• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Thanh âm nghị luận này đó không cao, đám người Ân Huệ đã bước vào Ân trạch là nghe không thấy.

Đại môn vừa đóng, quản gia Đức thúc khó nén kích động mà hướng Ân Huệ hành lễ nói: “Nhị tiểu thư.

”Đều là người trong nhà, Ân Huệ gỡ xuống mũ có rèm, chịu đựng kích động trong lòng hướng Đức thúc cười cười, nói: “Tổ phụ đi đâu rồi?”Đức thúc nói: “Có đám hàng hóa muốn ra khỏi thành, lão gia mang đại thiếu gia đi nhìn, nhị tiểu thư yên tâm, ta đã cho người đi thỉnh lão gia trở lại, ngài an tâm chờ là được.

”Ân Huệ gật gật đầu, tổ phụ nghe nói nàng về nhà, khẳng định sẽ buông công việc, gấp trở về.

Lúc này, nàng mới nhìn về phía mẹ con Triệu thị, Ân Du.


Hai mẹ con cũng đang lén lút đánh giá nàng.

Ân Huệ từ nhỏ chính là mỹ nhân, ngũ quan diễm lệ, dù là để mặt mộc nhìn cũng giống như đã tỉ mỉ trang điểm quá, lông mi nồng đậm cong vút, đôi mắt đen bóng, môi đỏ đ ẫy đà.

Từ khi Ân Huệ gả đến Yến Vương phủ, đám người Triệu thị liền chưa từng thấy qua nàng, nghe nói Ân Huệ mang thai sinh con, Triệu thị cân nhắc Ân Huệ có lẽ sẽ hậu sản béo phì hỏng dáng người, hoặc cũng là trên mặt xuất hiện đốm gì đó, nào nghĩ đến từ trên xe ngựa xuống dưới, eo Ân Huệ vẫn là tinh tế như vậy, dáng người vẫn là yểu điệu như vậy, gỡ xuống mũ có rèm, mặt vẫn là gương mặt giống như hoa mẫu đơn kia, thậm chí rút đi vài phần ngây ngô, trở nên càng thêm vũ mị lên.

Triệu thị nghĩ tới mẫu thân Ân Huệ, sau đó liền ở trong lòng thở dài.

Có lẽ mỹ nhân đều là như thế này đi, vô luận sinh hay không sinh hài tử đều là mỹ nhân, không giống nàng, sinh một đứa béo thêm một chút, sinh hai người, hiện tại dáng người đã vô pháp nhìn nổi.

Triệu thị lại nhìn về phía nữ nhi Ân Du của chính mình.

Nói như thế nào đây, khi nữ nhi đơn độc đứng, nữ nhi rõ ràng thật xinh đẹp, nhưng vừa đứng bên người Ân Huệ, lập tức có vẻ bình thường đi.

Chú ý tới trong mắt mẫu thân so sánh cùng tiếc hận, Ân Du âm thầm cắn môi, nếu không phải muốn nghe xem Ân Huệ ở Yến Vương phủ sống thế nào, nàng lập tức liền về phòng.

“A Huệ, ngươi mau cùng thẩm nói, như thế nào lại đột nhiên đã trở lại?” Triệu thị một bên đi theo Ân Huệ hướng vào trong, một bên cào tâm cào phổi hỏi.


Ân Huệ đạm nhạt cười: “Ta nhớ tổ phụ, liền trở về nhìn xem.

”Triệu thị: “Yến Vương phủ là dễ ra tới như vậy sao? Ta nghe nói Vương phi các nàng đều rất ít ra cửa, A Huệ a, chẳng lẽ là ngươi phạm vào cái sai lầm gì, bị phạt trở về nhà?”Cái phỏng đoán này làm Triệu thị thống khoái lại thấp thỏm, nàng hy vọng Ân Huệ bị Yến Vương phủ ghét bỏ, rồi lại sợ liên lụy Ân gia.

Ân Huệ không để ý đến Triệu thị, mãi cho đến khi vào thính đường ngồi xuống, Ân Huệ mới nhìn Triệu thị hỏi: “Nghe ý tứ nhị thẩm, như thế nào giống như ngóng trông ta phạm sai lầm vậy?”Triệu thị liền oán trách nói: “Ngươi, nha đầu này, đều đã làm nương còn thích cùng trưởng bối nói giỡn.

”Ân Huệ xem gương mặt Triệu thị tươi cười dối trá chỉ cảm thấy chán ngấy, cố ý nói: “Ta ở vương phủ quá rất khá, không nhọc nhị thẩm nhớ mong, nhưng thật ra tỷ tỷ, thẩm còn chưa có chọn được tỷ phu thích hợp sao?”Mặt Ân Du lập tức trầm lên, ghen ghét mà trừng mắt nhìn Ân Huệ!Nàng vẫn luôn cảm thấy không công bằng, năm ấy Yến Vương yêu cầu bạc của Ân gia giải quyết quân nhu, lại không muốn cưỡng đoạt, liền đối với tổ phụ đưa ra ý muốn cùng trong nhà kết thân, Ân gia cô nương có thể cao gả, Yến Vương cũng có thể có bạc, đẹp cả đôi đàng.

Theo lý thuyết, nàng là Ân gia đại tiểu thư, tổ phụ nên đem nàng gả cho Tam gia Yến Vương phủ mới đúng, nhưng tổ phụ lại bất công, đem cơ hội đưa cho Ân Huệ!Ân Huệ biết Ân Du đang hận cái gì, chỉ là nghĩ đến mười năm kia thật cẩn thận như đi trên băng mỏng, trượng phu cũng chưa bao giờ cho nàng che chở cùng quan tâm, Ân Huệ ngược lại muốn hỏi Ân Du một chút, nếu nàng ta biết gả cho Ngụy Chiêm sau này gặp cái loại ngày tháng như vậy, Ân Du còn ghen ghét nàng hay không.

Bất quá, Ân Huệ cũng không cho rằng chính mình đoạt của Ân Du cái gì, thời điểm Yến Vương muốn kết thân cũng không có chỉ định một hai phải cưới Ân gia đại tiểu thư làm con dâu, cho nên nàng cùng đường tỷ cơ hội là bình quân, nói hơn nữa, Ân Du cùng nàng cùng tuổi, chỉ là sinh nhật lớn hơn mấy tháng, hai chị em ai thành thân trước cũng không quan hệ.


Ân Du muốn trách, liền trách chính nàng ta không đủ ổn trọng đi.

Trước khi chính thức đính hôn tổ phụ cùng nàng nói qua lời nói trong lòng, nói tính tình Ân Du gả tiến vào vương phủ khẳng định sẽ gặp rắc rối, tổ phụ không yên tâm, cho nên mới định là nàng.

Hai chị em xem đối phương không vừa mắt, Triệu thị chen vào nói nói: “Ai, vẫn luôn không tìm được người thích hợp, nếu không A Huệ ngươi giúp tỷ tỷ giật dây?”Ân Huệ chuyển hướng nhìn Triệu thị: “Ta giật dây như thế nào?”Triệu thị tràn ngập hy vọng nói: “Thủ hạ Yến Vương nhiều quan viên như vậy, bên trong có lẽ có người tuổi trẻ đầy hứa hẹn, nếu là tỷ tỷ ngươi có thể gả qua đi làm quan phu nhân, về sau cũng có thể giúp đỡ ngươi cùng Tam gia.

”Ân Huệ đời trước không cơ hội về nhà mẹ đẻ, cũng liền không có cơ hội nghe Triệu thị nói này đó, hiện giờ mới biết được Triệu thị đánh cái bàn tính gì.

.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK