• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Lý Hạo nhìn Trương Manh vừa gặp anh ta thì có phản ứng này, cảm thấy lòng tự trọng của người đàn ông bị sỉ nhục rất lớn, anh ta dùng sức kéo Trương Manh đang nôn mửa lại, mặt mũi đầy vẻ chán ghét nói với cô: “Trương Manh, em bớt lập đền thờ trinh tiết ở chỗ anh đi, đừng tưởng rằng anh không biết em là cái dạng đàn bà gì.

Ban đầu em ngoan ngoãn nghe lời anh không phải vì xem trọng anh, muốn anh ngủ với em à? Làm sao, bây giờ anh mới chạm vào em một chút, em lại dám bày ra cái dáng vẻ này với anh.

Sao thế? Chê anh chưa ngủ với em đúng không?”Trương Manh cắn răng, nghe trong miệng anh ta phun ra những lời cực kỳ khó nghe, cả người cô giống như sắp bốc lửa.

Đến giờ phút này, cô mới biết kiếp trước mình mù mắt như thế nào, thế mà lại xem trọng loại đàn ông như này, còn sinh sống cùng với anh ta mười mấy năm, cô thật sự quá mù.

“Lý Hạo, miệng anh sạch sẽ một chút cho tôi.

” Nghĩ đến anh ta còn đang lôi kéo cánh tay của mình, Trương Manh chỉ cảm thấy càng ghê tởm hơn, dùng sức hất tay anh ta ra.


Lý Hạo bị hất tay lạnh lùng cười: “Miệng anh không sạch sẽ, hay là em dùng lưỡi rửa sạch giúp anh đi.

”Nói xong, anh ta há miệng hôn về phía miệng Trương Manh.

Trương Manh trợn mắt nhìn cái miệng ghê tởm của anh ta hướng về phía mình, trong lòng chỉ có một suy nghĩ, dù có chết cũng không để anh ta hôn.

Lúc cô chuẩn bị vọt sang bên cạnh lấy khối đá lớn ven đường thì đột nhiên sau lưng cô truyền đến tiếng kêu thảm thiết đầy hoảng sợ của Lý Hạo.

Cô quay đầu lại nhìn, lúc này mới phát hiện cái miệng của tên đàn ông cặn bã Lý Hạo đã không thấy đâu, nhìn qua đặc biệt kinh khủng.

“Miệng của tôi, sao không thấy miệng của tôi đâu?” Lý Hạo sờ miệng mình đột nhiên biến mất không thấy, lớn tiếng hét lên.

Trương Manh mở to mắt nhìn Lý Hạo vừa la hét thảm thiết vừa chạy khỏi nơi này, không hiểu tại sao chuyện này lại xảy ra.

Lúc cô đang nghi ngờ thì bên người chợt vang lên một tiếng cười lớn, nghe âm thanh quen thuộc này, Trương Manh sao có thể không hiểu, cô vui vẻ xoay người nói với không khí: “Hoàng Thanh Thiên, có phải là cậu đã giúp tôi không?”Cô vừa dứt lời, đột nhiên có một con chồn lông vàng từ trong bụi cỏ nhảy lên tay cô.

“Còn không phải bản đại tiên à? Cái tên không biết xấu hổ kia dám hôn cô, tôi khiến anh ta không có miệng, xem anh ta hôn cô như thế nào.

” Hoàng Thanh Thiên đắc ý nói.

Trương Manh bật cười, sờ đầu chồn của nó: “Cám ơn cậu, Hoàng Thanh Thiên, mới vừa rồi nếu không phải cậu ra tay giúp tôi, có thể tôi sẽ không nắm được tảng đá kia, sẽ bị tên đàn ông cặn bã Lý Hạo chiếm hời mất.


”Hoàng Thanh Thiên đắc ý ngẩng đầu chồn của mình lên: “Bây giờ cô đã biết chỗ tốt khi có Hoàng Thanh Thiên tôi ở bên cạnh chưa? Để xem lần sau cô còn dám ném tôi ở giữa đường nữa hay không.

”Trương Manh cười ha hả, đột nhiên nghĩ đến tại sao con chồn lông vàng này lại tới đây: “Đúng rồi, sao cậu lại tới nơi này? Không phải miếu của cậu đã xây xong rồi à?”Tính thời gian thì Hà Kim Thành bên kia phải xây xong tòa miếu nhỏ cho nó rồi mới đúng.

Hoàng Thanh Thiên vừa nghe thấy cô hỏi vấn đề này thì lập tức trở nên ấp a ấp úng: “Cái đó, cái đó, đúng là bọn họ đã xây xong miếu nhỏ cho tôi, chẳng qua một mình bản đại tiên ở bên kia buồn chán quá nên tôi định sau này muốn trở về ở thì mới về đó.

”Trương Manh cười: “Vậy cậu muốn đi đâu ở? Nhưng mà nhớ phải cẩn thận một chút, ở thời kỳ này người nào cũng đói bụng sắp chết, nếu để bọn họ thấy được chồn vàng mập mạp có thịt như cậu chắc chắn sẽ bắt về giết thịt làm đồ nhắm rượu đấy.

”Trong lòng chồn vàng lộp bộp, hai con mắt như ăn trộm xoay tròn, đột nhiên hai chân trước nắm chặt quần áo Trương Manh: “Tiểu Manh Manh, tôi không muốn bị người ta giết làm đồ nhắm đâu, người tốt sẽ có báo đáp, cô giúp tôi một tay đi.

”Trương Manh không hiểu hỏi lại: “Tôi phải làm sao để giúp cậu?”“Tất nhiên là cô có thể giúp tôi, cô mang tôi về nhà đi, tôi trở về với cô.

”Trương Manh vừa định mở miệng từ chối, bỗng nhiên nghĩ đến người ta là Hoàng đại tiên, pháp lực trên người cũng không quá tệ, nếu trong nhà này có nó thì chính là bảo vật trấn trạch.

“Cậu thật sự nguyện ý tới nhà tôi?”“Hoàng Thanh Thiên tôi ăn nói chắc chắn, nói một thì chính là một, tuyệt đối không đổi ý lung tung.


” Hoàng Thanh Thiên ưỡn cái bụng màu vàng của mình tuyên thệ.

“Được, tôi có thể để cậu tới nhà tôi, chẳng qua tôi nói trước, có thể trong nhà tôi không có thịt cá gì cho cậu ăn, chỉ có cơm canh đạm bạc.

Nếu như cậu không chê thì tới đi.

”Hoàng Thanh Thiên hừ một tiếng, trong đôi mắt nho nhỏ đều là vẻ khinh thường nhìn Trương Manh: “Tiểu Manh Manh, cô cũng quá xem thường Hoàng đại tiên rồi.

Tôi là dạng phàm phu tục tử như các người à? Tôi ăn cơm giống các người sao.

”.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK