• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Án mạng đã kết thúc nhưng trò chơi vẫn phải tiếp tục. Đúng bảy giờ tối, mọi người tập trung đông đủ tại phòng khách.

"Còn một phút nữa là đến giờ giao hàng." Hoàng Lộ nhìn đồng hồ lẩm bẩm.

Mưa bên ngoài vẫn chưa tạnh, gió thổi từng đợt, Hoàng Lộ không hiểu sao có chút lo lắng. Cô mở điện thoại kiểm tra lại đơn đặt hàng của mình.

Theo kết quả thảo luận ngày hôm qua, cô đã chọn mua một chiếc túi da bình thường thuộc mặt hàng an toàn nhóm hai. So với những món đồ loại một loại ba hào nhoáng, bề ngoài của chiếc túi rất giản dị, toàn thân tỏa ra năng lượng sống dở chết dở của một đợt giảm giá đầy nước mắt.

Giới thiệu: Một chiếc túi da có thể đựng đồ.

Ba mươi giây trước khi đồng hồ điểm tám giờ, vách ngăn chặn giữa lối ra tự dịch chuyển mà không cần đến gió. Với một tiếng xé rách chói tai, kiện hàng đầu tiên được "phun" ra từ khe hở.

Sau khi ném món hàng xuống, bàn tay quỷ có vẻ vô cùng nóng vội muốn thu về.

Người khởi xướng Lâm Hòe:...

Mọi người nhìn nhau, không ai bước lên xác nhận quyền sở hữu món hàng.

Theo sau lần lượt là món thứ hai, thứ ba... Sau khi "phun" xong kiện hàng thứ mười một, cánh cửa đỏ như máu im lặng đóng lại, vách ngăn màu trắng lại bật ra che kín lối vào.

Trong bầu không khí cực kỳ tĩnh lặng này, Lâm Hòe là người đầu tiên bước tới. Y duỗi hai ngón tay lấy ra chiếc áo phông bên trong túi nhựa màu đen rồi lẩm bẩm gì đó.

"Bùm."

Nghe xong âm thanh này, chiếc túi vốn còn đang vặn vẹo như cảm nhận được nguy hiểm, lập tức ngoan ngoãn nằm bất động.

Nụ cười của Lâm Hòe càng chân thành hơn, y ngồi xổm xuống, quay đầu nhìn về phía sau: "Mọi người không tới lấy hàng à?"

Đám đông lúc này mới tỉnh mộng xông tới, lần lượt nhận hàng theo danh sách. Xé bỏ chiếc túi niêm phong, đủ loại mặt hàng thiết yếu bày la liệt trên mặt đất. Hoàng Lộ dựa theo danh sách mua sắm được mọi người đưa cho trước đó kiểm tra từng món đồ một, sau một lúc lâu nói: "Đúng hết rồi."

Mọi người thở phào nhẹ nhõm. Mặc dù khăn mặt và búp bê chất đống trên sàn không có gì bất thường, nhưng vẫn chẳng ai muốn sử dụng chúng. Hoàng Lộ thấy mọi người có vẻ mệt mỏi liền nói: "Vậy tiếp theo chúng ta..."

"Zz --zzzz --"

Ti vi trong phòng khách chợt nhấp nháy lên những bông tuyết. Giọng nói khàn khàn già nua lần thứ hai vang vọng: "Hiện tại là 8 giờ tối thuộc múi giờ Bắc Kinh, khà khà khà, chúc mừng tất cả người chơi đã sống sót trong ngày đầu tiên..."

"Để ta đếm xem nào? Một, hai, ba... Mười người. Xem ra tất cả đều rất ngoan, không vi phạm luật chơi... Lão già này vui lắm..."

"Còn ba ngày nữa, vui lòng tuân thủ quy tắc mua sắm, hoàn thành trò chơi... Đương nhiên, cho dù thất bại, các ngươi vẫn có thể "rời đi", nhưng là "rời đi" dưới dạng thịt vụn. Nhân tiện nhắc tới, thịt vụn là loại chất thải ướt đó."

"Tiếp theo, mong các vị tiếp tục mua hàng, hoặc chỉ định được quỷ trà trộn càng sớm càng tốt. Tái bút: buổi tối nhớ mang đồ đã mua về phòng, nếu không sẽ xảy ra chuyện khó lường đó nha." Ti vi nhấp nháy vài phát tỏ vẻ dễ thương, "Mà người bạn trước đó của các ngươi, hiện tại đã là loại rác ướt rồi... Để ta xem con bé trôi đến đâu rồi nào? Ô...

Nếu trên đời có loại người chuyên reo rắc bất hạnh thì lão già này chắc chắn đứng nhất. Trước khi sắc mặt mọi người càng tái nhợt hơn, Sở Thiên nhún vai, cầm theo cờ lê tiến lại gần chiếc ti vi vẫn còn đang lải nhải.

Ngay giây tiếp theo, màn hình lập tức tối đen như thể bị dọa sợ.

Sở Thiên gõ vài phát lên ti vi, không nhận được phản hồi liền có chút tiếc nuối: "Ta còn muốn hỏi thêm vài vấn đề."

Mọi người đã sớm quen với hành động kinh hồn của hắn nên đều chọn cách im lặng.

Lâm Hòe nhìn chằm chằm ti vi, bày ra vẻ mặt đăm chiêu.

"Vậy hôm nay dừng ở đây thôi." Hoàng Lộ lúc này cũng có chút đau đầu. Cô quyết định cầm chiếc túi da lên tầng.

Về phần túi bọc hàng và hóa đơn, cô tùy tiện ném chúng lên bàn trà.

Ngày đầu tiên trôi qua, ngoại trừ nhận được gợi ý "quy tắc không thể vi phạm" và một mạng người thì không còn tiến triển gì nữa. Thảo luận đến mười một giờ, mọi người quyết định nghỉ ngơi dưỡng sức chờ đến lượt mua sắm ngày mai.

"Ngày mai mình nhất định phải giành được món đắt nhất..." Trước khi rời đi, Lâm Hòe nghe thấy HKT thì thầm với điện thoại.

Sau khi vào phòng, Lâm Hòe và Sở Thiên vừa nằm liền ngủ. Diệp Hiến đặt chiếc quạt nhỏ mới mua sang một bên, cũng chuẩn bị chìm vào giấc ngủ.

Cậu vừa nhắm mắt đã bị người bên cạnh vỗ nhẹ vào trán.

"?"

"Không có gì, chỉ là muốn nhắc nhở cậu một chút." Lâm Hòe nằm bên cạnh nhìn cậu, đôi mắt anh đào xinh đẹp mang theo ý cười, "Tối nay đừng đụng vào chiếc áo phông tôi treo trong tủ."

Diệp Hiến bị nhìn chằm chằm chẳng hiểu đầu đuôi: "Ồ... Tại sao?"

"Chả vì sao cả, sợ cậu bị nó đập nát."

Diệp Hiến xoay người, Sở Thiên bên kia đã ôm gối ngủ ngon lành.

... Không hiểu vì sao, cậu chợt cảm thấy người này có chút thừa thãi...

Đêm khuya.

"Soạt, soạt, soạt..."

Tiếng vải ma sát rất khẽ đánh thức Trương Lộ khỏi cơn mơ.

Cô xưa nay vẫn luôn ngủ rất nông, là người thuộc tầng lớp 996 điển hình. Ngoài việc mất đi mái tóc bồng bềnh vốn có, cô cũng quên luôn cảm giác có được một giấc ngủ ngon là như thế nào. Dầu gội có thể cứu tóc, nhưng giấc ngủ thì chẳng thế cứu được. Sau khi vào trò chơi, cốt truyện đổi trắng thay đen lại càng làm cô tăng thêm cảnh giác.

Từ đây có thể thấy, chỉ cần trả giá, nhất định sẽ có phần thưởng, ngoài tiếng hát của Vương Chiêu Quân, còn có nhiều trường hợp khác chứng minh cho điều này.

Hoàng Lộ hé mắt. Căn phòng vẫn mờ tối, cơn gió thổi tung rèm cửa để lộ ánh trăng chiếu rọi.

Đây đáng lẽ là một đêm đẹp trời, chỉ là cô chợt nhớ ra cửa sổ trước đó đã được đóng kín.

Lông tơ nháy mắt dựng đứng. Đồng thời, cô nghe thấy tiếng mạch đập cùng với âm thanh thở hổn hển.

Tại nơi khuất tầm mắt, chiếc túi da mà cô đã mua trước đó đang bò dọc theo chân giường như muốn leo lên.

"Hộc... Hộc... Hộc..."

Bề mặt da màu nâu giờ đây đã chuyển sang màu hồng thịt, cùng với âm thanh kì lạ, những đường gân xanh trên túi nổi lên. Chiếc túi với khóa kéo như hàm răng nanh sắc nhọn đang di chuyển dưới chân cô.

Dường như không hài lòng với cân nặng của bản thân, nó "nghĩ nghĩ" một lúc rồi lộn từ trong ra ngoài. Bề mặt giống như da người không có ngũ quan chuẩn xác tiến về phía Hoàng Lộ.

Hoàng Lộ cứng người, vì chẳng thể trốn được nữa nên cô đành nhắm mắt.

Trong trò chơi có không ít trường hợp trốn thoát bằng cách giả chết. Cô không ngừng cầu nguyện cho chiếc túi rời đi, mồ hôi lạnh túa ra thấm đẫm ga giường.

Đi nhanh đi, đi nhanh đi, đi nhanh đi... Cô thầm niệm trong lòng. Bất chợt, cô nhớ tới phần mô tả kia.

"Túi da thật, sức chứa lớn."

Sức chứa lớn... Lẽ nào có thể chứa cả một người?

Hay chiếc túi này vốn được dùng để chứa người?

Trong lòng suy nghĩ miên man, Hoàng Lộ có thể cảm nhận được chiếc túi da đang đứng sát bên cạnh, dùng "bàn tay" trắng mịn đặt lên người cô. Da người không có nhịp tim, không có nhiệt độ, nhưng cô vẫn có cảm giác "người" kia đang quay đầu đánh giá mình.

Cô buộc phải thể hiện khí chất anh hùng bất chấp giông bão bằng cách thầm đếm những con số trong lòng.

"Một, hai, ba..."

Đếm tới năm trăm, "da người" dường như từ bỏ việc quan sát cô, âm thanh loạt soạt lại vang lên. Nó bò dọc theo giường về phía cửa sổ.

Cô lại đợi thêm một nghìn giây nữa, thời gian trôi thật chậm, chậm đến nỗi cô đếm được hàng chục lần số chín trăm chín mươi chín. Sau khi đếm chín trăm chín mươi chín lần cuối, cô âm thầm mở mắt.

Căn phòng lại mù mịt. Quỷ da người đã biến mất, cảm giác thoát chết khiến cô thở phào nhẹ nhõm.

Quả thực là một cơn ác mộng... Nhưng mà, chẳng phải mọi người đã thống nhất mua mặt hàng an toàn rồi sao?

Mang theo nghi hoặc, Hoàng Lộ kiệt sức cử động ngón tay.

Nhưng vào đúng lúc này, một giọt chất lỏng từ trên trần nhà rơi xuống phát ra một tiếng "bộp".

Hoàng Lộ chậm chạp ngẩng đầu, nhìn thấy túi da người đang treo trên đèn chùm vô cảm nhìn chằm chằm vào cô.

Cô hét lên, dùng sức lay mạnh Nghê Hiểu đang nằm bên cạnh. Người kia vẫn ngủ say như chết, không tài nào đánh thức được.

Nỗi sợ hãi dần lan tràn. Hoàng Lộ từ trên giường loạng choạng bước xuống, da người bò dọc theo trần nhà bám theo cô như thể có linh hồn riêng.

Có lẽ vì hoảng sợ mà tay nắm cửa vốn có thể mở một cách dễ dàng giờ đây lại như nặng ngàn cân. Trước khi da người kịp bao phủ khuôn mặt cô, Hoàng Lộ cuối cùng cũng thành công đẩy cửa ra.

Biệt thự vô cùng yên ắng. Có lẽ sẽ có người chú ý đến động tĩnh, nhưng hiển nhiên chẳng ai muốn mạo hiểm ra ngoài để bị giết cả.

Hoặc có thể "cuộc săn lùng" này đã cách ly nhận thức của mọi người.

Đây là thủ thuật thông thường của trò chơi, đòn tấn công sẽ chỉ nhắm vào một người. Cô cũng đã từng trải qua điều này, tỉnh lại từ giấc ngủ say phát hiện người bạn còn nằm cạnh mình tối hôm trước đã bị quỷ hút hết sinh khí.

Chỉ là không ngờ lần này lại đến lượt cô.

Hoàng Lộ hoảng sợ chạy dọc hành lang, chẳng cần biết nơi này vào ban đêm nguy hiểm đến mức nào, giờ đây cô chỉ muốn làm mọi cách để trốn thoát.

Đi qua phòng cô là đến phòng của Lâm Hòe Sở Thiên và những người khác, tiếp nữa là hành lang. Vừa nhìn thấy cầu thang, Hoàng Lộ trượt chân té ngã.

"A--!"

Còn chưa kịp phản ứng hay than thở về định luật Murphy thì "cái túi" đã tấn công cô, ăn nát bắp chân của cô.

Cơn đau dữ dội ập đến, ngay lúc cô gần như tuyệt vọng, cánh cửa đối diện đột ngột mở ra.

Chàng trai tóc đen mắt đen mặc đồ ngủ ngáp dài nhìn xuống.

"Lâm Hòe!!"

Cô không có thời gian suy nghĩ tại sao Lâm Hòe vẫn còn thức, chỉ có thể liều mạng cầu cứu y.

Lâm Hòe, người được phó thác mọi hy vọng, dừng lại một chút rồi nhìn về phía con quỷ tham lam.

Sau đó đóng cửa lại.

Hoàng Lộ:...

Cô tuyệt vọng nhắm mắt. Khi cô chuẩn bị đối mặt với cái chết, cánh cửa lại một lần nữa mở ra.

Chàng trai mặc áo phông cầm bộ đồ ngủ màu đen đánh vào bắp chân cô, da người sau khi chạm vào liền cuộn tròn lại như quả bóng phát ra tiếng kêu thảm thiết.

Cô chưa từng nghe qua âm thanh nào chói tai như vậy, như thể tất cả sinh mệnh đã bị lấy đi. Da người nhanh chóng bị mất nước, chuyển sang màu đen, cháy thành than, cuối cùng khô quắt lại.

... Rồi ngã gục sang một bên.

Hoàng Lộ thở hổn hển, hai mắt đỏ ngầu. Chàng trai tóc đen ngồi xuống, duỗi ngón tay mảnh khảnh nhặt tấm da người lên, sau đó tách vật thể đen xì như than ra ngoài.

"Không sao nữa rồi." Nói xong, y giơ tới trước mặt Hoàng Lộ, "Không tin chị nhìn xem..."

Hoàng Lộ trợn mắt hôn mê bất tỉnh.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK