Mục lục
Phượng Điểm Giang Sơn
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Hoàng cung sừng sững dưới bầu trời đêm yên tĩnh, ngự hoa viên ngập tràn hơi nước. Khi còn nhỏ, Long Tuyết Dao rất thích một mình ngồi trên mái ngói, lẳng lặng nhìn phong cảnh giang sơn của nàng. Trong im lặng, những đạo tàn ảnh lướt qua tường thành, mắt thường không thể nhìn rõ đó là gì. Đi theo phía sau Tuyết Dao là Lục Hổ, bọn họ đều thu liễm khí tức, không gây một tiếng động nào, nhẹ nhàng tiến vào bên trong hoàng cung.

Đây là nơi Tuyết Dao sống hồi nhỏ thì nàng há có thể không quen thuộc được địa hình?

Khi còn nhỏ, mỗi lần phải đợi phụ thân vào nơi nào đó, nàng sẽ không chịu nổi, thế là lại thừa dịp trời tối lừa lừa chuồn đi chơi. Đối với hoàng cung, nơi nào có mật thất, nơi nào có trạm canh gác nàng biết rất rõ ràng. Nói khoa trương thì nàng chỉ cần nhắm mắt cũng có thể đi được đường trong cung.

Đến điểm hẹn với Khải Dục, mấy người ngừng lại, Lục Hổ nhìn vào màn đêm đen tối, trực giác căng lên hết cỡ như loài báo đi săn, chỉ nghe thấy tiếng Tuyết Dao giả tiếng "xì xì" của côn trùng. Trong rừng trúc có một người tiến ra.

Không cần phải nói thì cũng biết được người này chính là Khải Dục. Không nói thừa câu nào, nàng trực tiếp vào chủ đề chính luôn:

- Đưa ta đến nơi phụ hoàng bị giam lỏng.

Đáy mắt Khải Dục hiện lên một tia trốn tránh, không dám nhìn thẳng, dễ để người ta phát giác ra chuyện đó:

- Công chúa…. Người cũng phải cẩn thận!

Tuyết Dao gật đầu nhưng ngay sau đó dùng giọng mềm mỏng nói:

- Ngươi cũng thế.

Đột nhiên Khải Dục thấy ngực mình nhói một cái, thấp thỏm hỏi:

- Công chúa chỉ mang theo mấy người bọn họ?

Lúc Hổ chỉ nhàn nhạt nhìn nàng một cái, không nói gì. Tuyết Dao cũng chỉ khẽ gật đầu và không nói gì thêm. Khải Dục hít một hơi thật dài rồi thở ra, nói sự thật với Tuyết Dao:

- Hoàng Thượng bị giam ở Trưởng Lão Các.

Trưởng Lão Các bao năm qua là nơi để các trưởng lão nghị sự, cũng là nơi ở của các trưởng lão, vừa là ngoại viện, vừa là nội viện.

- Ta biết rồi, vậy người về đi.

Tuyết Dao nhanh tay hất lá cây vương trên đầu Khải Dục xuống:

- Qua tối nay, ngươi sẽ không bao giờ bị người khác khi dễ nữa.

Mặc dù giọng nói rất nhỏ nhưng lại mang theo một sự kiên định, khiến Khải Dục chấn động ở trong lòng, vội vàng gật đầu:

- Vâng, Khải Dục tin công chúa.

Tuyết Dao mặt không biến sắc, miệng không nói câu nào nữa, ra hiệu cho đám người Lục Hổ rời đi. Thoáng cái họ đã hóa thành bóng đen biến mất ở nội viện hoàng cung.

Trưởng Lão Các có diện tích coi như là lớn, thay vì là nơi để các trưởng lão nghị sự thì nó đã là một biệt viện của các trưởng lão rồi. Đi qua đình nhỏ ở trước cửa là phòng nghị sự, căn phòng này không lớn bằng cung của hoàng đế, bất quá nó rất xa hoa. Không cần nói đến tổng thể nơi đây ra sao, chỉ riêng nhưng thứ được bày biện trong này cũng đủ cho người khác thấy người của Hội Trưởng Lão không bao giờ thiếu tiền. Mà nội viện của Trưởng Lão Các thì đẹp không chê vào đâu được, vườn tược có đầy đủ kỳ hoa dị thảo, không khác gì một Ngự Hoa Viên thu nhỏ. Còn gian phòng của tam đại trưởng lão thì chả hề kém cạnh so với các tẩm cung của hoàng cung. Khó trách tại sao tam đại trưởng lão thường hội tụ ở đây như vậy, hóa ra là để hưởng thụ.

Trong cung bao năm qua có quy định, phàm là người trong hoàng cung, trừ hoàng đế ra, không ai được bước vào nửa bước. Thế nên người của Trưởng Lão Hội cũng không thể tiến được vào nội viện của hoàng cung, viện chính hiện là nhà của hoàng đế, há có thể để người khác đi vào. Tuyết Dao đã biết được chuyện này từ khi nói chuyện với mẫu thân nàng.

"Dao nhi, nơi đó là một thế lực khác của Tấn quốc, chúng ta không thể đi vào được…"

Nhìn hình dáng của Trưởng Lão Các, Tuyết Dao không tự chủ nhớ lai cuộc đối thoại với mẫu hậu.

"Thiên hạ là của Long gia, chúng ta sao phải sợ những người này?" Tuyết Dao nghe lời cảnh cáo của mẫu hậu xong, nàng không gật đầu đáp ứng mà vô cùng tức giận.

Hiên Viên hoàng hậu nghe những lời này từ nữ nhi của mình, đầu tiên sửng sốt nhưng ngay sau đó sắc mặt ảm đạm đi rất nhiều, khẽ thở dài rồi mới nói: "Phụ hoàng con cũng nói y như con vừa nói, có điều phụ hoàng con còn phải đối mặt với rất nhiều vấn đề…"

"Không phải còn có mẫu hậu phụ giúp phụ hoàng sao?"

Hoàng hậu Hiên Viên ôn nhu nhìn Tuyết Dao, nhẹ nhàng vuốt tóc nàng, nhưng không nói chuyện tiếp nữa. Cái chính là từ sau chuyện này, thân thể nàng ngày càng yếu, cuối cùng theo mang theo sự đau đáu lo lắng cho nam nhân mình yêu thương cùng nữ nhi của mình mà rời khỏi nhân thế…

"Mẫu thân, tâm nguyện vẫn chưa thành của người, nữ nhi nhất định sẽ hoàn thành."

Chưa bao giờ vào Trưởng Lão Các, hiện tại tiến vào, nhìn qua một lượt, nàng rốt cuộc mới hiểu tại sau mẫu thân năm đó lại trầm mặc.

Là Hội Trưởng lão, có nghĩa là phải giống như một cái gương, tùy thời nhắc nhở quân vương, để quân vương là một hoàng đế tốt, đối xử tử tế với dân, chứ không phải là một hôn quân. Thế nhưng hôm nay, cái thiết lập ban đầu của hoàng đế năm đó đã không còn nữa.

Nhĩ Đóa đang ở phía sau Tuyết Dao, thấy Trưởng Lão Các hoa lệ cũng không khỏi sững sờ. Nơi này vốn được xây dựng ở bên trong hoàng cung thế mà nó không khác gì một hoàng cung thu nhỏ.

Mấy người vẫn đang ở trong bóng tối, Tuyết Dao từ từ hướng tới một khu nhà nhỏ ở phía Tây, đồng thời trao đổi ánh mắt với Nhĩ Đóa. Sáu người lập tức hiểu được đó là nơi giam cầm Long Tường Viêm, không cần Tuyết Dao phân phó, mấy người liền tìm lấy vị trí có thể che chở cho Tuyết Dao. Bạn đang xem truyện được sao chép tại: TruyenFull.vn chấm c.o.m

Nơi này chính là Trưởng Lão Các, lực lượng đương nhiên không hề yếu kém, cho nên Tuyết Dao quyết định dùng bộ pháp quỷ dị đi đến căn phòng phía Tây một cách nhanh nhất.

Tất cả mọi hành động đều không có một âm thanh nào, chỉ thấy Tuyết Dao bước đi không tiếng động, phút chốc đã lên được nóc nhà. Nàng nhấc một viên ngói lên, nhìn vào bên trong nhà, chỉ thấy bên trong đó tối thui. Cố gắng vận mấy phần công lực lên cũng chỉ giúp nàng nhìn thêm được tầm năm thước, hiển nhiên căn phòng này đã được xây dựng đặc thù, phía ngoài căn bản khó có thể nhìn trộm.

Con ngươi Tuyết Dao hiện lên sát khí nồng đậm. Đem phụ vương nàng nhốt ở một nơi nội bất xuất ngoại bất nhập như thế này, hơn nữa lại là một người đã mất đi tâm trí thì quả thực chỉ có máu tươi mới có thể giúp nàng bình tĩnh được.

Mặc dù không nhìn thấy gì nhưng qua một tia khí tức quen thuộc nàng đã xác định được phụ hoàng mình đang ở đâu. Nàng không suy nghĩ nhiều nữa, lập tức từ nóc nhà lao vào phòng.

Có tiếng hít thở từ góc nhà truyền đến, Tuyết Dao liền đi tới nơi mà nàng đoán rằng phụ hoàng đang ở đó.

Khi nàng tới góc tường, mũi chân va vào một thân thể, nàng lập tức đoán đó là phụ hoàng mình, trong lòng nhất thời nổi lên trăm niềm cảm xúc ngổn ngang nhưng gương mặt lại bình tĩnh dị thường. Nàng biết tìm được phụ vương vẫn chỉ là khởi đầu.

- Phụ hoàng, nhi thần dẫn người đi.

Thân thể kia đang uể oải nằm dưới mặt đất bỗng cứng đờ lại sau đó bắt đầu run rẩy. Tuyết Dao cảm giác như có đôi cành cây khô nắm chặt lấy cánh tay mình.

- Dao… Dao… là Dao Nhi của ta.

Một giọng nói khô khốc khẽ vang lên.

- Phụ hoàng?

Trong lòng Tuyết Dao chấn động: "Không phải phụ hoàng đã mất đi ý thức rồi sao?". Mặc dù rất bất ngờ nhưng nàng có thể xác định được người này là Long Tường Viêm, chỉ là chỗ này không phải nơi thích hợp để nói chuyện. Nàng trầm giọng nói:

- Đi!

Long Tường Viêm chần chừ, lập tức buông cánh tay nàng ra, khó khăn nói:

- Đi… khỏi đây… có… có bẫy…

Tuyết Dao nắm chặt cánh tay của ngài không buông:

- Nhi thần biết.

Trong căn phòng tối thui, phát ra những tiếng thở nặng nề của Long Tường Viêm:

- Dao Nhi, mặc kệ phụ hoàng…

Lần này nói chuyện có đỡ hơn một chút, có thể thấy được thời gian qua Long Tường Viêm sống như thế nào.

Không nói, bất động, rõ ràng không mất đi tâm trí nhưng vẫn phải giả dạng như vậy để được sống…

Tiếng cách cửa mở ra, cả người nhất thời căng cứng, bàn tay Long Tường Viêm như cây khô bám lấy người Tuyết Dao. Nhưng Tuyết Dao bình tĩnh nhìn ra ngoài cửa, mượn ánh sáng bên ngoài kia, nhìn thấy thân ảnh quen thuộc, đó chính là Vương Thạch.

- Lão Đại, toàn bộ số người ở bên ngoài đã bị giải quyết hết.

Trong không khí tràn ngập mùi máu tanh. Có thể thấy được Lục Hổ hành động cực nhanh, phối hợp vô cùng chuẩn xác với Tuyết Dao.

- Đi!

Tuyết Dao không chút do dự, kéo Long Tường Viêm đi.

- Công chúa điện hạ nếu đã tới, sao không ngồi xuống uống chén trà!

Một tiếng nói vang lên ở hậu viện, phía Tây điện bỗng sáng trưng.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK