• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Trương Manh ngẩng đầu, mới phát hiện họ đã dừng lại dưới tòa nhà nơi Hà Kim Thành sinh sống.“Đây...” Cô lại nhìn thấy một đám khí đen lơ lửng trên đỉnh tòa nhà.Hà Kim Thành đi phía trước nghe giọng của cô, ông ấy lập tức dừng lại, vẻ mặt bất an nhìn cô rồi hỏi: “Đồng chí Trương, có phải cô đã nhìn thấy được gì rồi không?”Trương Manh chỉ vào mái nhà: “Chú có nhìn thấy không? Có đám khí đen bao phủ trên đỉnh tòa nhà của chú, những người sống trong đó nhẹ thì bệnh nặng, nặng thì tổn thương đến tính mạng.”Gương mặt của Hà Kim Thành tái nhợt: “Chẳng trách, chẳng trách người sống ở đây chưa được bao lâu thì mắc bệnh nặng, sau đó lại đã vội vàng chuyển đi.”Trương Manh nhìn ông ấy, tò mò hỏi: “Nếu hàng xóm của chú đã nhanh chóng chuyển đi, sao chú không dọn đi mà còn tiếp tục ở đây?”Hà Kim Thành cười gượng: “Cô tưởng tôi không muốn dọn đi ư? Tôi cũng hết cách rồi.

Nơi này là nhà mẹ tôi sống lúc bà ấy kết hôn, bà ấy có nhiều tình cảm với ngôi nhà này.

Dù cho tôi khuyên bà dọn đi cỡ nào thì bà ấy không cũng không chịu.


Tôi không thể bỏ lại mẹ già mà dọn đi nơi khác nên đành dẫn theo đứa nhóc tiếp tục ở đây thôi.”Trương Manh nghe xong thì lộ vẻ kính phục: “Không ngờ chú Hà lại là người con có hiếu.”Hà Kim Thành lại nở nụ cười gượng gạo: “Không dám nói là con có hiếu, người làm mẹ trên đời này cũng không dễ dàng, phận làm con cái nhân lúc ba mẹ còn sống đương nhiên phải hiếu kính đàng hoàng với họ mới đúng.”Trương Manh gật đầu: “Chú Hà, chúng ta tiếp tục đi lên đi.”Hà Kim Thành hoàn hồn, lập tức đáp lại: “Chậc, được thôi, đi tiếp nào.” Ông ấy sống trong ngôi nhà thứ hai bên trái trên tầng bốn.Hà Kim Thành lấy chìa khoá mở cửa, một luồng hơi lạnh ập đến chỗ Trương Manh, lạnh đến mức cô phải rùng mình.“Về rồi à.” Một người phụ nữ từ trong phòng đi ra.Hà Kim Thành lập tức kéo tay bà ấy giới thiệu: “Đây là đồng chí Trương mà tôi mời đến xem cho con gái chúng ta.”Lý Đại Phượng quan sát Trương Manh, sau đó mỉm cười với cô.

Bà ấy lập tức kéo tay của Hà Kim Thành sang một bên và nói nhỏ: “Sao ông lại tìm một bà đồng trẻ tuổi thế này về, người ta có thể chữa khỏi cho con gái chúng ta không?”“Bà yên tâm.

Đồng chí Trương này là do bạn tôi giới thiệu.

Hơn nữa, lúc nãy chúng tôi ở dưới lầu, đồng chí Trương còn thể hiện tài năng.

Bây giờ tôi chắc chắn người ta thật sự có bản lĩnh, bà để cô ấy khám cho con gái chúng ta đi.

Con gái chúng ta cứ tiếp tục như vậy cũng không phải là cách tốt, bà thấy đúng không?”Lý Đại Phượng nghe ông ấy giải thích xong, cuối cùng đành im lặng, mấy phút sau bà ấy lại ngẩng đầu lên lần nữa: “Vậy được, nghe ông trước đã, để cô ấy khám thử xem.”Lúc hai vợ chồng đi ra thì thấy cô gái mà họ thảo luận lúc nãy đang quan sát gian nhà của họ.“Sao vậy đồng chí Trương? Có nhìn ra nhà tôi có chỗ nào không ổn không?” Hà Kim Thành đi tới trước mặt Trương Manh hỏi nhỏ.Trương Manh lắc đầu: “Căn nhà này của chú không có gì bất ổn, chú dẫn tôi đi xem người đang gặp vấn đề đi.”Hà Kim Thành lập tức nháy mắt với vợ mình, Lý Đại Phượng đứng phía sau.Bà ấy lập tức nói: “Ở trong này, tôi dẫn cô đi.”Trương Manh gật đầu và đi theo bà ấy vào căn phòng thứ hai bên trái.


Lúc có người mở của phòng, cô gái đang nằm bên trong đột nhiên ngồi bật dậy, vẻ mặt như hung thần ác sát nhìn hai người đi vào.“Ai kêu bà vào đây? Có phải bà không cần mạng của con gái mình nữa không?” Cô gái nghiến răng hỏi Lý Đại Phượng.Bà ấy sợ đến nỗi mặt mày tái mét, lập tức dập đầu quỳ lạy cô gái: “Đại tiên, xin cậu đừng hại con gái tôi, tôi không làm gì cả.”Sau khi cầu xin cái thứ đang bám vào người con gái mình, Lý Đại Phượng lập tức dùng ánh mắt cầu cứu Trương Manh.Lúc nãy khi bà ấy đang nói với cái thứ kia, Trương Manh đang nhìn chằm chằm vào cô gái trên giường.

Cái nhìn này khiến cô phát hiện một bí mật lớn ẩn chứa trên người cô ta.

Chỉ nhìn thoáng qua là cô có thể nhìn thấy thứ bám vào trên người cô gái.


Lẽ nào đây lại là lợi ích của việc thực hành cuốn sách đó?“Thím Hà, thím có thể ra ngoài trước được không? Chuyện trong này thím giao cho tôi, tôi hứa với thím, nhất định sẽ giúp đưa con gái thím quay về.” Trương Manh nói với Lý Đại Phượng.Bà ấy khó xử nhìn cô gái trên giường, cắn răng, đành phải đi tới trước mặt Trương Manh và kéo tay cô nhờ vả: “Đồng chí Trương, con gái tôi đành trông cậy vào cô.

Xin cô nhất định phải cứu con gái tôi.

Tôi chỉ có một đứa con gái, tôi không thể để con bé có chuyện được.”.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK