Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Edit: J.Cent

Beta: Girl_sms

Những lời này khi Bạch Lâm vừa nói xong, không khí trong phòng tắm trở nên lạnh lẽo mà xấu hổ, cho dù thấy không nhìn được Trì Thanh, Bạch Lâm cũng cảm thấy được quanh người nàng tản ra áp suất thật thấp. Tay đặt ở sau lưng nàng không còn ôn nhu như lúc đầu nữa, mà lực càng ngày càng tăng lên.

Trên lưng Bạch Lâm có rất nhiều sẹo, tuy rằng đã phục hồi, nhưng da thịt mới dù sao so với trước kia cũng yếu ớt rất nhiều. Móng tay Trì Thanh cắm thật mạnh vào, cái cảm giác da thịt bị đâm thủng khiến Bạch Lâm khó chịu nhíu mày, nhưng vẫn không có ý tứ phản kháng, như trước để Trì Thanh làm ra những hành vi không hề có lí do nhưng vẫn gây ra thương tổn.

Những vết thương ở phía sau lưng rất nhanh một lần nữa bị máu tươi nhiễm đỏ một mảnh, không những là vết thương mới, mà còn có do Trì Thanh vừa rồi cố ý tàn phá da thịt tạo thành. Cái loại đau đớn này không giống như vữa nãy khắc cốt ghi tâm, mà như bị một con kiến cắn ở trên làn da, đau ngứa lại chỉ có thể bất lực chịu đựng.

Bạch Lâm rũ đầu cuối xuống, bàn tay nắm ở hai bên bồn tắm dần tăng thêm lực đạo, chẳng sợ cơ thể của nàng chẳng còn nhiều khí lực, vẫn như cũ không hy vọng một mặt yếu đuối khác của bản thân Trì Thanh sẽ nhìn thấy. Nàng vẫn biết, loại người Trì Thanh ghét nhất chính là những kẻ yếu đuối vô năng. Cho nên, chẳng sợ đã muốn đau rát, nàng cũng muốn phải chống đỡ thân thể này, gánh vác hết thảy mọi việc của Trì Thanh cho nàng.

Mu bàn tay trắng nõn mu nổi lên gân xanh, giọt mồ hôi theo đầu ngón tay Bạch Lâm chảy xuống, rơi xuống trên mặt đất phòng tắm, cuối cùng hòa vào màu trắng của gạch men sứ, biến mất không thấy. Không ai biết được là trên người nàng lưu lại những giọt nước này, hay là do quá mức đau đớn mà chảy ra mồ hôi.

Đang lúc thoảng thần, thân thể bị đối phương mạnh mẽ chuyển lại, áp vào trên tường. Mặt tường lạnh lẽo cùng miệng vết thương tiếp xúc, đầu tiên là khó chịu bởi vết thương nóng bỏng lại chạm phải lạnh buốt. Ngay sau đó là từng đợt nóng rát đau đớn. Bạch Lâm ngẩng đầu nhìn vẻ mặt không biểu tình của Trì Thanh, nhìn hồi lâu cũng không thu hồi tầm mắt.

Hiện tại Trì Thanh, che ánh sáng mà đứng lên, trên đỉnh đầu ánh sáng màu trắng chiếu lên mái tóc đen mềm mại, lại đem mặt của nàng ẩn vào trong bóng đêm. Cùng Trì Thanh có huyết mạch tương liên, Bạch Lâm hiểu rất rõ, người này càng tức giận, biểu tình lại càng lạnh nhạt.

Trì Thanh là một người lãnh đạm nhưng lại rất kiêu ngạo, nàng vừa rồi vì mình tắm rửa, chủ động hỏi trên người mình vết sẹo vì sao lại có, đã là chuyện thực không dễ dàng. Nàng là muốn nhích lại gần chính mình, hiểu biết chính mình, hơn nữa.

Nhưng mà, Trì Thanh nỗ lực làm hết thảy, lại bị chính mình phá bỏ. Bạch Lâm biết, chính mình thật sự chọc giận Trì Thanh, nếu không, đối phương cũng sẽ không để lộ ra biểu tình băng hàn đến như vậy, hai tay cũng sẽ không vì dùng sức quá độ mà run rẩy.

“Bạch Lâm, ngươi có phải cảm thấy ta đối với ngươi quá nhân từ quá yếu đuối? Ngươi thật sự nghĩ, ta không dám đem ngươi giết chết sao?”

Lời nói trầm trầm từ đỉnh đầu bay đến, nghe lời nói có vẻ cực lực khắc chế phẫn nộ, Bạch Lâm cũng không sợ hãi, mà là quay mặt cùng nàng đối diện.

Kỳ thật, nhìn Trì Thanh bị chính mình làm cho tức giận đến như vậy, nàng cũng rất khó chịu. Nếu có thể, Bạch Lâm nguyện ý hết thảy mọi việc đều làm theo ý người này, thỏa mãn mọi yêu cầu của nàng. Chính là, nàng cũng biết, như vậy căn bản cũng sẽ không thể cho Trì Thanh hạnh phúc, chỉ có giúp nàng diệt trừ đi nam nhân kia, nàng mới có thể vui vẻ.

Cho nên, chỉ cần là đạt tới mục tiêu đó, mình có thể làm mọi chuyện. Chẳng sợ, những điều đó đối với Trì Thanh tạo thành thương tổn không cần thiết.

“Ta chưa bao giờ nghĩ như vậy, ta tắm xong rồi, đi trước.”

Ngắn gọn trả lời, ngữ khí tràn đầy khinh thường. Bạch Lâm đẩy tay Trì thanh đặt ở trên vai mình ra, cầm lấy khăn tắm bên cạnh bồn tắm lớn đắp ở trên người, liền đi ra ngoài. Nàng biết, thái độ như vậy, có lẽ sẽ làm Trì Thanh hoàn toàn bạo phát.

“Tốt, thật sự tốt lắm. Bạch Lâm, xem ra ngươi rời đi năm năm này, thật sự học được không ít. Chính là, ngươi đã quên, đối với địch nhân, ta cho tới bây giờ sẽ không bao giờ nương tay.”

Thân thể bỗng nhiên bị Trì Thanh từ phía sau bắt lấy, hành động bất ngờ này khiến Bạch Lâm trong lòng cả kinh. Chính là, không đợi nàng lấy lại tinh thần, cánh tay đã muốn bị kéo ra phía sau lưng.

Vết phỏng trên vai bời lần kéo lại này lần thứ hai vỡ ra, máu tươi xuyên qua thuốc mỡ chậm rãi tràn ra, theo bả vai từ từ chảy xuống, tạo thành một vệt nhỏ dài tơ máu. Cánh tay yếu ớt căn bản không thể chịu nổi, Bạch Lâm bản năng muốn đứng dậy, lại bị Trì Thanh nhìn thấu, đè lại bả vai của nàng, ném vào bốn tắm lớn.

Bạch Lâm thân thể từ nhỏ đã không tốt, khí lực cũng không lớn. Hơn nữa một ngày cũng không ăn cơm, một lần rồi một lần bị gây sức ép như vậy. Lúc này, nàng ngay cả đứng cũng đều thực khó khăn, huống chi là cùng với Trì Thanh so khí lực? Thân thể mất đi cân bằng một lần nữa ngã vào bồn tắm, thương tích đầy mình cơ hồ bị một cái ngã này toàn bộ đều bị tung tóe vỡ ra.

Xương cốt phần eo cùng bồn tắm cứng rắn đụng vào nhau, phát ra âm thanh. Bạch Lâm cắn chặt môi dưới, đè phòng vì quá đau mà thở ra tiếng. Nàng chống đỡ đôi tay run rẩy từ bồn tắm lớn đứng lên, nhưng mà, không đợi nàng làm động tác này, đầu đã bị Trì Thanh ấn mạnh xuống dưới.

Đại não đụng vào bồn tắm lớn, đau đớn làm cho ánh mắt của Bạch Lâm trở nên thanh tỉnh rất nhiều. Nhưng mà nước lại theo bốn phương tám hướng tràn vào khiến cho hô hấp của nàng càng lúc càng khó khăn. Nàng giãy dụa muốn ngẩng đầu lên, nhưng vừa mới đem thân mình khởi động một chút, lại bị Trì Thanh đè xuống nước. Cảm giác chợp cao chợp thấp này làm cho tầm mắt của nàng thành một mảnh tối đen, cảm giác hít thở không được khiến phổi của nàng như vỡ mất.

Từ trên cao nhìn xuống Bạch Lâm thống khổ giãy dụa, Trì Thanh nhíu mày, dùng tay trái đỡ lấy tay phải của mình, để ngừa bị đối phương thoát ra. Kỳ thật, lấy sức lực của nàng, Bạch Lâm muốn giãy là việc không có khả năng. Trì Thanh sợ chính mình sẽ dao động, sẽ đem Bạch Lâm buông ra.

Từ khi nào thì bắt đầu, lòng trở nên càng ngày càng mềm? Có lẽ là lúc Bạch Lâm té gãy chân, có lẽ là lúc nàng ở trong mộng kêu chính mình là Mẹ, hay hoặc là lúc con mắt trái của nàng bị đánh đến mù, lại vẫn như cũ vô thanh vô tức, không la không phá.

Làm một người mẹ, chính mình thực sự thiếu Bạch Lâm nhiều lắm. Trì Thanh thường xuyên suy nghĩ, mình rốt cuộc là một người như thế nào, mới có thể nhẫn tâm đem con gái ruột đối xử như thế. Chính là, mỗi khi nhìn thấy nàng cùng với mình khuôn mặt giống nhau như vậy, Trì Thanh sẽ luôn nghĩ đến những năm đó phải chịu mọi sự khuất nhục, còn mất đi cả gia đình.

Cái tên nam nhân kia, dùng mọi thủ đoạn hèn hạ, tàn nhẫn giết đi cha mẹ cùng với em của mình, hủy đi mọi thứ của chính mình. Lúc đó, Trì Hi chỉ là một đứa nhỏ bảy tuổi mà thôi, lại chết trước mặt mình.

Đó rõ ràng là một con người sống, không phải là con chuột bạch, lại càng không phải một khối thi thể không có cảm giác. Nghĩ đến Trì Hi tuổi nhỏ như vậy phải chịu cái loại này đau đớn, cái loại sợ hãi, cái loại bị dày vò từng chút đi đến tử vong! Trì Thanh hận, thật sự hận. Nàng hận Bạch Quân tàn nhẫn, hận hắn không giữ lời nói, càng hận chính mình vô năng, chính mình đối với Bạch Lâm mềm lòng!

Nghĩ đến mọi chuyện qua lại, hốc mặt Trì Thanh nổi lên màu đỏ tươi, Nàng gắt gao đè đầu Bạch Lâm, không cho có cơ hội nào có thể trồi lên mặt nước. Nhìn nước trong bồn tắm từ trong suốt dần dần bị máu trên người đối phương chảy ra nhuộm thành màu đỏ, xem nàng thân thể tiêm gầy chậm rãi ngừng giãy dụa, lúc này Trì Thanh mới thả lỏng lực đạo.

Giờ khắc này, Bạch Lâm nổi trên mặt nước, cố sức thở hổn hển. Con ngươi màu đen của nàng cũng không còn thuần túy, mà bị một tầng chất lỏng mông lung cùng tơ máu che đậy. Xem nàng bộ dáng suy yếu như thế, Trì Thanh chỉ cảm thấy trong lòng đau xót, khổ sở long trời lở đất giống như hồng thủy kéo tới.

Có lẽ, rất nhiều người sẽ nói nàng táng tận lương tâm, sẽ chỉ trích mọi việc nàng đã làm đối với Bạch Lâm. Trì Thanh cũng mắng qua chình mình, trách cứ qua chính mình. Nếu không muốn đứa bé này, lúc trước nàng cũng đã không sinh ra. Cũng chỉ có Trì Thanh tự bản thân biết, lúc trước nàng muốn giữ lại đứa bé này, cũng không phải bởi vì hận.

Nàng hận Bạch Quân, đây là chuyện không thể nghi ngờ. Chính là, đối với tiểu sinh mệnh trong bụng, Trì Thanh có một loại cảm giác khác hoàn toàn bất đồng. Trong thời kì mang thai, không chỉ một lần Trì Thanh muốn bỏ đứa bé này. Chính là, mỗi lần nàng đến bệnh viện, lên bàn mổ, lại luôn đổi ý.

Ngay tại khi lưỡng lự sinh hay không sinh, Trì Thanh cuối cùng quyết định lưu lại đứa bé. Mắt thấy bụng một ngày lại lớn hơn, có thai nôn mửa khiến Trì Thanh thể trọng ngày càng giảm, thắt lưng, eo đau từng khắc tra tấn nàng. Dù vậy, Trì Thanh vẫn không hối hận. Chỉ cần nghĩ đến sinh linh này sẽ là thân nhân duy nhất trên đời này ở bên cạnh mình, nàng sẽ cảm thấy ấm áp.

Nhưng mà, khi đứa bé này sinh ra, nhìn khuôn mặt cùng mình cực kì giống nhau, nhiệt tình của Trì Thanh liền bị dập tắt không còn một mảnh. Nàng nên may mắn, đứa bé này cùng Bạch Quân không có nửa điểm giống nhau. Nhưng mà nàng quá giống mình, như ở mọi thời điểm nhắc nhở Trì Thanh, đứa bé này như thế nào có mặt ở trên đời.

Trì Thanh thừa nhận, trừ bỏ lúc đầu bị Bạch Quân bắt đi trong thời gian ngắn kia, nàng chưa bao giờ kinh hoàng luống cuống như thế, thậm chí mới nhìn đứa nhỏ lần đầu tiên, liền giống như nhìn thấy ma quỷ, khiến cho nhân viên hộ sĩ chạy nhanh đem đứa nhỏ mang đi. Thẳng đến đứa bé được ba tuổi, nàng mới nghĩ đón trở về.

Trì Thanh không phải là người máu lạnh, nàng cũng sẽ khổ sở, cũng sẽ đau lòng vì Bạch Lâm, cũng muốn cho nàng giống mọi đứa trẻ khác trở thành bảo bối trong lòng bàn tay của mình. Mỗi lần nhìn Bạch Lâm bị thương, xem nàng càng ngày càng trầm mặc, Trì Thanh rất muốn để nàng rời đi, hoặc đối với nàng tốt hơn chút. Rồi lại bị ma trướng trong lòng không thể tiêu tan dập tắt ý định đó.

Nàng làm không được! Thật sự làm không được đem đứa nhỏ có chứa huyết mạch của Bạch Quân cho rằng là con của mình mà tận tâm nuôi dưỡng! Càng không thể nào cùng Bạch Lâm có quan hệ thân mật, dù chỉ là một chút ít. Chỉ cần nghe đứa bé này kêu chính mình là mẹ, thảm cảnh Trì Hi trước khi chết cùng với cha mẹ trước khi chết trên tay cầm giấy chứng nhận li hôn sẽ hiện ra trước mắt, còn hơn cả bóng ma ánh ảm.

Chính là, làm cho Trì Thanh không nghĩ tới, Bạch Lâm cư nhiên rời đi chính mình, thoát khỏi bên cạnh mình. Chỉ có Trì Thanh tự mình biết, lúc nàng phát hiện không thấy Bạch Lâm, trong lòng có bao nhiêu sốt ruột, lo lắng. Nàng sợ hãi Bạch Lâm bị người xấu mang đi, càng sợ nàng sẽ gặp chuyện giống mình ngày xưa. Cái thời điểm đó, ngay cả Trì Thanh cũng không phát hiện. Tâm tư nàng đối với Bạch Lâm, chỉ có lo lắng, mà không có một chút phẫn nộ cùng trách cứ khi đối phương rời đi.

Gặp Bạch Lâm thở dốc ngày càng lao lực, Trì Thanh đưa tay kéo Bạch Lâm từ bồn tắm đứng lên, đặt tại trên tường.

“Biết nghe lời rồi sao?”

Mặc dù rất muốn đem đối phương ôm vào trong lòng, làm cho nàng nghỉ ngơi một chút, nhưng lời nói chất vấn không tự chủ được mà thốt ra. Trì thanh không hy vọng bị Bạch Lâm phát hiện chính mình trở nên yếu đuối cùng mềm lòng, nàng, nên là người lãnh khốc và vô tình.

“Khụ... Khụ khụ...”

Nghe Trì Thanh hỏi, Bạch Lâm căn bản không kịp trả lời. Nàng che miệng lại, kịch liệt ho khan, thân hình gầy gò cũng đong đưa lên xuống. Mắt thấy máu tươi từ miệng vết thương chảy xuống phía dưới, dần dần nhiễm đỏ mảnh đất dưới chân nàng. Trì thanh cắn môi dưới, mạnh mẽ khắc chế đau đớn trong, dùng sức nắm cổ Bạch Lâm.

“Ta đang hỏi, ngươi mau nói.”

Như trước là vẫn là tiếng thét lên không có tình cảm, Bạch Lâm mạnh mẽ nuốt máu đang dâng trào trong cổ họng, ngẩng đầu nhìn Trì Thanh. Hiện nay, con mắt trái của nàng bởi vì nước vào mà trở nên mơ hồ không rõ, con mắt từng bị thương lúc trước, một khi bị cái gì đánh sâu vào, sẽ bị mù trong thời gian ngắn.

Bạch Lâm dùng mắt phải nhìn mặt Trì Thanh, mặc dù trong mắt đối phương do dự cùng đau lòng chính là chợt lóe qua, nhưng vẫn là bị nàng xem đến rành mạch. Đau thương cứ như vậy biến mất không thấy, ngược lại biến thành một loại cảm giác ngọt ngào. Bạch Lâm dừng ở trước mặt Trì Thanh, bỗng nhiên vươn tay, cầm bàn tay đối phương đang nắm cổ của mình.

Trì Thanh không nghĩ tới Bạch Lâm bỗng nhiên làm ra động tác này, nhưng mà, cảm thấy đối phương nắm tay của mình lực đạo càng ngày càng tăng, thậm chí làm cho nàng bắt đầu run lên. Trì Thanh con ngươi chìm xuống, không tin được hiện tại Bạch Lâm còn có sức lực như vậy. Vì thế, nàng cũng không cam lòng yếu thế càng dùng sức đi nắm cổ Bạch Lâm.

Cuộc đọ sức không tiếng động cứ như vậy bắt đầu, cuối cùng, vẫn là Trì Thanh sợ Bạch Lâm sẽ chịu không nổi mà buông tay ra. Cảm thấy móng tay đối phương thật sâu khảm nhập đến da thịt của chính mình, Trì Thanh không biết Bạch Lâm muốn làm cái gì, cứ như vậy tùy ý nàng cắm vào. Qua hồi lâu, đối phương mới giảm lực đạo, đầu mới nâng lên.

Xem trong mắt nàng hiện lên một tia sáng, ngay sau đó, Trì thanh liền cảm giác được bàn tay Bạch Lâm nắm tay mình bỗng nhiên tăng lực đạo, móng tay đúng là khảm nhập thật sâu đến bên trong mạch máu. Mắt thấy trên gân cốt nơi cổ tay bị Bạch Lâm nắm, Trì Thanh mở to hai mắt, cùng Bạch Lâm con ngươi màu đen tràn ngập sát ý đối diện trực tiếp.

Xuất phát từ ý muốn bảo hộ thân thể theo bản năng, lại sợ Bạch Lâm mượn cơ hội này chạy trốn, Trì Thanh nâng đầu gối, dùng sức đá vào bụng Bạch Lâm, trực tiếp đem đối phương đá bay lên. Thấy nàng đã buông tay của mình, che bụng cuộn mình nằm trên mặt đất.

Trì thanh có chút không biết làm sao nhìn Bạch Lâm, tầm mắt dừng ở cổ tay đã có vết máu của mình. Cuối cùng, chậm rãi đi ra ngoài giống như đào tẩu, rời đi khỏi phòng tắm. Chăm chú nhìn nàng đi xa dần, Bạch Lâm dùng sức che bụng, hơi hơi gợi lên khóe môi.

“Vì cái gì ngươi chính là không chịu tin tưởng, ta vĩnh viễn cũng sẽ không thương tổn đến ngươi?”

PS: Huhu mới nói chuyện đàng hoàng tình cảm có chút xíu mà lại cãi nhau:( Thanh Lâm đến khi nào mới hết hành người đọc đây:'( Nhưng mấy bạn yên tâm, mấy chương tiếp sẽ hơi ngọt:”>

Chương này hơn 3000 chữ mấy bạn đọc thoải mái =)) Lúc Edit chắc bạn J.Cent chết đi sống lại quớ, mình Beta thôi cũng muốn chớt:”> Nhớ vote cho J.Cent nha:”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK