• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Thẩm Hi tìm gặp Phong Lãng để hỏi hắn khi nào bọn họ sẽ rời khỏi đây, Phong Lãng đang đứng ở một bãi đất trống để luyện tập, hắn chỉ mặc một chiếc quần còn phần trên thì lộ ra hết, cơ thể dã thấm đầy mồ hôi, làn da ngăm khiến cho Phong Lãng trở nên nam tính hơn, Thẩm Hi đi đến nhìn thấy cảnh tượng quyến rũ trước mắt, liền nuốt nước bọt liên tục sự thèm thuồng dâng lên cô cảm thán nói.

“ Sống đến từ này năm đây chắc có lẽ là mĩ cảnh đẹp nhất mà mình từng thấy.


Phong Lãng dừng lại động tác của mình rồi quay sang nói với Thẩm Hi.

“ Nhìn đủ chưa.


Thẩm Hi mới hoàn hồn lại cô đưa tay lau mép môi của mình một chút nữa thôi là nước dãi chảy ra khóe miệng, Thẩm Hi mỉm cười xã giao nói.

“ Khi nào chúng ta mới đi khỏi đây vậy ?”
Phong Lãng đi đến chỗ bóng mát ngồi rồi lấy khăn lau cơ thể đầy mồ hôi, hắn khan giọng nói.

“ Chưa được bây giờ đưa cô đi sẽ bị nghi ngờ, bọn họ mà biết sự thật của chúng ta thì cô sẽ bị giết rồi ném xác vào rừng cho thú dữ ăn.



Thẩm Hi nghe Phong Lãng nói liền run rẩy cô lấp bấp nói.

“ Anh đang nói dối có đúng không tôi không tin đâu.


Phong Lãng cười gian xảo rồi nói.

“ Cô thử đi vào trong rừng đi có rất nhiều xương người ở đó.


Thẩm Hi lắc đầu nói.

“ Không cần đâu, nhưng tôi sợ phải ở đây quá rồi, không có nổi một cái áo lót để thay, nhà vệ sinh thì bất tiện còn nữa phải ngủ cùng nhà với anh tôi thấy không an toàn chút nào.


Phong Lãng liếc nhìn Thẩm Hi nói.

“ Cô kén chọn vừa thôi, những gì cô chê bai thì những người sống ở đây sẽ chết hết khi không có đầy đủ tiện nghi như cô yêu cầu rồi, còn nữa ngủ cùng nhà với tôi thì sao tôi chẳng có hứng thú với người không có gì để ngắm như cô.


Thẩm Hi như bị tổn thương tại sao Phong Lãng lại có thể nói cô như thế chứ, Thẩm Hi tức giận đi đến túm tóc của Phong Lãng nghiến răng nói.

“ Vậy mà bảo là chẳng nhìn thấy gì, bây giờ còn chê bai tôi, anh được lắm hôm nay tôi sẽ cho anh biết tay.


Phong Lãng nhăn mặt vì bị Thẩm Hi nắm tóc, hắc bực dọc nói.

“ Đúng là đồ hung hăng, chỉ mới nói có một tí đã manh động đánh người rồi, buông tôi ra nếu không chiều nay tôi sẽ cho cô nhịn đói không nấu cơm cho cô ăn đâu.


Thẩm Hi vẫn nhất quyết sống chết với Phong Lãng, hắn mệt mỏi đưa tay quật ngã Thẩm Hi xuống đất rồi nằm đè lên người cô.

“ Có thôi không hả, cô đã bao nhiêu tuổi rồi mà hay hơn thua thế hả.



Thẩm Hi cắn vào mu bàn tay của Phong Lãng tức giận nói.

“ Đồ xấu xa sau anh cứ tìm cách hạ bệ tôi hoài thế, uống công tôi đã giúp anh.


Phong Lãng nghe được tiếng bước chân nên đã bịt miệng của Thẩm Hi lại.

“ Đừng nói lớn có người đang đến.


Hai người chạm mặt nhau với cự ly gần, đôi má của Thẩm Hi bỗng ửng đỏ, cô thấy Phong Lãng càng đẹp trai khi ở gần hắn như thế.

Nguyên hoa nhìn thấy Phong Lãng và Thẩm Hi trong tư thế vô cùng thân mật thì tức giận bỏ đi.

Cô ta bực tức đánh cô người hầu thân cận của mình khi cô ấy lỡ làm vỡ một tách trà, Nguyên Hoa giận cá chém thớt đánh cô hầu đến đau đớn, miệng còn không ngừng mắc chửi.

“ Đồ vô dụng.


Thất Hoàng nhìn thấy vợ ba của mình đang tức giận thì đi đến hỏi.

“ Ai đã làm cho em giận thế hả ?”

Nguyên Hoa nhìn thấy Thất Hoàng thì dừng lại hành động của mình rồi đi đến làm nũng với ông ta.

“ Em cảm thấy khó chịu trong người cô ta cứ làm cho em cảm thấy khó chịu nên em mới dạy dỗ cô ta một chút.


Nguyên Hoa đưa Thất Hoàng đi vào phòng của mình cô ta nũng nịu nói.

“ Tại sao anh để Phong đưa người phụ nữ lạ đó về đây vậy.


Thất Hoàng không nghĩ ngợi gì nhiều.

“ Đó là bạn gái của Phong anh không muốn ngăn cảng cứ để cậu ấy tự do dù sao cũng chỉ là một người phụ nữ, em có ý kiến gì sao?”
Nguyên Hoa liền lo sợ, cô ta sợ Thất Hoàng sẽ nghi ngờ mình đã đem lòng yêu Phong Lãng.

“ Không em chỉ hơi thắc mắc thôi nếu anh đã nói như thế thì em cũng không có ý kiến gì.

”.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK