• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Yến Bắc Thần đạp xe đi dọc theo đường quốc lộ ven biển, nhưng anh lại không về biệt thự, mà rẽ xuống quốc lộ gần biển ở một con đường nhỏ cách biệt thự không xa. Cuối cùng, anh chở An Hạ, đỗ xe đạp trên bãi cát ngoài bờ biển ở đường quốc lộ ven biển.

Bây giờ mới là 4 giờ chiều, bờ cát hấp thụ nắng mặt trời cả ngày, đang tỏa ra cái nóng hầm hập. Yến Bắc Thần đạp xe đi đến bờ cát rồi xuống xe đạp, dựa xe đạp vào bên cạnh đá ngầm trên bãi cát.

Sau khi dừng lại, Yến Bắc Thần liếc nhìn mặt biển trước mặt, nói với An Hạ: “Chơi một lát ở đây đi.”

An Hạ: “...”

Khi Yến Bắc Thần dừng xe lại, An Hạ cũng xuống khỏi yên phụ. Cô đứng bên cạnh xe đạp, liếc nhìn thức ăn trong giỏ xe. Cô giơ cánh tay lên, dùng thủ ngữ hỏi Yến Bắc Thần:

An Hạ: Cậu không cần ăn cơm à?

Khi An Hạ giơ cánh tay lên, Yến Bắc Thần nhìn về phía cô. Nhìn thấy cô làm thủ ngữ, Yến Bắc Thần cười một cái, nói: “Tôi không đói.”

Cũng đúng, bây giờ mới hơn 4 giờ, còn chưa tới giờ cơm tối.

Yến Bắc Thần nói xong, An Hạ không nhì nhằng nữa. Sau khi nói với cô xong, Yến Bắc Thần đi thẳng tới bãi cát. Đến bờ cát, Yến Bắc Thần tìm một chỗ sạch sẽ, nhân lúc ngồi xuống thì nằm vật ra bãi cát.

An Hạ: “...”

Yến Bắc Thần dùng hai tay làm gối đầu, khi nằm xuống, cơ thể cao lớn thẳng tắp của anh vẫn thon dài như cũ. Anh gối lên tay của mình, nhắm mắt lại dưới cái nắng không được coi là chói mắt.

Bờ biển trở nên tĩnh lặng, trừ sóng biển và tiếng gió thì cảnh vật yên bình như một bức tranh.

Sau khi cậu chủ nằm xuống, hình như đã nhắm mắt nghỉ ngơi rồi. Anh nằm ở đó, như thể hòa thành một thể với phong cảnh. An Hạ đứng bên cạnh xe đạp nhìn anh một lát, sau đó, cô thu ánh mắt lại, đi ra bãi biển.

An Hạ rất ít khi ra bờ biển.

Nam Thành là vùng duyên hải, nhưng bởi vì phải đi học, sau đó lại phải đi làm nên cô rất ít có thời gian ra biển chơi. Thật ra thì An Hạ rất thích biển.

Sau khi đi tới bờ cát, tóc mai bị gió thổi bay ra gò má, An Hạ cởi giày giẫm lên cát.

Cát ngoài bãi cát vừa khô vừa mịn, lúc giẫm xuống, cát dưới lòng bàn chân len lỏi qua kẽ ngón chân bao phủ phía trên mu bàn chân. Cát mịn trơn nhẵn cọ vào da, sinh ra cảm giác khác lạ nhưng không hề khó chịu.

Cậu chủ vẫn nằm trên bãi cát như cũ, lúc anh không cần cô, cô sẽ có thời gian rảnh. An Hạ cầm giày, giẫm lên bãi cát, im lặng chơi một lát.

Sau khi rong chơi một lúc, cô đi theo con sóng trắng dọc bờ biển, bước vào trong nước biển.

Nước biển đầu tháng ba, cho dù là ở thành phố phía nam thì vẫn hơi lành lạnh. Tuy lạnh nhưng không đến mức lạnh thấu xương. An Hạ bước vào trong nước, cảm giác lạnh lẽo đánh úp vào thần kinh của cô, khiến cô rùng mình một cái. Nhưng sau khi run lên, nước biển nhẹ nhàng chậm rãi m0n trớn bàn chân cô, ngập đến cổ chân cô, như thể dịu dàng ôm lấy cô. Nhiệt độ của nước biển và cảm giác thoải mái dán vào da thịt cô, dưới chân là bờ cát ướt sũng, trong không khí là mùi nước biển mặn mà tươi mát, An Hạ ngước mắt nhìn mặt trời lặn phía xa xa, dường như tất cả phiền muộn và không vui đã biến mất trong nháy mắt này.

Cô đứng trong nước biển, yên lặng hít thở trong chốc lát. Sau khi thể xác và tinh thần hoàn toàn thả lỏng, An Hạ mới quay đầu nhìn ra sau.

Trên bãi cát sạch sẽ ở đằng sau, người đàn ông vẫn nằm ở đó như cũ. Cơ thể cao gầy của anh như thể đã hòa thành một thể với bãi đá ngầm bên cạnh. Chỉ có điều, anh trông trắng sáng hơn đá ngầm nhiều, hoàng hôn mạ lên da dẻ trắng bệch của anh một lớp ánh sáng, đôi mắt hẹp dài sâu hun hút của anh nhắm chặt, trong khoảng thời gian ngắn ngủi này, anh tựa như đã ngủ.

Anh cứ nằm một mình ở đó.

An Hạ nhìn thoáng qua, bước ra khỏi nước biển, đi tới bên cạnh anh.

Từ nãy đến giờ Yến Bắc Thần đi đến bờ cát là nằm xuống bãi cát luôn. Hôm nay anh phải leo núi cả ngày, nhưng giờ phút này, mệt mỏi như bị cuốn đi hết, bờ cát mịn màng ấm nóng, thậm chí anh còn mơ màng muốn ngủ. Khi anh sắp ngủ quên, anh lại nghe thấy tiếng cát sỏi lạo xạo. Yến Bắc Thần mở bừng mắt, nhìn thấy cô bé giúp việc đi chân trần tới, chụm hai đầu gối ngồi xổm xuống bên cạnh anh.

Lúc đi đường, cô giúp việc nhỏ im lặng không một tiếng động, sau khi ngồi xổm xuống thì còn yên tĩnh hơn. Nắng chiều hoàng hôn vốn đã dịu nhẹ, chiếu xuống người cô lại càng dịu nhẹ yên tĩnh hơn. Đôi mắt cô đen láy sáng ngời, ánh sáng dịu nhẹ phản chiếu ra ảnh ngược, đổ bóng trên hàng mi vừa dài vừa dày của cô, cô cứ nhìn anh như vậy.

Yến Bắc Thần cũng ngước mắt lên nhìn cô, nhìn một lát, sau đó, anh ngồi dậy khỏi bờ cát. Đối diện với ánh mắt của cô nhóc giúp việc, Yến Bắc Thần cười một cái, nói:

“Sao vậy?”

Cậu chủ ngồi dậy khỏi bờ cát, sau khi anh ngồi dậy, chỉ thoáng cái dáng anh đã vượt qua cô. Hàng mi vốn cụp xuống của An Hạ lại nâng lên, cô ngửa đầu nhìn cậu chủ đã ngồi dậy, vừa cười vừa lắc đầu.

Cô không có chuyện gì muốn tìm cậu chủ, chỉ muốn tới đây ngồi với anh mà thôi.

Sau khi lắc đầu, ánh mắt của An Hạ lướt qua đôi mắt của cậu chủ, nhìn về phía sau đầu anh. Cô giơ tay lên, khẽ chạm vào tóc cậu chủ.

Động tác của cô giúp việc nhỏ rất nhẹ, trong chiều hoàng hôn và gió biển, cô nâng bàn tay thon dài mềm mại lên. Ngón tay cô đi đôi với động tác của cô, chạm vào tóc anh, luồn vào trong tóc anh. Lúc cô giơ tay tới đây, ánh mắt của Yến Bắc Thần hơi tập trung, cúi xuống nhìn cô chằm chằm.

Cô bé giúp việc đang dọn cát sỏi bám vào tóc anh khi anh nằm xuống. Lúc nãy, mặc dù anh gối lên tay khi nằm xuống nhưng tóc vẫn chạm vào bãi cát, sau khi đứng dậy, giữa những sợi tóc li ti vẫn có cát dính vào.

An Hạ thản nhiên như không, chưa được mấy cái đã phủi sạch cát trong tóc của cậu chủ. Sau khi phủi sạch, cô lại nhìn về phía cậu chủ, phát hiện cậu chủ cũng đang nhìn mình.

Ánh mắt của hai người va vào nhau, hàng mi An Hạ run run, cười với anh một cái.

Dưới con ngươi màu nhạt, phản chiếu ảnh ngược của cô bé đang cười, Yến Bắc Thần bình tĩnh nhìn An Hạ chăm chú, con ngươi anh như sóng biển tràn lên bờ, khẽ rung rung một lát.

“Hình như em trở nên đẹp hơn so với lần đầu tôi gặp em.” Yến Bắc Thần nói.

An Hạ nghe cậu chủ nói xong, ánh mắt nhìn anh chớp chớp. Cô không biết vì sao cậu chủ lại đột nhiên nói ra những lời này, nhưng đây không phải lời gì khó nghe.

Cô đối mặt với cậu chủ, giơ cánh tay lên trả lời cậu chủ:

An Hạ: Cậu chủ cũng đẹp hơn rồi.

Khi cô giúp việc nhỏ khen người khác, đôi mắt vẫn nhìn thẳng vào bạn, có sự chân thành mà không ai có thể biểu hiện được.

Yến Bắc Thần cụp mi xuống nhìn cánh tay làm thủ ngữ của cô, như thể hơi bất mãn.

“Cái gì gọi là ‘cũng đẹp hơn rồi’, trước đây tôi có xấu à?”

Yến Bắc Thần nói xong, An Hạ im lặng cười rộ lên, giơ cánh tay lên làm một câu thủ ngữ.

An Hạ: Lúc nào cũng đẹp. Cậu chủ là người đẹp nhất mà em từng gặp.

Không sửa gì mấy, chỉ có điều, không có gì đặc biệt mà lại nói ra một câu như vậy, thế nhưng độ tin cậy khiến tâm trạng của người nghe câu này trở nên tốt hơn.

Yến Bắc Thần nhìn cô giúp việc nhỏ đang ngồi xổm bên cạnh mình, nhìn một lát, Yến Bắc Thần cười, nói:

“Em nhìn xem, nếu như ai ở bên cạnh tôi cũng giống như em, vậy thì đã sớm thăng chức tăng lương rồi.”

An Hạ lại cười một tiếng.

Nụ cười của cô rất bình thường, có loại cảm giác an bình tự nhiên và yên lòng, giống như mưa xuân vào ban đêm, im hơi lặng tiếng, chỉ để lại hơi ẩm ướt át sau đêm đó.

Sau khi cậu chủ nói những lời này thì vẫn luôn mỉm cười. An Hạ nhìn ý cười dưới đáy mắt và giữa mày giãn ra của anh, cô giơ cánh tay lên hỏi:

An Hạ: Đói không?

Cô hỏi xong, Yến Bắc Thần nhìn cô một cái, nói: “Có hơi hơi.”

Sau khi Yến Bắc Thần nói xong, An Hạ không nói nữa, ngồi xổm chờ bên cạnh anh.

Dường như Yến Bắc Thần thật sự bị cô nói cho hơi đói, anh nhìn cô bé giúp việc đang ngoan ngoãn ngồi yên lặng trước mặt mình, đứng dậy khỏi bờ cát, nói:

“Đi thôi.”

Hai người cùng nhau rời khỏi bãi biển.

-

Sau khi rời khỏi bãi biển, hai người đạp xe về nhà. Về đến nhà, Yến Bắc Thần về phòng tắm rửa thay quần áo trước, vừa thay xong, Lý Trạch đã gọi điện tới đây.

Hôm nay, Yến Bắc Thần trốn làm một ngày, buổi sáng đã truyền từ công ty chi nhánh về tổng tập đoàn. Sau khi truyền tới tổng tập đoàn, chuyện hôm qua anh không đi họp cũng bị thông báo cho hội đồng quản trị của tập đoàn. Hội đồng quản trị liên lạc với Yến Bắc Thần mà không được, vì thế dồn hết áp lực lên người Lý Trạch. Mà Lý Trạch cũng không liên lạc được với Yến Bắc Thần suốt cả ngày nay, buổi chiều, lúc gần hết giờ làm, di động của Yến Bắc Thần mới bật máy.

Nhận cuộc gọi của Lý Trạch, Yến Bắc Thần xuống khỏi xe đạp, nói một tiếng: “A lô.”

Lý Trạch nghe giọng điệu bình tĩnh thản nhiên này của anh, cảm xúc đã hơi bùng nổ, nhưng làm trợ lý của Yến Bắc Thần, hiển nhiên anh ấy đã giải quyết tình huống kiểu này nhiều lần rồi, dần dần đã có thể giữ được bình tĩnh để giải quyết những chuyện này.

“Hôm nay anh đi đâu thế? Sao không đến công ty chi nhánh?”

Lý Trạch hỏi xong, Yến Bắc Thần cười một tiếng, nói: “Phong cảnh bên Hải Thành này đẹp quá, dọc đường đi tôi thấy không tệ, vì thế bỗng dưng quyết định đi chơi một vòng ở Hải Thành.”

Lý Trạch: “...”

“Anh có biết anh đến Hải Thành là đi công tác xử lý chuyện của công ty chi nhánh không?” Lý Trạch hỏi.

“Ừ, biết.” Yến Bắc Thần lên tiếng, sau đó nói: “Nhưng mà tôi có ở đây hay không, vấn đề đều không lớn lắm. Tôi đi xử lý thì cũng không xử lý cho rõ ràng được.”

“Vậy anh đến đó làm gì?” Lý Trạch nghẹn họng hỏi.

Lý Trạch hỏi xong, đầu bên kia điện thoại không có âm thanh gì nữa, hình như Yến Bắc Thần đang suy nghĩ về chuyện đó thật. Lý Trạch nổi nóng, không lảm nhảm với Yến Bắc Thần nữa, nói thẳng mục đích gọi điện đến lúc chiều nay.

“Anh mất tăm mất tích hai ngày nay, bên tổng giám đốc Uông đã nổi điên, nói không thể trông cậy vào anh, ông ta tự sai người qua đó rồi.”

“Vậy thì vừa hay.” Sau khi Lý Trạch nói xong, Yến Bắc Thần lại cười nói một câu: “Đám người bọn họ vẫn hay xử lý những chuyện này, có bọn họ ở đây thì tôi yên tâm rồi.”

Lý Trạch lộ ra vẻ mặt không cảm xúc: “Mai là bọn họ tới rồi, đến lúc đó anh cũng qua đó đi.”

Yến Bắc Thần: “...”

“Bọn họ đến đây, tôi còn tới làm gì?” Yến Bắc Thần nói.

“Cho dù anh chỉ đến làm linh vật, thì anh cũng phải đến đó cho tôi!” Lý Trạch cao giọng nói.

Cảm xúc của trợ lý trong điện thoại dần mất kiểm soát, Yến Bắc Thần nghe, cười lên tiếng đáp lại: “Được rồi được rồi, mai tôi sẽ đến đó.”

Sau khi Yến Bắc Thần đồng ý, cảm xúc của Lý Trạch mới trở lại bình thường. Anh ấy lại dặn dò một số chuyện liên quan tới ngày mai, Yến Bắc Thần đồng ý hết, lúc này, hai người mới cúp máy.

Sau khi tắt điện thoại, Yến Bắc Thần cất di động, đứng một lát ở cửa sổ sát đất trong phòng ngủ. Bây giờ là gần 5 giờ chiều, mặt trời áp sát mặt nước biển, ánh nắng đã dần dịu đi.

Đôi mắt hẹp dài sâu thẳm của Yến Bắc Thần phản chiếu ánh nắng dịu nhẹ, nhìn một lát, anh xoay người rời khỏi phòng ngủ, đến phòng ăn.

-

Khi Yến Bắc Thần gọi điện thoại, An Hạ đã vội vàng giữ xe đạp. Cô cất xe đạp vào nhà để xe, cầm thức ăn mới mua hôm nay ở trong giỏ xe, đi vào bếp.

Bây giờ mới hơn 4 giờ, còn lâu với tới giờ cơm tối, nhưng cậu chủ đã về, dù sao cũng không thể bắt anh chờ được. Sau khi vào bếp, An Hạ làm mấy việc liền, chẳng bao lâu sau đã làm xong bữa tối đầy đủ cả mùi vị lẫn màu sắc.

Trong lúc nấu cơm tối, cậu chủ cũng ra khỏi phòng, đi đến phòng ăn.

Chắc vừa nãy cậu chủ về phòng tắm rửa, tiện thể thay quần áo luôn. Áo sơ mi trắng và quần tây trên người anh đã được thay ra, đổi thành quần áo giản dị thuận tiện ở nhà. Cậu chủ trông vừa trắng vừa cao lớn, mặc cái gì cũng giống người mẫu. Mặc vest thì giống nhân vật kinh tế tài chính, mặc quần áo ở nhà thì lại giống người mẫu trên tạp chí.

Tóc của anh trông có vẻ đậm màu hơn bình thường, xem ra còn chưa khô hoàn toàn, lúc đi qua đây, còn mang theo khí lạnh và mùi gỗ linh sam mát rượi, vô cùng tươi mát.

Anh đi vào nhà ăn, ngồi vào ghế ăn cơm ở trước bàn ăn như thường lệ. Sau khi ngồi xuống, cậu chủ cầm bát đũa, nhìn lướt qua bữa tối ở trước mặt.

Hôm qua, lúc ăn tối, một mình cậu chủ ăn hết món rau xào thập cẩm của cô. Thấy anh thích ăn, hôm nay, An Hạ lại làm một ít cho anh. Ngoài rau xào thập cẩm thì còn có một ít thịt một ít trứng, cân bằng dinh dưỡng.

Nhìn qua cơm tối của mình, Yến Bắc Thần không động đũa, anh ngẩng đầu lên nhìn cô bé giúp việc đang đứng bên cạnh như thể biết trước là anh sẽ gọi cô, hỏi một câu:

“Em ăn gì?”

Hôm qua, cơm cô nhóc giúp việc ăn là món xào thập cẩm từ chỗ nguyên liệu còn dư lại khi nấu cho anh, vì thế anh còn nổi giận. Hôm nay cô bé giúp việc trở nên ngoan hơn, khi cô nấu cơm cho anh thì mỗi món đều để lại một ít, sau đó cho vào một đĩa thức ăn, dùng làm bữa tối của mình.

Như vậy không lãng phí, mà cậu chủ cũng sẽ không nói gì cô.

Sau khi cậu chủ hỏi xong, An Hạ ngựa quen đường cũ quay lại phòng bếp, bưng cơm tối của mình ra. Một bát cơm, bốn món ăn, vô cùng hoàn mỹ.

Yến Bắc Thần cụp mi nhìn cơm tối của cô, bỗng dưng không nói nên lời.

Mà khi anh nhìn cơm tối của cô bé giúp việc, cô giúp việc nhỏ cũng đang nhìn anh, như thể đang đợi anh sai bảo. Yến Bắc Thần ngước mắt lên, đối diện với ánh mắt của cô, nói:

“Canh đâu?”

Cơm tối của anh là bốn món ăn một món canh, nhưng cô bé giúp việc chỉ có thức ăn chứ không có canh.

Yến Bắc Thần nói xong, An Hạ nhìn anh một cái, sau đó xoay người quay lại bếp, bưng bát canh của cô ra. Sau khi mang ra, cơm tối của An Hạ đặt trên bàn cơm, Yến Bắc Thần nhìn thoáng qua, hài lòng gật đầu, nói:

“Nếu đã mang ra rồi thì ăn ở đây luôn đi.”

An Hạ: “...”

- -----oOo------

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK