ cho tất cả thiên hạvõ lâm đồng đạo hay để khỏi làm hû hết luật lệ hàng trăm năm nay của phái Nga Mi chúng ta.
Lợi Hanh nghĩ thầm:
- Ðầu óc của Tĩnh Tuệ sư thái hàm hồ lắm, ăn nói điên điên, đảo đảo, chả biết thực hư ra sao?
Nghĩ đoạn, chàng hỏi Minh Hà tiếp:
- Nếu vậy, xin Lý sư muội cho tôi hay tại sao sư điệt của tôi lại gia nhập quý phái, chẳng hay y có liên can gì với quý trưởng môn để tôi được biết rõ về thưa cùng gia sư, vì việc này có liên can đến quý phái và bổn phái, mong đừng có tổn thương hòa khí của đôi bên.
Minh Hà thở dài một tiếng rồi nói:
- Tống thiếu hiệp, nhân phẩm với võ công như vậy thật là một nhân vật hiếm có trong võ lâm, nhưng chỉ vì si tình mà lỡ sa bước vào chốn nghiệp chướng. Hình như người trưởng môn của chúng tôi đã nhận lời với Thiếu hiệp là khi nào giết được Trương Vô Kỵ, rửa được hết sỉ nhục đào hôn năm xưa, sẽ lấy chàng liền. Vì thế chàng mới cam tâm gia nhập bổn phái và học hỏi được ít võ công kỳ diệu của người trưởng môn chúng tôi. Ngày nọ, ở trên đại hội anh hùng, người trưởng môn đột nhiên tự nhận mình là Tống phu nhân, nói là vợ của Tống thiếu hiệp, lúc ấy nam nữ đệ tử của bổn phái đều kinh ngạc hết sức. Ngày hôm đó, người trưởng môn của chúng tôi, oai trấn quần hùng chế phục các môn phái...
Chu Ðiên đột nhiên xen lời nói:
- Ðó là Trương giáo chủ cố ý nhường nhịn cho, đừng có nói dóc nữa.
Lý Minh Hà không thèm trả lời Chu Ðiên lại nói tiếp:
- Các đệ tử của bổn phái tuy rất mừng rỡ, nhưng đến tối hôm đó, mọi người vẫn hỏi tại sao lại nhận là Tống phu nhân như thế. Người trưởng môn liền giơ cánh tay trái ra, nghiêm nghị nói với mọi người. Mọi người quây quần lại xem thấy Hạt thủ cung sa ở trên cánh tay của nàng vẫn còn đỏ như xưa. Quả nhiên, nàng vẫn còn là gái đồng trinh biết giữ lễ nghi. Người trưởng môn lại nói tiếp: "Sở dĩ tôi tự xưng là Tống phu nhân đó là một thủ đoạn, tôi tạm đem xử dụng để trêu tức tiểu tử Trương Vô Kỵ khiến y mất tinh thần. Như vậy khi tỷ thí võ công mới thừa cơ thắng y được. Võ công của tiểu tử tuyệt luân, tôi địch không nổi y đâu, vì thanh danh của bổn phái mà tôi phải hy sinh danh dự cá nhân tôi" .
Minh Hà nói nhử vậy, có ý là muốn cho tất cả mọi người nghe rõ, nữ ni lại nói tiếp:
- Tất cả nam nữ đệ tử của bổn phái, nếu người nào chưa xuất gia đi tu thì được tự do hôn thú, không bị cấm đoán gì hết. Nhưng từ Quách tổ sư, vị tổ sư sáng lập bổn phái đến giờ, những võ công thật cao siêu chỉ được truyền thụ cho những người nào hãy còn là gái trinh, đến lúc nữ đệ tử bái sư, sư phụ đều điểm một hạt Thủ Cung Sa lên trên cánh tay của chúng tôi. Mỗi năm đến ngày giỗ Quách tổ sư, tiên sư đều khám xét hạt thủ cung sa của mỗi đệ tử. Kỷ sử tỷ... cũng vì thế...
Nói tới đó, ni cô ấp úng một hồi rồi không nói tiếp nữa, tuy nữ ni này, hai mái tóc đã hoa râm, lấy chồng để con cái rồi, nhưng nói chuyện nam nữ phòng the là không tiện nói ra miệng. Nhưng Lợi Hanh các người đều hiểu rõ hết, biết Minh Hà muốn nói năm xưa Hiểu Phù bị Dương Tiêu quyến rũ nên mới thất thân. Hạt thủ cung sa đã biến mất, vì vậy Diệt Tuyệt sư thái mới phát giác.
Lợi Hanh với Bất Hối sau khi kết hôn, hai vợ chồng rất mực thương yêu nhau. Nhưng lúc này, nghĩ đến Kỷ Hiểu Phù chàng cũng rầu rĩ thầm nên lén đưa mắt liếc nhìn Dương Tiêu một cái. Chàng thấy người cha vợ nước mắt đã ràn rụa và vội vã quay đầu đi ngay.
Minh Hà lại tiếp:
- Hân lục hiệp, người trưởng môn chúng tôi chỉ định tâm trêu tức Trương giáo chủ của Minh giáo, lại vừa gặp Tống thiếu hiệp, nên bên trong mới xảy ra nhiều chuyện lôi thôi rắc rối, chỉ mong Tống thiếu hiệp chóng lành mạnh và mong Hân Lục hiệp nói với Trương chân nhân và Tống đại hiệp để quý phái với Nga Mi chúng tôi khỏi có sự hiềm khích với nhau.
Lợi Hanh gật đầu đáp:
- Phải, nên làm thế, sư điệt của chúng tôi đại nghịch vô đạo y chết cũng không đáng tiếc chút nào, quả thật y làm nhục cho bổn phái rất nhiều, tôi cũng mong y chết sớm ngày nào thì sạch sẽ ngày đó.
Lợi Hanh là người rất dễ tính, nhưng chàng nghĩ đến tội của Thanh Thư đã giết chết Mạc Thanh Cốc thì lại đau đớn và tức giận khôn tả.
Ðang lúc ấy, bỗng nghe đằng xa có tiếng kêu la thất thanh vọng tới hình như là tiếng kêu của Chỉ Nhược, trong tiếng kêu đó có chứa đầy sự kinh hoảng, có lẽ nàng đang gặp phải những biến cố gỡ rất hung hiểm vậy.
Mọi người nghe thấy tiếng kêu đều rùng mình king hoảng.
Ðang lúc ban ngày ban mặt, trước sau tả hữu đều có người đông kịt, nhưng tiếng kêu la đó vọng tới không khác gỡ ác quỉ xuất hiện vậy, mọi người đều rùng mì, quay đầu lại nhìn về phía có tiếng kêu la.
Vô Kỵ khinh công cao siêu hơn hết nên chạy rất nhanh, chàng chỉ sợ Chỉ Nhược gặp kẻ địch lợi hại, hoặc là mãnh thú ác độc gì đó, nên chàng chỉ nhảy nhót mấy cái đã xuyên qua mảnh rừng, liền thấy một cái bóng xanh đang chạy rất nhanh tới, người đó chính là Chỉ Nhược.
Chàng vội chạy nhanh lên đón và hỏi:
- Chỉ Nhược, làm sao thế?
Chỉ Nhược mặt đầy vẻ hoảng sợ, mồm thì kêu la:
- Ma, có ma đuổi tôi...
Nàng vừa thấy Vô Kỵ liền nhảy lại, ngã luôn vào người chàng chân tay vẫn còn run rẩy.
Vô Kỵ thấy nàng hoảng sợ đến mất hồn vía như thế, cũng không nghĩ đến tai tiếng gì cả, khẽ vỗ vai nàng một cái an ủi và nói tiếp:
- Ðừng sợ, đừng sợ, làm gì có ma nào, chẳng hay Chỉ Nhược trông thấy gì thế?
Chàng thấy quần áo của Chỉ Nhược bị gai góc móc rách tả tơi, mặt mũi chân tay cũng bị xây xát có máu tươi rỉ ra, nưa chiếc tay áo cũng bị móc rách và rơi ra mất, lộ cánh tay trắng tuyết ra, trên cánh tay quả thực có một chấm đỏ như san hô, như hồng ngọc chính là Hạt thủ cung sa của gái trinh.
Hồi nãy, chàng nghe thấy Tĩnh Tuệ và Minh Hà nói hãy còn bán tín bán nghi, bây giờ chính mắt chàng trông thấy hạt thủ cung sa đó rồi, trong đầu óc chàng nảy ra nhiều chuyện như sau:
- Trước kia nàng cho hay lúc bị giam giữ trong Cái Bang đã thất thân với Thanh Thư, trong bụng đã có thai, lúc ấy ta có thăm mạch nàng rồi nhưng không thấy có vẻ gì là người có thai hết, lúc ấy ta lại tưởng ta thăm mạch sai, nếu vậy nàng có ý đánh lừa ta, và việc nàng lấy Thanh Thư làm chồng... cũng đều là chuyện giả dối hết .
Nghĩ tới đó, chàng nghĩ lại:
- Vô Kỵ ơi Vô Kỵ, Chu cô nương là kẻ thù lớn giết chết biểu muội của ngươi, dù nàng có là gái trinh hay là vợ của người khác cũng có liên quan gìõ đến ngươi đâu.
Nhưng chàng thấy Chỉ Nhược sợ hãi quá đỗi nên không thể nhẫn tâm đẩy nàng ra.
Chỉ Nhược phục ở trong lòng chàng, cảm thấy những bắp thịt trên ngực chàng rất cứng rắn, lại ngửi thấy hơi đàn ông, dần dần mới bình tĩnh lại và hỏi:
- Vô Kỵ đại ca, có phải đại ca đấy không?
- Phải, tôi đây, Chỉ Nhược trông thấy gì thế, sao lại sợ hãi như vậy?
Thấy Vô Kỵ hỏi như vậy, Chỉ Nhược lại đột nhiên kinh hoàng oà lên khóc, nước mắt tuôn ra như mưa và gục lên trên vai chàng nức nở khóc hoài.
Lúc ấy, Dương Tiêu, Nhất Tiếu, Tĩnh Tuệ, Lợi Hanh các người đã tới, thấy tình cảnh hai người như vậy đưa mắt nhìn nhau, rồi lẳng lặng rút lui luôn; trong lòng các người của Minh giáo, Võ Ðang và Nga Mi đều mong Chỉ Nhược với Vô Kỵ làm lành với nhau rồi kết thành vợ chồng.
Sở dĩ các người không muốn chàng lấy Triệu Minh vì nhớ đến hồi đối địch với Triệu Minh bị nàng ta giam giữ như thế nào, nên mối thù ấy ai nấy còn nhớ hoài, hơn nữa Triệu Minh là người Mông Cổ và lại là quận chúa, nếu Vô Kỵ lấy nàng ta làm vợ chỉ sợ ảnh hưởng đến việc phục hưng.
Chỉ Nhược khóc một hồi rồi bỗng hỏi:
- Vô Kỵ đại ca, có người đuổi theo đấy không?
Vô Kỵ đáp:
- Không có ai đuổi theo cả, có phải Huyền Minh nhị lão đấy không?
Chỉ Nhược đáp:
- Không phải, đại ca đã trông thấy rõ, không có người đuổi theo đấy chứ? Không, không phải người... không có gì đuổi theo tôi hay sao?
Vô Kỵ mỉm cười nói tiếp:
- Ban ngày ban mặt, sao tôi không trông thấy rõ được, quả thực không có gì hết.
Chàng dịu giọng nói tiếp:
- Chỉ Nhược, mấy ngày hôm nay Chỉ Nhược dùng sức quá độ, quả thực mệt mỏi, chắc thế nào cũng nhức đầu, hoa mắt trông gà mà hoá cuốc chăng?
- Không khi nào, tôi đã thấy y ba lần, ba lần liên tiếp.
Giọng nói của nàng vẫn còn run lẩy bẩy, hình như nàng vẫn chưa hết sợ.
Vô Kỵ lại hỏi:
- Chỉ Nhược thấy gì mà liên tiếp ba lần như thế?
Chỉ Nhược vịn vai Vô Kỵ từ từ đứng dậy, người vẫn còn lảo đảo, rồi đầu nhìn về phía sau một cái như nàng cố gắng lắm mới dám quay đầu nhìn như vậy.
Nhìn xong, nàng vội quay lại nhìn Vô Kỵ, thấy chàng âu yếm và quan tâm đến mình như vậy, lại đau đớn thêm, uể oải ngồi xuống đất rồi nói tiếp:
- Vô Kỵ đại ca, tôi... đã lừa dối đại ca, chính tôi đã lấy trộm ỷ Thiên Kiếm và đao Ðồ Long... Tôi đã giết chết Hân cô nương... Tôi đã ra tay điểm huyệt Tạ đại hiệp... Tôi... không lấy Thanh Thư đâu, sự thực từ trước tới sau tôi chỉ vẫn yêu có một mình đại ca thôi.
Vô Kỵ thở dài một tiếng rồi đáp:
- Những việc đó tôi đã biết hết rồi... Hà tất... Chỉ Nhược phải làm như thế.
Chỉ Nhược khóc lóc đáp:
- Ðại ca quên những lời của sư phụ tôi dặn bảo tôi ở trên hoàng Tháp trong chùa Vạn Pháp hay sao? Sư phụ tôi đã cho tôi biết hết những bí mật trong Ðồ Long đao và Ỷ Thiên kiếm, bắt tôi phải thề độc lấy trộm cho được bảo đao và bảo kiếm làm rạng rỡ phái Nga Mi, lại còn bắt thề độc giả bộ âu yếm với đại ca nhưng không được yêu thực...
Vô Kỵ khẽ vuốt cánh tay Chỉ Nhược, nghĩ đến chuyện năm xưa, chính chàng đãø trông thấy Diệt Tuyệt Sư thái dùng chưởng đánh chết Kỷ Hiểu Phù, lại thấy sư thái thề tiêu diệt hết Minh giáo ở trong bãi sa mạc, lại thấy sư thái tay cầm ỷ Thiên kiếm chém loạn xạ giáo chúng của Minh giáo, sau đến chùa Vạn Pháp y ở trên cao nhảy xuống, sư thái đành chịu chết chứ không chịu nhờ sự cứu giúp của chàng, như vậy đủ thấy sư thái oán độc Minh giáo biết bao, nếu Chỉ Nhược đãø thừa hưởng y bát của sư thái thì phải chịu nhận di mệnh của nữ ni đó, như vậy, những hành vi độc ác của Chỉ Nhược làm ra là do sư phụ nàng dặn bảo cũng nên. Vô Kỵ là người rất dễ lượng thứ, những chuyện lầm lỡ của người ngoài và xưa nay cũng không thù hằn ai lâu cả, chàng lại nghĩ đến hai ông già cao lùn của phái Hoa Sơn liên tay với vợ chồng Hà Thái Xung ác chiến vơí mình ở trên Quang Minh đỉnh ngày nọ, nếu lúc ấy không được Chỉ Nhược ở bên cạnh chỉ điểm cho thì mình đã chết bởi bốn tay cao thủ nọ rồi.
Lúc này, chàng thấy Chỉ Nhược yếu ớt, ẻo lả nằm phủ trong lòng mình, động lòng thương xót, với giọng dịu dàng hỏi tiếp:
- Chẳng hay Chỉ Nhược trông thấy gì thế? Tại sao lại sợ hãi như vậy?
Chỉ Nhược bỗng nhảy phắt lên nói:
- Tôi không nói, chính là oan hồn nọ đã theo tôi, tôi làm nhiều việc ác, tất nhiên phải bị người ta trả thù như vậy, ngày hôm nay, tôi đã nói hết cho đại ca nghe rồi, tôi chả sống được lâu nữa đâu...
Nói xong, nàng ôm mặt chạy luôn và chạy thẳng xuống chân núi Thiếu Thất.
Vô Kỵ đứng ngẩn người ra nghĩ thầm:
- Cái gì oan hồn theo dõi tôi? Chẳng lẽ bang chúng của Cái Bang phục thù giả bộ ma quỉ doạ nạt chăng?
Thế rồi chàng từ từ theo sau chỉ thấy Chỉ Nhược chạy vào trong đám đệ tử của phái Nga Mi.
Minh Hà vội lấy cái áo ngoài khoác vào người cho nàng.
Không hiểu nàng dặn bảo cái gì, các nam nữ đệ tử đều rùng mình tuân nghe.
Vô Kỵ đang đứng ngẩn người ra nhìn thì Dương Tiêu đưa thanh Ỷ Thiên kiếm cho chàng và nói:
- Giáo chủ, chúng ta trao trao thanh kiếm này lại cho phái Nga Mi nhé?
Vô Kỵ gật đầu.
Dương Tiêu liền cầm lấy thanh kiếm đó, dùng hai tay bưng đem sang trả cho phái Nga Mi. Lúc ấy, quần hùng lại rút lui thêm một nhóm người nữa.
Không Văn, Không Trí vội tiễn biệt.
Vô Kỵ thấy vậy liền nói:
- Chúng ta cũng nên đi thôi.
Chàng thấy Chỉ Nhược đi tới trước mặt Không Văn khẽ nói mấy lời, người trưởng môn phái Thiếu Lâm liền biến sắc mặt rồi lại lắc đầu tỏ vẻ không tin.
Chỉ Nhược lại nói thêm, rồi bỗng quỳ ngay xuống chắp tay lạy, mồm lẩm bẩm khấn.
Không Văn thái độ rất trang nghiêm, mồm niệm phật kệ.

Chu Ðiên thấy vậy liền lên tiếng nói:
- Thế thì lạ thật, Giáo chủ, việc này giáo chủ phải ra tay ngăn cản mới được.
Vô Kỵ liền hỏi:
- Ngăn cản cái gì?
Chu Ðiên nói tiếp:
- Chu cô nương định xuất giá tu hành, nàng... nàng đã vào cửa phật thì giáo chủ nguy tai.
Dương Tiêu cười nhạt xen lời:
- Chu cô nương đi tu thì cũng chỉ làm ni cô thôi, chớ làm sư bà sao được, và có khi nào nàng lại vái hòa thượng Thiếu Lâm làm sư phụ như thế?
Chu Ðiên giơ tay lên đánh mạnh và trán một cái rồi lẩm bẩm tự nói:
- Phải đấy, phải đấy. Chu Ðiên hồ đồ thực. Chu cô nương yêu cầu Không Văn đại sư việc gì đấy chứ, chớ có phải xin làm môn đệ đó đâu? Nhưng một người là trưởng môn của phái Thiếu Lâm, một người là trưởng môn của phái Nga Mi, đáng lẽ phải ngang vai nhau mới phải, tại sao Chu cô nương lại quỳ lạy như thế?
Mọi người thấy Chỉ Nhược đứng dậy, mặt có vẻ an ủi.
Vô Kỵ thở dài và nói:
- Việc riêng của người ta, chúng ta can thiệp làm chi.
Chàng quay đầu lại nói với Triệu Minh rằng:
- Minh muội, chúng ta đi thôi.
Ngờ đâu, chàng quay đầu lại đã không thấy Triệu Minh đâu hết.
Mấy ngày gần đây lúc nào Triệu Minh cũng ở gần chàng, hai người như hình với bóng, bây giờ chàng bỗng không trông thấy nàng đâu liền giật mình kinh hoảng vội hỏi:
- Triệu cô nương đâu?
Chàng hoảng sợ vô cùng nghĩ thầm:
- Nguy tai, có lẽ lúc Chỉ Nhược nằm phục trong lòng ta Minh muội đã trông thấy, tưởng ta lại nổi tình xưa vì vậy mà bỏ ta đi cũng nên?
Chàng vội phái người đi tìm tứ phía.
Hạ Diệm, trưởng kỳ sứ của Liệt Hỏa Kỳ liền nói:
- Thưa giáo chủ, thuộc hạ thấy Triệu cô nương xuống núi rồi.
Vô Kỵ rầu rĩ vô cùng, nghĩ tiếp:
- Minh muội đã hy sinh hết thảy theo ta, trải qua bao nhiêu hoạn nạn khi nào ta lại phụ nàng .
Nghĩ đoạn chàng liền nói với Dương Tiêu rằng:
- Dương tả sứ, làm ơn xử lý hộ tôi những việc tại đâ y, tôi phải đi trước.
Thế rồi, chàng từ biệt Không Văn, Không Trí rồi lại từ biệt Liên Châu, Tòng Khê các người, song lại nói với Chỉ Nhược rằng:
- Chỉ Nhược cẩn thận bảo vệ thân thể chúng ta sẽ tái ngộ sau này.
Chỉ Nhược cúi đầu xuống, không trả lời nhưng khẽ gật đầu mấy cái, nước mắt nhỏ ròng xuống đất.
Vô Kỵ liền giở khinh công ra chạy thẳng xuống núi, từ trên núi tới mấy dặm đường đều là những anh hùng của các môn phái vừa từ biệt ở chùa Thiếu Lâm ra về, chàng không muốn làm phiền các người thấy mình phải chào, nên khi đi qua cạnh những người đó, chàng giở hết tốc lực ra, nên những người kia chỉ thấy cái bóng thoáng qua thôi chứ không nhận ra chàng được.
Chàng một hơi đuổi theo hơn ba mươi dặm đường những không thấy tung tích Triệu Minh đâu cả.
Trời sắp tối, người đi đã thưa thớt, chàng bỗng nghĩ:
- Minh muội là người đa mưu lắm kế, nàng đãø định tránh ta, có lẽ không đi theo đại lộ cũng nên, nếu nàng đi theo đường này với khinh công của ta nhanh như vậy, dù nàng đi sớm đến đâu, ta cũng đuổi theo kịp, chẳng lẽ nàng vẫn còn trong núi Thiếu Thất chờ ta đi khỏi nàng mới dùng đường khác ra đi .
Chàng nóng lòng như thiêu, quên ca ûđói bụng, chạy đi chạy lại quanh dãy núi, thỉnh thoảng nhảy lên đỉnh đồi hoặc trên ngọn cây ngắm nhìn chung quanh, rồi lại quay trở về phía sau núi Thiếu Thất, vẫn không thấy nàng ta đâu cả, liền nghĩ tiếp:
- Dù sao, ta cũng không ngãø lòng, nếu có phải đi tới chân trời góc biển, ta cũng phải tìm ra cho nàng .
Nghĩ như vậy chàng mới thảnh thơi phần nào. Chàng thấy núi ở phía Ðông Bắc có hai cây táo mọc đối diện nhau, liền nhảy xuống đi tới cây đó, trừlên một cành lá rậm rạp ngả lưng ra ngủ. Chàng đi suốt ngày như vậy, chân tay mình mẩy đã mỏi mệt, nên vừa nằm xuống đã ngủ say ngay.
Ngủ đến nửa đêm, chàng bỗng nghe thấy chỗ cách mình ngủ chừng mấy chục trượng, có tiếng chân đi rất khẽ, thoạt nhiên chàng tưởng người có võ công cao siêu, liền thức tỉnh ngay, nhưng người vẫn không cử động.
Chàng mở mắt ra nhìn thấy dưới ánh trăng sáng có một người đang tiến đi rất nhanh về phía Nam. Chàng thấy hình của người đó rất mảnh khảnh và ẻo lả, đúng là thân hình của một thiếu nữ.
Chàng cả mừng suýt tí nữa thì thất thanh gọi Minh muội thành tiếng, nhưng chàng đã nhận thấy không đúng vì thân hình của thiếu nữnày cao hơn Triệu Minh một chút, khinh công thân pháp cũng khác hẳn, khinh công của nàng này hơn Triệu Minh nhiều, nhưng kém Chỉ Nhược một chút.
Lòng hiếu kỳ thúc đẩy, chàng lại nghĩ thầm:
- Một thiếu nữ đi một mình trong đêm khuya như vậy làm chi?
Ðáng lẽ việc này không liên can gỡ đến chàng, chàng định không nhòm ngó vào việc riêng của người ta nhưng bỗng nghĩ lại:
- Chưa biết chừng theo dõi thiếu nữ này mà tìm được tung tích của Minh muội cũng nên, nếu quả thực nàng không có liên quan gì đến Minh muội thỡ ta lẳng lặng đi luôn cũng không sao, chứ ta không nên bỏ lỡ bất cứ một manh mối nào .
Thế rồi, chàng nhẹ nhàng nhảy xuống bên dưới. Chàng sợ bị thiếu nữ kia hay biết nên đi cách nàng ta rất xa, vì chàng sợ đêm khuya theo dõi một thiếu nữ không quen biết, thế nào cũng bị người ta nghi ngờ có manh tâm gì đây. Chàng thấy thiếu nữ đó ăn mặc quần áo đen, đi thẳng về chùa Thiếu Lâm.
Chàng nhận ra được hướng đi của nàng liền nghĩ thầm:
- Nàng ta đi lên chùa Thiếu Lâm, dù không có liên can đến Minh muội cũng có mưu mô gì liên can tói võ lâm đây, ta được anh hùng thiên hạbầu làm Minh chủ, nếu nàng định làm điều gìất lợi cho phái Thiếu Lâm thì việc này thế nào ta cũng phải can thiệp vào .
Nghĩ đoạn, chàng ngưng bước lắng tai nghe, thấy bốn bề không một bóng người, biết thiếu nư õấy không có ai đi theo hỗ trợ nên trong lòng lại càng yên tâm thêm.
Ði được hơn một canh giờ nữa, trước sau chàng đều không thấy thiếu nữ quay đầu lại. Chàng nhìn theo sau lưng nàng ta thấy có vẻ quen thuộc lắm, hình như đã gặp ở đâu rồi thì phải, liền nghĩ thầm:
- Chẳng lẽ nàng ta là Võ Thanh cô nương? Hay là Ðinh Mẫn Quân của phái Nga Mi?
Nhưng khi chàng nhin kỹ lại thì không giống hai người đó.
Ði được mấy dặm nữa đã trông thấy chùa Thiếu Lâm rồi, thiếu nữ ấy liền đi qua một cái đèo, tới cạnh chùa Thiếu Lâm, chàng thấy nàng giảm bớt tốc lực, không đi nhanh như trửớc, hiển nhiên nàng ta biết trong chùa Thiếu Lâm có rất nhiều tay cao thủ sợ bị người ta trông thấy tung tích của nàng.
Bỗng nghe thấy có tiếng khánh nổi lên ở trong đại điện chùa Thiếu Lâm vọng ra.
Tiếp theo có tiếng tụng kinh một lúc.
Vô Kỵ ngạc nhiên vô cùng, liền nghĩ thầm:
- Sao đêm khuya canh vắng thế này, hòa thượng chùa Thiếu Lâm lại tụ họp trên đại điện tung kinh như thế? Chẳng lẽ, đang làm một pháp sự gì rất quan trọng chăng?
Thiếu nữ nọ nghe thấy tiếng tụng kinh càng đi chậm thêm, rồi tiến tới cạnh đại điện.
Bỗng nghe thấy tiếng chân rất nhẹ vọng tới, thiếu nữ đó liền nằm phục xuống đồng cỏ.
Tiếp theo có bốn hòa thượng của chùa Thiếu Lâm, tay cầm thuyền trượng và giới đao canh tuần đi tới.
Thì ra, dù đại hội anh hùng đều giải tán, nhưng trong chùa vẫn nghiêm mật giới bị, và đề phòng có kẻ địch tới xâm phạm.
Thiếu nữ đó chờ bốn hòa thượng đi khỏi, liền tung mình nhảy một cái tới cạnh cửa sổ dài ngoài điện. Cái nhảy của nàng ta nhẹ nhàng khôn tả, khinh công của nàng đã luyện tới mức đệ nhất của võ lâm.
Vô Kỵ thấy nàng ta không đem theo khí giới mà một thân một mình tới đây như vậy nàng không phải tới chùa Thiếu Lâm sinh sự. Chàng muốn xem rõ mặt nàng ta, để xem có phải là người quen mình không? Thế rồi chàng vòng ra sau người nàng, đi chéo lên trên Tây Bắc của đại điện.
Lúc này, chàng tự biết hành động của mình như thế là không đẹp, nếu bị thiếu nữ phát giác còn khá, chứ bị hòa thượng Thiếu Lâm biết, với thân phận của mình mà đêm khuya tới chùa do thám, dù đối phương có giả bộ không hay biết, mình cũng cảm thấy mất hết sĩ diện. Cho nên chàng hết sức cẩn thận, nhất cử nhất động đều nhẹ hơn mèo rình chuột. Lúc ấy, tiếng tụng kinh ở trong điện lại nổi lên, chàng đưa mắt ngó qua khe cưa sổ, nhìn vào bên trong, thấy mấy trăm hòa thượng đang chỉnh tề ngồi xếp bằng tròn trên bồ đoàn thảm. Người nào người nấy, mặc áo vàng, ngoài khoác áo cà sa đại hồng, viền kim tuyến, có người chắp tay lại, mồm khẽ tụng niệm. Thì ra họ đang làm pháp sự siêu độ vong hồn những anh hùng đại hội. Không Văn đại sư đứng trước bàn thờ, thân tự là chủ tế, người đứng bên phải của hòa thượng là một thiếu nữ.
Vô Kỵ nhìn kỹ liền giật mình kinh hãi, thỡ ra người đó là Chu Chỉ Nhược.
Vô Kỵ trông thấy được nửa mặt nàng thôi, thấy thần sắc của nàng có vẻ không yên, mày cau lại, như đang lo âu việc gì.
Chàng nghĩ thầm:
- Phải rồi, ngày hôm nay Chỉ Nhược quỳ xuống lạy Không Văn phương trượng là muốn cầu xin ông ta làm pháp sư siêu độ, chắc nàng đã xám hối những hành vi đã làm nhiều người chết oan, chết uổng. Chàng nhìn lên bàn thờ, thấy ở giữa có một bài vị, trên có viết bảy chữ: "Nữ hiệp Hân Ly chi linh vị", Vô Kỵ đau lòng vô cùng nghĩ đến thân thể của người em họ mình thảm khốc biết bao. Nàng thương yêu mình nhử vậy mà chết một cách tội nghiệp như thế, chàng không sao cầm lệ được. Trong tiếng chuông, khánh và mõ, Chỉ Nhược quỳ xuống vái lậy, mồm lẩm bẩm khấn. Vô Kỵ văng vẳng nghe thấy "Hân cô nương... cô ở trên trời... yên nghỉ... đừng có quấy nhiễu tôi nữa..." Chàng vịn tay vào vách, đầu óc bối rối và nghĩ thầm:
- Biểu muội mình bị chết dưới kiếm của nàng, tất nhiên là đau khổ rồi, nhưng nội tâm của nàng bị dày vò và cắn rứt như thế, có lẽ cũng đau khổ không kém gì biểu muội ta". Nghĩ tới đó, chàng nhớ lại mấy câu ca của Minh giáo tụng ở trên Quang Minh Sống cũng không lấy gì làm vui, chết cũng không lấy gì làm khổ, người đời thương ta, lo âu hoạn nạn, quả thực quá nhiều .
Chỉ Nhược từ từ đứng dậy, hơi né mình một cái, mặt hướng về phía Ðông, đột nhiên nàng biến sắc và la lớn:
- Ngươi... lại tới rồi ư?
Tiếng kêu rú của nàng làm át cả tiếng chuông lẫn khánh trong điện.
Vô Kỵ hướng theo về phía nàng ta nhìn, thấy trên cửa sổ giấy cửa sổ đã bị bóc tách một miếng lớn và có một bộ mặt thiếu nữ lộ ra, mặt thiếu nữ ấy đầy những vết máu.
Chàng kinh hoàng đến người run lẩy bẩy, không sao nhịn được, cũng thất thanh kêu la.
Thì ra nàng ta là Hân Ly, đã chết từ lâu.
Vô Kỵ đang định lên tiếng kêu gọi thì hai chân của chàng không hiểu sao lại không nghe theo sự sai bảo của chàng, cứ cứng như gỗ, không xê dịch được.
Chàng lại thấy bộ mặt nọ biến mất, rồi thấy trong điện kêu "bùng" một tiếng, Chỉ Nhược đã ngã ngửa về phía sau, Vô Kỵ không còn sợ người của phái Thiếu Lâm bảo là lén lút nữa, liền lớn tiếng kêu gọi:
- Thù Nhi, Thù Nhi, có phải cô đấy không?
Tiếng kêu của chàng làm rung động cả sơn cốc, nhưng không có ai trả lời.
Vô Kỵ định thần một chút rồi mới phi thân đuổi về hướng mà mình tới lúc nãy.
Chỉ thấy trăng lạnh chiếu xuống mặt đất, dưới đất đầy những bóng cây, còn thiếu nữ đã đi mất rồi. Tuy chàng xưa nay không tin quỷ thần, nhưng trước tình cảnh này, chàng cũng phải toát mồ hôi lạnh.
Chàng càng nghĩ, càng sờn lòng, liền lẩm bẩm tự hỏi:
- Là nàng, phải là nàng. Thảo nào, trông sau lưng nàng quen quá. Thì ra là Thù Nhi, nhưng chẳng lẽ hồn ma cũng biết cao tăng siêu độ cho nàng tới đây lãnh kinh .
Các hòa thượng của phái Thiếu Lâm nghe ngoài điện có tiếng người, lập tức chạy vội ra xem, trông thấy Vô Kỵ, ai nấy đều ngẩn người ra.
Một hòa thượng lớn tuổi tiến lên vài chào và nói:
- Không biết Trương giáo chủ đêm khuya giáng lâm để ra đón xin thứ lỗi cho.
Vô Kỵ chắp tay vái chào và đáp:
- Tôi không dám.
Nói xong, chàng vào ngay trong đại điện, thấy Chỉ Nhược hai mắt nhắm nghiền không còn chút máu, chàng tiến lên dùng sức bóp mạnh trên nhân trung nàng mấy cái, rồi lại xoa bóp vài lượt ở trên lưng nàng.
Chỉ Nhược từ từ tỉnh lại, trông thấy Vô Kỵ vội nhảy ngay vào lòng chàng, ôm chặt lấy chàng và nói:
- Có ma, có ma.
Vô Kỵ đáp:
- Việc này kỳ lạ lắm, Chỉ Nhược chớ nên sợ hãi nữa, bâ y giờ có rất nhiều cao tăng ở đây, thế nào cũng giải được oan nghiệt cho nàng.
Xưa nay, Chỉ Nhược rất đoan trang, lúc này có lẽ vỡ quá sợ, nên trước mặt mọi người mà vẫn ôm chàng như thế. Bây giờ, khi nghe thấy chàng nói như vậy mới chợt tỉnh, mặt đỏ bừng, vội buông chàng ra và đứng dậy ngay, nhưng vẫn hãy còn run lẩy bẩy, tay nắm chặt lấy tay Vô Kỵ chứ không dám buông hẳn ra.
Vô Kỵ với Không Văn chào nhau xong, chàng liền nói vừa rồi ở ngoài cửa sổ có trông thấy cái mặt dính đầy máu cho lão hòa thượng nghe.
Không Văn và các vị hòa thượng bảo không trông thấy gỡ hết.
Chỉ Nhược lại nói tiếp:
- Vô Kỵ... Trương giáo chủ... tôi đãø thấy rõ, quả thực là nàng ta.
Vô Kỵ gật đầu.
Chỉ Nhược với giọng run run nói tiếp:
- Ðại... ca... thấy ai thế?
Vô Kỵ đáp:
- Là Hân cô nương, em họ tôi.
Chỉ Nhược nghe nói khẽ kêu la một tiếng rồi lại chết giấc luôn.
Lần này, Vô Kỵ nắm lấy tay nàng nhờ vậy nàng không té xuống đất, và lần này nàng tỉnh rất nhanh chóng.
Vô Kỵ lại nói tiếp:
- Tôi trông thấy Thù Nhi, nhưng... nàng là người chứ không phải là ma.
Chỉ Nhược hỏi lại:
- Nàng không phải là ma ư?
- Tôi đi theo nàng một quãng khá xa rồi đến chùa Thiếu Lâm này, thấy nàng đi lại như thửờng chứ không phải là ma giõ hết.
Mấy lời nói của Vô Kỵ mục đích chỉ là an ủi Chỉ Nhược mà thôi, chứ trong thâm tâm chàng, quả thực chàng cũng không dám tin lời nói của mình.
Chỉ Nhược lại hỏi:
- Có thực đại ca trông thấy nàng đi lại như người thường không? Quả thực không phải là ma chứ?
Vô Kỵ thấy nàng ta hỏi nhử vậy, liền hồi tưởng lại mình theo thiếu nữ áo đen đó đi tới chùa như thế nào, lại thấy nàng núp ngoài cửa sổ ngó vào, nhất cử, nhất động đều là một cô nương có võ công chứ không có gì đặc biệt hết, nên chàng hỏi lại Không Văn đại sư rằng:
- Thưa phương trượng, tại hạ có một việc này chưa rõ, muốn thỉnh giáo phương trượng. Vậy người chết có hồn ma không?
Không Văn ngẫm nghĩ giây lát rồi nói :
- Việc u minh quả thực khó nói, Phật đã dạy rằng: "Tướng, vô nhân , vô chúng sinh, vô thọ giả tướng, vạn vật giai không" huống hồ là hồn ma.
Vô Kỵ lại hỏi tiếp:
- Vậy sao phương trượng lại còn thành tâm, thanh pháp siêu độ u linh làm chi?
Không Văn lại đáp:
- Thiện tai, u linh không cần siêu độ, Phật gia hành pháp là cần cho lòng người sống được yên. Sự siêu độ đó là cho người sống.
Vô Kỵ liền lĩnh hội ngay, chắp tay vái chào và nói tiếp:
- Cám ơn đại sư đã chỉ giáo cho, tại hạ đêm khuya đến quấy nhiễu như vậy trong lòng thật không yên, mong lã phương trượng thứ lỗi cho.
Không Văn nghe nói mỉm cười đáp :
- Giáo chủ là đại ân nhân của tệ giáo mấy lần ra tay cứu giúp phái Thiếu Lâm chúng tôi mới được thoát nạn, như vậy giáo chủ còn khách sáo làm chi?
Sau đó, Vô Kỵ cáo biệt các hòa thượng và nói với Chỉ Nhược rằng:
- Chúng ta đi thôi.
Chỉ Nhược có vẻ chần chờ, không dám rời khỏi điện phật.
Vô Kỵ cũng không muốn cưỡng khuyên, liền chắp tay chào và từ biệt.
- Nếu vậy, chúng ta xin chia tay ở nơi đây Nói xong, chàng đi ra ngoài cửa điện.
Chỉ Nhược nhìn theo chàng, biết chuyến chia tay này khó lòng còn được tái ngộ.
Ðột nhiên nàng lớn tiếng kêu gọi:
- Vô Kỵ đại ca, tôi... cho tôi đi với.
Nói xong, nàng vội chạy ra, rồi cùng chàng sát cánh đi ra khỏi cổng chùa.
Hai người rời khỏi chùa Thiếu Lâm được mấy trục trượng, Chỉ Nhược liền tựa ngay vào người chàng, nắm lấy tay chàng.
Vô Kỵ biết nàng ta hổ thẹn, liền nắm lấy bàn tay mềm mại của nàng, mũi ngửi mùi thơm bốc lên, trong lòng cũng cảm thấy rạo rực.
Hai người không nói năng gỡ cả, đi được một hồi, Chỉ Nhược bỗng u oán thở dài một tiếng và nói:
- Vô Kỵ đại ca, bữa đó tôi với đại ca gặp nhau trên sông Hán Thủy được Trương chân nhân ra tay cứu giúp, nếu sớm biết khổ sở thế này thì thà chết ngay trên sông Hán Thủy còn sạch sẽ hơn.
Vô Kỵ không trả lời, trong lòng lại nghĩ đến bài ca của giáo chúng Minh giáo.
Chàng liền khẽ đọc lại:
- Sống đã lấy gì làm sướng, chết cũng không lấy gì làm khổ, người đời thương ta, lo âu hoạn noạn, quả thực quá nhiều.
Chỉ Nhược nghe thấy Vô Kỵ đọc lại bài thơ đó, tay nàng nắm lấy tay Vô Kỵ, hơi rung động và khẽ hỏi tiếp:
- Tuy Trương chân nhân muốn tôi khá giả, nhưng nếu lão tiền bối giữ tôi lại trên núi Võ Ðang, để cho tôi gia nhập phái Võ Ðang, ngày hôm nay, tất cả mọi việc sẽ khác hẳn, hà, ân sư đối với tôi cũng tử tế lắm, nhưng... nhưng bà ta bắt tôi thề độc phải ghét Minh giáo và cũng bắt tôi phải ghét hận đại ca nữa, nhưng trong lòng tôi quả thực....
Vô Kỵ nghe thấy nàng ta thốt những lời nói chân thành đó ra trong lòng cũng cảm động, biết nàng ta quả thật có rất nhiều điều khó xử. Tất cả những hành động và thủ đoạn độc ác của nàng đều do Diệt Tuyệt sư thái, khi đã chết trối trăn sai bảo nên chàng càng thông cảm với nàng thêm. Trên đường núi, gió mát hiu hiu và đửa cả mùi thơm của các thứ hoa tới. Lúc ấy đang là đầu hè, đi trong đêm mát, bên tại lại nghe thấy một thiếu nữ tuyệt đẹp biểu lộ tâm tình, như vậy chàng không động lòng sao được, huống hồ trong lúc ở trên đảo dồn chất độc ra cho nàng, da thịt của hai người đã va chạm nhau. Vừa là bạn chí thân, vừa có hôn nhân ràng buộc, nên lòng chàng càng ngây ngất thêm.
Chỉ Nhược lại nói tiếp:
- Vô Kỵ đại ca, bữa nọ ở Hào Châu, đại ca đang làm lễ tơ hồng với tôi, tại sao Triệu cô nương gọi đại ca một tiếng mà đại ca liền theo ngay? Có phải đại ca yêu nàng thực sự không?
Vô Kỵ đáp:
- Tôi đang muốn nói cho Chỉ Nhược hay chuyện ấy.
Chàng thấy đi thêm mấy dặm đường nữa là tới chỗ nghỉ của giáo chúng Minh giáo, nên chàng dắt tay nàng đi đến một tảng đá ở cạnh đường, hai người sát cánh nhau ngồi xuống.
Vô Kỵ liền kể chuyện Triệu Minh tay cầm mớ tóc vàng của Tạ Tốn dụ mình phải đi cứu viện nghĩa phụ, nên bắt buộc chàng phải theo đi... kể cho nàng ta nghe.
Chỉ Nhược nghe xong, không nói năng gì hết.
Vô Kỵ lại nói tiếp:
- Chỉ Nhược có trách tôi không?
Chỉ Nhược nức nở đáp:
- Tôi đã lầm lẫn nhiều việc lắm, chỉ trách tôi, chứ trách đại ca sao được.
Vô Kỵ khẽ vuốt vai nàng, với giọng êm dịu nói tiếp:
- Trên thế gian này, sự lầm lẫn là chuyện thường và cũng không ai có thể đoán trước được. Chỉ Nhược khỏi cần phải đau lòng như thế.
Chỉ Nhược ngửng đầu lên nói tiếp:
- Vô Kỵ đại ca, tôi có một câu này muốn hỏi đại ca, đại ca phải thành thực trả lời tôi, không được giấu diếm gì hết. Tiểu Siêu một cô gái Ba Tử đã đi rồi, một người khác là Triệu cô nương và một người nữa là... nàng.
Ý nàng định nói là Hân cô nương, nhưng nàng không dám thốt ra cái tên Hân, nên ngập ngừng giây lát rồi tiếp:
- Trừ Tiểu Siêu ra, chúng tôi ba người, ai nấy đều có những việc không nên không phải với đại ca rồi, nếu tất cả bốn chúng tôi đều còn sống ở trên thế gian này, trong thâm tâm của đại ca, thì đại ca yêu ai nhất?
Vô Kỵ đầu óc bối rối khôn tả, ngập ngừng đáp:
- Việc này... thì... việc này...
Khi Vô Kỵ đi chung một thuyền với Chỉ Nhược, Triệu Minh, Hân Ly, Tiểu Siêu ra bể, quả thực chàng đã có nhiều lần nghĩ tới:
- Bốn cô nương này đều có lòng yêu ta hết, ta biết xử trí ra sao cho phải. Bất cứ ta kết hôn với một người nào, ba người kia thế nào cũng đau lòng. Sự thực trong thâm tâm ta, ta yêu nàng nào nhất? Ta vẫn bàng hoàng, không sao giải quyết nổi, chỉ muốn đào tẩu thôi.
Chàng lại nghĩ tiếp:
- Ta thân làm giáo chủ của Minh giáo một lời nói, một cử chỉ đều có liên quan đến sự hưng suy của bổn giáo và võ lâm, ta tự tin suốt đời ta phẩm hạnh không hề nhơ nhuốc chút nào, nhưng nếu ham nữ sắc để cho thiên hạ anh hùng chê cười, làm hư cả danh tiếng của bổn giáo đi .
Sự thực chàng càng tự biện bạch bao nhiêu, chẳng qua cũng chỉ tự lừa dối mình, nếu quả thực chàng quyết tâm chuyên trí yêu hẳn một người nào, chưa chắc đã có ảnh hưởng gì đến việc phục hưng giang sơn của đất nước và cũng không bao giờ vì thế mà mang tiếng xấu với đời, làm hử danh của Minh giáo. Nhưng chỉ vì chàng nhận thấy nàng này tốt, nàng nọ đẹp, nên chàng không dám nghĩ nhiều là thế. Có khi trong thâm tâm, chàng nghĩ rằng nếu ta mà lấy được bốn nàng, lớn bé đều hòa hảo thì sung sướng biết bao.
Nên rõ, thời bấy giờ, bất cứ người nào, sĩ, nông, công, thương hoặc giang hồ hào khách, lấy tam thê tứ thiếp là chuyện rất thường. Trái lại, một chồng một vợ lại rất hiếm, chỉ có Minh giáo vì xuất thân từ Ba Tư và xưa nay giáo chúng lại rất tiết kiệm, khắc khổ, trừ người vợ ra, ít khi lấy thêm nàng hầu. Vô Kỵ là người có tính khiêm hòa, chàng nhận thấy bất cứ lấy một cô gái nào đối với mình cũng có hạnh phúc hết, nếu còn lấy thêm nàng hầu thì thật là có lỗi với người vợ đẹp như tiên ấy. Vì thế chàng không dám nghĩ đến việc lấy cả mấy người như vậy, dù thỉnh thoảng có nghĩ tới, chàng vẫn thường tự trách mình rằng:
- Vô Kỵ ơi, làm người phải biết đầy đủ, nếu ngươi còn nghĩ ngợi tham lam như thế thì thật là đê tiện và vô sỉ .
Chỉ Nhược thấy Vô Kỵ cứ suy nghĩ mãi, không trả lời, nàng liền hỏi tiếp:
- Lời mà tôi hỏi đại ca đó là chuyện hư ảo đấy thôi, hiện giờ Tiểu Siêu đã làm giáo chủ Minh giáo Ba Tư rồi, còn tôi... giết Hân cô nương, trong bốn cô gái chỉ còn lại một mình Triệu cô nương thôi. Tôi chỉ hỏi đại ca, nếu bốn người đều ở cạnh đại ca mà người nào người nấy đều bình yên vô sự thì đại ca sẽ đối xử ra sao?
Vô Kỵ đáp:
- Chỉ Nhược, việc này tôi suy tính trong lòng đã lâu, tôi cảm thấy khó giải quyết lắm, nhưng cho tới ngày hôm nay, tôi mới biết người mà tôi yêu thực là ai rồi.
Chỉ Nhược liền hỏi:
- Ai thế? Có phải là... Triệu cô nương không?
Vô Kỵ đáp:
- Phải, ngày hôm nay tôi đi tìm nàng, tìm mãi mà không thấy, tôi chỉ muốn chết đi cho rảnh, nếu từ giờ mà tôi không tìm thấy nàng nữa thì số mạng tôi cũng không sống được bao lâu. Tiểu Siêu bỏ tôi ra đi, tôi rất đau lòng. Hân biểu muội tạ thế, tôi càng đau lòng thêm, còn Chỉ Nhược... Chỉ Nhược đã làm những gì, khiến tôi vừa đau lòng vừa thương tiếc, nhưng Chỉ Nhược ạ, tôi không thể giấu diếm cô được, nếu trong đời này mà tôi không tìm kiếm ra Minh muội thì tôi đành chết còn hơn sống. ý nghĩ này của tôi chưa hề nói cho một ai hay biết.
Thoạt nhiên, chàng đối với Hân Ly, Chỉ Nhược, Tiểu Siêu và Triệu Minh bốn người, hình như không sao phân biệt được ai hơn ai kém, nhưng bây giờ Triệu Minh đi khỏi, chàng mới đột nhiên phát giác. Thì ra, Triệu Minh là người chiếm cứ trái tim của chàng nhiều hơn ba nàng kia.
Chỉ Nhược nghe thấy chàng ta nói như vậy, khẽ tiếp:
- Ngày nọ ở Ðại Ðô tôi thấy đại ca đi đến quán rượu nho nhỏ gặp nàng, tôi biết đại ca đã bị tình yêu gắn bó, nhưng tôi vẫn còn si mê vọng tưởng, nếu tôi có cùng... cùng đại ca kết hôn, liệu... có thể lôi lại được đại ca thay lòng đổi dạkhông? Quả thực... tôi không làm nổi công việc đó.
Vô Kỵ thành thật nói tiếp:
- Chỉ Nhược, xưa nay, tôi đối với Chỉ Nhược chỉ kính trọng, với Hân biểu muội, trong lòng tôi chỉ thấy cảm động thôi, đối với Tiểu Siêu, tôi thương tiếc nàng, nhưng đối với Triệu cô nương thì... thì tôi thực lòng yêu cô ta lắm.
Chỉ Nhược lẩm bẩm nói:
- Thực lòng yêu cô ta lắm... thực lòng yêu cô ta lắm...
Ngừng giây lát, nàng lại khẽ hỏi:
- Vô Kỵ đại ca, đối với đại ca... tôi cũng thực lòng yêu đại ca lắm... chẳng hay... đại ca có biết lòng của tôi không?
Vô Kỵ nghe nàng ta nói vậy, cảm động vô cùng, cầm lấy tay nàng, tỏ vẻ ăn năn đáp:
- Chỉ Nhược, tôi biết tấm lòng của Chỉ Nhược đối với tôi rồi. Trên đời này, tôi biết làm thế nào để đền đáp Chỉ Nhược cho phải. Tôi... xin lỗi Chỉ Nhược...
- Ðại ca có lỗi gì với tôi đâu, từ trước đến nay lúc nào đại ca cũng tử tế với tôi lắm, chẳng lẽ tôi không biết hay sao? Tôi hỏi đại ca, nếu chuyến này Triệu cô nương không từ biệt mà đi, rồi không bao giờ đại ca tìm thấy nàng thì... đại ca nghĩ sao?
Trong lòng khó chịu đã lâu, Vô Kỵ nghe nàng nói như vậy, không sao nhịn được nữa, liền bật khóc và đáp:
- Tôi... tôi không biết... nói tóm lại, lên trời xuống đất dù đi đến đâu tôi cũng phải tìm cho ra nàng mới thôi.
Chỉ Nhược thở dài một tiếng và nói tiếp:
- Không bao giờ nàng thay lòng đổi dạ mà không yêu đại ca đâu. Ðại ca muốn đi tìm nàng không phải là chuyện khó.
Vô Kỵ nghe nói, vừa kinh hãi vừa mừng rỡ, vội đứng dậy hỏi:
- Nàng ở đâu? Chỉ Nhược chỉ cho tôi đi.
Chỉ Nhược liếc đôi mắt tình tứ nhìn chàng, trông thấy chàng mừng rỡ như điên cuồng liền khẽ nói:
- Ðối với tôi, không bao giờ đại ca quan tâm đến thế, nếu đại ca muốn biết nàng ta hiện giờ ở đâu phải nhận với tôi một việc này, bằng không không bao giờ đại ca tìm thấy nàng cả?
- Chỉ Nhược muốn nhận lời việc chi?
- Bây giờ, tôi chưa nghĩ ra, sau này, khi nào nghĩ ra sẽ nói với đại ca. Nói tóm lại, việc đó không trái với đạo hiệp nghĩa mà lại có lợi cho việc quan phục là khác. Việc đó đối với Minh giáo và đối với thanh danh của đại ca cũng không ảnh hưởng gì hết, nhưng việc đó không phải dễ làm.
Vô Kỵ ngẩn người ra không nói gì.
Chỉ Nhược lại nói tiếp :
- Nếu đại ca không nhận lời, cũng được, tuỳ ở đại ca, tôi không cửỡng ép đâu, nhưng đại trượng phu phải giữ lời hứa, nếu đại ca đã nhận lời rồi, tới khi tôi nhờ, đại ca không được thoái thác.
Ngẫm nghĩ giây lát, Vô Kỵ bỗng hỏi lại:
- Chỉ Nhược nói việc này không trái với đạo hiệp nghĩa mà có lợi cho sự nghiệp quan phục và cũng không ảnh hưởng đến tên tuổi của Minh giáo tôi phải không?
Chỉ Nhược đáp:
- Phải.
Vô Kỵ lại nói tiếp:
- Ðược, nếu quả thật không trái với đạo nghĩa, không ảnh hưởng đến việc quan phục thì tôi nhận lời ngay.
Chỉ Nhược lại nói :
- Chúng ta vỗ tay thay lời thề nào.
Nói xong, nàng giơ tay ra vỗ vào tay Vô Kỵ một cái.
Vô Kỵ trong lòng cảm thấy, sau khi vỗ tay lập thệ với nàng rồi, vô hinh chung trên người mình đã bị mang cùm xích. Chu cô nương này bề ngoài trông rất nho nhã, nhưng bên trong xảo quyệt, hành sự rất thâm độc. Sự thực nàng còn lợi hại hơn Triệu Minh nhiều. Vì vậy tay Vô Kỵ cứ để yên như thế, chứ không vỗ tay nữa.
Chỉ Nhược thấy vậy mỉm cười:
- Ðại ca chỉ cần nhận lời tôi việc này, trong giây lát tôi làm cho đại ca được gặp mặt người yêu ngay.
Vô Kỵ nghe nói, thấy ngực nóng nhử thiêu, nên chàng không còn suy tính gì hết, liền vỗ tay luôn ba cái vào tay Chỉ Nhược ngay.
Chỉ Nhược vừa cười vừa tiếp:
- Ðây đại ca thử xem, người này là ai?
Nói xong, nàng gạt bụi cây ở phía sau lưng ra, Vô Kỵ liền thấy sau bụi cây có một thiếu nữ đang ngồi mặt như cười mà không phải là cười.
Nàng đó chính là Triệu Minh, chứ không phải ai xa lạ.
Vô Kỵ lớn tiếng kêu gọi:
- Minh muội. Chàng bỗng nghe thấy phía sau lưng, cánh đó mấy trượng có một giọng thiếu nữ kêu ủa một tiếng.
Hình như nàng đó trông thấy Triệu Minh hiện thân bỗng kinh hoảng thất thanh la như vậy.
Tiếng kêu la ấy tuy rất khẽ, nhưng Vô Kỵ đã nghe rõ, chàng ngẩn người ra, trong đầu óc liền nghĩ ngay mấy việc, nhưng tay vẫn từ từ đưa ra kéo tay Triệu Minh.
Hai bàn tay vừa chạm nhau, chàng thấy tay nàng cứng đơ, liền hiểu chuyện ngay.
Thì ra, nàng bị Chỉ Nhược bắt giữ điểm yếu huyệt tê và giấu trong bụi cây.
Chàng thuận tay, thăm luôn mạch thấy khí huyết của nàng vẫn vận hành như thường, chưa hề bị thương.
Dưới ánh trăng, chàng thấy mặt nàng tươi tỉnh trông càng khả ái thêm. Chắc vừa rồi những lời nói của Vô Kỵ với Chỉ Nhược nàng đều nghe thấy hết, tuy người nàng không cử động được, mồm không nói được, nhưng tai vẫn nghe thấy được, nên nàng mới vui vẻ như vậy.
Chỉ Nhược cúi đầu xuống rỉ tai Vô Kỵ nói mấy câu.
Vô Kỵ cũng khẽ trả lời một tiếng.
Chỉ Nhược cả giận quát hỏi:
- Trương Vô Kỵ ngươi không coi ta vào đâu cả, ngươi cứ thử nhìn kỹ mà xem. Triệu Minh đã ngộ độc rồi, còn sống làm sao được nữa?
Vô Kỵ giật mình kinh hãi vội hỏi:
- Nàng... nàng đãø trúng độc ư? Có phải cô nương đã đầu độc nàng không?
Nói xong, chàng cúi xuống xem, vừa vạch mắt bên trái của Triệu Minh lên nhìn thỡ lưng đã tê tái, bị Chỉ Nhược điểm trúng yếu huyệt rồi.
Chàng chỉ kêu "ối chà" và người lảo đảo.
Nhờ có nội công thâm hậu, tuy bị điểm trúng huyệt, nhưng vẫn chưa hề té ngã .
Chàng vội vận khí để giải huyệt, nhưng Chỉ Nhược đã nhanh tay điểm luôn năm nơi đại huyệt của chàng.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK