Mục lục
Tổng Tài Truy Thê : Cô Vợ Cũ Và Đứa Con Thiên Tài
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Tô Nghiêu đến đây đã là nửa giờ sau, cậu ấy khoan thai đến chậm, Bạc Nhan đã cắt nửa khối thịt bít tết nhỏ, thiếu niên đến chậm chạp kéo ghế ra ngồi xuống, vẫn có chút gì đó không ổn: “Trời ạ, cái gì, máy bay bị hoãn...



" "Ha ha, cái này khá tốt."



Bạc Nhan đưa cho cậu ấy cái menu: “Đôi khi có thể trì hoãn tới ngày hôm sau, vậy cậu liền không thể ăn bữa cơm này.



Tô Nghiêu sau khi ngồi xuống, phục vụ cũng đi theo vào, cậu bé cũng thuận miệng chọn một phần mi ý, sau đó ngắng đầu nhìn Bạc Nhan: "Em sao lại thấy chí mập lên nhiề" Bạc Nhan đang cắt bít tết dừng lại, sau đó ngắng đấu nghiến răng nghiến lợi nói: "Mấy tháng không gặp vừa gặp đã nói những lời này! Em có tìn huy không chỉ đem em cắt thành miếng bò bít tếtTô Nghiêu bên cạnh làm ra từ thế " Nữ Hiệp tha mạng", Nhâm Cầu đầy mắt kính cười: “Tô Nghiêu đây nói năng chua ngoa nhưng tấm lòng như đậu hũ."



"Đem em nói giống như bà già, nói năng chua ngoa nhưng tấm lòng thì như đậu hũ...



Tô Nghiêu lầm bầm một câu.

truyenfull.com cập nhật nhanh nhất.





"Đúng vậy! Bạc Nhan nói với cậu ta, Em nghe ở đầu là nói năng chua ngoa nhưng tấm lòng thì như đậu hữ? Hắn chính là ti tiện."



“Chậc chậc, Bạc Nhan chị bây giờ lá gan đúng là lón mà."



Tô Nghiêu vươn tay, đi qua thoáng chọc lên trán của Bạc Nhan: “Thật sự là đã lâu không gặp, rất trưởng thành, nhưng chị muốn ở nước ngoài vài năm nữa, khi nào chị trở về Trung Quốc? Nhâm Cầu haha cười "Cậu không biết à? Tính cách của chi cậu hiện tại và lúc trước hoàn toàn khác nhau.






"Tớ chỉ sợ chị ấy tính tình thay đổi rồi cũng thay đổi cà khuôn mặt.



Tô Nghiêu lầm bầm: “Nếu trở về nước, trở về cũng không thể nhận ra."



Cậu con mẹ nó có phải bị ngốc hay không?" Bạc Nhan không nhịn được lời nói tục tĩu, sau đó có nhéo mũi Tô Nghiêu một cái: “Vóc dáng của bồn tiểu thư như vậy, còn cần phẫu thuật thẩm mỹ sao? Em mỗi ngày suy nghĩ trong đầu cái g vậy?" “Ôi này...



mũi trên mặt của em."



Tô Nghiêu vuốt ve tay Bạc Nhan: "Em cũng lớn tuổi rồi, đừng suốt ngày xem em là một đứa trẻ " "Chị lớn hơn em."



Bạc Nhan cắt một miếng bò bít tết bỏ vào trong đĩa của Tô Nghiêu: “Em tuy đã trưởng thành, nhưng em với Nhâm cầu trong mắt của chị, vẫn là em trai."



Hai từ em trai được nhấn mạnh, mạnh mà ép xuống, ép tới mức Tô Nghiêu không thở nổi.







Cậu ta thay đổi sắc mặt, kéo dài giọng nói, làm ra bộ dạng không tìm không phổi nói: “Em mặc kệ, dù sao em vẫn sẽ bảo vệ chị" Bạc Nhan ậm ừ một tiếng, không nói chuyện.



Tô Nghiêu ủ rũ ăn mì ý bừa được mới bưng lên, vừa ăn xong, cậu ta từ từ móc trong túi ra một tờ chi phiếu Bạc Nhan nhìn thấy động tác này ngẳng có người "Ba nói đưa cho chị.Tô Nghiêu đem tờ chi phiếu đứa tới nói: "Mật khẩu là sau số không, chị có thể đặt lại mật khẩu một lần nữa."



Bạc Nhan nghe được là Tô Kỳ đưa cho mình, không do dự nhận lấy: "Ba đột nhiên đưa tiền cho chi làm cái gì?" “Muốn cho chị mua vé máy bay về nước."



Tô Nghiêu ngắng đầu lên, hất chân thành nhìn Bạc Nhan: “Ba biết một mình chị ở nước ngoài, đều là làm công, ông ấy không bỏ được.



Chị lại tốn tiền.



Kêu em đem tiền đưa cho chị, tiền bên trong này đều là của chị, để cho chị mua vé máy bay, quay trở về nhà họ Tô."



Bạc Nhan hô hấp có chút dồn dập, không biết phải làm sao, sống mũi thấy cay cay.



“Ba nói, cho chị trở về nhà họ Tô làm tiểu công chúa, hai năm qua một mình chị ở nước ngoài phiêu bạc, chị còn quá trẻ để nhận lấy những điều như vậy...



Tô Nghiêu siết chặt ngón tay " Ông ấy rất thương chị Bạc Nhan...



em cũng, thương cho chị lắm.



Bạc Nhan sau khi nghe những lời mà Tô Nghiêu thay Tô Kỳ truyền đạt, cả người cô đứng sừng ở đó, trong vài giây, cô như bị rút sạch máu và linh hồn,không thể nhúc nhích.






vẫn không nhúc nhích, hai mắt cổ phiếm hồng, sau đó Nhâm Cầu kinh ngạc nhìn thấy nước mắt Bạc Nhan rơi xuống.



Cậu đã bao lâu không thấy khuôn mặt này rơi nước mắt Kể từ vụ bạo hành trong khuôn viên trường hai năm trước, đã phá hủy tất cả niềm kiêu ngạo của Bạc Nhan, cô bây giờ giống như người đã chết, cô ấy đã ký vào đơn đi du học, một mình ra nước ngoài du học mà không nói lời nào, quật cường đến mức làm người ta không thể tin được.



Nhâm Cầu nghĩ rằng Bạc Nhan đã mạnh mẽ hơn, nhưng nghĩ kĩ lại, có lẽ không phải như vậy.



Có lẽ giọt nước mắt của khuôn mặt gầy gò bị bắt nạt trong khuôn viên đó, đã bị khô cạn, tâm cũng đã tuyệt vọng, cho nên không dư thừa giọt nước mắt nào để rơi xuống nữa.



Vào thời điểm này, Nhâm Cầu cảm thấy Bạc Nhan là một người rất cực đoan, cô ấy cực kỳ nhu nhược cũng cực kỳ dũng cảm.



Tình huống như vậy hiểm khi có thể xảy ra trên cùng một người, thế nhưng Bạc Nhận lại làm được cả hai điều đó.







Hải năm, suốt hai năm, Nhậm Cầu không thấy BạcNhan rơi một giọt nước mắt nào.



Nhưng mà giờ khắc này.



Tô Nghiêu nói máy lời, làm cho Bạc Nhân khác như một đứa trẻ.



Cô một bên cuống quít lau nước mắt của mình, một bên nghẹn ngào nói: "Ba thật sự nói như vậy ư?" Tô Nghiêu đau lòng cau mày, nhìn thấy Bạc Nhan khóc, cậu không biết vì sao cũng cảm thấy rất áp lực: "Đúng vậy, ba nói quả thật ông ấy cũng rất hối hận, lúc trước lựa chọn nuôi thả chúng ta, để cho chúng ta có thể tự chính mình mà tự lập.



lại không nghĩ rằng lựa chọn này làm cho chị cực khổ như vậy đâu.



Ba nói, muốn chị nguôi ngoai nỗi buồn và quay trở về.



Công chúa nhà họ Tô chúng ta, ở đâu ai không lấy? " Nhưng mà..."



Bạc Nhan rút ra một tờ khăn giấy.



"Chị sơ làm cho ba mất mặt" Bởi vì cô náo loạn trong trường học nên khiển người khác chế cười, bởi vì cô chính là người xấu trong miệng của bạn học, Bạc Nhan lo lắng chính mình sẽ làm hại đến danh tiếng của nhà họ Tô, các học sinh bên trong học viện Hoằng Xuyên đều là con nhà quyền quý thì có thể vào học, tất cả đều là nhìn thấy hành vi của cô ở trong cái vòng tròn luận quần này.



Cô sợ bạn họ sẽ nói với người lớn làm ảnh hưởng danh tiếng củanhà họ Tôi.



Cho nên cô rất áy náy và tự trách bản thân mình, cô chọn rời khỏi nơi đây, thời gian sẽ phải mở tất cả, bắt kể là yêu, cũng chỉ là lời đồn nhảm.



Sau khi tin đồn yêu hết, cũng là chờ những tin đồn này giảm nhiệt đi, cô mới xuất hiện.



“Nói cái gì cơ?" Tô Nghiêu sau khi nghe thấy những lo lắng trong lòng của bạc Nhan, thanh niên có vẻ tức giận, hung hãng vỗ bàn một cái.



Bạc Nhan hoảng sợ: “Gì vậy?" “Đồ ngốc này!" Tô Nghiêu tiến lên hung hăng đè vai của cô xuống.



“Chị...



không có làm nhà họ Tô mất mặt" Yết hầu của Tô Nghiêu chuyển động lên xuống: “Chị là niềm tự hào của nhà họ Tô, chị hiểu không? Chị ở nước ngoài đọc luận văn, chúng em cũng đã nhìn thấy, chị ba cảm thấy rất tự hào về chị, cả nhà cũng tự hào về chị" Tài năng của Bạc Nhan luôn được che đậy dưới Đường Duy, tất cả mọi người đều biết con trai Tô Kỳ là Đường Duy còn trẻ nhưng thông minh và thành côngnhư thế nào, nhưng đối với Bạc Nhan, cô gái nhỏ phía sau Đường Duy, mọi người đều không được biết không nghĩ tới Bạc Nhan hai năm qua im hơi lặng tiếng bỗng dưng nổi tiếng, phát biểu hai cuốn sách luận văn lấy được không ít thành tựu, tin tức rơi vào trong nước, mọi người rất khiếp sợ, đây là cô gái nhỏ nằm đó ở sau lưng Đường Duy là Bạc Nhan đây sao.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK