• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Khi mặt trời lên cao, lại là một ngày bận rộn.Ngu Huỳnh xé chiếc sấn y cũ của mình, lấy một miếng đưa cho Phục An để cậu lấy làm băng mắt cho La thị.Sau đó Ngu Huỳnh đeo chiếc sọt trên lưng để chuẩn bị ra ngoài hái sắn dây, lúc này Phục An cũng nói muốn đi theo.Cậu dựng thẳng lồng ngực gầy đơn bạc, nhìn bộ dáng của một tiểu nam tử hán, âm thanh vang dội: “Ta sẽ không mặt dày hàng ngày đều ăn cơm của ngươi, ta cũng có thể làm việc, ngươi đi vào núi thì ta cũng vào.”Ngu Huỳnh liếc nhìn Phục An, cậu tuy người còn nhỏ, nhưng lại rất có bản lĩnh, nhất định sẽ không gây phiền phức.

Chỉ là trong núi cực kỳ hung hiểm, dẫn cậu đi vào cùng vẫn có chút lo lắng.Nàng liếc nhìn La thị.

Thấy La thị bộ dáng muốn nói lại thôi, liền biết là bà đang lo lắng cho tôn tử nhưng lại không biết làm sao để mở lời.Ngu Huỳnh không do dự nữa, mở miệng nói: “Không cần.”Nhưng ai biết được Phục An lại rất cố chấp, nói: “Vậy ta không cần ngươi dẫn theo, ta cũng không phải chưa từng đi.”La thị nhớ tới lần trước tôn tử nói chuyện lắp bắp, mới biết việc cậu đã từng lén lút chạy vào trong núi, nghe thế liền cuống lên: “Con làm sao có thể đi một mình, nếu muốn đi thì phải đi cùng tiểu thẩm chứ!”Ngu Huỳnh:...Trầm mặc một lát, nàng nhìn về phía Phục An, nói: “Nếu muốn đi vào núi nhất định phải nghe lời của ta, nếu không thì ngươi tự mình đi đi.”Phục An thế nhưng không chút nào phản đối, nói: “Nếu ngươi đồng ý mang ta đi theo, ta nhất định sẽ nghe lời ngươi.”Ngu Huỳnh thở ra một hơi, để cậu chuẩn bị sắn sàng: “Tìm thêm cây cầm tay, rồi hái thêm mấy lá bạc hà vắt lấy nước thoa lên cổ chân cùng với tay, cũng bôi luôn lên cổ, phòng ngừa trong núi có muỗi đốt.”Phục An nghe vậy, vội vã đi hái mấy lá bạc hà vò mạnh trong lòng ban tay, sau đó bôi ở những chỗ Ngu Huỳnh chỉ dẫn, sau khi bôi xong cũng tìm thấy một cành cây khô.Ngu Huỳnh liếc nhìn Phục An đã chuẩn bị kỹ càng, đang định ra ngoài, đột nhiên nhớ ra cái gì liền xoay người hướng về cái đuôi nhỏ ở phía sau mình, cúi người xuống nhìn bé.Sắc mặt nghiêm túc, âm thanh nhẹ nhàng: “Con không thể vào trong núi được, ngoan ngoãn ở nhà nhờ chúng ta trở về.”Phục Ninh nghe nói bé không thể đi cùng, khuôn mặt nhỏ nhất thời trở nên buồn rầu.

Mặt đã rửa sạch sẽ, mái tóc rối bù trên đầu cũng được thắt bím chỉnh tề, khuôn mặt bé nhỏ đột nhiên trở nên xinh xắn.


Nếu ăn uống đầy đủ dinh dưỡng, không lâu sẽ có da có thịt, sau đó khẳng định sẽ biến thành một tiểu cô nương đáng yêu.Có một tiểu thúc bộ dáng thần tiên như Phục Nguy, dáng dấp hai đứa bé nhất định sẽ không kém hơn ai.Ngu Huỳnh suy nghĩ một chút, vẫn là lo lắng cho tiểu cô nương, vì thế dẫn bé đi đến cạnh La thị, lại dặn dò: “Ở nhà với nãi nãi, chờ lúc ta trở lại sẽ làm bánh đúc đậu cho con.”Tiểu cô nương tuy rằng không nguyện ý, nhưng vẫn gật đầu một cái.Ngu Huỳnh đeo chiếc sọt cùng với Phục An đi ra cửa, lúc này một lớn một nhỏ đi trên đường khiến người khác phải nhìn họ thêm vài lần.Ngu Huỳnh vẫn tìm đi đến chỗ hôm trước hái cây sắn dây.

Ngày hôm ấy nàng cũng không hái nhiều, cũng không hái nhiều quả chín, nay đã hơn hai ngày chắc cũng chín rồi, nàng có thể hái nhiều hơn một chút để làm nhiều bánh đúc đậu hơn.Ngu Huỳnh tách bụi gai và bảo Phục An đi ở phía sau nàng.

Lúc bắt đầu hái, Ngu Huỳnh dạy cậu làm sao để phân biệt quả đực quả cái: “Quả này có bề mặt phẳng, ở dưới đáy hình tròn là quả đực, còn quả hình bầu dục, dưới đáy có nhìn nhọn là quả cái, giống như quả này chính là quả cái.” Ngu Huỳnh hái một quả đưa cho cậu nhìn.Phục An sửng sốt mấy giây, mới ngạc nhiên hỏi: “Trái cây mà còn chia ra đực cái à?”Ngu Huỳnh nghĩ đến việc lúc còn nhỏ cũng hỏi tổ phụ như vậy, nhất thời có chút hoài niệm, vẻ mặt cũng từ từ trở nên ôn hòa: “Trên đời vốn là có rất nhiều chuyện thần kỳ, giống như trong biển có một loại động vật gọi là hải mã, cũng có thể gọi là lạc long tử, bọn chúng là giống đực nhưng khi sinh sản lại trở thành con cái, đương nhiên khi sinh con đều sinh ra giống đực.”Phục An lại kinh ngạc trứng lớn hai con mắt, nói: “Ngươi định lừa ta à.”Ngu Huỳnh âm thanh chậm rãi: “Chưa từng thấy qua không nhất định là giả, chỉ là ngươi chưa được nhìn thấy thôi.”Phục An vẫn là bán tín bán nghi, Ngu Huỳnh cũng không tiếp tục phổ cập khoa học cho cậu, mà bắt đầu công việc của mình.Phục An liếc nhìn Ngu Huỳnh đang cẩn thận hái quả bên cạnh, suy nghĩ một chút liền hỏi: “Vậy sao ngươi làm sao mà biết?”“Thấy được nhiều thì sẽ biết được nhiều, tự nhiên liền biết thôi.”Phục An bĩu môi, trong lòng nói đáp án này có trả lời cũng như không, vì vậy không hỏi tiếp, mà quay đi hái quả dựa theo hướng dẫn của nàng.Tuy rằng không có hỏi nữa, nhưng đáy lòng vẫn không thể ngừng suy nghĩ được việc nàng vừa mới nói là thật hay giả.


Nếu như là thật, thì ra trên cõi đời này còn có rất nhiều chuyện cậu chưa được biết?Nhớ tới lời nói của nàng, nếu thấy được nhiều việc thì kiến thức sẽ rộng rãi, cậu không khỏi quay đầu nhìn vế hướng thôn Lăng Thủy.

Nếu như cả đời cậu phải sống ở thôn Lăng Thủy này, cậu làm sao có cơ hội để nhìn thấy những chuyện kỳ lạ kia?Hai người rất nhanh đem quả xếp vào sọt khoảng được bảy phần, Ngu Huỳnh cũng không hái nữa mà đi tìm một ít thảo dược.Phục An cẩn thận học theo nàng nhận biết thảo dược, sau đó lục lọi trong đám cỏ dại và nhổ tất cả khi nhìn thấy chúng.

Cậu tuy còn nhỏ, nhưng khí lực lại rất lớn.Ngu Huỳnh thấy đã gần đủ, đang chuẩn bị đi về, bỗng nhiên nghe âm thanh kinh hỉ của Phục An truyền đến: “Ngươi mau tới đây nhìn xem, đây là cái gì?!”Ngu Huỳnh xoay người nhìn lại thấy Phục An đang đứng cách đó một trượng, cầm cây gậy chọc vào một đám cỏ, sắc mặt vừa mừng vừa sợ.


Ngu Huỳnh tò mò đi tới, khi đến gần mới phát hiện là một tổ trứng chim.

Tổ trứng chim này so với trứng cút lớn hơn một chút, ước chừng có khoảng hơn mười trứng.Ngu Huỳnh sợ có nguy hiểm xung quanh, cũng không cho cậu đi vào, mà nàng thận trọng đi tới.

Nhìn kỹ phát hiện tổ trứng có lông chim màu nâu xám, chắc là tổ chim trĩ rừng.Ngu Huỳnh vui mừng khôn tả, ngồi xổm xuống nhặt những trứng chim trĩ, nói với Phục An: “Ngươi đến đây đem những quả trứng này bỏ trong quần áo của ngươi.”Phục An lập tức vén vạt áo lên đứng bên cạnh nàng.

Ngu Huỳnh nhặt lên từng trứng bỏ vào, động tác nhanh nhẹn đem bỏ vào trong áo của Phục An.Nhặt được mười một trứng, lúc còn lại bốn trứng Ngu Huỳnh liền ngừng tay.“Tại sao không nhặt tiếp?” Phục An buồn bực nói.Ngu Huỳnh vừa dùng cỏ dại che lại tổ trứng chim, vừa nói: “Làm việc phải lưu lại một con đường, trứng nở ra chim trĩ, trĩ lại đẻ ra trứng chim, như vậy thì mới còn mãi không hết.”Phục An cân nhắc ý tứ những lời này của nàng, nhưng tuổi cậu vẫn còn nhỏ không thể lĩnh ngộ đạo lý thâm sâu như vậy, nên cũng không quá hiểu.


Ngu Huỳnh liếc nhìn cậu, cũng không giải thích thêm.Phục An nhìn về trứng chim trĩ trong lồng ngực cậu, trên mặt lộ ra nụ cười vui vẻ: “Sau khi trở về, nhất định phải làm món canh trứng chim.”Nàng hái được một súp lơ trắng thông thường, còn gọi cây ớt giả, dùng để làm canh trứng chim, không chỉ uống rất ngon mà rất có dinh dưỡng.Hôm nay thu hoạch mỹ mãn, khi trở về Phục gia, còn chưa vào đến sân, âm thanh hưng phấn của Phục An liền truyền đến: “Nãi nãi, muội muội, ta đã trở về nè!”Nghe được âm thanh này, Phục Ninh đang chơi bùn đất lập tức đứng lên, ngóng nhìn ra ngoài sân, nhìn thấy bọn họ trở về, liền chạy lon ton ra ngoài.Phục An nhìn thấy bóng dáng nhỏ của muội muội như hồ điệp chạy về phía mình, lòng cậu tràn đầy vui mừng nhìn muội muội, nhưng chớp mắt, muội muội thế nhưng lại chạy thẳng vượt qua người cậu, hướng về phía Dư thị ở sau hắn.Khuôn mặt tươi cười của Phục An nhất thời cứng ngắc.Phục Ninh chạy đến bên cạnh Ngu Huỳnh, ngẩng khuôn mặt nhỏ bé, mắt to lấp lánh nhìn nàng, tràn đầy chờ mong.

Ngu Huỳnh nhìn gương mặt lấm bẩn của bé, biết bé lại đi nghịch bùn ở trong sân.Nhìn thấy ánh mắt chờ mong của tiểu cô nương, Ngu Huỳnh cười cười, ôn nhu nói: “Chúng ta trở lại nấu đồ ngon ăn.”Trên mặt tiểu cô nương cũng lộ ra ý cười, sau đó rụt rè kéo tay áo Ngu Huỳnh.

Ngu Huỳnh liếc nhìn bàn tay trên tay áo, lập tức mở bàn tay ra, nắm lấy bàn tay bé nhỏ đi vào sân.Phục An nhìn thấy muội muội cùng người khác thân cận mà không phải mình, nhất gục đầu, gương mặt ủ rũ.Thật không vui vẻ gì.Trở vào sân, Ngu Huỳnh lấy gạo ra đổ nước vào để nấu cháo, bảo Phục An xem lửa, sau đó mới đi thu dọn đồ đạc.Cháo nấu đến lúc không sống cũng không nát, vừa vặn liền cho ba bốn cục hồng cô vào nấu thêm chút nữa, mới đem nồi đặt trên mặt đất.

Lúc cháo còn đang sôi thì Ngu Huỳnh đập ba quả trứng chim trĩ rừng vào nồi cháo khuấy đều, sau mới cho thêm ít muối, nhất thời mùi thơm trong viện lan tỏa ra ngoài sân.Hương thơm tràn đầy..

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK