Mục lục
Đồ Chơi Của Tổng Tài (Đồ Chơi Của Tổng Giám Đốc)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Hạ Cảnh Điềm giọng điệu cứng rắn vừa dứt, chỉ thấy Kỷ Vĩ Thần đưa tay đẩy ra cửa phòng, bóng dáng cao thẳng đi đến, cặp mắt kia thâm thúy chân thật chiếu đến hai luồng hỏa diễm, đó là một loại dục vọng giấu ở trong lòng, Hạ Cảnh Điềm sững sờ nhìn người đàn ông đang đi vào này, sau đó, một giây, thon dài thân hình khi dễ che lên, không có dư thừa ngôn ngữ, không có dư thừa động tác, chỉ có hai người tâm tình đang bị đè nén.

Cửa hợp thời đóng lại, phịch một tiếng Hạ Cảnh Điềm trong lý trí hỗn loạn bừng tỉnh, nàng đẩy ra Kỷ Vĩ Thần, lui về sau một bước, khẽ nói, “Đợi một chút. .”

Kỷ Vĩ Thần ánh mắt lộ ra cuồng dã, mày kiếm nhăn lại, hắn giọng điệu có chút khàn khàn, “Làm sao vậy?”

Thanh âm như thế mê người, dưới tình hình này tựa như một loại ma lực, xao kích trái tim yếu ớt của Hạ Cảnh Điềm, nàng đã không cách nào dung lý trí tự hỏi, nhưng nàng biết rõ làm như vậy là không đúng, là không thể, nàng nuốt nướt bọt, trấn định nói, “Thỉnh kỷ tổng tự trọng, tôi muốn đi ngủ.”

Nhưng mà, sau lưng lại đột nhiên truyền đến nhiệt độ của hắn, hô hấp của hắn tại bên tai, nụ hôn của hắn như lửa nóng khắc ở bờ vai nàng trắng nõn, hô hấp của hắn trầm trọng, giọng điệu của hắn khàn khàn, “Em đừng từ chối tôi, được không?”

Không, không thể, không được. . . Hạ Cảnh Điềm nội tâm la lên, nhưng trước mặt người đàn ông này nàng giống nhưng vô lực, không, nàng cự tuyệt không được, cự tuyệt không được hấp dẫn của hắn, Hạ Cảnh Điềm xoay người, giương mắt nhìn, bình tĩnh nhìn thẳng vào đôi mắt sâu u của hắn, nhỏ giọng hỏi, “Vậy anh thích tôi sao?” Chỉ cần đáp án này, nàng tình nguyện trả giá chính mình.

Môi mỏng tràn một vòng cười, hắn nhìn nàng trầm ngâm một chút, khẳng định đáp, “Thích.”

“Thật sự?” Hạ Cảnh Điềm vui sướng, hắn nói thích nàng?

“Tôi dùng thân thể chứng minh, có thể chứ?” Kỷ Vĩ Thần mập mờ đem lời nói nhả bên tai của nàng, sau đó, tay to đem nàng bế ôm ngang trong ngực, vững bước đi về hướng giường.

Hạ Cảnh Điềm kinh hô một tiếng, ánh mắt rốt cuộc không thể rời khỏi gương mặt làm nàng si mê, trong cũng đã hạ quyết định, được, để mặc chính mình tùy hứng một lần, không cần phải suy nghĩ sai hoặc đúng, cho dù sai, nàng cũng không quản.

Trong mắt Kỷ Vĩ Thần, đêm nay Hạ Cảnh Điềm chủ động hơn làm cho hắn như phát điên, có rất ít phụ nữ cho hắn loại cảm giác này, vừa rồi trong phòng, hắn nhiều lần tự hỏi, tâm tình bực bội, trong đầu đều là hình ảnh Hạ Cảnh Điềm, cho nên, trong sự đè nén thống khổ, hắn đã lựa chọn thỏa mãn chính mình.

Vướng vúi khăn tắm bị giật xuống, trên giường hai bóng dáng quấn giao cùng một chỗ, dưới đèn mờ ảo không thể phân rõ như một khối hợp nhau . . .

Kéo bức màn ngăn lại ánh mặt trời chiếu xạ, trong lúc ngủ say Hạ Cảnh Điềm bị chói mắt làm tỉnh lại, lông mi thật dài nháy động mấy cái, nàng mở mắt ra, khi thấy chính mình không mảnh vải che thân nằm ở trên giường, mới nhớ tới tối hôm qua phóng túng, lập tức mặt đỏ tới mang tai, Kỷ Vĩ Thần y nguyên đang còn ngủ, môi mỏng khêu gợi cong nhẹ, hiển nhiên ngủ rất ngon, Hạ Cảnh Điềm lập tức lấy tay che miệng, sợ đánh thức đến hắn, lẳng lặng nhìn khuôn mặt của hắn vài giây, nàng mới đi xuống giường, nhặt lên khăn tắm đem thân thể của mình che khuất, sau đó, đi vào phòng tắm.

Chờ Hạ Cảnh Điềm tắm xong đi ra, chỉ thấy Kỷ Vĩ Thần đã thức, ngồi ở bờ giường hút thuốc, nhàn nhạt vòng khói làm mặt hắn có chút mơ hồ, lồng ngực nam tính lộ rõ lại một lần nữa làm cho Hạ Cảnh Điềm xấu hổ, Hạ Cảnh Điềm vây quanh khăn tắm ngồi ở trên ghế, ánh mắt không dám nhìn hướng hắn.

Không khí trầm tĩnh, ánh mặt trời nghịch ngợm lưu luyến nơi bệ cửa sổ, chiết xạ hương vị khô ráo, Hạ Cảnh Điềm ánh mắt phóng ra ngoài, trên giường Kỷ Vĩ Thần mở miệng, “Đối với chuyện tối ngày hôm qua. . .

Hạ Cảnh Điềm vừa nghe nhắc đến tối hôm qua, không biết vì sao có chút cường ngạnh, nàng giương lên đầu, cắt đứt lời của hắn, “Chuyện tối ngày hôm qua là ngoài ý muốn, tôi sẽ quên.” Tối hôm qua không có ai đúng ai sai, nàng đã trưởng thành, nàng có thể vì dục vọng của mình chịu trách nhiệm.

Lần này ngược lại đến phiên Kỷ Vĩ Thần cau mày, khuôn mặt tuấn tú có chút âm trầm, Hạ Cảnh Điềm lời nói làm hắn có chút không vui, chuyện tối ngày hôm qua là ngoài ý muốn? Không phải, hắn tinh tường biết là đó là cần, cô gái này rốt cuộc nghĩ cái gì? Dựa theo lệ cũ, đối với chuyện ngày hôm qua, hắn sẽ trả tiền, nhưng lời nói còn chưa nói đi ra, đã bị cắt đứt, hắn đành phải từ chối cho ý kiến, dứt khoát không nói.

Hạ Cảnh Điềm đan tay vào nhau, mở miệng, “Cái kia, anh có thể giúp tìm cho tôi một bộ quần áo tới đây không?”

Kỷ Vĩ Thần nhướng nhướng mày, tiện tay gọi một cú điện thoại, hai người cứ như vậy lẳng lặng ngồi ở trong phòng, 20 phút sau, Hạ Cảnh Điềm đã có quần áo đưa tới, mà hai người cũng tắm xong, cùng nhau ra khách sạn, chuyện tối ngày hôm qua, hai người không còn đề cập nữa.

Buổi chiều bay trở lại D thị, Hạ Cảnh Điềm đã không có thời gian về nhà lần nữa, nên điện thoại cùng ba mẹ nói lời chào, rồi lấy túi xách đi theo Kỷ Vĩ Thần lên máy bay.

Đối với Đỗ Thiên Trạch từ ngày đó hắn vẫn chìm đắm trong quán bar, đã say rất nhiều lần rồi, nhưng mỗi lần tỉnh táo lại chỉ nghĩ đến uống rượu, hắn muốn chính mình say, hắn nghĩ quên ngày đó Hạ Cảnh Điềm đã nói gì với hắn, đàn ông rất kiên cường, có thể đây chẳng qua là mặt ngoài, nhưng thật sự trong tâm cũng là yếu ớt .

Hai ngày sau đó, bạn tốt của hắn đưa hắn trở về biệt thự Đỗ thị, hắn cũng trốn trong phòng ba ngày không có ra cửa.

Còn Hạ Cảnh Điềm sau khi về đến D thị cũng cố gắng quên đi chuyện đã phát sinh ở F thị, làm việc rồi tan tầm, chỉ là có những lúc ngẫu nhiên ngẩn người, sẽ nhớ tới gương mặt người đàn ông kia, nhớ tới lời của hắn đêm đó, rồi trên mặt thoáng hiện một nụ cười nhẹ mà chính nàng cũng không hay biết.

Nhưng Kỷ Vĩ Thần không hề giống Đỗ Thiên Trạch rãnh rỗi như vậy, từ sau khi trở lại D thị, cơ hội gặp mặt của họ cũng rất ít, một tuần lễ trôi qua, Hạ Cảnh Điềm ngoại trừ nói chuyện với hắn trong điện thoại mấy lần, cũng chưa hề gặp mặt, gần đây là mới hôm qua, ngoại trừ công việc, Hạ Cảnh Điềm nghe không ra trong lời nói của hắn có ý gì khác, bất quá, cũng đã quen hắn lạnh lung như thế, nàng cũng không phải là một người có thể khẩn cầu người khác quan tâm.

Ngẫu nhiên nàng sẽ nghĩ tới Đỗ Thiên Trạch, nghĩ đến đêm đó đối với hắn nói những lời thương tâm, Hạ Cảnh Điềm đã không có hy vọng xa vời, chỉ hy vọng hắn có thể sống tốt, trở lại cuộc sống vốn thuộc về của hắn.

Thời gian có khi trôi qua rất chậm, nhưng đối với cuộc sống của những người có việc làm lại trôi qua rất nhanh, rất nhanh, nguyên bản cuộc sống bình thường sẽ không biến động lại bởi vì ý niệm đột nhiên xuất hiện của Hạ Cảnh Điềm mà trở nên phức tạp.

Là phụ nữ, mỗi tháng sẽ có những ngày sinh lý bình thường, mà theo Hạ Cảnh Điềm tính toán, nàng bỗng run mạnh, muộn rồi, thời gian chu kỳ đã trễ hơn mười ngày, chuyện gì đã xảy ra? Chẳng lẽ giống như lần trước vì sức khỏe không tốt? Nhớ tới mười ngày trước là ngày cùng Kỷ Vĩ Thần…, Hạ Cảnh Điềm hốt hoảng, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, cũng không nghĩ bây giườ đang giờ làm việc, nàng trực tiếp lao xuống lầu, gọi taxi thẳng đến bệnh viện.

Vì muốn tìm đáp án chính xác, Hạ Cảnh Điềm trực tiếp đi bệnh viện Doãn thị, bởi vì nơi này là có danh tiếng nhất, Hạ Cảnh Điềm thẳng đến lầu 11, chỉ là đơn giản vài khâu kiểm tra, Bác sĩ chính xác khẳng định, “Hạ tiểu thư, chúc mừng cô, cô thật sự mang thai.”

Hạ Cảnh Điềm mở to mắt, đầu một mảnh trống không, rõ ràng nghe hiểu rồi, nàng lại lặp lại câu hỏi”Bác sĩ, ông nói cái gì?”

Đang báo hỉ cho Hạ Cảnh Điềm, bác sĩ thấy gương mặt kinh ngạc của nàng thì lập tức minh bạch cái gì, sắc mặt cứng đờ, cười khan nói, “Hạ tiểu thư, cô mang thai.”

Hạ Cảnh Điềm bị chấn động, cả trái tim như ngừng đập, ngây người tại chỗ, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch, bên trán mồ hôi lạnh tuôn ra, mà ngay cả thân thể cũng đang lạnh run, Hạ Cảnh Điềm liền không biết làm sao mà đi ra được khỏi bệnh viện, trong lòng nàng chỉ có một câu, không có khả năng, không có khả năng, không có khả năng. . . Nhất định là lầm .

Rất không trùng hợp, Doãn Lê Hàn đang cầm vài phần tư liệu, vừa vặn từ ngoài cửa đi tới, khi thấy Hạ Cảnh Điềm như mất hồn mất vía, khuôn mặt tuấn tú nhanh bước đuổi theo nàng, giương giọng hô một câu, “Hạ Cảnh Điềm. . .”

Hạ Cảnh Điềm sửng sốt một chút, thấy là Doãn Lê Hàn mới nhướng mày nở nụ cười, “Là anh a!”

Là bác sĩ, Doãn Lê Hàn bản năng nhìn ra Hạ Cảnh Điềm tiều tụy, đang đổ mồ hôi lạnh, lập tức ân cần hỏi han, “Em làm sao vậy?”

Hạ Cảnh Điềm thân thể run lên, nàng tranh thủ thời gian lắc đầu, “Không có. . . Không có. . . Chỉ là có chút cảm mạo.”

Doãn Lê Hàn mới sẽ không tin nàng, bởi vì rõ ràng đây chính là khoa phụ khoa, nhưng có thể là lo ngại chuyện phụ nữ nên Hạ Cảnh Điềm không trả lời, hắn không hỏi nữa, nhưng thấy Hạ Cảnh Điềm bộ dạng u sầu, liền lên tiếng nói: “Có muốn anh đưa em về không?”

“Không sao, anh cứ làm việc đi! Có thời gian sẽ tìm anh.” Hạ Cảnh Điềm tranh thủ thời gian thoái thác, bước chân vội vàng hướng phía trước mặt đi đến.

Ra tới cửa bệnh viện, cảm giác bầu trời đang nắng nhưng sao lại tối tăm đến thế, lúc này Hạ Cảnh Điềm trong đầu sớm đã thành một mảnh trống không, một mực vang vọng câu nói của bác sĩ…, “Hạ tiểu thư, tôi có thể hiểu được tâm trạng hiện tại của cô, nếu như cô muốn bỏ đứa bé…, có thể liên lạc với chúng tôi, cam đoan sẽ không thương hại đến thân thể của cô.”

Con? Hạ Cảnh Điềm vô thức sờ lên bụng mình, không dám tin trong bụng của mình có một tính mạng đang tồn tại? Kích động, khẩn trương, còn có cảm giác vui sướng của người sắp làm mẹ, Hạ Cảnh Điềm trong nội tâm thật sự có đủ mọi cảm giác, không thể tưởng được lần trước tùy hứng, lại sinh ra một mầm sống, đây là trời đang trừng phạt nàng tham lam sao?

Trên đường trở về công ty, Hạ Cảnh Điềm cả người cứ mâu thuẩn, khiếp sợ qua đi, nàng phải cần tỉnh táo cùng lý trí, dọc theo con đường này, nàng duy nhất nghĩ đến gì dĩ nhiên là như thế nào nói với Kỷ Vĩ Thần, chẳng lẽ nói cho hắn biết, nàng có thai? Muốn hắn phụ trách? Không, nàng Hạ Cảnh Điềm tuyệt đối sẽ không làm loại chuyện này, huống chi, Kỷ Vĩ Thần nhất định không để đứa con tồn tại trong tình huống này.

Chẳng lẽ thực sự muốn bỏ sao? Dựa vào lương tâm thì nàng sẽ không đồng ý, huống chi, chuyện có con thời bây giờ mà nói, cũng không phải là chuyện gì quá khó tiếp nhận, Hạ Cảnh Điềm thích trẻ con, từ nhỏ đã thích, mầm sống nhỏ bé là vô tội. Không biết vì cái gì, Hạ Cảnh Điềm thậm chí có một loại xúc động, muốn làm mẹ đơn thân, tự tay nuôi dưỡng con mình.

Nghĩ xong, Hạ Cảnh Điềm trong lòng đè nén lại kích động, nhưng nàng lại khóc, nói không ra cảm giác.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK