• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Ngụy Điệt một chút đều không cảm thấy nàng ủy khuất, hôm nay hai vợ chồng chịu trừng phạt, sai đều do Kỷ Tiêm Tiêm, thứ nhất không nên lấy lời nói chế nhạo chị em dâu, thứ hai không nên cưng chiều Nhị Lang dưỡng cho hắn nói dối thành tánh!Thấy Kỷ Tiêm Tiêm còn không chịu nhận sai, hắn nói một câu nàng có thể trả lại năm câu, Ngụy Điệt cũng là không muốn nói nữa, trừng mắt nhìn Nhị Lang nói: “Được, hai mẹ con các ngươi cũng không sai, ta sai rồi đi! Ta đây liền tư kiểm điểm, hai mẫu tử các ngươi ai cũng không cần sửa, dù sao trước trung thu các ngươi không thể đi ra ngoài, liền tính tái phạm, cùng lắm thì tiếp tục cấm túc, dù sao các ngươi ngày thường cũng không có chuyện gì, chỉ biết chậm trễ công việc của ta!”Nói xong, Ngụy Điệt xanh mặt đi nhanh rời đi.

Kỷ Tiêm Tiêm mắt nhìn trượng phu hướng sân của Liễu di nương đi!Bị Ngụy Điệt mắng nàng cũng chưa tức giận, nhưng tưởng tượng đến kế tiếp trong lúc cấm túc, trượng phu có khả năng đều sẽ cùng hai mẹ con Liễu di nương quay quần với nhau, Kỷ Tiêm Tiêm giống như thật sự có chút bụng đau.

“Phu nhân đừng nóng vội, thân mình ngài quan trọng nhất, huống chi Nhị gia chỉ là đang nổi nóng, qua hai ngày ngài giáo thiếu gia nhận sai, lại đi trước mặt Nhị gia bồi tội, Nhị gia khẳng định liền đã trở lại chính phòng.

”Bọn nha hoàn chạy nhanh khuyên bảo Kỷ Tiêm Tiêm.

Kỷ Tiêm Tiêm đỡ bụng, thật sâu mà hít mấy hơi thở, đúng, hài tử quan trọng, lại kiên trì hai ba tháng liền sinh, không thể có sơ suất.


Chuyện này có thể trước nhớ kỹ, chờ nàng giải cấm túc, lại đi cùng Ân Huệ tính sổ.

Bên kia Liễu di nương đang quan tâm Tứ Lang sinh bệnh, Tứ Lang vừa mới hai tuổi, hai ngày trước nhiễm phong hàn, vẫn luôn ho khan, oa nhi nho nhỏ ăn cơm không ngon, ban đêm cũng ngủ không yên ổn, đều gầy đi một vòng.

Tiền viện có tiếng ồn ào loáng thoáng truyền tới, Liễu di nương cũng không có để ý, thẳng đến khi Nhị gia Ngụy Điệt hùng hổ mà vọt vào tới, dọa nàng nhảy dựng.

Liễu di nương còn tưởng rằng chính mình phạm vào cái sai gì, thấy Nhị gia chỉ là ngồi ở mép giường, cau mày mà nhìn nhi tử mới ngủ không lâu, giống như là ở bên ngoài bị chọc tức, Liễu di nương mới khẩn trương hỏi: “Nhị gia, xảy ra chuyện gì?”Ngụy Điệt ngẩng đầu, nhìn về phía Liễu di nương.

Liễu di nương nguyên bản chỉ là tiểu nha hoàn trong vương phủ hầu hạ hoa cỏ, luận mỹ mạo, Liễu di nương xa xa không bằng Kỷ Tiêm Tiêm, chỉ là thanh âm ôn nhu như nước, một khi mở miệng gọi hắn khiến hắn thoải mái đến da đầu tê dại, Ngụy Điệt liền thu nàng làm thông phòng, sau khi sinh con lại nâng thành di nương.

Liễu di nương ôn nhu bổn phận, cũng không cùng Kỷ Tiêm Tiêm tranh đoạt, giờ phút này thần sắc nàng tiều tụy, có thể tưởng tượng hai ngày này nàng chiếu cố Tứ Lang có bao nhiêu tận tâm.

Ở trước mặt người ôn nhu, thần sắc Ngụy Điệt hòa hoãn xuống dưới, dặn dò Liễu di nương nói: “Nhị Lang ở trước mặt phụ vương nói dối, làm hại một nhà chúng ta đều bị cấm túc, Nhị Lang bên kia phu nhân sẽ dạy hắn sửa lại, Tứ Lang còn muốn ngươi tốn nhiều tâm tư, cần phải dạy dỗ hắn lý lẽ.

”Cấm túc?Nhị gia đều đang đi làm việc, thế nhưng còn bị nghiêm trị như thế, đủ thấy Yến Vương có bao nhiêu tức giận, trong lòng Liễu di nương cũng kinh sợ lên, gật đầu đồng ý.

.

Bên ngoài Sướng Viễn đường, bào muội của Ngụy Điệt, Ngụy Sam nôn nóng mà đi đến trước cửa, nàng kêu nha hoàn đi gõ cửa, muốn hỏi một chút huynh tẩu đến tột cùng đã xảy ra chuyện gì.


Yến Vương kêu nhi tử con dâu cấm túc, người gác cổng không dám mở cửa, xuyên thấu qua kẹt cửa thấy là chủ tớ Ngụy Sam, người gác cổng mới lắm miệng giải thích một chuyện cấm túc này, còn Nhị gia vì sao bị cấm túc, hắn liền không rõ ràng lắm.

Nghe nói huynh tẩu bị cấm túc, Ngụy Sam theo bản năng mà muốn đi Tây Lục sở tìm mẫu thân của nàng là Lý trắc phi, chỉ là đi rồi vài bước, trong lòng Ngụy Sam vừa động, mang theo nha hoàn đi Trừng Tâm đường.

Sự tình phát sinh ở Trắc điện, bọn họ mấy người đến sau cũng không biết, sau đó, đại phòng cùng tam ca xuất phát đi kinh thành, nàng chỉ có thể đi tìm tam tẩu Ân Huệ hỏi thăm.

Ân Huệ đang tính toán muốn ngày nào về nhà mẹ đẻ, Ngụy Chiêm mới vừađi, hai ngày này đều không thích hợp, mười bốn, mười lăm trong vương phủ cũng muốn chuẩn bị tết Trung Nguyên ( 15 tháng 7 âm), ngày 13 tháng 7 vừa vặn tốt.

“Phu nhân, Sam cô nương tới.

” Ngân Trản tiến vào bẩm báo nói.

Ngụy Sam sao?Ân Huệ sắc mặt hơi trầm xuống.


Cữu cữu Ngụy Chiêm thời trẻ tang thê không có cưới thêm, bởi vì còn muốn đọc sách thi đậu công danh, liền đem nữ nhi duy nhất Ôn Như Nguyệt ký thác tới bên người Ôn phu nhân, cho nên, Ôn Như Nguyệt là ở Yến Vương phủ lớn lên, ăn mặc cung ứng đều không thua quan gia tiểu thư.

Lại vì Ôn Như Nguyệt cùng Ngụy Sam cùng tuổi, hai cái cô nương thường xuyên chơi ở bên nhau, cảm tình hai người đến tột cùng như thế nào Ân Huệ không thể nào biết được, nhưng từ khi nàng gả lại đây, Ngụy Sam không thiếu thời điểm ở trước mặt nàng đề cập tình cảm Ngụy Chiêm cùng Ôn Như Nguyệt thanh mai trúc mã.

Có thể nói, Ngụy Sam cùng Kỷ Tiêm Tiêm giống nhau khiến nàng thật chán ghét.

Chỉ là nên tiếp đón vẫn là phải đi.

.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK