• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Khương Nghi Dạng cơ bản chỉ muốn vạch trần lời nói dối của Giang Đường, nàng không hỏi tới, cũng không cần một lời giải thích.

Giang Đường vừa lúc không biết giải thích cái gì, thấy Khương Nghi Dạng xoay người bước đi, liền theo Khương Nghi Dạng một trước một sau đi ra ngoài.

Khương Nghi Dạng dừng mở cửa xe, sau khi lên xe, chờ nàng thắt dây an toàn xong xuôi, Giang Đường liền lấy hộp quà nhỏ trong túi xách ra đưa cho nàng.

"Sinh nhật vui vẻ.

" Giang Đường nói.

Khương Nghi Dạng nhìn thấy hộp quà thì thoáng kinh ngạc, lúc sau mới nhận: "Cảm ơn.

"
Giang Đường cũng thắt dây an toàn cẩn thận rồi hỏi: "Tôi là người đầu tiên nói chúc mừng sinh nhật cậu sao?"
Khương Nghi Dạng đáp: "Không phải.

"
Giang Đường nhíu mày: "Vậy là người đầu tiên tặng quà đi.

"
Cô hôm qua còn quanh co lòng vòng dò hỏi Trương Hân mới biết, mấy vị lão sư tụ họp ăn cơm tiện thể tổ chức sinh nhật, chắc là không có tặng quà, thọ tinh* đãi mọi người ăn bữa cơm liền xong việc.

*Thọ tinh là người sinh nhật hôm đó
Nhưng Khương Nghi Dạng lại nói: "Không phải.

"
Giang Đường đầu bỗng nhảy số, nghĩ ngay đến một người: "Không phải là cái người Lâm lão sư kia chứ?"
Khương Nghi Dạng hỏi: "Cái người Lâm lão sư nào?"
Giang Đường: "Lâm Kiệt.

"
Khương Nghi Dạng khẽ cong khoe môi: "Không phải," nàng lại nói: "Anh ta chưa tặng tôi.

"
Khương Nghi Dạng không đợi Giang Đường hỏi, trực tiếp giải đáp cho cô: "Người đầu tiên chúc mừng tôi là Tiểu Nhã, người đầu tiên tặng quà là mẹ tôi.

"
Giang Đường: "A.

"
Khương Nghi Dạng còn nói: "Tiểu Nhã 0 giờ đã gửi tin nhắn cho tôi,"
Giang Đường trong lòng nở hoa: "Em ấy rất có tâm.

"
Khương Nghi Dạng từ chối cho ý kiến: "Phải.

"
Giang Đường cầm di động lên không nói tiếp nữa, xe được lái đi, Khương Nghi Dạng từ từ nói thêm một câu: "Tôi còn nhớ cậu và Tiểu Nhã có nói qua, đối với người quan trọng, cậu nhất định sẽ chúc mừng sinh nhật vào lúc 0 giờ, cậu phải là người đầu tiên.

"
Giang Đường há hốc mồm rồi lại từ từ khép lại.

Cô có nói lời này sao?
Giang Đường cười gượng: "Nói như vậy hẳn Tiểu Nhã rất coi trọng cậu.

"
"Tôi chỉ mới nhận được lời chúc của em ấy năm nay thôi," nàng còn nói thêm: "Năm ấy cậu có người bạn, sinh nhật người ấy cậu còn đi cài báo thức lúc 11 giờ 59.

"
Giang Đường lại cười gượng một tiếng, giải thích: "Tuổi trẻ mà, thời kỳ dậy thì, mấy thứ kì kì quái quái này thường rất coi trọng.


"
Khương Nghi Dạng hỏi: "Hiện tại có ai còn được hưởng thụ đãi ngộ này của cậu nữa không?"
Giang Đường lắc đầu, chính mình cười: "Không có ai.

"
Cho nên mới nói là tuổi trẻ, bây giờ sinh nhật bạn bè hầu như Giang Đường quên sạch, mỗi lần đều bị bọn họ mắng, sau này bất đắt dĩ phải cài phần mềm nhắc nhở.

Không gian yên tĩnh vài phút, Giang Đường đột nhiên được khai sáng.

Cô nghiêng đầu, nhìn Khương Nghi Dạng hỏi: "Cậu không phải là đang trách tôi không chúc mừng cậu lúc 0 giờ chứ?"
Khương Nghi Dạng nghe thấy, nhè nhẹ mỉm cười: "Không có.

"
Một lát sau, nàng nói: "Bất quá có nghĩ tới.

"
Giang Đường nghẹn một chút.

0 giờ đêm qua em còn mãi bận rộn mua quà cho chị đó chị à, cô còn phải hối nhân viên, nhất định phải giao trong hôm nay.

Địa chỉ quán lẩu Giang Đường có nghe Trương Hân nói qua, cách công ty Giang Đường không gần lắm, giờ còn đang giờ tan tầm, hai người không ngoài ý muốn bị ngăn bởi dòng xe đông đúc.

Trong xe yên tĩnh, Khương Nghi Dạng bất động thanh sắc mở nhạc.

Bất quá nói đến Trương Hân.

Giang Đường nhấn mở Wechat, vào đoạn chat với Trương Hân.

Giang Đường gõ nhanh: Cậu nói cho Khương Nghi Dạng rằng tớ không có bạn trai sao?
Trương Hân cũng rất nhanh gửi lại: ?
Trương Hân: Cậu vốn không có bạn trai mà
Giang Đường: Cái kia!
Giang Đường đột nhiên không biết hỏi vấn đề này như thế nào.

Vậy nên cô đổi sang vấn đề khác: Làm sao lại nói về tớ?
Trương Hân: Sáng nay bọn tớ mở họp, họp xong liền tới trò chuyện tới buổi ăn lẩu tối nay, sau đó lại nhắc tới cậu
Trương Hân: Ngày hôm qua có người tên Chu Huy lão sư cậu nhớ không?
Giang Đường: Tớ làm sao nhớ được
Trương Hân: Dù sao cũng chính là hắn, hắn khen cậu đẹp, hỏi cậu bao nhiêu tuổi, có bạn trai hay không
Trương Hân: Tớ nói cậu chưa có
Trương Hân: Cái này không thể nói sao?
Thông qua đoạn hội thoại này, Giang Đường có thể tưởng tượng được biểu cảm nghi hoặc của Trương Hân.

Giang Đường xoa xoa trán, có hơi hối hận khi vội vãi tìm Trương Hân chất vấn.

Trương Hân còn nói: Khương lão sư không biết cậu không có bạn trai sao
Trương Hân: Không đúng nha, cô ấy hỏi cậu cái này làm gì a?
Trương Hân: Các cậu trò chuyện tới cái chủ đề nào rồi vậy?
Trương Hân điên cuồng gửi tin nhắn đến: Đúng rồi, hôm nay Khương lão sư thật sự cmn xinh đẹp!!!
Trương Hân: Cậu có thấy không!!!
Giang Đường cái này có thể trả lời: Thấy được
Trương Hân: Phải không phải không phải không
Trương Hân: Hôm nay cô ấy xuất hiện khiến cả khoa vỡ òa luôn, oaaaaaa
Trương Hân: Ha ha, hơn nữa còn rất ngự tỷ nha, chời đất ơi, cậu thấy không hay mỗi mình tớ thấy vậy thôi?
Giang Đường: Cũng tạm
"Có đói bụng không?"
Khương Nghi Dạng đột nhiên mở miệng, Giang Đường ngẩng đầu lên.

Nhanh chóng cất điện thoại, đưa mắt nhìn dòng xe phía trước: "Còn tốt.


"
Khương Nghi Dạng nhỏ giọng nói: "Bên ngăn kia có đồ ăn vặt đấy.

"
Giang Đường nghe xong liền mở ra, nhưng đống đồ ăn vặt bên trong làm cô sửng sốt đôi chút.

Cô cho rằng người giống như Khương Nghi Dạng đại tiểu thư, đồ ăn vặt chắc phải mấy loại chocolate, hoa quả sấy, bò khô các loại, kết quả bên trong toàn chân gà, que cay cùng khoai tây cay các loại.

Giang Đường bật cười: "Cậu thường hay ăn mấy cái này sao?"
Khương Nghi Dạng: "Thỉnh thoảng.

"
Giang Đường: "Hồi xưa tôi rất thích ăn mấy cái này.

"
Khương Nghi Dạng hỏi: "Hiện tại cậu còn thích không?"
Giang Đường: "Vẫn còn, nhưng lâu rồi nên không có thói quen ăn vặt! "
Chờ chút, hiện tại?
Giang Đường quay đầu hỏi Khương Nghi Dạng: "Cậu biết trước đây tôi thích ăn cái này sao?"
Khương Nghi Dạng: "Có lẽ đi.

"
Giang Đường oh một tiếng, không muốn cùng Khương Nghi Dạng nói tiếp chủ đề này.

Chính cô không biết nói gì nữa.

Trong hộc xe lục lọi một lút, Giang Đường mới phát hiện bên dưới đống đồ ăn vặt kia có một thanh chocolate.

Bị đống đồ ăn vặt độc hại đè lên, thanh chocolate bị đè trở nên biến dạng, Giang Đường suy nghĩ rồi lấy thanh chocolate ra.

Cũng nghĩ tới, Khương Nghi Dạng biết được sở thích cô, hẳn là vì Tiểu Nhã.

Tiểu Nhã khi đó ở nhà thường không chịu ăn cơm, cô ấy đam mê đồ ăn vặt, cũng đem đồ ăn vặt của mình chia cho Giang Đường.

Tiểu Nhã không kén đồ ăn vặt, cái gì cũng ăn, mấy loại đồ ăn vặt của cô ấy đều là loại nhìn thấy là biết đồ đắt tiền, còn là loại nhập khẩu, Giang Đường được cho hơi ngựng ngùng, nói cảm ơn nhưng cũng không lấy.

Sau không biết như thế nào, đồ ăn vặt yêu thích của Tiểu Nhã thay đổi, biến trong nhà thành quầy bán đồ ăn vặt trước cổng trường.

Khi đó Giang Đường cùng mẹ phải đợi nhà bọn họ cơm nước xong xuôi mới có thể cùng nhau ăn cơm, cho nên đồ ăn vặt Tiểu Nhã lúc này mới phát huy công dụng.

Lại sau này, Tiểu Nhã mua đồ ăn vặt càng ngày càng nhiều, làm việc ăn vặt của Giang Đường thành thói quen khó bỏ.

Chắc là Tiểu Nhã nói cho Khương Nghi Dạng, nếu không Giang Đường cũng không nghĩ ra nổi nguyên nhân thứ hai.

Thời gian trôi qua, mấy con đường trung tâm giờ đã giãn bớt xe, đường đi trở nên thông thoáng hơn nhiều, có thể đúng giờ đến tiệm lẩu.

Mấy lão sư kia đã đến trước, Khương Nghi Dạng và Giang Đường tiến vào sau, sau bước chào hỏi, họ liền giục Khương Nghi Dạng nhanh gọi món.

Cái vị Lâm Kiệt lão sư cũng ở đây, thấy Khương Nghi Dạng đi qua, tự cho là nàng sẽ đi đến cạnh hắn, nên ra hiệu chỉ chỗ ngồi bên cạnh hắn.

Giang Đường lén liếc mắt nhìn Khương Nghi Dạng, thấy nàng căn bản không để ý đến hắn, đi về phía Trương Hân.

Giang Đường trong lòng đương nhiên có điểm thoải mái, vui vẻ chen vào giữa Trương Hân và Khương Nghi Dạng ngồi xuống.

"Khương lão sư chọn vị lẩu đi," lão sư bên cạnh đưa thực đơn trên máy tính bảng sang: "Vẫn là nồi cay sao?"

"Chọn lẩu uyên ương đi," Khương Nghi Dạng hủy một ngăn cay, nói: "Cậu ấy không thể ăn cay.

"
Trương Hân a một tiếng: "Ai không thể ăn cay vậy? Giang Đường sao?"
Khương Nghi Dạng rũ mắt đặt thực đơn xuống: "Ừ.

"
Trương Hân bật cười: "Cậu ấy lừa ai không thể ăn cay vậy, cậu ấy không cay không ăn đâu.

"
Khương Nghi Dạng lắc đầu: "Dạ dày cậu ấy không tốt.

"
Trương Hân gắn khép miệng đang há to, nuốt lại câu định nói: "Thôi được rồi.

"
Nhưng Trương Hân còn chưa cam tâm, vài giây sau nhướng mi về phía Giang Đường tặc lưỡi cười cười: "Á à? Không ăn cay?"
Giang Đường không phát ra tiếng chỉ mấp máy môi: "Câm miệng.

"
Sau khi ăn xong, Lâm lão sư ngồi bên kia đột nhiên đứng lên, hắn hướng về Khương Nghi Dạng cười một tiếng, sau đó lấy ra hộp quà nhỏ.

"Tùy tiện mua một món quà," hắn cầm hộp quà đi về hướng Khương Nghi Dạng: "Sinh nhật vui vẻ Khương lão sư, hy vọng cô không ghét bỏ.

"
Lời vừa nói xong, bàn ăn liền náo nhiệt, cái vị lão sư đều sôi nổi trêu chọc.

"Không thú vị nha Lâm lão sư, lén mua quà mà không nói cho bọn tôi.

"
"Sao lại đặc biệt đối đãi vậy, tôi lần trước còn mời cậu ăn cơm không thấy cậu tặng tôi cái gì nha.

"
Blah! blah!
Giang Đường không muốn quan tâm, đành phải cắm đầu cầm nắm đậu phộng trước mặt lột ăn.

Mới bỏ vào trong miệng, di động đặt trên bàn sáng lên, cô đưa tay mở khóa, phát hiện là tin nhắn của Trương Hân.

Quay đầu nhìn Trương Hân, cô ấy giờ đang hòa chung bầu không khí.

Trương Hân nói: Cậu thua rồi
Giang Đường khẽ cười khinh thường, cầm điện thoại trả lời: Xin phép cười
Dưới ánh nhìn của Giang Đường, Khương Nghi Dạng chỉ đơn giản cầm quà tặng nói cảm ơn, cũng không mở ra, bỏ vào túi xách.

Đại khái biểu tình Khương Nghi Dạng đều rất bình đạm, các vị lão sư nói thêm hai ba câu liền bỏ qua chuyện này.

Không bao lâu, nước lẩu được lên, lại không bao lâu, mọi người từ sôi nổi nói chuyện chuyển sang tập trung ăn uống.

Cũng bắt đầu luyên thuyên nói chuyện, thông qua đối thoại của họ, Giang Đường mơ hồ biết được nhiều điều, cũng nghe được nhiều thứ bát quái, cô giống như bước chân vào vòng công tác của Khương Nghi Dạng.

Tuy rằng Khương Nghi Dạng người này ít nói, nhưng rõ ràng có thể nhìn ra được nhân duyên trong trường khá tốt.

Ai lại không thích một người làm việc đáng tin, thông minh lanh lời, hiệu suất làm việc cao còn là đại mỹ nữ, rất nhiều chủ đề dù không liên quan đến Khương Nghi Dạng, họ đều cố thêm nàng vào để nói.

Qua một lát, rượu cũng được lên.

Nam lão sư đối diện đột nhiên đứng dậy: "Tới, tới, tôi trước mời thọ tinh một ly.

"
Khương Nghi Dạng xua xua tay: "Tôi còn lái xe.

"
Nam lão sư oh một tiếng, không có ý kiến mà đổi mục tiêu, hướng Giang Đường nói: "Vậy Giang Đường tổng giám, tôi mời cô một ly.

"
Bất ngờ không kịp đề phòng, nhưng Giang Đường vẫn nhanh tay cầm ly rượu lên: "Gọi tôi Giang Đường là được rồi.

"
Cùng lúc đó, Trương Hân tới gần cô, ở bên tai nói nhỏ: "Hắn là Chu Huy.


"
Giang Đường nuốt nước bọt, mới nhớ tới người mà các cô nói hôm trước, là người hỏi thăm về cô.

Giang Đường đương nhiên không biểu hiện ra, cô cầm ly rượu lên: "Mời anh.

"
Mới nói hai chữ, một bàn tay đột nhiên bắt lấy cổ tay cô.

"Cậu ấy không thể uống rượu.

"
Khương Nghi Dạng nắm tay cô cùng chén rượu ép giữ lại bàn.

Trương Hân vừa cười vừa nhỏ giọng nói: "Rượu cũng không thể uống luôn à Giang tổng.

"
Chu Huy thở dài tiếc nuối: "Vậy hai người ít nhất một người có thể uống chứ, cô ấy cũng phải lái xe sao?"
Khương Nghi Dạng trực tiếp cầm ly rượu trên tay Giang Đường lên: "Tôi uống.

"
Trương Hân cười càng sâu hơn, lời nói mười phần trêu chọc: "Đúng là dì nhỏ của cậu nha?"
Giang Đường nói theo: "Đúng vậy.

"
Nếu Khương Nghi Dạng đã mở miệng, nàng còn là thọ tinh, tự nhiên sẽ nhận được lời chúc mừng cùng những lời mời rượu.

Mặc dù mọi người đều rất hòa khí, mỗi ly đều không nhiều lắm, nhưng đi hết một vòng người, khẳng định quá sức.

Chờ lúc nàng rốt cuộc không cầm ly rượu nữa, Giang Đường mới đưa mắt nhìn trộm nàng, thấy sắc mặt nàng không chút biến hóa, còn bình tĩnh gặp thịt trong nồi lẩu.

"Có ổn không?" Giang Đường vẫn nhịn không được hỏi câu này.

Đây chính là người ở quán bar uống nửa ly đã nói say phải kêu Giang Đường đưa về tận nhà Dạng Dạng đại tiểu thư sao.

Quả nhiên, Dạng Dạng nói: "Không ổn.

"
Nói xong nàng đưa tay vào túi tìm tìm, lưu loát đem chìa khóa xe đưa cho Giang Đường: "Cậu đưa tôi về đi.

"
Giang Đường: "! ! "
Nửa giờ sau Giang Đường chính thức đảm nhận vị trí tài xế, các lão sư một số đã có gia đình, một số có đối tượng, mọi người đều không muốn đi tăng hai, ra cửa liền giải tán.

Trương Hân lần này cũng cực kỳ hiểu chuyện mà ngồi nhờ xe lão sư khác về, còn làm bộ nghiêm túc dặn dò Giang Đường, nói cô phải đưa Khương Nghi Dạng lão sư về nhà an toàn.

Giang Đường ở cửa đi theo Khương Nghi Dạng cùng đưa các vị lão sư an bài xe cộ xong xuôi.

Nhìn lão sư cuối cùng lên xe rời đi, Khương Nghi Dạng mới nhìn hướng khác, chậm rãi nói: "Nếu không muốn thì cậu đón xe về nhà đi.

"
Giang Đường oh nói, lập tức tìm lấy chìa khóa trong túi ra đưa cho Khương Nghi Dạng.

Khương Nghi Dạng đương nhiên thấy được hành động này của cô, đợi Giang Đường hảo hảo cầm chìa khóa đưa cho nàng, Khương Nghi Dạng liền xoay người lại.

Là xoay ngoắc 90 độ, hai tay vẫn đút trong túi áo khoác, nhìn thẳng Giang Đường.

Giang Đường bật cười: "Tôi đoán không sai mà, cậu đúng là có thể tự mình trở về.

"
Khương Nghi Dạng như cũ nhìn chằm chằm đôi mắt Giang Đường, nhìn có chút ủy khuất.

Nàng nói: "Không muốn.

"
- ------------
Góc phiên ngoại nhỏ chút xíu:
Khương Nghi Dạng: Không muốn, cậu không thể đưa tôi về sao được sao? *mắt rưng rưng*
Giang Đường: Ah được được, đừng khóc, về, về, tôi đưa cậu về tận gi! à không tận nhà nha *liêm sỉ còn xíu xiu*.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK