• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

*Chương có nội dung hình ảnh

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.




Bánh ngọt rất nhỏ, đường kính nhiều nhất chỉ có 10cm giống như một cái oản lớn (*)




(*盖碗 (Cái Oản – Gaiwan): là tách trà không có quai cầm và có nắp. Hình minh họa:




Xem ảnh 1
qian_li_jiang_shan_2__opt.jpg




Nhưng nó lại có hình dáng của một chiếc bánh ngọt điển hình, đặc biệt trên bề mặt có dựng một tấm standee nhỏ, viết ——
sinh nhật vui vẻ.



Doãn Tu Trúc nhìn hồi lâu mới không thể tin được mà hỏi: “Tớ, là của tớ sao?”



Tề Mộ đã thèm thuồng nguyên một ngày, thèm đến nỗi buổi trưa cũng ăn không ngon. Lúc này nhìn thấy sô cô la, mắt đều xanh (*): “Đương nhiên! Hôm nay là sinh nhật của cậu mà.”




(*Buổi tối mắt sói có màu xanh, ý muốn mô tả một cái gì đó hoặc một thứ gì đó mà bản thân cực kì muốn có được)



“Làm sao cậu biết?” Thật ra Tề Mộ nói như vậy hắn cũng đã quyết định hôm nay sẽ là sinh nhật mình. Nếu không phải ngày mà hắn chào đời thì cũng coi như là ngày hắn tái sinh.



Có người chúc mừng vậy thì đây chính là sinh nhật của hắn rồi.



Tề Mộ nói: “Giáo viên chủ nhiệm kiểm tra trong hồ sơ nhập học của cậu, bên trong có ghi.”



Doãn Tu Trúc trong lòng run lên ——
Đúng rồi, hắn có sinh nhật, chỉ là không ai bằng lòng nhắc đến mà thôi.



Tề Mộ lấy nến ra, vừa châm vừa nói: “Bánh ngọt hơi nhỏ nên không cắm được nhiều nến. Do đó tớ để 3 cái có được không?”



Doãn Tu Trúc hoàn hồn: “Cắm bốn cái đi.”



Tề Mộ nghiêng đầu: “Tại sao?”



“Chúng ta găp nhau vào năm 4 tuổi.”



Trí nhớ của Tề Mộ không tốt lắm: “Hình như là vậy nha, hồi học lớp chồi mẫu giáo.”



Doãn Tu Trúc rũ mắt nở nụ cười: “Tiếc là tớ không nhớ rõ hôm đó là ngày bao nhiêu.” Hắn còn quá nhỏ, không phân rõ ngày tháng, thế nhưng hắn lại vĩnh viễn nhớ kĩ ngày hôm ấy, một khắc kia dưới ánh nắng của buổi chiều tà cùng với nụ cười chạm đến tận linh hồn hắn.



“Cái này thì nhớ làm gì?” Tề Mộ đáp, “Đã quen biết rồi thì sau này sẽ làm bạn bè cả đời”



“Ừm!” Doãn Tu Trúc dùng sức gật đầu.



Mũi hắn chua xót, trong mắt phủ đầy sương mù, trên khóe miệng nở nụ cười xưa nay chưa từng có. Phảng phất đem vui sướng trong lòng đều cụ thể hóa, tựa như dòng máu luôn được sưởi ấm trong suốt 6 năm kia cuối cùng cũng được đưa đi tuần hoàn khắp cơ thể, khiến cả người hắn nóng bừng lên.



Tề Mộ giục hắn: “Tới đây ước đi, sau đó thổi nến!”



Doãn Tu Trúc trịnh trọng gật đầu, bàn tay nhỏ chắp lại, nghiêm túc nhắm hai mắt.



Đây là ngày sinh nhật của hắn. Tinh linh ước nguyện của hắn.



Hắn chỉ có duy nhất một nguyện vọng ——
vĩnh viễn có thể ở bên cạnh Tề Mộ



Vừa tham lam lại hèn mọn, hắn nguyện dùng cả đời không ngừng cầu xin điều ước ấy.



Tề Mộ rất hiếu kỳ: “Cậu cầu nguyện cái gì thế?”



Doãn Tu Trúc đối với cậu lúc nào cũng thiên y bách thuận (*), lúc này lại vô cùng kín miệng: “Không thể nói.”




(* răm rắp nghe lời, không trái một câu)



“Được rồi, nói ra lại mất linh.” Nhưng Tề Mộ vẫn vô cùng tò mò, “Hay viết ra được không?”



Cậu lớn như vậy rồi đương nhiên đã biết tinh linh ước nguyện chính là Kiều nữ sĩ. Tề Mộ cũng muốn trở thành tinh linh ước nguyện của Doãn Tu Trúc nhưng cậu lại không có hỏa nhãn kim tinh như mẹ mình, do đó nhìn không thấu Doãn Tu Trúc muốn cái gì. Như vậy làm sao mới có thể thỏa mãn tâm nguyện của hắn đây?



Doãn Tu Trúc tuyệt đối sẽ không lấy lời thề trọng yếu ra đùa giỡn: “Không được, sẽ mất linh.”



Tề Mộ: “…” Được rồi… Chỉ có thể cảnh giác cao độ tiếp tục quan sát vậy! Chắc là có liên quan đến học tập vì cậu luôn cảm thấy Doãn Tu Trúc rất thích việc học…



Doãn Tu Trúc gỡ nến xuống, lại không nỡ cắt bánh.



Tề Mộ thèm ăn đến trong lòng phát hoảng: “Mau ăn đi, tớ đã nhờ ba đặt làm bánh toàn sô cô la, bảo đảm là rất ngon!”



Doãn Tu Trúc cầm dao bất động.



Tề Mộ nhìn hắn: “Làm sao thế?”



Doãn Tu Trúc vẫn không xuống tay được, hắn thấp giọng nói: “Có thể không ăn không?”



Tề Mộ đói bụng cả ngày giờ liền mở to mắt: “Tại sao không ăn? Ngon cực kỳ luôn á!” Đói sắp chết, thèm sắp chết rồi. Thật muốn nhào tới một ngụm nuốt trọn luôn!



Môi Doãn Tu Trúc hơi động, âm thanh buồn bã từ trong lồng ngực trực tiếp phát ra: “Đây là lần đầu tiên tớ được nhận quà sinh nhật nên tớ muốn giữ nó lại.”



Tề Mộ: “Đây chính là sô cô la á! Sẽ bị chảy hết đó, không giữ được đâu”



Doãn Tu Trúc mím môi, không lên tiếng.



Tề Mộ sợ nhất là dáng vẻ này của hắn. Cứ như thế 80% sẽ vô thanh vô thức rơi nước mắt. Thấy hắn khóc lóc thì tim của Tề Mộ liền như đang bị ai hung hăng nện cho một trận vậy



“Rồi rồi.” Tề Mộ nói, “Tớ tặng cho cậu thêm một món quà nữa không phải là được rồi sao.”



Doãn Tu Trúc đột nhiên ngẩng đầu. Cái này sao có thể, hắn sẽ không tham lam như thế đâu.



Tề Mộ: “… Tớ viết cho cậu một tấm thiệp chúc mừng, cái này có thể giữ được.”



Doãn Tu Trúc ánh mắt sáng lên như sóc thấy được quả hạnh, không có chút chống cự nào: “Được, được.”



Tề Mộ nói: “Cậu chờ tớ chút!”



Cậu chạy tới bàn học của Hứa Tiểu Minh, sau khi mở ra phát hiện một xấp thiệp chúc mừng —— lễ giáng sinh còn hơn một tháng nữa nên Hứa Tiểu Minh đã bắt đầu chuẩn bị.



Tề Mộ rút một tấm, trở về nói: “Chỉ có màu hồng thôi, cậu đừng chê nhé.”



Doãn Tu Trúc nhanh chóng lắc đầu: “Sẽ không!”



Tề Mộ mở một cái thiệp trống ra, vừa viết vừa nói: “Hứa Tiểu Minh quả là có bản lĩnh, mua nhiều thiệp chúc mừng như vậy là chuẩn bị đưa cho nữ sinh trong trường chúng ta mỗi người một tấm sao?”



Doãn Tu Trúc căn bản không quan tâm cái đó, hắn không chớp mắt mà nhìn chằm chằm Tề Mộ, nhìn cậu cầm lấy bút, nhìn cậu viết chữ.



——
Doãn Tu Trúc, chúc cậu sinh nhật vui vẻ. Hi vọng rằng chúng ta sẽ là bạn tốt cả đời!




Tề Mộ.




Chữ Tề Mộ và khuôn mặt cậu là hai thái cực khác nhau. Cậu có dáng vẻ ngoan ngoãn lại đáng yêu, một đôi mắt to so với rất nhiều cô gái còn đẹp hơn, tính tình thì 100% là của một tiểu bá vương, nét chữ nết người.



Ý tứ một chút thì có thể mô tả là rồng bay phượng múa, nhưng căn bản là cuồng phong bạo vũ!



Tề Mộ cầm lấy thiệp chúc mừng, sau khi thổi cho khô thì đưa cho Doãn Tu Trúc: “Tớ viết không đẹp lắm, đừng chê nha.”



Hắn làm sao có thể ghét bỏ chữ của cậu được! Doãn Tu Trúc cẩn thận nhận lấy, xem đi xem lại: “Rất đẹp”



Tề Mộ gãi gãi sau đầu nói: “Thiệp chúc mừng rất đẹp, chỉ là chữ của tớ lại giống với hái hoa tặc thủ đoạn ác độc gì đó.”



Doãn Tu Trúc căn bản không quan tâm thiệp chúc mừng có hình dáng ra sao, hắn chỉ nhìn thấy chữ Tề Mộ viết thôi.



“Tớ rất thích.”



Tề Mộ lặng lẽ quan sát hắn, trong lòng có chút hồi hộp: Cái thiệp hồng này đẹp như vậy sao? Lẽ nào Doãn Tu Trúc thích màu hồng? Nếu không thì cậu tặng hắn một cái cặp sách màu hồng có được không ta.



Tề Mộ Mộ não bổ hình ảnh Doãn Tu Trúc lưng đeo cặp sách nhỏ màu hồng, run run một cái.



——
Sao tự dưng lại thấy có chút manh là sao nhầy!



Lần này đã có thể ăn bánh kem, hai người không dùng dao, Doãn Tu Trúc đề nghị: “Bánh lớn như vậy, hai đứa mình dùng thìa xúc luôn đi”



Tề Mộ: “Được đó.”



Cậu cho là Doãn Tu Trúc ngại phiền phức, nhưng kỳ thực Doãn Tu Trúc chỉ muốn cho cậu ăn nhiều thêm một chút. Cắt ra thì sẽ là mỗi người một nửa, nếu ăn chung thì hắn sẽ ăn chậm lại để Tề Mộ có thể ăn nhiều hơn.



Sau thời kì sóng yên biển lặng. Thời tiết càng ngày càng lạnh, đồng chí Hứa Tiểu Minh lại ngày càng biết gây chuyện hơn.



Lễ giáng sinh vừa qua, nó liền dính phải “scandal”.



Một đám con gái chạy tới lấy thiệp chúc mừng đập nó: “Đồ tra nam!”



Hứa Tiểu Minh bị nện đến mặt mày xám xịt, luôn miệng cầu cứu.



Lần này người anh em tốt Phương Tuấn Kỳ cũng không thèm để ý đến nó, ai bảo một mình nó lại đi chọc ghẹo nửa số nữ sinh trong trường làm gì? Thật không biết xấu hổ!



Hứa Tiểu Minh ủy khuất vô cùng, chạy đến phía cuối lớp, nằm úp sấp trên bàn Tề Mộ gào lên: “Tớ chỉ sớm giăng lưới rộng rãi thôi mà, chờ lên sơ trung là tớ đã có bạn gái rồi! Bọn họ thật ngu ngốc, ghen tị nên mới đánh tớ như vậy”



Tề Mộ vừa mới ngủ một tiết xong, mơ mơ màng màng nhìn nó: “Ghen tị với cậu cái gì?”



Hứa Tiểu Minh: “Đại khái là vì tớ đẹp trai đi?”



Tề Mộ chán chẳng thèm nhìn.



Hứa Tiểu Minh bi phẫn: “Chẳng lẽ tớ không đẹp trai? Không phải tớ là hotboy của lớp (1)mình sao?”



Xét thấy Tề Mộ đã lấy của nó một tấm thiệp chúc mừng, vì vậy bèn nói: “Cỏ đuôi chó.” (2))




(1+2: hotboy lớp = ban thảo ; ban = lớn ; thảo = cỏ)



Hứa Tiểu Minh lại bắt đầu gào tiếp.



Doãn Tu Trúc ngồi ở hàng trước không quay đầu lại, chỉ là tay cầm bút không khỏi dùng thêm sức.



Tề Mộ giống như một cái nam châm, luôn có thể hút tất cả mọi người tới bên cạnh cậu. Hứa Tiểu Minh cũng thế, Đổng Quý Sinh cũng vậy, bọn họ vừa sợ cậu vừa muốn tiếp cận cậu.



Ai lại không thích một người dương quang chói lọi như thế chứ? Đó đều là bản năng cả.



Kì nghỉ Tết Nguyên Đán, tất cả mọi người đều thu xếp trở về nhà.



Doãn Tu Trúc không hứng thú với việc này. Hắn chán ghét kỳ nghỉ, chán ghét ba ngày nghỉ ngột ngạt, tràn đầy tử khí kia.



Nhưng mấy ngày Tết ấy, Doãn gia lại trở nên náo nhiệt xưa nay chưa từng có.



Doãn Chính Công trở lại tổ chức tiệc rượu, mời không ít người quen lẫn bạn bè tới tham gia.



Mẹ Doãn Tu Trúc, Vu Đại Vân – nữ chủ nhân của căn nhà vẫn như trước không lộ mặt, bà ở trong phòng của chính mình tựa như đang trên hoang đảo, yên tĩnh như thể cả thế giới chỉ còn có mình bà.



Hiếm thấy Doãn Chính Công cho Doãn Tu Trúc vẻ mặt ôn hòa. Bởi vì y về nhà cho nên bảo mẫu đối xử với Doãn Tu Trúc tốt hơn rất nhiều, lấy ra lễ phục ngay ngắn chỉnh tề, cẩn thận giúp hắn mặc vào.



Nếu như là sáu năm trước, Doãn Tu Trúc chắc chắn sẽ cảm thấy thụ sủng nhược kinh, nhưng lúc này hắn chỉ cảm thấy những cơn gió lạnh buốt đang xuyên thấu lồng ngực hắn khiến lục phủ ngũ tạng đều đóng băng lạnh lẽo.



Bên ngoài đã chuẩn bị kĩ lưỡng, Doãn Tu Trúc liền tránh ra chỗ khác.



Hắn không thích căn phòng lớn sáng ngời kia, không thích những người xa lạ trên mặt lúc nào cũng là nụ cười giả tạo, càng không thích mỗi lời nói mà người đàn ông là cha hắn kia nói ra.



Hắn không quay về nhà, chỉ là chịu ở trong gió rét, ngồi tại một góc nhỏ trong hoa viên.



Ngày mùng 1 tháng 1, thời tiết lạnh đến mức làm hàm răng lập cập va vào nhau.



Doãn Tu Trúc ăn mặc phong phanh nhưng cũng không cảm thấy lạnh, bởi vì hắn đang cầm trong tay một tấm thiệp màu hồng nhạt.



Bên trên có dòng chữ mà Tề Mộ viết cho hắn:




—— bạn tốt suốt đời.



Nhìn chằm chằm bốn chữ này khiến bản thân hắn như được tiếp thêm sức mạnh.



Hắn ngắm nghía đến xuất thần, thậm chí còn không chú ý đến việc có người đã tới gần.



“Đây là cái gì?” Thanh âm khinh thường của thiếu niên vang lên, sau đó y duỗi tay ra cướp đi tấm thiệp trong tay Doãn Tu Trúc.



Đại não Doãn Tu Trúc trống rỗng một giây, đột nhiên đứng lên.



Trước mặt hắn chính là một học sinh cấp hai, y mặc một bộ lễ phục trang trọng, ngực cài một đóa hoa màu lam nhạt làm bằng tơ lụa giống như thật, tao nhã độc đáo. Tóc của thiếu niên được trải ngược ra sau gáy để lộ cái trán trơn bóng, nhưng đôi mắt nhỏ hẹp sắc bén bên dưới hàng lông mày mỏng lại chứa đầy ác ý.



Y là đứa trẻ nhà bác gái của Doãn Tu Trúc, anh họ Vương Trác.



“Thiệp chúc mừng à?” Vương Trác khẽ cười nói, “Thế mà vẫn có người biết đến sinh nhật của mày sao?”



Sắc mặt Doãn Tu Trúc trở nên lạnh lẽo: “Trả lại cho tôi.”



“Tức giận hả? Thật là dọa người quá mà, chắc là mày sẽ không giống mẹ mày nhào lên cắn người đâu nhỉ!”



Doãn Tu Trúc siết chặt nắm đấm, trán nổi đầy gân xanh: “Trả lại nó cho tôi.”



Vương Trác cười khẩy một tiếng, bắt đầu nói bằng cái chất giọng khàn khàn khó nghe: “Trả lại cho mày ấy à? Được, đến lấy đi!” Nói xong y bèn đem tấm thiệp chúc mừng ném vào trong đài phun nước ngay gần đó.



“Không! Đừng!” Doãn Tu Trúc liều mạng lao tới, cả người đều té trên nền gạch xanh (*), nhưng cũng không thể với tới tấm thiệp đang bay một đường parabol rơi thẳng vào trong hồ nước.




(*Ảnh minh họa:




Xem ảnh 2
500fd9f9d72a6059221debb12234349b033bba0f.jpg




Như bị búa tạ nện trúng, Doãn Tu Trúc cơ hồ mất đi năng lực suy nghĩ.



Âm thanh chợt xa chợt gần của Vương Trác vang lên: “Một cái thiệp chúc mừng rách nát cũng coi là báu vật như vậy, thật đúng là thằng ngốc.” Dứt lời y quay lưng bỏ đi.



Doãn Tu Trúc cả người run rẩy, đại não kêu lên những tiếng ong ong. Hắn không nghe được bất kỳ âm thanh nào, không thấy rõ bất cứ đồ vật gì, trong đầu chỉ có tấm thiệp chúc mừng nho nhỏ mà Tề Mộ viết cho hắn.



Nó đang ở dưới nước, bên trong cái hồ này, hắn rất muốn đi tới vớt nó ra.



Ban đêm âm 4-5 độ, thiếu niên có chứng sợ hãi nước cực độ lảo đảo đứng lên.



Hắn muốn tới lấy nó, đó chính là món quà sinh nhật tuyệt nhất và cũng là duy nhất mà kiếp này hắn nhận được.



Doãn Tu Trúc không biết bản thân làm sao có thể bước vào trong nước, không biết bản thân nhấc chân lên thế nào, hắn chỉ thấy mực nước không ngừng dâng lên đến gần bắp chân của hắn, không đến eo, không tới ngực hắn, cuối cùng lấp kín mũi miệng của hắn.



“Tại sao mày lại sinh ra!! Thằng nghiệt tử này tại sao mày lại sinh ra hả!!”



Âm thanh một người phụ nữ cố sức hét lên vang vọng vào tai hắn, chấn động tâm hồn hắn.



Bà ấy không những không hi vọng hắn chào đời mà thậm chí còn muốn giết hắn.



Bị chính mẹ ruột mình oán hận, sinh mệnh của hắn sao mà thấp kém đến thế.




——Anh tên là Tề Mộ, em tên gì?



Thanh âm non nớt tận sâu trong đáy lòng hắn vang lên, giống như một ngọn lửa đang hừng hực cháy, ngoan cường làm tan chảy tất cả băng giá.



Doãn Tu Trúc mở mắt ra, khuôn mặt run rẩy tái nhợt, tay vẫn nắm chặt tấm thiệp.



Nó bị ngâm nước đến không còn hình dạng, nét chữ mơ hồ nhìn không rõ nữa.



Doãn Tu Trúc lại như đã tìm về báu vật vừa mất đi, cẩn thận đem nó đặt ở trên ngực.



Đài phun nước không sâu, chỉ mới đến bắp đùi nhưng nước từ trên cao phun xuống lại làm ướt cả người hắn.



Hắn đứng ở trong làn nước lạnh lẽo, giống như bị móng vuốt của quỷ từ Địa ngục Vô Gián trói buộc tay chân.



Hắn chật vật đứng vững, yếu đuối đến mức ngay cả thứ nho nhỏ trước ngực đây cũng không giữ gìn được.



Quá yếu, hắn quá yếu ớt.



Hắn không thể bảo vệ tấm thiệp mà Tề Mộ tặng hắn thì có tư cách gì tham lam ước muốn ở bên cạnh Tề Mộ mãi mãi đây.



Hắn căn bản không xứng đáng được ở bên cạnh cậu ấy!




Tác giả có lời muốn nói: khụ khụ… Bạn tốt suốt đời cái gì chứ, ngâm hỏng thì cũng được thôi, dù sao đây cũng là một tấm “thẻ người tốt” dính đầy bả.




Hôm nay viết đến đoạn sinh nhật của Doãn Tu Trúc cũng vừa đúng lúc là sinh nhật của tôi luôn 233333

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK