• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Lần đầu tiên Bạch Tuần thấy Phương Giác kỳ thực cũng không phải tại phòng chụp ảnh chật hẹp.

Đại khái là vào mùa xuân, hoa nở rất đẹp, Phương Giác đi chụp bìa cho một tạp chí hạng hai, Bạch Tuần trùng hợp đi ngang qua, trợ lý thấy anh ngừng bước chân, hỏi: “Bạch tiên sinh?”

“Chờ chút, ” Bạch Tuần nói.

Người chụp hình rất nhiều, khống chế ánh đèn, bố trí đạo cụ, mênh mông cuồn cuộn gần mười người, Bạch Tuần đứng ở phía sau bọn họ, lẳng lặng nhìn, có người thấy được, nhận ra anh, Bạch Tuần để ngón tay trỏ trên môi, nhẹ giọng nói: “Xuỵt.”

Cửa sổ cực lớn sát đất, trên đất là một cái thảm len màu đen, Phương Giác ôm chân, phía sau là bồn hoa, có gió thổi hoa tới, hương hoa đầy người. Cậu mặc áo sơ mi màu đay, kéo ống tay áo, lộ ra cổ tay trắng nõn, nhìn ống kính cười, lộ liễu mà gợi cảm.

Cậu để trần chân, mặc quần lót bông màu trắng, hai chân sạch sẽ mà thẳng tắp, ngón chân cũng rất đẹp.

Lúc đó Bạch Tuần nghĩ, chắc cậu là một người dịu dàng.

Mà rất nhanh, bởi vì thợ chụp ảnh sai lầm, thời gian quay chụp kéo dài, Bạch Tuần cũng vẫn luôn kiên trì nhìn, Phương Giác lại đột nhiên đứng lên, nhíu lông mày, nói: “Có thể nhanh lên hay?”

Rất không kiên trì, nôn nóng.

Cậu lầm bầm một câu: “Lạnh quá.”

Bạch Tuần không nhịn cười được, trợ lý bên cạnh nói: “Đúng là rất đẹp.”

“Ừ, ” Bạch Tuần đáp một tiếng.

Phương Giác quá trẻ tuổi, tuổi trẻ là vốn liếng của cậu.

Động tác cuối cùng là cậu ngồi ở bên cạnh cửa sổ, Phương Giác để trần hai chân nhẹ nhàng lắc, trong ánh nắng ngày xuân phát sáng long lanh, cậu như là thứ thuần khiết nhất tồn tại, cửa sổ không đóng, gió cuốn cánh hoa, lúc hình ảnh được cố định, trên cổ áo sơ mi có một đóa hoa gạo trắng rơi xuống, như tuyết.cloudyhiromi.wordpress.com

Khi rời đi, Phương Giác thấy được anh, Bạch Tuần cũng không có biểu tình gì, lại nhìn thấy Phương Giác chớp mắt với anh, cười cười, khóe miệng đều là hương hoa, như rượu.

Lại về sau, Bạch Tuần dựa vào danh nghĩa thợ chụp ảnh, khi chuẩn bị phông cảnh trông thấy cậu, giữa mùa hạ bên cửa sổ, Phương Giác cong mông lên, eo mềm mại lõm xuống, khóe mắt xoi mói, nhìn ống kính, hoặc là anh sau ống kính, giống như đang câu hồn người ta

Có lẽ vào lúc ấy, nguồn gốc của tội lỗi liền được gieo, tất cả đều không thể vãn hồi, ngọn lửa của những ngôi sao tàn phá cánh đồng, ở nơi cuối cùng có một thân cây mọc ra hoa tuyết, giống như cánh hoa ngày đó rơi trên cổ áo Phương Giác.

“Là nhất kiến chung tình ư?” Phương Giác nghe anh nói, ngồi ở trên đùi anh ăn dâu tây, đôi môi đều là sắc đỏ sẫm của dâu tây.

“Không biết, ” Bạch Tuần xoa sau gáy cậu, ôn nhu vô cùng, hôm nay là mùa đông, có chút lạnh, Phương Giác đi chân đất, Bạch Tuần lo lắng cậu bị lạnh chân, vì vậy để lòng bàn chân của cậu đạp lên bàn chân của mình, Phương Giác liền động ngón chân, chọt bụng của anh.

“Nếu như nhất kiến chung tình với em thì cũng không kỳ quái, dù sao cũng rất đẹp trai, ” Phương Giác nói, “Đúng không.”

“Đúng, ” Bạch Tuần không nhịn được cười, nói, “Kỳ thực chắc là động lòng đi, không thể gọi là nhất kiến chung tình được.”

“Động lòng?” Phương Giác hỏi anh.

Từ lần đầu tiên Phương Giác nở nụ cười với Bạch Tuần, chính là động lòng khó tránh khỏi.

Một người cả đời này, sẽ động tâm với rất nhiều người, nảy sinh tình cảm, mà cũng không thể gọi là yêu, yêu quá rộng, là điều tồn tại còn vĩ đại hơn cả vũ trụ —— động lòng không phải vũ trụ, chỉ là một ngôi sao nhỏ bé nổ tung trong biển sao mênh mông, hóa thành bụi trần.

“Vậy bây giờ thì sao?” Phương Giác không tha thứ, “Nhất kiến chung tình sao?”

“Đáp án quá dài, anh chậm rãi trả lời em, ” Bạch Tuần hôn môi cậu, vị dâu tây.

12 【H bản 】

Phía sau bỗng nhiên vòng qua một cái tay, Bạch Tuần thở mềm nhẹ phả vào sau gáy cậu, Phương Giác trốn tránh, một đống lời cự tuyệt còn chưa mở miệng, Bạch Tuần liền nói.

“Tiểu Giác, có thể không?”

Phương Giác đang giãy dụa bỗng nhiên không còn khí lực, Bạch Tuần lật người cậu lại, hai người đối mặt dưới ánh trăng, Phương Giác mím mím môi, Bạch Tuần thấp giọng gọi cậu: “Tiểu Giác, Tiểu Giác.”

Quá mềm mại, bên trong súng ống không phải đạn, mà là một cây kẹo bông vị dâu tây, ngọt, chặt chẽ cuốn lấy cậu, Phương Giác quay mặt qua chỗ khác, lầm bầm: “Nhanh lên.”

Bạch Tuần cười ra tiếng, ngắt cằm của cậu.

Đôi môi dán vào nhau.

Nụ hôn ấm áp

Phương Giác ngước đầu lên, tiếp nhận đầu lưỡi của anh xâm lược, chủ động ôm lấy cổ anh, chân quấn lấy anh, tiếng nước vang lên trong gian phòng kín, khi Bạch Tuần buông cậu ra, trong mắt Phương Giác đều ngấn nước, đôi môi đỏ sẫm, khóe mắt mơ màng, mở chân ra, nói: “Đến, tiến vào.”

Cậu quá xinh đẹp, như một yêu tinh, Bạch Tuần cởi quần áo bệnh nhân của cậu, lộ ra thân thể trắng nõn ửng hồng, hô hấp của Phương Giác tăng thêm mấy phần, mới vừa nôn nóng muốn tự cởi quần lót, Bạch Tuần lại đi trước cậu một bước, trực tiếp xé rách quần lót.

Quần áo lụa bị xé rách tạo ra động tĩnh nho nhỏ trong phòng bệnh, hạ thân của Phương Giác cứ trần trụi bại lộ dưới ánh trăng như vậy, lạnh lẽo, rồi lại nóng rực, thật giống như muốn đốt toàn thân, mãi đến tận khi đốt hết cả tinh thần mới thôi.

Quá nhiều ngày không thân thiết, thân thể Phương Giác mẫn cảm dị thường, dương v*t cứng đau, Bạch Tuần lật người cậu lại, Phương Giác cong cái mông vểnh lên.

Dịch trơn từ bên trong khe mông trào ra, bắn vài giọt lên trên giường, tạo thành vết tích mờ đục, ngón tay Bạch Tuần dính gel bôi trơn, nhẹ nhàng chen vào hậu huyệt.

Bên trong hơi khô, trực tiếp tiến vào có chút đau, vì vậy Bạch Tuần liền lấy thêm gel bôi trơn, lần này tiến vào thông thuận chút, mặt Phương Giác chôn ở trong gối, thở hổn hển.

Ngón tay thô ráp, độ cong của đốt ngón tay đều đặc biệt rõ ràng, Bạch Tuần khuấy ngón tay —— anh biết chỗ mẫn cảm của Phương Giác ở nơi nào, cũng hiểu phải làm như thế nào thì Phương Giác mới nhận được khoái cảm lớn nhất.cloudyhiromi.wordpress.com

Phương Giác cơ hồ không chịu nổi khoái cảm mãnh liệt này, cả người đều đang run rẩy, không tự chủ lắc cái mông, khiến cho ngón tay của Bạch Tuần vào càng sâu.

Vách tường ấm áp chặt chẽ hút ngón tay Bạch Tuần, Bạch Tuần mô phỏng theo động tác giao hợp rút ra cắm vào mấy lần, mỗi lần đều mạnh mẽ chạm vào tuyến tiền liệt, anh cúi người xuống, nói bên tai Phương Giác.

“Biết tuyến tiền liệt của em ở chỗ nào không?”

Phương Giác thở hồng hộc, vô ý thức trả lời: “Không biết…”

“Từ đốt ngón tay thứ hai, chỉ cần cong ngón tay lên, có thể chạm được hoàn toàn, ” Giọng Bạch Tuần khàn khàn, “Giống như vầy…”

Phương Giác rít lên một tiếng: “Ha… Ư…”

Ngón tay thứ hai tiến vào, Phương Giác cũng không chịu được nữa, vươn tay đi an ủi chính mình, khóe mắt đỏ lên, Bạch Tuần lại đẩy tay của cậu ra, cánh tay trống không kiềm chặt lại hai tay của cậu, bẻ ngoặt ra phía sau.

Phía trước dương v*t của Phương Giác chảy ra chất lỏng trong suốt, khi bị ma sát cùng với ga trải giường, cảm giác thô ráp khi ma sát mới có thể làm cho cậu nhận được vui sướng phía trước.

Trên giường đều là chất lỏng của Phương Giác.

“FYM Bạch Tuần, ” Phương Giác khóc nức nở, “Anh mau vào, em khó chịu!”

Cậu chính là như vậy, giống như một đứa nhỏ, khó chịu liền muốn, cảm thấy không tốt liền rời đi, Bạch Tuần rút tay ra, động tác rất chậm, ma sát, cả người Phương Giác run rẩy, nghẹn ngào: “Bạch Tuần, em hận anh chết đi được.”

Chữ cuối cùng còn chưa phát ra, dương v*t cực nóng liền đột nhiên tiến vào, dường như muốn đẩy linh hồn ra ngoài thân thể, Phương Giác không có bất kỳ chuẩn bị nào, tiếng rên rỉ, nước mắt vui sướng đều đi ra.

Tiếng kẽo kẹt của giường bệnh vang lên, Bạch Tuần buông tay cậu ra, thay cậu an ủi dương v*t của Phương Giác, trước sau đều bị công kích, không lâu sau Phương Giác liền bắn, chất lỏng màu trắng, trần đầy một tay Bạch Tuần.

Bạch Tuần mạnh mẽ va chạm, mỗi lần đều chạm đến tuyến tiền liệt, Phương Giác giật mình cảm thấy anh muốn nhét cả túi trứng vào, suy đoán này làm cho cậu sợ hết hồn, Phương Giác vừa kéo vừa khóc: “Quá lớn… Đừng làm hỏng… A…”

Cả cây tiến vào, rồi cả cây rút ra, tiến vào thêm lần nữa, vòng đi vòng lại.

Tiếng nước “nhóp nhép” rất lớn, Bạch Tuần bỏ tay vào trong miệng của cậu, khuấy động, “Nhỏ giọng một chút, bên ngoài có y tá tuần tra, đừng để cho người ta nghe thấy.”

Phương Giác không nghe rõ, mút ngón tay Bạch Tuần, si ngốc hỏi: “Nghe thấy cái gì…”

“Nghe thấy con mèo nhỏ của anh đang phát xuân.”

Mình là con mèo nhỏ của Bạch Tuần.

Điều này khiến cho Phương Giác có chút hoảng hốt, cậu phát ra tiếng rên rỉ đứt quãng.

dương v*t rút ra cắm vào, vách thịt miêu tả rõ ràng hình dáng của Bạch Tuần, khoái cảm kịch liệt nhấn chìm cậu, cuối cùng Phương Giác không cần bất kỳ an ủi nào, bắn hai lần, mà Bạch Tuần vẫn tinh thần vô cùng, Phương Giác ở trong lòng mắng anh.

Cậy già lên mặt.cloudyhiromi.wordpress.com

Suy nghĩ một chút, liền đổi thành càng già càng dẻo dai.

Từ ngữ dùng sai hay không cũng không biết, dù sao thì cậu sắp bị khoái cảm dằn vặt chết rồi, chết ở biển dục vọng.

Cuối cùng Bạch Tuần bắn, anh không nhẫn tâm bắn ở bên trong thân thể Phương Giác —— như vậy không thoải mái. Anh bắn lên trên mặt Phương Giác, mũi rất cao, trên đôi môi đỏ sẫm đều là tinh dịch của Bạch Tuần.

Phương Giác mê man duỗi đầu lưỡi màu đỏ, là vị tanh nồng.

Cậu nện cho Bạch Tuần một chút, cực kỳ yếu đuối, “Anh bắn trên mặt em!!”

“Tiểu Giác, ” Bạch Tuần xoa xoa sống lưng cậu, “Thật xinh đẹp.”

Bạch Tuần dẫn cậu đi rửa thân thể, dùng ngón tay lấy niêm dịch bên trong thân thể ra, cuối cùng đến lúc ngủ, Phương Giác thấy mặt mày của Bạch Tuần, cậu ngơ ngác vươn tay đi miêu tả, Bạch Tuần hôn một cái lên mu bàn tay của cậu, nói cùng cậu.

“Ngủ đi.”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK