• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Nhưng mà so với Trình Nhiên thì người nhà họ Ninh càng kinh ngạc hơn, vài phút ngắn ngủi này thực sự đã phát sinh xoay chuyển rất nhiều chuyện. Đầu tiên là Lục Úy Lam bảo người đâm chính là Lục Minh Tư, không chờ bọn họ lấy lại tinh thần, ba người nhà họ Lục lại nhất trí cho thấy đây là Lục Úy Lam muốn Lục Minh Tư chịu oan. Người nhà họ Ninh đã khi nào gặp qua loại chuyện này, đều trợn mắt há hốc mồm.

Bởi vì trong khoảng thời gian này sự kiện Lục Úy Lam đâm người không giảm độ hot, bên ngoài phòng bệnh của Ninh Hinh Thần luôn tụ tập một ít người muốn xem mọi chuyện tiếp diễn thế nào, hơn nữa nhà họ Lục cố ý đem mình xin lỗi khuếch tán trên mạng, cho nên ngoài phòng bệnh thỉnh thoảng xuất hiện vài blogger. Khi Lục Úy Lam xuất hiện tầng này, những người này lập tức ngửi được mùi drama, đồng loạt giơ cameras tụ tập ở cửa, dù người nhà họ Ninh xua đuổi cũng vô ích.

Mà mọi chuyện tiến triển đúng thật không làm cho bọn họ thất vọng, chỉ vài phút ngắn ngủn, mọi chuyện cứ quay đi quay lại, thật sự xuất sắc.

"Lam Lam, con không cần mẹ nữa sao?" Nhìn sự thất vọng trong mắt Lục Úy Lam, gương mặt Trình Nhiên khó nén nỗi buồn.

Lục Hiếu Chi cũng ý thức được hôm nay Lục Úy Lam tựa như quyết tâm muốn làm tới cùng, đột nhiên thấy không ổn, "Từ sau khi Minh Tư trở về, trong nhà đã bị con làm cho gà bay chó sủa, con còn muốn quậy ra sao nữa?"

"Quậy? Hai người từ nhỏ nói với con, muốn cái gì thì lấy, con của nhà họ Lục không nhượng bộ, không chịu oan ức, không cúi đầu, con cũng lớn lên như vậy, đến lần đầu tiên con nhượng bộ, con nghe lời, con nhường phòng ngủ của mình cho Lục Minh Tư ở, thậm chí con còn dọn ra bên ngoài ở đem toàn bộ nhà cho cậu ta, hai người nói cậu ta ở nhà họ Túc chịu khổ rất nhiều, về sau cậu ta chính là anh hai con! Cậu ta cướp đi cha mẹ con, anh cả con, còn muốn con kêu cậu ta một tiếng anh?" Biểu tình trên mặt Lục Úy Lam so với Trình Nhiên càng đau khổ hơn, nước mắt mờ mịt trong hốc mắt lại quật cường không chịu rơi xuống.

Lục Minh Tư ngồi ở một bên càng nghe mặt càng đen, những điều Lục Úy Lam nói đều là sự thật, nhưng trên thực tế, phòng ngủ dù cho, nhưng trước đó đã bị phá hỏng, đúng là cậu dọn ra ở riêng, nhưng bản thân cậu lại ở đó vui đến quên trời quên đất, tự do thông thả, nhưng qua lời nói của Lục Úy Lam, những việc này sao trở nên thê thảm như thế?

Nhận thấy được tình cảnh của mình không ổn, Lục Minh Tư đương nhiên sẽ không ngồi chờ chết, "Anh không biết anh trở về tạo cho em nhiều phiền toái lớn như vậy, anh không có nghĩ tới việc cướp cái gì, anh chỉ là thật sự hy vọng có một ngôi nhà, thì ra Úy Lam em trong khoảng thời gian này chịu áp lực lớn như vậy, anh nghĩ cô Ninh cũng sẽ không trách em......"

"Cậu câm miệng!" Lục Úy Lam cắt ngang lời Lục Minh Tư, "Tôi mặc kệ cậu nghĩ gì, tôi chỉ đến nhìn cậu có làm hay không! Chuyện này còn chưa tính, nếu cậu không phải người nhà họ Túc, thì chính là tôi. Muốn Lục Úy Lam chịu oan thay cậu! Không có khả năng! Muốn dẫm tôi ở dưới chân, cậu phải chuẩn bị tốt nếu không sẽ bị tôi kéo xuống bùn."

Lúc này Lục Úy Lam bộc phát sự tàn nhẫn thực sự có chút dọa người, lấp đầy đôi mắt là loại tuyệt vọng dường như đã mất tất cả mà không thèm quan tâm gì. Loại cảm xúc mãnh liệt này không chỉ lan truyền cho những người trong phòng bệnh, mà còn xuyên qua màn ảnh truyền tới trên mạng.

"Tôi mẹ nó sao lại tin chuyện này là thế nào?"

"Nếu đây là giả, chỉ có thể nói kỹ năng diễn của Lục Úy Lam quá tuyệt vời, không đi làm diễn viên đúng là đáng tiếc."

"Dù lời nói của ba người nhà họ Lục ra sao thì kỹ năng diễn xuất của Lục Úy Lam càng có sức thuyết phục hơn."

"Tôi dao động rồi, biểu tình của Lục Úy Lam biểu tình quá dọa người."

"Mọi ngươi đều bị Lục Úy Lam lừa, đừng quên quá khứ huy hoàng của cậu ta, lần này cũng chỉ là bản thăng cấp thôi."

"Trừ phi có bằng chứng sắt thép, bằng không tôi không tin!"

"......"

Trên mạng rơi vào hỗn loạn, có người kiên định với phán đoán của mình, có người bị cảm xúc của Lục Úy Lam làm dao động, có người cảm khái trước kỹ năng diễn xuất của Lục Úy Lam, cũng có người suy luận lại từ đầu, mưu toan tìm ra chân tướng sự việc.

Trong phòng bệnh yên tĩnh hồi lâu, Lục Minh Tư cười khổ một tiếng, "Nếu như vậy có thể đền bù cho em, vậy cứ cho người đâm là anh đi, anh không có nhà, sau khi đột nhiên biết mình còn có một ngôi nhà, gấp không chờ nổi mà muốn chạy vào, là anh quá vội vàng, không có để ý đến cảm xúc của em, thật sự xin lỗi." Nói xong, tựa như chấp nhận số phận mà cúi đầu, cả người quanh quẩn là sự mệt mỏi cùng bi thương vứt đi không được.

Người nhà họ Ninh???

Các dân mạng???

Con mẹ nó, người nào cũng có kỹ năng diễn xuất thần sầu, ai cũng không giống giả bộ, nhà họ Lục này là cơ sở đào tạo diễn viên xuất sắc sao?

Lục Hiếu Chi phảng phất như già đi mười tuổi, cũng vô lực phất tay, "Ba biết trong khoảng thời gian này con uất ức, ba chỉ muốn nói với con, mặc kệ là con hay là Minh Tư, đều là con trai nhà họ Lục, nhà họ Lục chúng ta đều sẽ cùng nhau phụ trách, chuyện này để cho anh hai con nhận, chúng ta sẽ không bởi vì ai là người đâm người và xin lỗi mà bất đồng."

Trình Nhiên đã sớm rơi lệ đầy mặt gật đầu, đi đến cạnh giường bệnh Ninh Hinh Thần, "Hinh Thần, để con chê cười rồi, mặc kệ là ai sai, đều là nhà họ Lục chúng dì sai, cháu an tâm dưỡng bệnh, nhà họ Lục chúng dì sẽ lo đến cùng."

Lục Minh Tư cúi đầu nghe xong trong lòng chỉ cảm thán, gừng càng già càng cay, kể từ đó, mặc kệ Lục Úy Lam quậy thế nào, mọi chuyện cứ kết thúc một cách mơ hồ như vậy, mà Lục Úy Lam cũng ràng buộc với nhà họ Lục, nhà họ Lục càng bồi thường nhiều, Lục Úy Lam liền càng không thoát được.

Đám người ở cửa tụ tập thấy vậy cũng lần lược cảm tiếc nuối, xem ra chuyện này chỉ có thể dừng ở đây, nhà họ Lục vẫn là có thủ đoạn, kể từ đó, đã cắt giảm sự hoài nghi của đại chúng với Lục Úy Lam, lại biểu lộ Lục Minh Tư là người hiểu lý lẽ và rộng lượng, còn cho nhà họ Lục tiếng thơm là có trách nhiệm có đảm đương.

Nhưng mà, cũng không phải tất cả mọi người hy vọng chuyện này kết thúc không rõ ràng như vậy.

Ninh Hinh Thần ngồi ở mép giường nhìn vẻ mặt ôn hòa bao dung của Lục Minh Tư, lại nhìn vẻ mặt đầy thất vọng cùng phẫn nộ của Lục Úy Lam, đột nhiên cười ha ha lên, tiếng cười kia đột nhiên bùng nổ kịch liệt, bản thân Ninh Hinh Thần càng cười đến nước mắt đều chảy ra.

Toàn bộ người trong phòng bệnh đều là vẻ mặt khó hiểu mà nhìn sang, không rõ mấy ngày nay tâm trạng của người này ra sao? Không lẽ là đột nhiên bị kích thích không chịu nổi.

Ninh Hinh Thần là người trung thực, người anh trai trước sau không nói lời nào tiến lại đây, vội vàng hỏi làm sao vậy? Có nơi nào không thoải mái hay không.

Ninh Hinh Thần vất vả hít thở đều trở lại, lau nước mắt mới mở miệng nói, "Thoải mái, thoải mái cực kỳ, mấy ngày nay em cũng chưa từng thoải mái như vậy."

Ninh Tân Vân có chút hoảng, hoài nghi em gái của mình có phải có vấn đề gì hay không, khi bản thân đang nghĩ có nên kêu bác sĩ hay không, lại thấy Ninh Hinh Thần đột nhiên giơ tay chỉ vào Lục Minh Tư, "Nếu người đâm tôi là cậu, cậu lại giá họa cho Lục Úy Lam, với tính tình của Lục Úy Lam, sẽ xem như là mất cả chì lẫn chày, cậu ta cũng sẽ không khiến cậu dễ chịu!" Nói xong, ngón tay di chuyển, chỉ Lục Úy Lam, "Nếu người đâm tôi chính là cậu, hôm nay nhà họ Lục và cậu đã có xích mích, bao dung một khi rạn nứt, cũng gần như chạm tới điểm mấu chốt, cậu cũng sẽ thành kẻ thay thế cậu ghét nhất."

Sau đó ngón tay hướng về Trình Nhiên và Lục Hiếu Chi, "Còn nhà họ Lục các người, có vẻ ngoại trừ Lục Hành Chỉ, không ai có thể yên tâm, cứ tiếp tục như vậy, tất nhiên trong nhà sẽ bị chia cắt, tưởng như giữ thăng bằng một chén nước, nhưng không dễ như vậy! Tôi không muốn chết! Tôi phải sống thật tốt, sống để xem ngày nhà họ Lục các người chia năm xẻ bảy!"

Lời nói làm mọi người ở đây kinh sợ một phen, ai cũng không nghĩ tới, thân hình nhỏ nhắn này, cất giấu cảm xúc lớn như thế, làm người bị hại lớn nhất của vụ việc, cô vẫn luôn yếu đuối, hóa ra, chỉ là chưa từng bùng nổ thôi.

Dù cho Lục Hiếu Chi từng trải, nghe được lời nguyền rủa trần trụi như thế, cũng không khỏi lạnh lùng cuối mặt xuống, sự dịu dàng trong mắt của Trình Nhiên cũng ngay lập tức biến mất, gương mặt ôn hòa của Lục Minh Tư cứng đờ lên. Không vì lý do nào khác, mỗi một câu của cô gái thoạt nhìn yếu đuối này, cứ như từng cây cái đinh, đóng chính xác vào những vết rách bên trong.

Ninh Hinh Thần khoái ý nhìn hết thảy, nhưng khi ánh mắt cô nhìn về phía Lục Úy Lam lại ngây ngẩn cả người, bởi vì cô không không nhìn ra phẫn nộ, lạnh băng và bài xích, ngược lại liếc mắt một cái là đụng vào một gương mặt tươi cười.

Lục Úy Lam lộ ra nụ cười đầu tiên sau khi bước vào phòng, ấm áp mà nhiệt liệt, mở miệng nói với cô, "Đây đại khái là tin hay nhất tôi nghe được hôm nay." Nếu cô gái này không có vì tự sát mà chết như trong nguyên tác, thì đúng là một tin tốt.

Ninh Hinh Thần sửng sốt hồi lâu, đột nhiên tâm lý phòng tuyến cứ như vậy hỏng mất, dây thần kinh căng thẳng cho tới nay như tìm được một lối thoát, những giọt nước mắt lớn rơi xuống, sau đó chính là gào khóc, vừa khóc vừa nói gì đó nghe không rõ, "Anh, em muốn sống...... em muốn...... em phải sống thật tốt, em muốn sống thật lâu......"

Ninh Tân Vân ôm em gái của mình, lập tức đôi mắt ướt át, đồng thời cũng thở dài một hơi nhẹ nhõm. Hắn ta có thể cảm nhận được, từ khi tỉnh lại, em gái của mình đã chịu đựng thế nào, nhưng mặc cho hắn ta nghĩ đủ các loại biện pháp, cũng không thể làm cho cô phát tiết ra. Mấy ngày nay hắn ta lo lắng hãi hùng, sợ cô cuối cùng vẫn luẩn quẩn trong lòng, hiện giờ như vậy, ngược lại làm hắn ta an tâm không ít.

Chờ Ninh Hinh Thần từ trong lòng ngực của anh trai mình bình tĩnh lại, ngẩng đầu nhìn xung quanh, lại phát hiện trong phòng bệnh sớm đã không có bóng dáng của những người đó, vừa thấy thời gian, mới ý thức được mình khóc thật lâu, lại ở ca ca trước ngực anh trai lau nước mũi và nước mắt, mới ồm ồm mở miệng, "Anh, em cảm thấyngười đâm em không phải Lục Úy Lam."

"Ừ." Ninh Tân Vân không nói thêm gì, chỉ là nhẹ nhàng ừ một tiếng. Hắn ta cũng bàng quàn trước trò cười của nhà họ Lục, phản ứng theo bản năng không thể lừa người được, lúc em gái nói ra câu kia, chỉ có Lục Úy Lam là thiệt tình vui mừng vì em gái, giống như hắn ta lúc ấy vui mừng.

- --

Tác giả có lời muốn nói:

Tiểu Thất: "Nghe nói có người vì tôi mà không ăn không ngủ." E thẹn.jpg

"Nếu không có cà rốt và thỏ, chúng ta sẽ kết nghĩa anh em với nhau, tùy không được sinh cùng năm, cùng tháng, cùng ngày. Nhưng tôi muốn nuôi lợn cùng năm, cùng tháng và cùng ngày!"

Cảm ơn các thiên thần nhỏ đã bầu chọn cho t ôi hoặc tưới nước cho tôi. dung dịch dinh dưỡng trong năm 2021-10-27 21:30:00~2021-10- 28 21:30:00~

Cảm ơn các thiên thần nhỏ tưới dung dịch din h dưỡng: 20 chai lann77; 5 chai Huangge; 1 с hai loam độc dễ thương nhất; cảm ơn bạn rất nhiều vì đã ủng hộ, tôi sẽ tiếp tục làm việc chăm chỉ!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK