• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Hành động dị thường của Lục Úy Lam làm một đám dân mạng ngây người, trừ lý do tinh thần bất thường, thì không thấy lời giải thích tốt hơn.

Nhưng mà không giống với cư dân mạng cách màn hình, blogger đến gần Lục Úy Lam lông tơ đúng là đã dựng thẳng đứng, có thể vì nổi danh một ngày 24 giờ theo dõi Lục Úy Lam người can đảm có thể thấy được không nhỏ, nhưng lúc này không khí lại làm người ta không khoẻ đến lạ. Cái lạnh này làm lông tơ không chịu khống chế nổi da gà hết lên, thần kinh cả người theo bản năng căng thẳng.

Blogger không dám nghĩ lại, bước chân lại nhanh hơn lần nữa, chuẩn bị đi ngang qua Lục Úy Lam đang lầm bầm lầu bầu, sau đó tránh ở một nơi xa để quan sát. Vì khoảng cách ngắn lại, giọng Lục Úy Lam cũng càng thêm rõ ràng.

"Chuyện ma đầu tiên của hôm nay xảy ra ở ngã tư đường, không sai, giống như hôm nay, một cái ngã tư đường đông đúc."

Blogger nỗ lực khống chế bản thân không nhìn ngó xung quanh "......" Thần kinh mẹ nó ngã tư đường đông đúc, hắn chỉ có thấy mình cùng Lục Úy Lam.

"Giống như hiện tại, người kia đi ngang qua không cẩn thận giẫm phải tóc của chị gái trẻ đang bò sát, chị gái trẻ cực kỳ bất mãn trừng mắt nhìn hắn, xem chừng người này sắp gặp xui xẻo mấy ngày rồi, a, lạc đề, hôm nay chuyện ma đầu tiên của chúng ta là, xe taxi......"

Blogger sợ tới mức thiếu chút nữa nhảy dựng lên, trên đường phố rõ ràng trống không, hắn lại có một loại cảm giác như không có chỗ đặt chân, lý trí bảo hắn mau rời khỏi, nhưng người xem ở phòng phát sóng trực tiếp lại không muốn.

"Lục Úy Lam ở đây để kể chuyện ma sao? Quả nhiên là điên rồi, đêm hôm khuya khoắt chạy đến đường cái kể chuyện ma cho không khí."

"Không biết là có ý tưởng từ bao giờ, rốt cuộc tên này mấy ngày trước không phải còn ồn ào nói muốn nuôi heo sao?"

"Blogger đừng đi, tôi cũng muốn nghe xem chuyện ma về xe taxi, nhìn xem bản lĩnh kể chuyện ma của con ông cháu cha giả."

"Nói như vậy, nhà họ Lục có phải không tính quản Lục Úy Lam nữa hay không, Lục Úy Lam ở đây là để rèn luyện kỹ năng mưu sinh mới sao."

"Blogger ở lại nghe một chút."

"Blogger đi chậm một chút."

Nhìn phòng phát sóng trực tiếp không ngừng tăng thêm người, blogger cắn chặt răng, bước chân chậm lại.

Bên này, Tiểu Thất đương nhiên cũng phát hiện blogger,nhưng mà cậu không cảm thấy hứng thú đối với con người, mức tiêu đêm nay của cậu là quỷ làm công, cậu ngậm một cây que cay từ túi rồi ăn luôn, lúc này mới không nhanh không chậm mà bắt đầu kể chuyện.

"Ở một buổi đêm duỗi tay không thấy ngón chân, một người làm công chuyên nghiệp vì sinh tồn tăng ca đến khuya nên bỏ lỡ chuyến xe cuối, chỉ có thể nhịn đau đi vào ngã tư đường để đợi xe, đợi vài phút, chỉ có một người mặc áo lông màu xanh biển đi ngang qua, ngã tư đường quạnh quẽ cực kỳ, không kiên nhẫn đợi thêm vài phút, rốt cuộc cũng có một chiếc xe taxi, nhìn từ xa, xác nhận xe còn trống hai chỗ, có chút nôn nóng nên anh lập tức phất tay."

"Nhưng kỳ quái chính là, xe taxi lại giống như cố ý muốn tránh anh, hơi chạy tới hướng bên cạnh, người làm công bận rộn cả ngày nên tức giận, bước nhanh xông lên đường cái, mạnh mẽ cản xe taxi lại."

Nói tới đây, Tiểu Thất ngừng một chút, sau đó làm động tác im lặng, "Hừm, tôi biết rất nguy hiểm, cậu kiếp sau xin đừng bắt chước."

Blogger??? Lời nhắc nhở này có vấn đề phải không?

Người xem hứng thú bừng bừng??? Lời nhắc nhở này là có ý gì?

Tiểu Thất đương nhiên không biết sự thắc mắc của mọi người, tiếp tục nói.

"Xe taxi tránh không kịp, chỉ có thể ngừng lại. Người làm công lập tức kéo cửa ngồi xuống ghế phụ. Ánh sáng trong xe taxi rất mờ ảo, đầu tài xế còn đội mũ, nhưng người làm công vẫn lập tức nhận ra, tài xế là người mặc áo lông màu xanh biển không lâu trước đây đi ngang qua con đường lạnh lẽo này, vì thế nhiệt tình bắt chuyện với tài xế. Tài xế bị nhận ra im lặng một lát, sau đó mở miệng hỏi địa chỉ."

"Sau đó, người làm công liền tới chỗ này nghe chuyện ma~" Tiểu Thất cười lộ một hàm răng trắng, cười nhìn cực kỳ hòa ái dễ gần.

Mà một con trông số đám quỷ vây quanh nghe chuyện ma, lại truyền ra một tiếng khóc thảm thiết, cuối cùng như chịu một cú sốc, che mặt mà chạy.

Tiểu Thất vò đầu, câu chuyện này là chuyện ít khủng bố nhất, sao con quỷ đương sự lại chạy đi đâu? Chẳng lẽ là phong cách mới không ổn, vẫn nên chuyển về phong cách cũ......

Blogger ngây ngốc cả người, hắn phát hiện mình không hiểu Lục Úy Lam đang kể chuyện ma gì, nhưng mà lạnh cả sống lưng.

6362 lần này hiếm thấy không răng va, bởi vì nó cũng không nghe hiểu, 【 Vì sao người làm công lại tới đây nghe chuyện ma? 】

【 Bởi vì ảnh nhận ra tài xế ớ. 】 Tiểu Thất vừa quyết định đổi về phong cách cũ vừa giải thích cho 6362.

6362 vẫn là vẻ mặt khó hiểu, nhưng Tiểu Thất đã bắt đầu câu chuyện mới.

"Khởi động kết thúc, như vậy kế tiếp...... chủ đề hôm nay chính là......" Giọng của Tiểu Thất đột nhiên trở nên lạnh lẽo "Lại là một đêm khuya duỗi chân không thấy năm ngón tay, ánh đèn đường lạnh lẽo làm bóng rơi tan tác xuống mặt đường, chỉ có hai cái bóng hoàn chỉnh đứng tương đối xa, một cái kể chuyện ma, một cái nghe chuyện ma...... Cậu nghe cẩn thận, có phải nghe được tiếng kêu rên đứt quãng nhỏ bé yếu ớt hay không......"

Blogger cảm giác da đầu trong nháy mắt bị kéo chặt, học thức của Lục Úy Lam này thực sự không cao, cái gì gọi là bóng rơi tan tác chứ, nhưng mà nghiêng tai lắng nghe, một tiếng kêu rên như có như không chui vào lỗ tai. Chủ thớt còn tưởng rằng mình lo lắng nên nghe lầm, lại nghe Lục Úy Lam tiếp tục mở miệng.

"Đó là tiếng của chị gái trẻ bị dẫm vào ngón tay duy nhất còn sót lại......"

Blogger a một tiếng, nhanh chân chạy. Bởi vì hắn lại nghe được tiếng kêu rên, nháy mắt quên không nhớ gì về phòng phát sóng trực tiếp, chớp mắt người đã chạy đến sau ngã tư đường, sau đó nhanh chóng biến mất ở chỗ ngoặt.

Tiểu Thất nhìn hướng chủ thớt rời đi, thở dài, "Ôi, tóc của chị gái trẻ treo ở trên ba lô của hắn bị kéo đi rồi, cái kiểu mặt chấm đất á hả? Mấy người chạy cái gì? Tôi vừa mới bắt đầu, đừng khách khí, ngồi ngồi ngồi......"

Không có blogger bên người, Tiểu Thất phát huy càng thêm xuất sắc, một giây tiến vào trạng thái, từ cách phân loại 108 loại phân của quỷ hóa học, đến cách thắt cổ tiết kiệm năng lượng bảo vệ môi trường của quỷ điều hòa, âm thanh đầy nhịp điệu, ngôn ngữ cơ thể gãi đúng chỗ ngứa, có thể nói cực kỳ ngoạn mục.

Hai giờ sau, Tiểu Thất rốt cuộc cũng im lặng, hiển nhiên là đã kể xong chuyện ma.

6362 va răng rất cẩn thận mà hỏi, 【 Cậu kể xong rồi? 】

Tiểu Thất đơn giản mà ừ một tiếng.

6362 thở phào nhẹ nhõm, 【 Tìm được bao nhiêu quỷ hỗ trợ? 】

Tiểu Thất im lặng không nói.

【 Sao lại không nói? 】

Tiểu Thất nháy mắt tức giận liền ăn hai cây que cay, 【 Quỷ ở thế giới này không tốt lắm, không có thẩm mỹ gì cả. 】

6362???

"Được, trực tiếp bắt đi, bớt việc. Ồ? Có người đã trở lại!" Đôi mắt Tiểu Thất liền sáng lên, hắn ta nói, chuyện ma xuất sắc của cậu, tuyệt đối sẽ không bị mai một, vì thế cậu lộ ra một nụ cười hoà ái "Anh thích loại chuyện ma nào? Ta kể lại cho anh lần nữa."

6362 nhìn không thấy quỷ, nhưng rất mau, nó nhìn ký chủ cười cứng đờ, sau đó ăn cây que cay cuối cùng còn sót lại trong tay. Lại một lát sau, thấy ký chủ làm bộ dáng hoài nghi nhân sinh, hệ thống nhịn không được mà hỏi, 【 Thế nào? 】

Tiểu Thất lộ ra một nụ cười giả tạo, 【 Đã xong, có một con đồng ý hỗ trợ! 】

【 Cậu cười trong giả lắm.】6362 nhắc nhở nói.

Tiểu Thất tiếp tục cười giả tạo, 【 Cậu nói cái gì? Tôi nhìn không thấy. 】

6362, 【 Cậu nói dối! Ý thức của chúng ta liên kết đó! 】

Tiểu Thất, 【 Cậu nói đúng! Tôi nhìn không thấy. 】

6362 "......"

Không lâu sau, Tiểu Thất rốt cuộc cũng bắt đầu về nơi ở, trên đường về nhà, Tiểu Thất đột nhiên mở miệng lẩm bẩm, "Que cay đúng là ăn khó tốt ha."

6362??? Có ý gì? Sao hôm nay ký chủ nói gì nghe cũng không hiểu?

Trở lại biệt thự, Tiểu Thất đi dạo ban công sôi động, xem xét bể bơi sinh động, tâm tình lại nhảy nhót lần nữa, cuối cùng sau khi ăn luôn hai bao que cay, tinh thần tràn đầy phấn chấn mở miệng, "Tôi quyết định, từ hôm nay trở đi, bỏ que cay."

6362 "......" Cậu cứ tùy ý, tốt nhất có thể bỏ luôn việc kể chuyện ma.

Nói xong tham vọng của mình, Tiểu Thất lúc này mới bò vào ổ chăn, chuẩn bị tiến vào mộng đẹp, trước khi ngủ còn lẩm bẩm, "Thiên phú của tôi không cho phép chúng ta ở bên nhau, tạm biệt, que cay."

Tiểu Thất bên này bình tĩnh, trên mạng lại sóng gió mãnh liệt như cũ.

Blogger đột nhiên chạy trốn làm một đám dân mạng trở tay không kịp, kinh ngạc chẳng lẽ bệnh thần kinh này lây bệnh không thành.

Chờ blogger lấy lại tinh thần, nhìn phòng phát sóng trực tiếp điên cuồng có thêm bình luận mới, mới ý thức được bản thân bỏ lỡ một cơ hội tốt để trở nên nổi tiếng, nếu không quay trở lại, vừa nãy cũng có khả năng là mình nghe lầm. Vì nghĩ như vậy, một chân bước hụt, trước mắt tối sầm, sau đó nhanh chóng ngã xuống, đầu đập mạnh xuống đất, đau đớn làm hắn thiếu chút nữa hôn mê, chờ lấy lại tinh thần, không khỏi chửi bới, "Chúa ơi, nấp cống đâu rồi?"

Dân mạng đầu tiên là kinh ngạc, phát hiện blogger không bị gì sau đó bắt đầu điên cuồng bình luận ha ha ha, đến khi đầy màn hình mới nói: Có phải Lục Úy Lam nói blogger sắp gặp xui xẻo hay không?

Lời này vừa nói ra, bình luận tạm dừng một lát, blogger trong lòng giật mình, cuống quít tìm ra lộ, kết quả động tác quá mạnh vừa quay lại đầu đã đập mạnh vào thanh kim loại, đông! Sau một tiếng, blogger hoàn toàn hôn mê.

Việc này làm đám dân mạng có chút luống cuống, những người thông minh đã bắt đầu suy đoán nơi blogger đang ở để báo tin, phòng phát sóng trực tiếp đang hỗn loạn.

Cũng may không lâu sau, một dân mạng cung cấp tin tức, blogger đã được cứu vớt thành công, mà blogger cũng được như ý nguyện ở trên hot search, bằng việc mình dẫm một chân vào cống thoát nước thành công với các thao tác làm bản thân bất tỉnh.

Ngày hôm sau Tiểu Thất nhìn hot search, phát hiện người điên cuồng @ mình là người duy nhất tối hôm qua ủng hộ, lập tức vô cùng vui vẻ mà trả lời,【 Quả nhiên sách vở không có gạt người, chỉ cần nỗ lực, sẽ có kết quả, cố lên, người anh em, tôi xem trọng cậu! PS: Lần sau cậu gặp nắp cống, cái đó chắc chắn sẽ bị bịt kín. PPS: Tôi đã bỏ que cay. 】

Blogger vất vả thuyết phục bản thân nổi như vậy cũng tính là nổi nhìn thấy phản hồi của Lục Úy Lam "......" Không hiểu tại sao lại tức giận!

Cư dân mạng đang ăn dưa lập tức bị Lục Úy Lam thu hút sự chú ý, bắt đầu điên cuồng @Lục Úy Lam hỏi cậu có phải điên rồi hay không, còn có sao đến bây giờ còn không đi bệnh viện, có thẹn trong lòng hay không.

Tiểu Thất thấy thời gian còn sớm, kiên nhẫn hiểm thấy mà chọn vải bình luận để phản hồi.

【 Điên rồi? Sao có thể, que cay cũng chưa điên, sao tôi lại điên. 】

【 Đi bệnh viện? Bệnh viện có khoa bỏ que cay sao? Hiệu quả trị liệu thế nào? Tôi mới đi một chút, khẳng định không đi. 】

【 Ừm, đúng là có áy náy, nhưng tình yêu đích thực của tôi chỉ có nuôi heo, còn có trồng rau, thêm kể chuyện ma, thêm quét tước vệ sinh, bỏ que cay cũng là hết cách rồi.】

Các dân mạng??? Quả nhiên là điên thật rồi.

- --

Lời editor: Đáng lẽ hôm qua là đăng rồi, nhưng mình có thói quen vừa làm vừa lướt Facebook. Rồi trong cái lúc định xóa cửa sổ Facebook, mình xóa nhầm Wattpad:))) Mình chưa lưu nên phải làm lại từ đầu luôn.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK