• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Xe ngựa cuối cùng cũng dừng lại, từng đợt gió biển thổi qua, Khanh Linh đứng ở cách đó không xa nhìn về phía mặt biển dậy sóng ầm ầm, lúc này gió không lớn, sóng biển cũng rất an tĩnh.

Thật ra khi cô chết vào năm mười chín tuổi ấy, chỗ đó thậm chí còn không được gọi là biển, chỉ là một dòng chảy thuộc sông lớn mà thôi, thậm chí cô còn không biết thi thể mình có được người ta tìm về hay không.

Có một góc nhỏ thuộc về riêng mình, đối với Khanh Linh mà nói, khoảnh khắc ngắn ngủi đó đã làm cô ngạt thở một đời.

Cô đã từng cố gắng sống sót, cố gắng thoát ra, cuối cùng lại trở thành phí công.

Khanh Linh hơi quay đầu, nhìn sang Cố Vọng ở bên cạnh, phát hiện ra ánh nhìn của Khanh Linh, Cố Vọng khẽ quay đầu: “Sao vậy?”
Trong mắt hắn tựa như có ánh sáng lấp lánh, đáy lòng Khanh Linh hơi ấm lên, mỉm cười nói: “Ta quả thật đã sống lại một lần.”
Cố Vọng lại không cười, hắn vuốt ve hàng lông mày đang thả lỏng của Khanh Linh, trong lời nói mang theo chút tức giận: “Nàng từng nói nàng là do đuối nước mà chết.”
“Đúng.” Khanh Linh gật đầu, ánh mắt chuyển hướng nhìn ra biển cả, thật ra không hề giống nơi này.

“Đó chỉ là một nhánh sông mà thôi, liếc mắt một cái là có thể thấy được bờ bên kia.”
Cố Vọng ừm một tiếng, tiếp tục hỏi: “Vì sao?”
“Bởi vì…” Khanh Linh trầm mặc hồi lâu, sau đó tiếp tục mỉm cười: “Bởi vì bọn họ đã lựa chọn người khác.”
Lựa chọn đẩy cô xuống, lựa cho bỏ cô lại bên trong nước sông lạnh giá.

Khanh Linh chớp mắt mấy cái, giọng nói nhẹ nhàng: “Cố Vọng, thật ra trước đây ta đã từng sống rất cố gắng, nhưng cũng rất vất vả.”
Mặc dù cuộc sống trước đây của cô không bì được với sinh tử ly hồn của Cố Vọng, nhưng cũng đã thật sự đẩy cô vào vực sâu.

“Ta cảm thấy người phải sống thì mới có hy vọng, mới có thể lấy về thứ mà mình muốn, cho nên trước đây ta mới cố gắng muốn chàng sống sót như vậy.” Cô nói: “Chàng còn nhớ không, ta đã từng nói với chàng, còn sống đã là một chuyện rất có ý nghĩa.”
Cố Vọng không lên tiếng.

Hắn quả thật muốn sống, bằng không cũng sẽ không nhiều lần chống đối thiên đạo như vậy.

Nếu như có hy vọng thì có ai mà không muốn sống sót đâu chứ?
Vậy còn Tiểu Quỷ Chủ của hắn thì sao? Cô không có hy vọng.

Hay là nói, là người khác đã bóp chết hy vọng của cô.

Yết hầu Cố Vọng khẽ lăn lộn: “Xin lỗi.”
“Không phải đã nói không muốn nói xin lỗi ta sao?” Khanh Linh cười nói: “Sao đột nhiên lại xin lỗi nữa rồi?”
Khóe miệng Cố Vọng cũng hơi cong lên: “Bởi vì bây giờ ỷ lại vào tình yêu của nàng, nên không còn sợ hãi như trước nữa.”

Khanh Linh gật đầu: “Vậy thì cứ tiếp tục như thế đi.”
Cố Vọng chăm chú nhìn vào mắt cô, trong mắt ánh lên nét mặt dịu dàng của Khanh Linh: “Nàng sẽ luôn yêu ta chứ?”
“Sẽ luôn yêu chàng.” Giọng điệu Khanh Linh kiên định.

Cố Vọng cúi đầu mỉm cười: “Tốt.”
Khanh Linh một lần nữa chuyển ánh mắt về mặt biển, chẳng hiểu sao lúc này những nỗi sợ và hoảng loạn ở trong lòng đã nhẹ đi rất nhiều, giống như trải qua một khoảng thời gian vô định trước đó, nhưng lúc này lại không có cảm giác hít thở không thông.

Chỉ là cô vừa mới đi lên phía trước một bước, đã lập tức bị một người đột nhiên xuất hiện ép phải ngừng bước chân.

Người kia mặc áo bào đen, đang đứng ở bờ biển quay lưng về phía Khanh Linh và Cố Vọng, tựa như nhìn biển cả này đến xuất thần, rất có hứng thú.

Nhìn rất quen mắt, quen mắt đến đỗi chỉ vừa nhìn thấy bóng lưng này Khanh Linh đã cảm giác da đầu có chút tê dại.

“Chủ Thần?”
Một bàn tay đang bị Cố Vọng giữ chặt, Khanh Linh quay đầu, nửa người Cố Vọng chắn trước mặt cô, nhưng lúc này vẻ mặt đã không còn dáng vẻ ngạc nhiên nữa.

Chủ Thần quay đầu lại, ánh mắt vòng qua vòng lại giữa hai người, cuối cùng đặt trên bàn tay đang nắm chặt của hai người, cười nói: “Đã lâu không gặp, cuộc sống vẫn tốt chứ?”
Khanh Linh nhớ rõ lần trước gặp Chủ Thần ở thế giới này, ông ta cũng không phải dùng cơ thể chân thật của mình xuất hiện.

Dù sao Chủ Thần và người làm nhiệm vụ khác nhau, ông ta không có thân phận lẫn lập trường xuất hiện ở trong này.

Nhưng lúc này vừa nhìn, hình như bây giờ ông ta đang dùng chân thân của mình.

Không phải nói thế giới này đã không còn thuộc quản lý của tổng cục nữa sao? Sao Chủ Thần vẫn còn xuất hiện ở trong này?
Khanh Linh vô thức nhíu mày, mím môi túm chặt Cố Vọng.

Chủ Thần thấy thế, cười càng vui vẻ hơn: “Cô đang căng thẳng à?”
Khanh Linh hỏi: “Sao ngài lại đến đây?”
“Rảnh rỗi ấy mà, trùng hợp ghé qua đây xem thử các ngươi sống có tốt không.” Chủ Thần mỉm cười, chuyển mắt nhìn sang Cố Vọng: “Thuận đường thôi, có mấy lời muốn nói với Cố Vọng.”
Khanh Linh luôn cảm thấy trong lời nói của ông ta có hàm ý, hơn nữa điều khiến cô ngạc nhiên hơn chính là, từ khi nào thì Cố Vọng và Chủ Thần có mối quan hệ tìm nhau trò chuyện to nhỏ này?
Cô nghi ngờ nhìn sang Cố Vọng, Cố Vọng không hề chớp mắt: “Lát nữa sẽ giải thích với nàng.”
Hắn nói xong thì nhìn về phía Chủ Thần: “Nói gì?”
Chủ Thần đi lên trước, bộ áo bào đen kia phản chiếu màu da của ông ta, trắng đến chói mắt: “Nào.”
Dứt lời, Chủ Thần cười khúc khích dựng thẳng ngón trỏ lên, lắc lắc về phía Khanh Linh: “Tiểu Khanh Linh ở trong này không nên cử động, một chút nữa sẽ trở về ngay.”
Lần này Khanh Linh lại không nghe, cô đi lên trước một bước che trước mặt Cố Vọng, thấy vậy Chủ Thần nhướng mày: “Cô đang làm gì vậy?”

“Ngài đã từng nói, bây giờ tiểu thế giới đã không còn thuộc quản lý của tổng cục nữa.” Khanh Linh ngước mắt: “Ngài không nên xuất hiện ở chỗ này.”
Thái độ này ngược lại khiến Chủ Thần cảm thấy mới lạ, ông ta có chút tò mò lẫn tìm tòi nghiên cứu: “Học theo ngươi cả đấy, bây giờ Tiểu Khanh Linh còn nghi ngờ cả ta.”
“Ta sẽ không làm gì hắn đâu, Tiểu Khanh Linh à, cô đề phòng ta như thế, thật khiến cho ta đau lòng đó.” Ông ta hơi ê răng, còn cảm thấy hơi tức giận: “Lúc đó vậy mà ta lại xem trọng các ngươi, ngay cả Thư Nhất ta cũng thấy chướng mắt, đánh cược với người máy nhiều lần rằng cô và Cố Vọng sẽ thành một đôi!”
Khanh Linh: “…”
Đây là trọng điểm sao? Sao ông lại có thể bày ra dáng vẻ sứt đầu mẻ trán này? Đánh cược với người máy cũng chỉ có mỗi ông mới làm được.

“Cái đó…” Cô hơi chần chờ, cẩn thận ngẫm lại Chủ Thần cũng không phải người như vậy: “Ngài thế này là muốn làm gì?”
Chủ Thần dừng một chút, nhìn về phía Cố Vọng: “Có lời muốn nói.”
Cố Vọng bắt được ý tứ của ông ta, nhấc tay đè bả vai Khanh Linh lại, để cô lùi ra sau: “A Linh cứ ở chỗ này chờ ta.”
Khanh Linh kéo ống tay áo của hắn.

Cố Vọng đặt tay lên môi, bật cười thành tiếng: “Nàng cảm thấy hắn đánh thắng được ta sao?”
Động tác của Khanh Linh dừng lại.

Đúng vậy, bây giờ là tiểu thế giới độc lập, Chủ Thần cũng không phải người tu đạo, sao có thể đụng vào Cố Vọng được.

Chủ Thần: “…”
“Ta muốn đánh cũng không phải đánh không lại.”
Cố Vọng cong môi, tiếp tục trấn an Khanh linh: “Không sao đâu.”
“Nhanh lên.” Chủ Thần không nhìn nổi dáng vẻ ngả ngớn bám dính của hai người này: “Ta chỉ cho bên thiên đạo thời gian một canh giờ thôi, còn phải đi khắp nơi du ngoạn nữa, đừng làm chậm trễ thời gian của ta.”
Khanh Linh mắt thấy hai người đi xa, chợt nghĩ đến gì đó, quay đầu đi tìm Tiểu Kim Uyên đã bị Cố Vọng đẩy ra ngoài.

“Ngươi có thể nghe được bọn họ đang nói gì không?”
Tiểu Kim Uyên ôm một cặp vỏ sò không biết nhặt được từ đâu, có chút khó xử: “Nơi này cũng không có mấy cọng thực vật, ta thử xem sao.”
“Ấy.” Nó đột nhiên cúi đầu đưa mắt nhìn ốc biển mình nhặt trong tay: “Kỳ thật cũng có thể thử một chút.”
Mà ở đầu bên này, Cố Vọng và Chủ Thần đi xa hơn một chút, xác định đã đủ cách xa Khanh Linh mới dừng lại.

Chủ Thần hỏi: “Biết ta tới tìm ngươi để làm gì không?”
Cố Vọng ngoái nhìn Khanh Linh, khóe miệng cong lên bật cười: “Biết, nói đi.”
“Nếu như nàng không trở về, ngươi sẽ phải mai táng mình ở dưới rừng đào của Vô Trần Sơn chuộc tội, nếu như nàng trở về thì ngươi phải đồng ý với ta một chuyện.” Đáy mắt Chủ Thần xẹt qua một vệt sáng âm u: “Chuyện này đã nói hết rồi.”
Lúc trước ông ta cho Khanh Linh xem hình ảnh Cố Vọng quỳ gối ở Vô Trần Sơn, quả thật là bởi vì đánh cược với Cố Vọng.

Khanh Linh đã trở lại, vụ đánh cược đó thật ra không có ai thắng ai thua, có điều Cố Vọng nỗ lực nhiều như vậy chỉ muốn đổi lại một kết quả là Khanh Linh, có đôi khi Chủ Thần cũng không hiểu được.


Ông ta xuất phát từ cảm giác mới mẻ lẫn tò mò giúp hai người này một phen, nhưng thật ra ông ta vừa không biết lại không nắm chắc, lúc Khanh Linh thấy những hình ảnh kia đã đưa ra lựa chọn gì, thật sự muốn quay về sao?
Dù sao thế giới này của Cố Vọng vừa không biết được nguy hiểm lại không biết được tương lai.

Nhưng nếu cứ tiếp tục đợi ở tổng cục, Khanh Linh cũng sẽ có con đường sau này của mình, cũng miễn cưỡng xem như bình an vô ưu.

Phải thích cỡ nào yêu cỡ nào mới thể hy sinh năm tháng vô tận sau này của mình đổi lấy một đời, đợi ở một nơi không biết, ông ta không hiểu, nhưng điều này cũng không ảnh hưởng tới thú vui xem kịch của ông ta.

Cho dù là Thư Nhất đề cập đến chuyện tới đây, Chủ Thần cũng cảm thấy có cũng được mà không có cũng chẳng sao.

Lúc này Thư Nhất đã không còn ở đây, đối với ông ta mà nói, ông ta còn có Thư Nhất Thư Nhị Thư Tam nhiều vô kể để làm quan chấp sự.

Ông ta chỉ là không hiểu, điều gì đã khiến cho người ta cam nguyện trả giá nhiều như vậy.

Cố Vọng vì Khanh Linh đau khổ trù tính, cho dù không ôm hy vọng cũng cam lòng quỳ gối ở Vô Trần Sơn như vậy.

Ông ta biết, nếu như Khanh Linh không đến thì Cố Vọng sẽ quỳ ở đó mãi cho đến khi hắn bị chôn vùi dưới chân núi Vô Trần Sơn.

Ngay cả mạng cũng không cần, đúng là kẻ điên.

Trước khi Khanh Linh đi đã từng nói, cô chưa từng được yêu vừa cuồng nhiệt lại điên cuồng như vậy, bởi vì một câu này mà cô chạy tới.

Tiểu Khanh Linh cũng là người điên.

Chủ Thần khẽ lắc đầu nhìn Cố Vọng, tên này quả thật có dáng dấp ưa nhìn, nhưng hình như đã khác với lúc trước.

Khi đó Cố Vọng tới tổng cục như là ‘được ăn cả ngã về không’, là kẻ điên cuồng không thèm để ý bất kỳ điều gì chỉ vì muốn đạt được mục đích.

Lúc này vẻ ngoài của hắn thoạt nhìn không còn đứng đắn như lúc trước, ở giữa chân mày nhiều hơn mấy phần mềm mại dịu dàng.

Chậc, đúng là yêu vào có khác.

Chủ Thần nói: “Ngươi đưa Tiểu Khanh Linh tới đây, chắc là có liên quan tới chuyện khi còn sống của nàng.”
Cố Vọng từ chối cho ý kiến, nhàm chán lắng nghe, ánh mắt liên tục chú ý nhìn về phía Khanh Linh.

Chủ Thần: “Chẳng lẽ ngươi không định xin ta nói cho ngươi biết sao?”
Nghe vậy, Cố Vọng liếc xéo ông ta: “Nếu ngươi không tới thì lúc này nàng đã nói cho ta biết rồi.”
Chủ Thần: “…”
Ông ta cảm thấy mình bị ghét bỏ.

“Đây không phải trọng điểm.” Chủ Thần nói: “Ta có một cách, có thể đưa nàng ra khỏi bóng tối của quá khứ.”

Lần này cuối cùng Cố vọng cũng có chút tập trung: “Ngươi đang có ý đồ gì?”
Chủ Thần mỉm cười, ông ta túm áo bào đen của mình, kéo mũ đội lên chỉ lộ ra nửa gương mặt, nhìn về phía mặt biển rồi lại cười nói: “Lần này ta ra ngoài chỉ có một canh giờ.”
“Cho nên?”
“Nhưng trong khoảng thời gian này bởi vì có một số việc, ta đột nhiên có chút hứng thú về thế giới bên ngoài.” Chủ Thần nói: “Cho nên một canh giờ là không đủ.”
“Ta có thể cho ngươi đi tìm hiểu thế giới của Tiểu Khanh Linh.” Ông ta quay đầu lại, lộ ra nửa bên mặt: “Trong lúc này, các ngươi phải ở tổng cục thế chỗ của ta.”
Cố Vọng: “…”
“Đây là yêu cầu đánh cược của ta.” Chủ Thần nói: “Coi như thiết kế tuần trăng mật cho các ngươi, ta mới vừa nghe nói các ngươi đang định kết hôn, không phải sao?”
Cố Vọng cảm thấy đầu óc tên này bị hỏng rồi, hắn quay người bỏ đi.

Chủ Thần giơ một bàn tay ra ngăn hắn lại: “Nói chuyện không giữ lời?”
Cố Vọng lườm ông ta một cái, chế giễu: “Thế giới của ngươi và thế giới của bọn ta vốn khác biệt.”
“Về cơ bản thì giống nhau.” Chủ Thần nói: “Ngươi có thể quản cả Ma Giới, vậy thì cái Cục xuyên sách nho nhỏ của ta chẳng lẽ ngươi không quản được sao? Ngươi yên tâm, trong khoảng thời gian các ngươi rời đi thế giới này sẽ ngừng lại, cho dù các ngươi muốn ở lại mười năm tám năm mới trở về thì mọi thứ ở đây đều là dáng vẻ lúc các ngươi mới vừa rời đi.”
Cố Vọng híp mắt: “Tám năm mười năm?”
Chủ Thần ho nhẹ: “Đương nhiên không phải.”
“Ta đã sớm sắp xếp xong thế thân rồi, có điều nhất thời thế thân chưa tới kịp, cho nên đành phải nhờ các ngươi thế chỗ trước một lúc.”
“Còn nữa, Tiểu Khanh Linh thông minh, nàng sẽ giúp ngươi hết thảy mọi chuyện, ta còn để lại không ít người máy ở đó, tất cả đều đã được sắp xếp ổn thỏa rồi.”
Cho nên đây là đã tính sẵn từ sớm rồi đúng không?
Cố Vọng không trả lời, mà đột nhiên nhìn về phía Khanh Linh: “Nàng cảm thấy thế nào?”
Chủ Thần: “?”
Khanh Linh không biết từ lúc nào đã đi đến gần, Cố Vọng không gạt cô chuyện của hắn, nếu như cô muốn biết thì Cố Vọng đương nhiên sẽ nghĩ cách để cho cô biết.

Cho nên dù là nghe lén thì Cố Vọng cũng không có khả năng không phát hiện ra được, chỉ là hai người ngầm hiểu với nhau thôi.

Có điều… Về chi tiết liên quan tới cá cược trước đây, Cố Vọng cố ý làm giọng nói truyền đi không rõ ràng, những chuyện này một mình hắn biết là được rồi.

Hắn hy vọng, Khanh Linh sẽ không phải cảm thấy gánh nặng vì tình yêu của hắn.

Nghe Cố Vọng hỏi ý kiến mình, Khanh Linh nghiêng đầu dứt khoát đáp: “Được.”
Cô vốn định dẫn Cố Vọng đi xem các loại thế giới khác, thật ra ở tổng cục tiểu thế giới nhiều như vậy, hoàn toàn có thể cho Cố Vọng xem từng cái một.

Hơn nữa về sau cô và Cố Vọng còn rất nhiều thời gian ở thế giới này, cô có lòng riêng muốn Cố Vọng biết nhiều hơn về cuộc sống lẫn quá khứ của cô.

Chẳng qua cô không ngờ, Chủ Thần lại đưa ra chủ ý này.

Chủ Thần bị Khanh Linh nhìn như vậy, lại quay lưng về phía hai người: “Đã như vậy, coi như đã quyết định xong, chỉ cần mười ngày, ta sẽ sắp xếp người qua thế chỗ của các ngươi.”
Nói xong, cơ thể ông ta cũng từ từ mờ đi.

Cuối cùng ông ta quay đầu, nhìn về phía Khanh Linh: “Tiểu Khanh Linh, cô cũng đã khác với trước kia.”
“Rất tốt.”.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK