• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Phương Giác bị bệnh phục hồi rất chậm, cậu không thích vận động, thân thể lại yếu, trận bệnh này mênh mông cuồn cuộn chừng mấy ngày, đến thứ sáu, mới thoát khỏi trạng thái sốt nhẹ, cả người và đôi môi tái nhợt.

Bạch Tuần cần phải là việc, anh không thể mỗi thời mỗi khắc đều hầu ở bên cạnh Phương Giác, Phương Giác nghĩ, cái tên Bạch Tuần ngu ngốc này, nói muốn theo đuổi, người cũng không tới, đuổi cái rắm.

Mãi đến tận một lần, Phương Giác nửa đêm tỉnh lại, buồn tè, ở trong bóng tối, bỗng nhiên sờ được một bàn tay ấm áp, đèn giường mở, Bạch Tuần tóc tai có chút loạn, nhìn cậu: “Khó chịu à?”

Phương Giác mới phản ứng được.

Bạch Tuần không phải là không ở, chỉ là đến vào buổi tối lúc cậu ngủ, có lẽ Bạch Tuần còn đang trông nom cậu, Phương Giác thức dậy muộn, hơn mười giờ, cảm giác ấm áp bên giường đều đã mất.

“Anh có bệnh à, anh không lên giường mà ngủ, anh ngủ ở đây, anh ——” Giọng Phương Giác có chút khàn, rất tức giận, “Anh không sợ lớn tuổi bị sái cổ à!”

Bạch Tuần xoa xoa sau gáy cậu, động viên cậu, nói: “Muốn đi vệ sinh à?”

Phương Giác không lên tiếng, vươn mình xuống giường —— mấy ngày phát sốt khiến thân thể cậu suy yếu, mềm như một vũng nước, chân vừa chạm đất liền lảo đảo, Bạch Tuần giúp đỡ cậu, thấp giọng: “Anh dẫn em đi.”

Tay Bạch Tuần lớn lại cẩn thận, giúp đỡ Phương Giác, Phương Giác không chống lại, mặc anh đỡ mình đi tiểu, vào chỗ bồn cầu, Phương Giác cởi quần, cúi đầu: “Không cho xem.”

Chờ Bạch Tuần xoay người, lúc này Phương Giác mới bắt đầu đi tiểu, cậu không có cảm giác e lệ, thậm chí còn xuất thần suy nghĩ linh tinh một chút, tiểu xong, xoa xoa, lúc này mới trở về phòng bệnh.

“Anh đi về nhà ngủ đi, ” Phương Giác bò lên giường, cái mông nhỏ theo động tác uốn éo, rất nhanh chôn trong cái chăn màu trắng, “Anh ở đây tôi ngủ không được.”

“Em ngủ được là tốt rồi, ” Bạch Tuần nói.

“Làm sao vậy?” Phương Giác trừng anh, “Tôi còn có thể chạy à.”

Bạch Tuần vươn tay cảm nhận nhiệt độ trên trán của cậu.

Ý nghĩa của động tác không cần nói cũng biết

—— sợ em nửa đêm lên cơn sốt cao.

Phương Giác hơi co lại về sau, nói: “Anh đừng nhìn tôi.”

“Ngủ đi, ” Bạch Tuần không chờ cậu đồng ý, hôn một cái lên trán của cậu, vừa chạm đã rời, Phương Giác thiếu chút nữa ngồi bật dậy, giường phát ra tiếng cọt kẹt, Bạch Tuần cười nói, “Ngủ ngon.”

Ngủ ngon con mẹ anh.

Đệt.cloudyhiromi.wordpress.com

Trong lòng nói như vậy, nhưng Phương Giác ngủ rất nhanh, Bạch Tuần cũng không đi, cuối cùng Phương Giác cũng không mời Bạch Tuần lên giường ngủ —— người này, nói bướng bỉnh cũng là bướng bỉnh thật.

Bạch Tuần hết buồn ngủ, vì vậy lẳng lặng nhìn Phương Giác —— Phương Giác chỉ có trong lúc ngủ, mới có thể hơi hơi thu liễm chút sắc nhọn của mình.

Trước, Phương Giác cũng thử bị gai đâm, thử đến gần cậu.

Phương Giác quá dễ dàng mở rộng tấm lòng với người khác, cho chút đường sẽ cười, Bạch Tuần thích loại đơn thuần cùng đáng yêu này của cậu, nhưng cũng cảm thấy được, không thể —— anh và Phương Giác bất đồng, anh muốn khắc chế chính mình.

Thế nhưng trải qua một đoạn quan hệ, một đoạn tình cảm, trong đó có một chút ý thức cần phải khống chế, thực tế đã thoát cương, tình cảm không khống chế được, càng khắc chế càng dâng trào.

Vào lúc ấy, Bạch Tuần bắt đầu cảm thấy được nguy hiểm —— loại khế ước quan hệ này, xuất hiện ngoài nhân tố lý trí, là có tính chất huỷ diệt. Anh nghĩ muốn xa lánh, quyết tuyệt, thậm chí muốn cắt đứt quan hệ.

Anh cũng nghĩ tới việc muốn tiếp cận Phương Giác, muốn cùng Phương Giác có một đoạn tình cảm chân chính, nhưng anh quá nhát gan, thậm chí đê hèn muốn thông qua bạo lực để xa lánh.

Phương Giác không hề làm gì cả sai.

Là anh sai rồi.

Bạch Tuần suy nghĩ rất nhiều, mãi đến tận khi chân trời có ánh sáng nhạt, lúc này Bạch Tuần mới đứng lên, cả người có chút cứng ngắc, anh nhẹ nhàng cầm đầu ngón tay Phương Giác, hôn lên ngón tay mềm mại.

Phương Giác không tỉnh, hô hấp đều đều.

Ngày hôm sau Phương Giác tỉnh lại, không nhìn thấy Bạch Tuần, sách bên giường lật ra một tờ ——

“Anh muốn so sánh em với một góc trong vạn vật nhưng anh không tìm được ngôn từ thích hợp..

Lăn qua lộn lại, thiên ngôn vạn ngữ nằm ở trong lồng ngực, chỉ có thể khô khốc nói một câu yêu em.

Nhìn em chấp nhận thứ tình yêu thấp hèn này, nó không thể so với nước biển trong suốt, vỏ sò có thể cắn chặt nó, sóng biển có thể đánh nó.

Mà giờ khắc này, nó càng đẹp hơn cả trân châu.

—— chỉ là bởi vì em.” *

Đến tối, Phương Giác uống thuốc, rất nhanh liền ngủ, không biết tại sao, nửa đêm tỉnh lại —— quỷ thần xui khiến, cậu nhìn về phía góc giường, nương theo ánh trăng bên ngoài, thấy được gò má và mái tóc mềm mại của Bạch Tuần.

Phương Giác cứng lên.

Sao anh ta còn ở đây?

Phương Giác giãy giụa một phen, nắm chặt nắm đấm, cuối cùng đánh thức anh, Bạch Tuần có chút mờ mịt giương mắt, trong mắt đều là tơ máu, Phương Giác nhích sang bên cạnh, biệt nữu nói: “Nhanh lên.”

Bạch Tuần sửng sốt một chút, mới phản ứng được, đây là lời mời của Phương Giác —— lời mời cùng giường.cloudyhiromi.wordpress.com

Phương Giác này, quá dễ mềm lòng.

Đồng hồ báo thức kim giờ chỉ đến số ba, chỉ về một vì sao nơi chân trời, ngôi sao đó, ban ngày cũng thấy được, chỉ là yếu ớt chút, buổi tối mới là sân nhà của nó, đẹp đẽ, sáng ngời.

Phương Giác xoay người lại, không nhìn đến Bạch Tuần, tim đập kịch liệt, dường như muốn phá tan lồng ngực, tỏ rõ tâm ý với vạn vật, Bạch Tuần cùng cậu nằm kín một cái giường, giữa hai người có khe hở rất nhỏ.

Giường quá nhỏ, Phương Giác nghĩ.

Phía sau bỗng nhiên vòng qua một cái tay, Bạch Tuần hô hấp mềm nhẹ phun vào sau gáy cậu, Phương Giác trốn tránh, một đống lời cự tuyệt còn chưa mở miệng, Bạch Tuần liền nói.

“Tiểu Giác, có thể không?”

Những giãy dụa của Phương Giác bỗng nhiên mất sạch khí lực, Bạch Tuần lật người cậu lại, hai người đối diện dưới ánh trăng, Phương Giác mím mím môi, Bạch Tuần thấp giọng gọi cậu: “Tiểu Giác, Tiểu Giác.”

Quá mềm mại, súng ống bên trong không phải đạn, mà là một đoàn kẹo bông vị dâu tây, ngọt, chặt chẽ cuốn lấy cậu, Phương Giác quay mặt qua chỗ khác, lầm bầm: “Nhanh lên.”

Bạch Tuần cười ra tiếng, ngắt cằm của cậu.

Đôi môi dán vào nhau.

Nụ hôn ấm.

Phương Giác nghếch đầu lên, tiếp nhận đầu lưỡi xâm lược của anh, chủ động ôm lấy cổ anh, chân quấn lấy anh, tiếng nước vang lên trong gian phòng đóng kín, khi Bạch Tuần buông cậu ra, mắt Phương Giác đẫm nước, đôi môi đỏ sẫm, khóe mắt nheo lại, mở chân ra, nói: “Ầy, đến đây.”

“Ngủ đi, ” Bạch Tuần lại chỉ vỗ xuống cái mông của cậu, cũng không có động tác khác, “Sáng mai còn phải truyền nước.”

Phương Giác: “…?”

Hả?cloudyhiromi.wordpress.com

“Có thể không?” —— câu nói này, cư nhiên không phải hỏi có thể làm tình hay không à?

Làm cho cậu cảm thấy chưa thỏa mãn.

Phương Giác tức giận dùng đầu đụng vào cằm của anh, “Đệt.”

“Tức giận?” Bạch Tuần cũng không tức giận, còn sờ sờ đầu của cậu, thổi một hơi, thay cậu xoa chỗ đau đớn.

“Vừa nãy anh hỏi, là có thể hôn Tiểu Giác hay không?”

Có thể hôn em hay không.

Giống như ánh trăng dưới nước.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK