• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Triệu Kim Ca đứng ngơ ngác không dám lên tiếng.

Triệu Lưu thị lại nói: "Con thấy lạnh sao không nói với ta một tiếng để Tưởng Chấn đem ấm sành làm hỏng, tuy hiện tại có tiền cũng không thể phung phí như vậy......"

Triệu Kim Ca vẫn không nói gì, chậm rãi dịch lên giường, tính nằm trên giường một chút —— Lúc Tưởng Chấn đi ra ngoài đã đóng cửa nhưng cũng chỉ ngăn lại, ở bên trong không có gì khóa, tùy tiện đẩy một cái là mở được.

Nếu nương y đột nhiên đẩy cửa vào......

May mắn, Triệu Lưu thị nói hai câu không nghe đáp lại thì rời đi, nàng chỉ cho là Triệu Kim Ca còn ngủ nên không động tĩnh, cũng không đi quấy rầy nhi tử của mình.

Triệu Kim Ca ngồi trên giường, phát hiện mẫu thân đi rồi, thật sâu thở dài nhẹ nhõm, lúc này mới phát hiện chăn đắp trên người toàn tro đen.


Tưởng Chấn đêm qua đốt lửa, buổi sáng hôm nay tuy rằng đơn giản quét tước một chút nhưng cũng không đem tro trên mặt đất quét sạch sẽ, y vừa rồi bị giật mình, không cẩn thận đem chăn kéo lê trên đất.

Chăn kéo trên đất, tất nhiên sẽ dính lên rất nhiều tro, lúc này góc chăn đều đen thui......

Một lần nữa bọc chăn đi lấy quần áo, Triệu Kim Ca mặc xong liền bắt đầu lột vỏ chăn, chuẩn bị cầm đi giặt.

Mà lúc này Triệu Lưu thị phát hiện, tối hôm qua Tưởng Chấn tựa hồ không chỉ làm hư mấy ấm sành......

Trong phòng bếp, trứng gà, dầu, còn có thịt đều thiếu, cơm thừa cũng không có, một túi than củi cũng mất tích.

Tối qua đúng là có mùi thức ăn bên phòng Triệu Kim Ca truyền tới, hai người đại khái là buổi tối còn nấu cơm?

Thật là quá có thể lăn lộn!

Triệu Lưu thị xuống bếp, nấu cơm thì đầu bếp Lý thị làm, lửa đã có Tưởng tiểu muội nhóm, còn đứa nhỏ giúp đỡ rửa rau.


Triệu Lưu thị rảnh rỗi, liền đi ra ngoài, kết quả thấy nhi tử đang giặt vỏ chăn.

"Kim ca nhi, vỏ chăn ta mới giặt đây, sao con lại giặt nữa rồi?" Triệu Lưu thị cau mày hỏi.

"Có dính ít tro ạ" Triệu Kim Ca nói.

Triệu Lưu thị nhìn thoáng qua, phát hiện nước giặt lúc này toàn bộ đen thui, chăn phỏng chừng đúng là dính tro thật: " Tưởng Chấn sáng nay mới giặt khăn trải giường, cũng vì dính lên tro lên à? Các con có phải làm nghiêng chân lò sưởi ở trên giường không? Về sau nhất định phải để ý một chút."

"Vâng" Triệu Kim Ca cúi đầu lên tiếng, nghe nói Tưởng Chấn đã đem khăn trải giường giặt sạch liền âm thầm thở dài nhẹ nhõm.

"Còn có, về sau đừng cho Tưởng Chấn giặt khăn trải giường, người khác thấy được khẳng định sẽ cho rằng chúng ta khắt khe với con rể nên mới để một đại nam nhân đi làm mấy chuyện như thế." Triệu Lưu thị lại nói, dọn cái ghế nhỏ tính giúp Triệu Kim Ca giặt, phát hiện nước lạnh buốt, nhíu mày: "Sao con lấy nước lạnh giặt? Trời lạnh như vậy không sợ bị đông lạnh sao?!"


Triệu Kim Ca bị đuổi về trong phòng, vỏ chăn còn lại là Triệu Lưu thị kêu Nhược Nhi cùng giặt sạch. Hai người sức lực đều nhỏ, một người cầm một đầu, chậm rãi nâng lên mới vắt khô được, sau đó đem nó cùng khăn trải giường Tưởng Chấn giặt sạch phơi với nhau.

Lúc Tưởng Chấn trở về, nhìn thấy khăn trải giường cùng vỏ chăn phơi chung trên sào, theo gió bay bay.

Thôn Hà Tây không coi trọng ăn sáng, trước kia Triệu Lưu thị làm bữa sáng, đều chỉ uống cháo, còn đồ ăn mỗi ngày sẽ sửa lại thôi, nhưng hiện giờ đổi thành Lý thị xuống bếp, ăn đồ ăn đa dạng nhiều hơn.

Như hôm nay, ăn chính là cháo cùng rau xanh bánh bao.

Rau xanh là Lý thị đêm qua thả muối rồi dùng tay vò qua, yêm cả đêm, làm thành mẻ rau xanh ngắt ngon miệng, bởi vì hơi nước đều yêm ra,vị thực ngon, không giống rau xanh bỏ vào bánh bao chưng qua trở nên mềm rục.
Triệu Kim Ca rất thích bánh bao này, một hơi ăn cùng cháo.

Tưởng Chấn cũng thích, ăn rất nhiều, qua một hồi mới đem chuyện mình cùng Triệu Kim Ca muốn đi phủ thành nói ra.

"Những thứ đó hẳn là nên bán nhanh đi." Triệu Phú Quý gật gật đầu, hoàn toàn không có phản đối, Triệu Lưu thị lại trách cứ Triệu Kim Ca: "Sao muốn mang Kim ca nhi theo? Có phải nó đòi đi không? Đứa nhỏ này, lớn bụng còn muốn ra bên ngoài chạy lung tung, quá kỳ cục!"

"Nương, chỉ là đi phủ thành, không có việc gì." Tưởng Chấn nói, tình huống của Triệu Kim Ca đi xa nhà xác thật không thích hợp, nhưng đường đi phủ thành chỉ có một ngày, cũng chẳng có vấn đề gì.

Triệu Kim Ca: "......" Nương, trước kia là người muốn ta nhất định phải đi theo......

Triệu Lưu thị nói Triệu Kim Ca vài câu, liền bắt đầu cùng Triệu Kim Ca bàn xem nên mang thứ gì: "Hiện giờ trời lạnh, chăn gì đó tốt nhất mang theo nhiều, ta tìm người làm cho các con thêm mấy chăn nữa, còn có ăn uống, cũng nên mang một chút......"
Triệu Lưu thị nói là làm liền, ăn cơm sáng xong lập tức đi tìm người quen trong thôn giúp làm chăn.

Thôn Hà Tây mỗi nhà đều nuôi tằm, thật ra thì ở đây không có nhiều bông nên chăn của bọn họ tất cả đều là tơ tằm, bất quá tơ tằm làm chăn không tồi, làm lót đệm giường lại không thích hợp, cho nên đệm giường trên cơ bản đều phải dùng bông làm.

Khi Tưởng Chấn cùng Triệu Kim Ca thành thân, Triệu Lưu thị liền tiêu tiền nhờ người giúp đỡ làm đệm giường bằng bông, còn kéo thêm hai giường tơ tằm.

Người thôn Hà Tây dưỡng tằm sau khi kết ra kén, đa số sẽ bán lấy tiền nhưng cũng sẽ lưu lại một chút cho nhà mình dùng, bọn họ lấy nồi nấu chín kén, rồi đặt ở trong nước ngâm mấy ngày.

Vài ngày sau, nữ nhân hoặc song nhi sẽ đem kén đã nấu mềm lột ra, đào nhộng bên trong, đem tơ kéo ra tròng lên trên tay, sau mấy lớp, tơ kéo thành tơ phiến hình vuông .
Thứ này sau khi phơi khô thôn Hà Tây gọi là tơ tằm, khi làm chăn hoặc là áo bông tơ tằm sẽ lấy tơ tằm ra, trải ra ván cửa một hoặc là hai khối, cuối cùng hai người phân biệt đứng ở hai sườn ván cửa đem tơ tằm kéo ra, tầng tầng mà bao trùm thành vỏ chăn trên ván cửa, cuối cùng thành vỏ bao.

Triệu gia rất nhiều năm không nuôi tằm, Triệu Lưu thị không chỉ không có tơ, tay nghề kéo chăn cũng quên hết, liền tiêu tiền mua mấy cân, sau đó tìm vài người tới giúp đỡ kéo chăn.

Đừng tưởng phương bắc tơ lụa vô cùng sang quý, ở thôn Hà Tây, tơ tằm giá cả cũng bình thường, tìm người giúp đỡ kéo chăn thì chỉ cần mời một bữa cơm là được.

Thấy đồ ăn Triệu gia quá tốt, nữ nhân song nhi trong thôn còn tranh nhau cướp cơ hội đây.

Triệu gia tức khắc náo nhiệt, cuối cùng Triệu Lưu thị dứt khoát tìm vài món áo bông, để người giúp đỡ làm mới.
"Lưu đại tỷ, ngươi hiện tại thật sự càng ngày càng tốt." Nhìn Triệu Lưu thị trên đầu mang kim trâm, có người cảm khái.

"Đúng vậy." Triệu Lưu thị nói, nhịn không được nở nụ cười.

"Kim ca nhi nhà ngươi tuy rằng nhân duyên tới chậm, nhưng có phúc khí, về sau hắn nhất định mỗi ngày sống càng thoải mái." Lại có người nói.

Triệu Lưu thị nghe vậy, lập tức gật đầu tán đồng.

Nàng vốn cũng không định khoe ra, được người khen tặng vài câu, liền nhịn không được: "Kim ca nhi nhà ta là có phúc khí, trước kia bà mối Hà còn dám nói nó không dễ dàng có hài tử...... Các ngươi xem, nó thành thân mới bao lâu liền có mang!"

"Chỉ là hiện tại, thật là càng ngày càng kén, tối hôm qua ngại trên giường lạnh để Tưởng Chấn đốt lửa cho nó không tính, còn đem một túi than củi xài hết."

"Hơn nửa đêm còn đem thịt heo trứng gà nấu ăn, người bình thường sao chịu nổi nó chứ."
......

Triệu Lưu thị đang cao hứng, đột nhiên có người dùng khuỷu tay chạm chạm nàng.

"Làm sao vậy?" Triệu Lưu thị hỏi.

"Triệu Lưu thị, Tưởng Chấn đối Triệu Kim Ca tốt, chúng ta cũng biết, chỉ là...... Ta nói với ngươi vài câu thiệt tình ...... Tưởng Chấn rốt cuộc cũng là đại nam nhân có tiền đồ, các ngươi cần phải đối xử hắn tốt một chút."

"Đúng vậy, nghe nói các ngươi để hắn giặt quần áo...... Này có phải không thích hợp không."

"Các ngươi cũng đừng bạc đãi người ta quá, bằng không nếu hắn bỏ chạy......"

......

Triệu Lưu thị đột nhiên cảm thấy có điểm oan uổng.

Triệu Lưu thị bị bạn tốt của mình lôi kéo nói một hồi, Tưởng tiểu muội đột nhiên kích động mà từ bên ngoài vọt tiến vào: "Triệu thẩm! Triệu thẩm, ca ta đem về một con ngựa! Một con ngựa! Ta lần đầu tiên thấy ngựa đó!"
"Ngựa?" Triệu Lưu thị cả kinh, nguyên bản người đang kéo chăn cũng tò mò.

"Ngựa vào thôn rồi!" Tưởng tiểu muội lại nói.

Người trong phòng tức khắc như tổ ong mà chạy đi, sau khi ra ngoài, quả nhiên thấy một con ngựa uy phong lẫm lẫm đứng cách Triệu gia không xa.

Thôn Hà Tây là nông thôn, trâu bò vẫn thấy được, tuy rằng trong thôn bọn họ không có nhưng thôn bên cạnh lại có người nuôi.

Nhưng ngựa lại vô cùng hiếm thấy, bọn họ ngẫu nhiên mới có thể ở huyện thành nhìn thấy con ngựa kéo xe.

Mà ngựa, ở trong mắt mọi người vô cùng quý giá, chỉ có gia đình giàu có mới dùng được, mà hiện tại, Tưởng Chấn thế mà đem một con ngựa đến!

Mọi người đứng xa xa, căn bản không dám tới gần ngựa, lại luyến tiếc rời đi.

Ngựa này là Tưởng Chấn dắt về.

Sau khi đem ngựa để kéo xe về huyện Hà Thành, Tưởng Chấn mới đột nhiên phát hiện, ở đây xe ngựa căn bản không thể dùng.
Không chỉ như thế, con ngựa kia ngồi thuyền hồi lâu trở nên cực kì bất an, mà thuộc hạ hắn lại không ai biết cách chăm sóc ngựa..........

Tưởng Chấn nghĩ nghĩ, dứt khoát đem ngựa gởi nuôi ở Trịnh gia, đưa một trong những người được mình cứu kia đi theo ngựa phu Trịnh gia học dưỡng ngựa như thế nào.

Qua nửa tháng, con ngựa đã dưỡng tốt, mà người chăm sóc ngựa kia cũng đã quen thuộc với nó, có thể chiếu cố tốt. Tưởng Chấn liền đem ngựa từ Trịnh gia về thôn Hà Tây.

Chỉ là xe ngựa...... Tạm thời không dùng được, cũng luyến tiếc dùng xe ngựa tốt như vậy chuyên chở hàng hoá, nên vẫn còn gửi ở Trịnh gia.

Tưởng Chấn đi kinh thành một vòng vậy mà đã đem được một con ngựa về! Triệu Lưu thị nhìn nó, cảm thấy đắc ý cực kỳ, lại có chút sợ con ngựa so với mình cao hơn rất nhiều , không dám tiến lên......
Trước khi Tưởng Chấn xuất phát đi phủ thành muốn làm tốt chút công việc, ngoại trừ đem con ngựa từ huyện thành về ngoài nhà, còn đi giáo huấn hai nhà .

Một trong đó, là nhà mẹ đẻ Triệu Lưu thị .

Lúc trước người ở nhà mẹ đẻ Triệu Lưu thị gây chuyện trong hôn lễ của Tưởng Chấn cùng Triệu Kim Ca đã bị Tưởng Chấn đánh, Tưởng Chấn bắt họ đền tiền...... Kết quả, bọn chúng không dám ăn vạ nữa.

Lúc ấy Tưởng Chấn công việc cần lo rất nhiều nên không cố ép chúng, sau đi kinh thành liền càng không rảnh để ý đến, nhưng thật ra là cho bọn chúng qua mấy ngày thư thái, lần này nghe nói Tưởng Chấn kiếm bạc trở về, còn tới Triệu gia tống tiền, lấy tiền chi tiêu từ Triệu Lưu thị

Tuy rằng Triệu Lưu thị lúc trước giống như bị bán đi nhưng bọn chúng vẫn cảm thấy, nàng nói gì cũng là họ Lưu, có tiền liền phải đưa cho nhà mẹ đẻ.
Chỉ là mơ mộng thật đẹp, nhưng còn chưa làm gì thì bọn thủ hạ trong thôn của Tưởng Chấn đã đem tính toán của chúng nói cho hắn nghe, sau đó......

Bọn họ còn chưa nhìn thấy Triệu Lưu thị, đã bị thủ hạ Tưởng Chấn đánh, không chỉ có như thế, bạc bọn họ mượn Triệu Lưu thị lúc trước cũng phải trả.

Bạc này, Tưởng Chấn tìm cơ hội cho Triệu Lưu thị.

Triệu Lưu thị cũng không biết đây là từ nhà mẹ đẻ trả về, còn cho là Tưởng Chấn giao tiền chi tiêu trong nhà —— Trước kia Tưởng Chấn cũng đưa nàng mấy lần, mỗi lần đều nói đó là tiền chi tiêu.

Đương nhiên, Triệu Lưu thị không dùng, tất cả đều tích cóp để lại cho tôn tử.

Tưởng Chấn cũng không giải thích cùng Triệu Lưu thị, cười cười liền đi làm chuyện khác.

Mà người thứ hai Tưởng Chấn giáo huấn, chính là kẻ từng muốn mua Tưởng tiểu muội-Lương Phú Phát.
Lương Phú Phát này cùng Tưởng Chấn không quan hệ nhiều lắm, chỉ là...... Tưởng Chấn trong lúc vô ý biết được, sau khi bọn họ không mua được Tưởng tiểu muội, lại lừa gạt một tiểu cô nương khác trong thôn, còn nghĩ không tiêu tiền đã cưới được vợ, làm tiểu cô nương kia phải hắn gia làm trâu làm ngựa cho nhà đấy.

Tưởng Chấn cũng không tự mình đi giáo huấn, để thủ hạ đem Lương Phú Phát đánh một hồi, làm hắn cảm thụ một chút cảm giác bị người đánh, biết được thê tử ban đầu của hắn đã sớm đã trốn về nhà mẹ đẻ, cũng không định cùng hắn cùng nhau sinh hoạt nữa, còn giúp nữ nhân đó làm một tờ giấy hòa ly.

Loại nam nhân thích đánh nữ nhân này, không bằng khiến cho bọn họ cưới không cưới được ai nữa!

Tưởng Chấn từ kinh thành trở về ở thôn Hà Tây ở hai mươi ngày, mà lúc này, đã là tháng mười hai.
Không bao lâu là hết năm, hắn nếu không đem hàng hóa bán...... Đã có thể lưu lại ăn tết.

Mang theo Triệu Kim Ca cùng đội tàu, Tưởng Chấn rời huyện Hà Thành, đi phủ thành.

Gần tết, phủ thành trở nên cực kì náo nhiệt, bán đủ loại đồ vật, sau khi Tưởng Chấn liên hệ mấy thương nhân Trịnh Dật giới thiệu, dược liệu châu báu da lông linh tinh hắn mang đến lập tức bị tranh mua sạch sẽ.

Trịnh gia tuy ở huyện Hà Thành, nhưng trong phủ thành cũng có nhân mạch, Tưởng Chấn cầm thiệp Trịnh Dật đưa, tự nhiên cũng không bị làm khó dễ, chỉ là dỡ hàng kiểm kê rồi lấy bạc, cũng phải ở phủ thành trì hoãn mấy ngày.

Thấy thế, Tưởng Chấn liền tới lò gạch hỏi thăm.

Phụ cận phủ thành có vài lò gạch, mà lò gạch này, đều là thuộc hạ mấy gia đình giàu có ở phủ thành , người làm gạch bên trong cũng cùng những gia đình giàu có đó ký khế bán mình.
Tưởng Chấn hỏi thăm một phen, cuối cùng tìm tới một hộ nhà trong đó, phí chút công phu, từ trong tay người nhà kia mua được hai thợ làm gạch thủ công.

Hai người thợ này đều họ Trương, là cha con. người con trai đã 15-16 tuổi còn chưa thành thân, lão cha lại có thê tử, hơn nữa ngoài đại nhi tử đã có thể đi theo hắn ra ngoài làm gạch thì trong nhà còn có năm nhi nữ.

Tưởng Chấn mua đôi phụ tử này, mà thân nhân bọn họ, làm quà tặng kèm cũng đi theo.

Tưởng Chấn không nhịn được nghĩ, có phải người nhà này sinh quá nhiều nên gia đình giàu có kia mới có thể nguyện bán ý bọn họ cho hắn......

Tưởng Chấn nghĩ là như vậy, chỉ là rất nhanh liền hiểu cũng không phải nguyên nhân này......

Sở dĩ đối phụ tử này bị bán cũng không phải nhà họ hài tử nhiều, mà bởi vì tay nghề bọn họ làm gạch kỳ thật cũng không tốt.
"Ta học không lâu, thường thường làm ra gạch không tốt." Lão cha có chút xấu hổ mà nhìn Tưởng Chấn.

Muốn làm ra gạch tốt phải luyện tập thật lâu mới được, mà cố tình hắn với con hắn đều vừa bắt đầu tiếp xúc, không cách nào làm cho tốt.

Trước kia bọn họ làm gạch, làm ra thường không thể nào dùng......

Tưởng Chấn cũng biết đầu năm nay không mấy người nguyện ý đem kỹ thuật giao cho người khác, càng không thể dễ dàng đem kỹ thuật viên bán cho hắn, chuyện này cũng không ngoài ý muốn: "Vậy các ngươi có thể là ra gạch không?"

"Chỉ cần làm nhiều một chút, chắc chắn được" Trung niên nam nhân nói, "Ta hiện tại chính là thêm nước có chút không chính xác." Lò gạch của bọn họ có một sư phụ già kinh nghiệm phong phú, nhưng lão cũng không nguyện ý dạy hắn, hắn cũng cũng chỉ có thể mò mẫm.
Thêm nước? Tưởng Chấn trước kia đi qua lò ngói, đại khái biết gạch làm như thế nào, mà hắn không nghe nói làm gạch còn phải thêm nước.

"Ngươi tỉ mỉ nói ta nghe xem." Tưởng Chấn nói.

Nghe hỏi, người nọ liền thành thật nói. Tưởng Chấn nghe xong, đột nhiên phát hiện...... Ở cổ đại nghề làm gạch xây so hiện đại còn phức tạp hơn!

Còn có, hiện đại xây nhà dùng gạch đỏ, cổ đại lại cho rằng đấy là thứ phẩm......

Cổ đại dùng gạch xanh, sau khi nung cho thêm nước lạnh, mới làm cho gạch rắn chắc bền bỉ, xây nhà ngàn năm sau cũng sẽ không hư, mà gạch đỏ, là làm lạnh tự nhiên, dùng lâu dài so ra kém gạch xanh, đối với bùn đất làm gạch yêu cầu cũng cao hơn.

Cho nên đầu năm nay, gạch đỏ làm ra sẽ trở thành thứ phẩm vứt đi.

Đương nhiên, gạch đỏ bây giờ bởi vì khi nung gạch lò không dùng than đá, độ ấm không cao nên không giống gạch hiện đại đều màu, thường thường là xanh trộn hồng, không chỉ thế, còn dễ dàng đứt gãy, cho nên rốt cuộc so với gạch đỏ hiện đại cũng không quá giống nhau.
Chỉ là, gạch này cũng không phải không thể dùng.

"Các ngươi sau cùng ta trở về, liền bắt đầu làm gạch, gạch không tốt mấy lần đầu có thể lấy lót đường." Tưởng Chấn nói. Hai người này kỹ thuật chỉ là không đủ mà thôi, mà kỹ thuật thì có thể luyện từ từ.

Gia đình giàu có không muốn dùng thứ phẩm, hắn lại không ngại, chỉ là...... Nếu có xi măng thì tốt rồi.

Tưởng Chấn biết xi măng cũng là dùng bùn làm ra, thậm chí rất đơn giản, nhưng xi măng với gạch không giống nhau, cần phương pháp phối hợp, cho nên hắn đúng là không rõ lắm xi măng làm như thế nào.

Cũng may mặc dù không có xi măng, bây giờ cũng có rất nhiều thứ thay thế được.

Mua được người rồi, Tưởng Chấn không có việc gì nữa liền mang Triệu Kim Ca đi dạo phủ thành .

Trước kia Tưởng Chấn đã từng mang Triệu Kim Ca tới phủ thành, lúc ấy hai người cũng chưa tiền, hai người thứ gì cũng không mua, nhưng lần này thì khác.
Tưởng Chấn cùng Triệu Kim Ca đã đi qua kinh thành, có kiến thức đối với thành thị phồn hoa, nhưng so sánh với kinh thành, phủ thành này của bọn họ hoàn toàn không giống nhau, hơn nữa đồ vật ở đây có một số vô cùng tinh xảo, so kinh thành còn đẹp hơn.

Ví dụ như phấn mặt phấn hoa và trang sức, nơi này so với kinh thành một chút cũng không kém, giá cả còn tiện nghi.

Tưởng Chấn nhìn một vòng, liền cân nhắc phải mang chút về cho Triệu Lưu thị .

Triệu Kim Ca đi sau Tưởng Chấn, nhìn Tưởng Chấn chọn đồ vật, không tránh được cao hứng trong lòng, chỉ là không nghĩ tới Tưởng Chấn nhìn có chút kỳ quái.

"Vị đại gia đây, ngài xem vòng tay này thế nào? Rất thích hợp vị.....song nhi bên người ngài." Người trong cửa hàng trang sức nhìn Tưởng Chấn tới hỏi trang sức, liền lấy ra một cái vòng tay bạc thích hợp cho song nhi đeo.
"Ta không phải mua cho hắn, là cho ta nương." Tưởng Chấn nói, chưởng quầy liền lấy ra mấy món khác cho hắn xem.

Trang sức Tưởng Chấn mang về từ kinh thành phân lượng đều rất nặng, nhưng không xem là tinh xảo, khi đó hắn cũng chỉ cùng Triệu Kim Ca ở phụ cận đi dạo, hơn nữa...... Hắn cảm thấy kinh thành giá hàng quá mắc.

Những trang sức đó đem ra khoe khá tốt, bình thường mang thì không thích hợp, Tưởng Chấn tính chọn mấy thứ tinh xảo cho nàng.

Sau khi Tưởng Chấn xem mấy thứ tốt chưởng quầy đem ra, cuối cùng chọn một đôi vòng vàng khắc long phượng , lại mua một cây trâm nhỏ khảm bích ngọc.

Chọn xong, Tưởng Chấn bảo chưởng quầy đem trang sức gói lại.

"Đại gia, ngươi không chọn cho song nhi của ngươi thứ gì sao?" Chưởng quầy một bên gói đồ, một bên hỏi: "Song nhi hoài hài tử của ngươi, có thể mua cho hắn chút trang sức làm hắn cao hứng."
Nhìn Tưởng Chấn chọn nương vài dạng, lại không nhớ tới song nhi đi theo bên người, song nhi kia toàn thân một món trang sức cũng không có...... Chưởng quầy có điểm đồng tình với Triệu Kim Ca.

Song nhi này lớn lên xấu, tướng công liền không quan tâm y, thực sự có chút đáng thương.

Tưởng Chấn sửng sốt.

Hắn mua cho Triệu Lưu thị cái này cái kia là bởi vì người khác nói với hắn, mẹ vợ nhất định phải lấy lòng cho tốt, như vậy mỗi ngày mới có thể thoải mái.

Mà sau khi ở trên người Triệu Lưu thị thí nghiệm qua, hắn phát hiện đúng là như thế.

Mẹ vợ này, trước mắt đối với hắn tuyệt đối là vừa lòng đến không còn điểm gì để chê.

Có điều...... Hắn đúng là chỉ nghĩ mua trang sức cho Triệu Lưu thị, không chú ý tới Triệu Kim Ca...... Còn hắn thì mang cái đồng hồ còn ngại phiền toái, nói gì đến...
Bất quá, hình như cũng có người nói với hắn, bạn gái đồng thời cũng phải lấy lòng?

"Ta không thích mang trang sức." Triệu Kim Ca nói.

"Làm sao không thích trang sức? Đó là không thích mang, giữ bên người cũng tốt." Chưởng quầy lại nói.

"Chưởng quầy,  có nhẫn thích hợp với chúng ta không?" Tưởng Chấn đột nhiên hỏi.

"Có, vị đại gia này ngươi thích dạng thế nào?" Chưởng quầy hỏi.

"Ta nhìn xem." Tưởng Chấn nói.

Trang sức chủng loại rất ít, Tưởng Chấn nhìn tới nhìn lui, cuối cùng chọn hai chiếc mặt ngọc thạch giống nhau như đúc, xong rồi lại hỏi: "Trong tiệm có thợ thủ công không?"

"Có, thợ thủ công ở phía sau." Kia chưởng quầy nói, cửa hàng trang sức thường sẽ có vài thợ thủ công làm việc.

"Kim ca nhi, ngươi ở bên ngoài chờ ta một chút, ta đi rất nhanh sẽ trở lại." Tưởng Chấn nói với Triệu Kim Ca, sau đó đi theo chưởng quầy vào hậu viện.
Triệu Kim Ca nhìn đến Tưởng Chấn nhanh như vậy đã đi rồi, có chút mờ mịt, cũng có chút cao hứng.

Nhẫn kia, Tưởng Chấn muốn tặng cho y? Hai chiếc nhẫn giống nhau như đúc, y mang một cái Tưởng Chấn mang một cái sao?

Nói như vậy, thật sự khá tốt......

"Đại tẩu, nói không chừng lão đại sẽ bảo người ta làm trang sức riêng biệt cho ngươi đó." Tưởng Minh cũng đi theo, phụ trách bảo hộ Triệu Kim Ca, lúc này thò tới nói.

Triệu Kim Ca càng mong đợi.

Nhưng mà, Tưởng Chấn qua một hồi lâu quay trở ra, thần sắc lại như thường, thậm chí  hai chiếc nhẫn cầm trên tay cũng không biết bị hắn đem đi đâu.

"Đi thôi, chúng ta trở về." Sau khi Tưởng Chấn nói xong, coi như không có gì mà đi ra ngoài.

Triệu Kim Ca đi theo, đột nhiên có chút buồn bực.

Trên thuyền rất ẩm ướt, chổ có thể ở cũng khá nhỏ, còn luôn lắc lư, lần này tới phủ thành, Tưởng Chấn liền mang theo Triệu Kim Ca vào khách điếm nghỉ ngơi.
Hôm nay sau khi trở lại khách điếm, Tưởng Chấn đối với Triệu Kim Ca hết thảy đều bình thường, như cũ để Triệu Kim Ca ăn nhiều cá ít thịt, hoàn toàn chưa từng nhắc tới sự tình ở trong tiệm trang sức.

Bất quá, chờ hai người trở lại trong phòng, Tưởng Chấn lại đột nhiên nói: "Kim ca nhi, ta có lời cùng ngươi nói."

"Cái gì?" Triệu Kim Ca hỏi.

Tưởng Chấn lấy ra một cái nhẫn, quỳ một gối xuống đất......

Triệu Kim Ca "Bùm" một cái, lập tức quỳ xuống theo: "Ngươi...... Ngươi làm gì?" Tưởng Chấn sao đột nhiên quỳ với y? Này...... Này...... Triệu Kim Ca cảm thấy có chút sợ hãi.

Tưởng Chấn: "......" Nguyên bản không khí tốt đẹp, hoàn toàn bị phá hỏng!

Tưởng Chấn thở dài: "Kim ca nhi, ngươi đứng lên, ta không quỳ! Ngươi xem một chân ta không chạm đất này."

Triệu Kim Ca vẫn có chút bất an, Tưởng Chấn chỉ có thể đem Triệu Kim Ca đỡ lên, sau đó với nói Triệu Kim Ca: "Ngươi đứng yên cho ta, không được quỳ!"
Triệu Kim Ca xoắn xuýt như cũ, nhưng rốt cuộc không dám quỳ xuống thật.

Tưởng Chấn rốt cuộc muốn nói gì? Còn phải quỳ mới nói được?

Tưởng Chấn một lần nữa quỳ một gối xuống đất, nói với Triệu Kim Ca : "Kim ca nhi, ngươi nguyện ý gả cho ta không?"

Triệu Kim Ca có chút ngốc, ngay sau đó nói: "Nguyện ý."

"Ta yêu ngươi, chúng ta sẽ cả đời ở bên nhau." Tưởng Chấn hôn tay Triệu Kim Ca, sau đó đem nhẫn trên tay mang lên cho y.

Tiếp theo, hắn đứng lên, đem một cái khác nhẫn đưa cho Triệu Kim Ca: "Kim ca nhi, mang lên cho ta đi."

Triệu Kim Ca gật gật đầu, học Tưởng Chấn đem nhẫn trên tay đeo vào cho hắn.

Tưởng Chấn lại hôn Triệu Kim Ca một cái, tâm tình cực kỳ tốt.

Hắn đột nhiên phát hiện, hắn vậy mà không có mua nhẫn, cũng không có cầu hôn...... Hôm nay sau khi mua hai chiếc nhẫn kia, hắn liền đi tìm thợ thủ công khắc chữ lên, trong đó một chiếc mặt trên khắc một chữ "Kim", một chiếc khác khắc một chữ "Chấn", lúc này, hắn đem nhẫn khắc "Chấn" để Triệu Kim Ca mang lên, còn trên tay thì mang nhẫn có khắc "Kim" .
Cầu hôn thành công, Tưởng Chấn đang muốn ngọt ngào một chút, Triệu Kim Ca đột nhiên hỏi: "Tưởng Chấn, ngươi muốn hài tử cùng họ với ngươi sao? Cái này cha mẹ đã ngầm nói cùng ta rồi." Tưởng Chấn hỏi y có nguyện ý gả cho hắn hay không , còn quỳ xuống, là bởi vì muốn hài tử cùng họ với hắn sao?

Triệu Phú Quý cùng Triệu Lưu thị kỳ thật cũng không phải đặc biệt để ý cái này, nguyện ý đem y gả cho Tưởng Chấn.

Tưởng Chấn: "......"

Tưởng Chấn muốn bỏ ra chút công phu giải thích là hắn không có ý tứ này, sau đó bất đắc dĩ nhìn Triệu Kim Ca, đột nhiên phát hiện lần này cầu hôn rất thất bại, thật ngu.

Hắn thật là đầu nóng nên ngớ ngẩn...... Triệu Kim Ca đã gả cho hắn, còn xoắn xuýt chuyện này làm gì?

Có rảnh còn không bằng đốt thêm mấy chậu than, sau đó đem Triệu Kim Ca lại ăn một lần.
Nói làm liền làm, Tưởng Chấn lập tức đem Triệu Kim Ca nuốt vào bụng.

Lần này, so với Triệu Kim Ca thì hắn đã ngủ trước mất rồi.

Triệu Kim Ca thật sự ngủ không được, y...... Hiện tại đặc biệt đặc biệt cao hứng.

Tuy rằng Tưởng Chấn ngay từ đầu dọa y giật nảy mình, nhưng sau đó hắn lại giải thích qua, y lập tức cảm thấy vui vẻ.

Trong bóng tối, hắn đem nhẫn gỡ ra, sau đó sờ sờ mặt trái nhẫn, quả nhiên sờ được nét chữ.

Đó là "Chấn", trong tên của Tưởng Chấn.

Tưởng Chấn với y mang nhẫn giống nhau, còn khắc tên của đối phương......

Triệu Kim Ca vội vàng đem nhẫn đeo trở về, luyến tiếc lại gỡ ra.

Đồng thời, hắn cũng có chút nghi hoặc...... Tưởng Chấn nói "Ái" y, "Ái" này là có ý tứ gì?

Tác giả có lời muốn nói: Tiêu đề sai sai, ta đi sửa sửa......

Nói đến quê quán thì quê của tôi chính là tơ lụa chi hương, tuy rằng mẹ tôi không nuôi tằm, nhưng khi tôi còn nhỏ, bà ngoại mỗi năm đều nuôi rất nhiều, sau đó áo bông cái chăn trên người hồi nhỏ tất cả đều là tơ tằm, vẫn luôn không cảm thấy thứ này đáng giá.
Lớn lên mới phát hiện, trời ạ tơ tằm lại quý như vậy!

Bất quá hiện tại nhà chịu dưỡng tằm so với trước kia giảm rất nhiều, vì thế tơ tằm bản địa giá cả càng ngày càng quý →→

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK