• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


 

Edit: Táo Mèo
 
Trên hành lang bệnh viện buổi tối thỉnh thoảng chỉ có vài y tá kiểm tra phòng đi qua, tuy động tĩnh của Lục Tịnh An vừa nãy hơi lớn, nhưng bây giờ cô đã an tĩnh lại, cho nên y tá không còn để ý tới.
 

Phỉ Minh Sâm nhìn chằm chằm Lục Tịnh An, móc từ trong túi ra một chai thuốc nước và băng gạc, đặt lên cái ghế bên cạnh.
 
Cậu vừa chạy tới hiệu thuốc mua mấy thứ này.
 
Tay phải cậu vững vàng nắm lấy tay cô, còn tay trái bận rộn mở nắp lọ thuốc, sau đó thấm chút thuốc ra bông.
 
Lục Tịnh An thoáng cau mày nhìn cánh tay bị cậu nắm lấy, cô đã đoán được ra cậu định làm gì rồi.
 
Cô cảm thấy hơi xúc động, cô chăm chú nhìn cậu, rồi chuyển hướng, ánh mắt rơi thẳng vào bàn tay cậu.
 
Bàn tay cậu lớn hơn hẳn tay cô, ngón tay thon dài, đốt ngón tay rõ nét, thậm chí làn da cậu còn sẫm màu hơn làn da của cô.
 
Bàn tay cô thì lạnh, còn bàn tay cậu thì nóng, hơi ấm từ bàn tay cậu liên tục truyền tới, tựa như một miếng dán giữ nhiệt làm từ thiên nhiên.
 
Bỗng nhiên cô cảm thấy như bị bỏng, ngón tay nhỏ nhắn thoáng tránh né, muốn rụt lại.

 
"Đừng nhúc nhích, sắp xong rồi!" Phỉ Minh Sâm nói.
 
Cậu vững vàng giữ tay cô, dùng bông thấm thuốc lau sạch sẽ miệng vết thương trên tay cô, cẩn thận giúp cô khử trùng.
 
Cậu phải thừa nhận bàn tay cô rất đẹp. Mười ngón tay thon dài, trắng muốt như ngọc, chỉ có điều trên miếng ngọc này lại có rất nhiều vết thương mờ nhạt, cả cũ cả mới.

 
Phí Minh Sâm hơi nhướng mày, không hiểu tại sao khi nhìn đôi tay này cậu lại cảm thấy trong lòng ngột ngạt.
 
Thuốc nước lạnh lẽo xức lên miệng vết thương, cảm giác nhói đau truyền tới khiến cho Lục Tịnh An phải hít một hơi thật sâu.
 
"Đau không?" Phỉ Minh Sâm ngước mắt nhìn cô, rồi lại cúi đầu nhìn vết thương, "Biết đau, thì lần sau đừng ngu xuẩn đi đập đồ nữa."
 
Ngoài miệng mạnh mồm vậy, nhưng động tác của cậu vẫn rất dịu dàng.
 
Lời nói của cậu truyền vào tai Lục Tịnh An lại biến thành cực kỳ chói tai.
 
"Liên quan gì tới cậu?" Cô lạnh lùng đáp, cố gắng giãy ra khỏi cậu một lần nữa.
 
Phỉ Minh Sâm cũng dùng sức một lần nữa, giữ chặt bàn tay mềm mại trắng nõn của cô trong tay.
 
"Đừng cử động!"
 
Nghe cậu nói, cô bèn nhíu mày, hơi cụt hứng, cậu nhanh chóng tháo băng gạc, rồi thành thạo quấn vòng quanh bàn tay, bao trùm lên vết thương của cô.
 
Lục Tịnh An nhìn cậu.
 
Cậu cúi đầu cho nên cô không thấy rõ biểu cảm, nhưng lại có thể khiến cho người ta cảm nhận được sự cẩn thận và nghiêm túc toát ra.
 
Trên mu bàn tay cô lúc này đã được băng bó một lớp băng gạc, không còn nhìn thấy vết thương đâu nữa.
 
Lục Tĩnh An bĩu môi, không giãy giụa nữa.
 
Trên hành lang, một người đứng một người ngồi, chàng trai nghiêm túc băng bó vết thương cho cô gái, có một bầu không khí kỳ lạ lưu chuyển giữa bọn họ.
 
Cảm giác này tuy không nói được nên lời, nhưng ít ra không còn giương cung bạt kiếm như trước nữa.
 
Một lát sau, cuối cùng Phỉ Minh Sâm cũng xé rách băng gạc thành hai nửa, quấn thêm một vòng quanh tay cô, rồi thắt nút lại, sau đó mới thả tay cô ra.
 
"Được rồi."
 
Cậu thu dọn lọ thuốc nước và băng gạc, nhét vào trong túi rồi đứng dậy.
 
Thấy cô đang dõi theo mình, cậu không khỏi mỉm cười, đặt tay lên mái tóc ngắn mượt mà của cô ra sức xoa.
 
"Cậu muốn chết à!" Cô không kịp đề phòng nên bị cậu tập kích bất ngờ, mặt cô tối sầm, cố sức đẩy tay cậu ra.
 
Lực tay cô đúng là rất mạnh.
 
Phỉ Minh Sâm nhìn thoáng qua mu bàn tay đỏ ửng vì bị cô bạt, rồi mới nói: "Khuya lắm rồi, cậu nên về nhà đi!"
 
Lục Tịnh Anh nhìn chằm chằm cậu, vẫn chưa quên vấn đề vừa rồi.
 
"Cậu thực sự nói với mẹ tôi là tôi đánh cậu đấy à?" Cô hơi nheo mắt, bầu không khí giữa hai người lại trở nên căng thẳng.
 
Phỉ Minh Sâm nhìn Lục Tịnh An, cậu mỉm cười khi thấy cô để lộ móng vuốt sắc bén.
 
"Tôi nói với dì Lục cái gì, thì cậu về hỏi thẳng dì ấy là biết đúng không?"
 
Lục Tịnh An khẽ cắn môi dưới, cứ nhớ lại bộ dạng Lục Tuyết Cầm gấp gáp muốn xin lỗi Phỉ Minh Sâm cùng với nét mặt đau lòng khi bà nhìn mình, lần đầu tiên trong lòng cô nảy sinh sự kháng cự với chuyện về nhà.
 
"Muộn lắm rồi, về đi." Phỉ Minh Sâm nhắc lại lần nữa, "Dì Lục chắc lo lắng cho cậu lắm."

 
Lục Tịnh An hơi cúi đầu, sống lưng thẳng tắp, hai tay buông dọc người siết chặt.
 
"Cậu thì hiểu cái quái gì!"
 
Cô nở nụ cười giễu cợt, có gì khiến người ta tổn thương hơn không được tin tưởng cơ chứ? Huống hồ, đó lại là người mà từ trước tới giờ cô vẫn muốn bảo vệ nhất...
 
Đúng lúc này, một bàn tay ấm áp phủ lên đỉnh đầu cô.
 
"Đừng nghĩ nhiều." Cậu dịu dàng nói bên tai cô.
 
Lục Tịnh An ngẩn ra, chậm rãi ngước nhìn.
 
Người trước mắt nở nụ cười nhàn nhạt, ánh mắt tựa như có hàng ngàn chấm nhỏ đang lấp lánh, có lẽ bởi ánh trăng lúc này quá đẹp cho nên trong cậu càng ôn hòa như ngọc.
 
Phỉ Minh Sâm vỗ vỗ đầu cô, rồi nói, "Người hay để tâm vào mấy chuyện vụn vặt thường rất ngốc."
 
Sắc mặt Lục Tịnh An thoắt cái đen như cái đáy nồi.
 
Cô cắn răng, định đẩy tay cậu ra, nhưng lần này Phỉ Minh Sâm đã đề phòng từ trước.
 
Cậu nhanh chóng thu tay lại, rồi xòe tay còn lại ra. Không biết viên kẹo trái cây màu cam đã xuất hiện trong tay cậu tự lúc nào.
 
"Đây, mời cậu ăn kẹo." Cậu khẽ cười.
 
Lục Tịnh An nhìn nụ cười gần trong gang tấc của Phỉ Minh Sâm, rồi lại liếc nhìn viên kẹo, không nói nên lời.
 
"Cậu..."
 
"Cầm đi."
 
Cô định từ chối thì Phỉ Minh Sâm đã kéo tay cô qua, mạnh mẽ nhét viên kẹo vào trong tay cô.
 
"Ăn kẹo xong thì ngoan ngoãn về nhà đi nhé, tôi cũng về phòng đây."
 
Nói xong, cậu cầm ấm nước, vẫy tay chào cô sau đó nhẹ nhàng biến mất sau khúc rẽ.
 
Lục Tịnh An nhìn theo bóng lưng của cậu, rồi lại nhìn viên kẹo trong tay.
 
Trời, xem cô là con nít à mà dỗ kiểu vậy....
 
Nhớ lại lời Phỉ Minh Sâm vừa nói, cô bĩu môi, khép tay lại, rồi cất viên kẹo vào túi.
 
Cuối cùng, Lục Tịnh An vẫn không ở lại bệnh viện.
 
Khi cô ra về, bên ngoài cửa chính trừ hai mẹ con ra thì còn có một người đàn ông đang hút thuốc. Bọn họ liên tục nhìn về phía đường cái, có lẽ đang đợi taxi.
 
Lục Tịnh An bước tới gần đó, lôi điện thoại ra xem.
 
Trên điện thoại hiển thị chỉ còn 12% pin, chỉnh về chế độ im lặng một lúc mà đã có hơn chục cuộc gọi nhỡ, tất cả đều là của mẹ cô, Lục Tuyết Cầm.
 
Có vẻ bà thực sự rất lo lắng.
 
Ngay lúc cô do dự xem có nên gọi về không, thì màn hình điện thoại lại sáng lên, một lời mời bằng giọng nói vang vọng.
 
Là mẹ cô, Lục Tuyết Cầm.

 
Có lẽ bà thấy không gọi điện được nên đã chuyển sang WeChat.
 
Lục Tịnh An nhìn màn hình điện thoại, ở giữa là ảnh đại diện WeChat của Lục Tuyết Cầm.
 
Tuy ảnh đại diện đã thu nhỏ lại rất nhiều lần, nhưng vẫn có thể nhìn ra được, đó là một bức ảnh một người phụ nữ ôm một bé gái.
 
Trên bãi cỏ, dưới ánh mặt trời, bà đang ôm cô, nụ cười vừa dịu dàng vừa xinh đẹp.
 
Đó là sinh nhật cô năm cô bảy tuổi, mẹ dẫn cô tới công viên, rồi hai người đứng trên bãi cỏ chụp tấm ảnh này.
 
Sinh nhật năm đó thật ra rất vui vẻ nếu buổi tối hôm đó về nhà, mẹ cô không bị Mục Khải Phát đang say rượu đánh đập, chỉ để bảo vệ cho cô,...."
 
Cuộc gọi đã lâu mà không có ai nhận, cho nên yêu cầu bằng giọng nói tự động ngắt, sau đó lại tiếp tục kiên nhẫn vang lên.
 
Lần này, rốt cục Lục Tịnh An cũng nhấn vào nút nghe.
 
"An An, cuối cùng con cũng chịu nhận điện thoại của mẹ rồi!"
 
Giọng nói nghẹn ngào của Lục Tuyết Cầm vang lên từ đầu dây bên kia, "Con đang ở đâu? Mẹ đi đón con nhé?"
 
Thấy bà lo lắng vậy, chóp mũi Lục Tịnh An chua xót, cô hít một hơi thật sâu rồi ngẩng đầu nhìn ánh trăng trên bầu trời, giả vờ lạnh nhạt đáp, "Con còn đang ở bệnh viện."
 
"Được, vậy con đứng ở cửa viện chờ, mẹ đi đón con luôn được không? Mẹ sẽ tới nhanh thôi!"
 
Lục Tịnh An đang định nói để tự mình bắt xe về, ai dè Lục Tuyết Cầm đã vội cúp máy.
 
Cô thở dài, đành đứng trước cửa viện chờ.
 
Bây giờ có lẽ khoảng mười giờ tối, xe tới xe đi trên con đường trước cửa viện, ánh đèn neon phản chiếu sắc màu rực rỡ, tôn lên vẻ náo nhiệt đôi động của cuộc sống về đêm.
 
Lục Tịnh An đá mấy cục đá dưới đất một cách buồn chán, cô bắt đầu mất kiên nhẫn, lôi điện thoại ra xem, kết quả là....
 
"Lạch cạch..."
 
Một viên kẹo từ trong túi quần cô rơi xuống, đảo qua đảo lại vài vòng rồi mới dừng lại.
 
Lục Tịnh An nhìn chằm chằm viên kẹo kia vài giây, sau đó ngoảnh mặt làm ngơ giả vờ không thấy. Chưa được vài giây, cô lại liếc chiếc kẹo kia vài cái.
 
Hình như...không nên xả rác thì phải?
 
"Mẹ, ở dưới đất có viên kẹo này!" Đúng lúc đó, một giọng nói ngây thơ ngọt ngào vang lên.
 
Đồng thời chủ nhân của giọng nói đó xuất hiện trong tầm mắt của cô, cậu bé khom lưng lấy viên kẹo, rồi vui vẻ ngoảnh đầu nói với mẹ bé.
 
Lục Tịnh An trơ mắt nhìn bằng ánh mắt lo lắng, vô thức hét lên, "Này!"


Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK