• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Sau khi Jessica thưởng thức xong món điểm tâm và trở nên no nê, tất cả thức ăn trên bàn đều đồng loạt biến mất, trả lại mặt bàn y hệt như trước đó.

Hiệu trưởng Dumbledore cũng lập tức đứng dậy tuyên bố kết thúc lễ khai giảng và ra lệnh cho các huynh trưởng dẫn học sinh nhà mình trở về phòng sinh hoạt chung.

Dưới sự chỉ đạo của huynh trưởng, Jessica cùng các học sinh năm nhất đứng lên, xếp thành một hàng rời khỏi đại sảnh đường.

Hiện tại, nếu quay ra đằng sau, cô sẽ thấy được vẻ mặt đầy oán hận của cô nàng Bulstrode và Brandbane với hai mắt lóe lên một cách kỳ dị.

Mọi năm, để tránh việc có học sinh bị tụt lại phía sau, không biết đường về, học sinh năm nhất luôn đi đầu tiên rồi đến năm hai, năm ba,...!Tất nhiên, năm nay cũng không ngoại lệ.

Dưới sự dẫn dắt của nam huynh trưởng Field LaiMons và nữ huynh trưởng Narcissa Black, hàng ngũ dài nhà Slytherin thong thả đi về phía trước.

Ban đầu, khi vừa mới rời khỏi đại sảnh đường, hàng ngũ của cả bốn nhà đều ngay ngắn, chỉnh tề đi cùng một đường.

Nhưng vì vị trí của bốn nhà khác nhau nên bốn hàng dài cũng dần tách nhau ra.

Hàng nhà Gryffindor và Ravenclaw di chuyển về phía cầu thang lên tháp mà hàng nhà Hufflepuff cũng ngay ngắn đi về ký túc xá nhà, nằm đâu đó ở gần phòng bếp.

Hiện tại, chỉ còn nhà Slytherin đang di chuyển trên dải cầu thang uốn lượn, chậm rãi đi xuống hầm nhà ở ngay bên dưới Hồ đen.

Ngay vào lúc chỉ còn một đoạn nữa là đến trước cửa phòng sinh hoạt chung, Jessica đột nhiên nhận được một lực rất lớn truyền từ phía sau.

Có người đang cố ý đẩy cô!
Vì mọi chuyện diễn ra một cách bất ngờ, không kịp đề phòng nên Jessica liền mất cân bằng, bước chân trở lên lảo đảo, muốn đứng vững lại.

Ngay lúc cố gắng tóm lấy tay vịn cầu thang, cô mới hoảng sợ phát hiện ra hàng dài vốn rất thẳng hàng và nghiêm chỉnh phía trước cô lại như một dòng nước, rẽ sang hai bên.

Hai hàng người không chỉ đem tay vịn cầu thang che hết, không thừa ra một ít mà còn đem đoạn cầu thang uốn lượn còn lại triển lãm ngay trước mắt cô.

Bị tính kế rồi! Jessica ngay lập tức hiểu ra.

Tuy nhiên, cô vẫn chưa rõ nguyên nhân là gì.

Bất quá, hiển nhiên hiện tại không phải là lúc để cô suy nghĩ vẩn vơ, linh tinh.

Do hoàn toàn bị mất đi lực cân bằng nên cô chật vật ngã về phía trước.

Vào lúc cô đưa hai cánh tay ra để giữ vững cơ thể lại thì đột nhiên cảm thấy cơ thể có chút kỳ lạ.


Cô không thể điều khiển hai chân mình, giống như có người đã trói nó lại với nhau vậy.

Bùa khóa chân? Đứng ở phía sau, trong hàng Slytherin năm năm, Snape cũng giống như những người khác khoanh tay nhìn sự trả thù tất yếu này.

Tuy nhiên, không như những người khác ít nhiều đều tỏ ra vui sướng khi người gặp họa, hắn lại rất bình tĩnh, thậm chí có thể nói là đạm mạc.

Chỉ có người thật sự quen thuộc với Snape mới có thể nhận thấy được chút dao động và lo lắng trong đôi mắt đen sâu thẳm của hắn.

Không chút biến sắc quan sát những người đang xem náo nhiệt xung quanh, động tác nhỏ của một nữ học sinh năm bốn đã rơi vào mắt hắn.

Cô ả vừa mới đem đũa phép thu lại.

Là cô ả sao? Snape nghi ngờ quan sát cô ả vài lần nhưng cũng không làm gì tiếp.

Dù sao thì hắn đối với học sinh năm thấp hơn cũng không quen biết gì cho lắm.

Không, phải nói là ngoại trừ Lucius Malfoy đã tốt nghiệp năm ngoái, ai hắn cũng không thân quen.

Thực ra thì, đối với hắn, quan hệ giữa hắn với Lucius Malfoy cũng chỉ xã giao qua thôi.

Được rồi, chỉ là thân hơn so với xã giao qua một chút thôi.

Chỉ có một chút thôi!
Té ngã, lăn xuống cầu thang, ánh mắt của Jessica có chút tan rã.

Tuy rằng vào thời điểm cuối cùng cô theo thói quen lấy hai tay ôm bảo vệ đầu nhưng cú ngã vẫn rất nặng.

Lúc này, toàn thân cô đều đau ê ẩm như đòi mạng, nhưng cô cũng không định rên rỉ trước mặt đám người này.

Cô cũng không ngu ngốc đến mức không biết tại sao họ lại làm vậy với cô.

Cô thừa nhận đúng là tại cô không chú ý lời nói nên đã mạo phạm bọn họ, nhưng như thế không có nghĩa là cô sẽ cúi đầu trước họ!
Thử cử động chân tay, Jessica phát hiện bản thân đã có thể điều khiển lại cơ thể, nhưng vì từ mắt cá chân truyền đến cảm giác vô cùng đau đớn nên cô không thể di chuyển được.

Không chỉ vậy, hai tay bảo vệ đầu của cô cũng bị trầy xước đến mức đau đớn, ngay cả lưng và xương sườn cũng ít nhiều bị thương.

"Tiểu thư Jones, em có sao không?"
Narcissa Black chậm rãi đi xuống hết bậc thang, đứng cạnh Jessica đang nằm rạp dưới đất mà bễ nghễ nhìn từ trên cao xuống.


Tuy rằng quan tâm hỏi han ân cần, nhưng từ trên mặt nữ huynh trưởng này cô liền biết đó chỉ là câu hỏi có lệ, xuất phát từ trách nhiệm mà thôi.

"Em không sao, cảm ơn huynh trưởng quan tâm."
Jessica biết trước mặt cô là nữ huynh trưởng Slytherin, học tỷ năm bảy Narcissa Black.

Sau khi nghi lễ phân viện kết thúc, nữ huynh trưởng này đã tự giới thiệu rồi.

Học tỷ Black gật đầu, hình như khá hài lòng với câu trả lời của Jessica: "Vậy tiểu thư Jones, em còn đứng dậy được không?"
"Chỉ sợ là không được rồi, tiểu thư Black."
Jessica thử đứng lên một lần nữa, nhưng vô ích, cô lại suýt ngã thêm một lần nữa.

Xem ra vết thương ở mắt cá chân này khá nặng rồi.

"Em nghĩ rằng em cần ở chỗ này nghỉ ngơi một chút, mọi người không cần quan tâm đâu.

Chờ em hồi phục rồi sẽ tự trở về ký túc xá.

Nó là ở chỗ này phải không ạ?" Jessica chỉ cánh cửa cách đó không xa hỏi.

Tuy nhiên, câu trả lời của nữ huynh trưởng Black lại ngoài ý dự đoán trước đó của cô.

Sau khi nghe xong những lời đấy, nữ huynh trưởng trở lên nghiêm túc hơn, lắc đầu không đồng ý, dùng loại ngữ điệu đầy thương hại mà cảnh cáo cô.

"Tiểu thư Jones, Slytherin là một tập thể.

Chúng ta không tự ý vứt học sinh nhà mình ở trên hành lang."
Dừng một chút, nhìn gương mặt đầy nghi hoặc của Jessica, nữ huynh trưởng Black cũng lười không muốn nói thêm gì.

Muốn sinh tồn ở Slytherin cần phải tuân theo quy tắc, điều đó không phải dễ để một tân sinh có thể tự lĩnh ngộ được đâu.

"LaiMons, phiền cậu giúp tôi hoàn thành nhiệm vụ.

Tôi sẽ phụ trách đưa tiểu thư Jones đây đi bệnh thất." Nữ huynh trưởng Black nói với nam huynh trưởng LaiMons.

"Rất vinh hạnh giúp đỡ tiểu thư xinh đẹp đây."
Nam huynh trưởng LaiMons tao nhã nâng tay huynh trưởng Black lên hôn, gương mặt anh tuấn lộ ra một nụ cười xấu xa, thành công làm các nữ sinh xung quanh đỏ mặt lên.


Huynh trưởng Black cũng nở nụ cười tiêu chuẩn cảm ơn nam huynh trưởng.

Cô ý vị sâu xa quét mắt nhìn đám rắn nhỏ năm nhất, tươi cười nói với nam huynh trưởng: "Tôi có thể hoàn toàn tin tưởng cậu, đúng không?"
"Tất nhiên rồi."
Nam huynh trưởng LaiMons gật đầu, hắn hiểu được ý của tiểu thư Black.

Hắn cũng phải dạy dỗ lại đám nhóc không biết trời cao đất rộng kia chứ.

Black sử dụng bùa trôi nổi, dễ dàng làm Jessica bay lên không trung rồi tao nhã đi về phòng bệnh.

Lúc đi qua hàng năm tư, Black dừng lại một chút, ý vị thâm trường nhìn thoáng qua Isabella Bulstrode rồi lại đi tiếp.

Học sinh Slytherin cũng tự động chia thành hai hàng, nhường đường cho nữ huynh trưởng đi qua.

Dưới bầu không khí yên tĩnh đầy quỷ dị, Black dẫn theo Jessica dần rời khỏi tầm mắt của mọi người.

Sau khi nghe thấy lời nói đầy ngông cuồng của Jessica, Narcissa Black đã biết nhất định sẽ xảy ra phiền toái.

Tuy nhiên, cô cũng lười ngăn cản, quản bọn họ.

Dù sao,Sytherin thủ tục cũng có quy định: Nếu không liên quan đến lợi ích chung, các học sinh sẽ tự giải quyết mâu thuẫn với nhau, những học sinh khác không được nhúng tay vào.

Nhưng vừa rồi, hành vi của Isabella Bulstrode rõ ràng đã vị phạm quy định này.

Làm một học sinh năm tư đã thuộc lòng thủ tục Slytherin trong lòng bàn tay, cô ta đáng lẽ nên hiểu là không được ra tay với Jones, mặc dù, con nhóc ngu ngốc này thực sự đã xúc phạm nhà Bulstrode, hay nói trắng ra là tất cả gia đình thuần huyết.

Nhưng đáng lẽ ra, hành vi khôn ngoan và sáng suốt nhất mà cô ta nên làm là chống lưng đằng sau tiểu thư nhỏ nhà Bulstrode, sau đó ngồi xem Jones tự đối đầu, giải quyết đống phiền toái cô nhóc chọc đến.

Về phần Máu bùn trong miệng Bulstrode nhỏ kia...!Hừ, đúng là con nhỏ tiểu thư chưa trải sự đời, Narcissa thật khinh thường mà cười lạnh.

Vị tiểu thư Bulstrode nhỏ kia chỉ sợ còn không biết, đúng thật đại bộ trong Slytherin là phù thủy Thuần huyết nhưng vẫn có bộ phận nhỏ phù thủy Hỗn huyết.

Còn Máu bùn này nọ kia ư, thậm chí còn chưa dám xuất hiện ở gần Slytherin bàn dài.

Slytherin chưa từng có Máu bùn! Trước giờ không có, hiện tại không có, tương lai cũng tuyệt đối không!
Nữ huynh trưởng Balck yên lặng đi cũng không định nói chuyện với Jessica.

Mà hiện tại Jessica cũng liều mạng nhịn đau, cho dù mồ hôi đã đầm đìa như suối nhưng cô vẫn sống chết cắn môi, không chịu há mồm kêu đau.

Narcissa Black cũng có chút bội phục sức chịu đựng của cô gái nhỏ.

Xem ra cô bé là không rõ tình thế mới làm ra hành vi ngu xuẩn như vậy.

Cứ như vậy, cô cũng không để ý chính mình đã có chút thiện cảm với Jones.


Tuy nhiên, có thể lĩnh ngộ được bao nhiêu thì phụ thuộc vào chính con bé.

Sử dụng bùa trôi nổi để nâng một người cũng không phải chuyện dễ dàng, Black cũng đã có chút mệt mỏi.

Vào lúc cô định đem Jessica hạ xuống nghỉ ngơi thì lại vô tình gặp phải hiệu trưởng Dumbledore và giáo sư McGonagall đang thảo luận chuyện gì đó.

"Buổi tối tốt lành, hiệu trưởng Dumbledore, giáo sư McGonagall."
Huynh trưởng Black đem Jessica đang lơ lửng hạ xuống, lễ phép chào hỏi hai vị giáo sư.

Cô cũng chuẩn bị tốt tâm lý trả lời những câu hỏi sắp tới của các giáo sư.

"Có chuyện gì vậy?"
Vào những lúc học sinh gặp chuyện, giáo sư McGonagall luôn là người đầu tiên lên tiếng hỏi.

Lúc này, bà khẩn trương nhìn vẻ mặt đầy thống khổ của Jessica, cũng nhanh chóng nhận ra đứa nhỏ này là ai.

"Tiểu thư Jones, trò làm sao vậy? Tiểu thư Black, có thể nói cho ta biết đã xảy ra chuyện gì không?"
Huynh trưởng Black tao nhã, tự nhiên, dùng giọng điệu không chút giả dối nào nói: "Thưa giáo sư, đây chỉ là chuyện ngoài ý muốn thôi ạ."
"Chuyện ngoài ý muốn sao?"
Giáo sư McGonagall không tin, lặp lại một lần nữa.

Chuyện ngoài ý muốn sao? Đúng thật, hàng năm, Skytherin đều phải phát sinh một số chuyện ngoài ý muốn, hơn nữa càng trùng hợp hơn là không có bất cứ học sinh nào trứng kiến hay biết chuyện phát sinh như nào.

"Vâng ạ.

Bởi vì con đi tuốt đằng trước nên cũng không rõ lắm chuyện xảy ra như nào ạ.

Có lẽ, nếu ngài hỏi tiểu thư Jones đây sẽ biết được chuyện thực hư ra sao." Black cụp mắt, nhìn xuống đất, lộ ra vẻ vô tội cùng thành khẩn.

Hiện tại, trừ huynh trưởng Black đang nhìn sàn nhà, hai giáo sư đều hướng mắt về phía Jessica đang cố gắng nhịn đau.

"Thật sự là chuyện ngoài ý muốn, thưa giáo sư.

Là con tự vấp vào chân mình nên..."
Cô hít một ngụm khí lạnh để giảm bớt chút đau đớn trong cơ thể.

Tuy cô biết rõ đây thật sự không phải là chuyện ngoài ý muốn, nhưng mà cô không thể nói ra.

Tuyệt đối không thể!
Nếu cô nhớ không nhầm, trước khi tiến hành phân nhà, giáo sư McGonagall đã từng nói, tùy vào hành vi và thành tích của từng người sẽ cộng thêm hoặc trừ đi điểm cho nhà mình.

Jessica cũng không muốn chỉ vì méc tội với giáo sư mà cô lại một lần nữa trở thành bia ngắm của cả Slytherin đâu..

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK