Mục lục
Đồ Chơi Của Tổng Tài (Đồ Chơi Của Tổng Giám Đốc)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Rất nhanh đã tan tầm, Hạ Cảnh Điềm bởi vì trong tay lượng công việc quá nhiều, liền quyết định tăng ca, Ngô Viễn Khang cũng chủ động ở lại trong văn phòng đợi nàng, Hạ Cảnh Điềm một bên cùng Ngô Viễn Khang chat SMS, một bên đem tư liệu ra xử lý.

“Cảnh Điềm, em hôm nay đi nơi nào? Như thế nào mà một ngày nay không thấy bóng dáng?” Ngô Viễn Khang hỏi.

“Mang một vị khách đi gặp Kỷ tổng giám .” Hạ Cảnh Điềm trả lời.

“Đi biệt thự của tổng giám?” Ngô Viễn Khang hỏi lại.

“Đúng! Anh không biết vị khách rất có tình ý!” Hạ Cảnh Điềm nhớ tới Đường Tư, đến bây giờ còn cảm thấy thú vị, trong lòng không khỏi suy đoán Kỷ Dịch Hạo sẽ như thế nào ứng phó.

“Thú vị như thế nào?” Ngô Viễn Khang cảm thấy hứng thú hỏi.

“A, khi về nhà sẽ nói cho anh biết! Hai ngày này không có em cùng anh ăn cơm, khẳng định rất nhàm chán a!” Hạ Cảnh Điềm vô tình hỏi.

Lại nghe Ngô Viễn Khang đơn giản trả lời một câu, “Khá tốt, chỉ là thiếu em, rất không quen.”

Hạ Cảnh Điềm chuyển đến một khuôn mặt tươi cười nghịch ngợm, “Em chính là muốn cho anh không quen.”

“Như vậy không ngoan, chút nữa phải đánh mông.”

“Anh dám.”

“Em xem anh có dám hay không?”

“Đánh em, anh không đau lòng? Người vô tình.” Hạ Cảnh Điềm giả vờ giận dỗi, hừ hừ lên tiếng.

“Đánh em nhưng đau nhức lòng anh, bảo bối của anh, anh như thế nào nỡ lòng?”

“Đừng giả vờ, anh chính là muốn đánh em.” Hạ Cảnh Điềm không tha, tiếp tục vờ ủy khuất.

“Được được, đại tiểu thư của anh, anh sai rồi, anh cam nguyện bị trừng phạt, em nói xem, muốn anh đền bù tổn thất như thế nào?”

Đến đây, Hạ Cảnh Điềm mân môi, lộ ra một vòng mỉm cười ngọt ngào, những tư tưởng tình nhân này luôn làm cho lòng người vui vẻ, nàng lập tức trả lời, “Hừ! Đền bù cũng chưa được, chọc em giận là anh đã quá hời rồi.”

“Chị nhỏ xinh của anh, làm sao dám chứ? Lỡ em không gả cho anh thì anh phải làm sao bây giờ?”

Hạ Cảnh Điềm tươi cười rạng rỡ, trong lòng tràn đầy ngọt mật, việc làm cũng nhẹ nhàng không ít, rất nhanh đã xử lý xong, tắt máy vi tính, khóa văn phòng liền đi ra, Ngô Viễn Khang sớm đã chờ ở một bên, lúc này, trong văn phòng chỉ có hai người bọn họ, yên tĩnh cực kỳ, Ngô Viễn Khang thân mật dắt tay Hạ Cảnh Điềm đi về hướng thang máy.

Trong thang máy, Hạ Cảnh Điềm thoải mái dựa vào vòng ngực lớn của Ngô Viễn Khang, hắn cũng thân mật vòng tay ở eo nàng, Hạ Cảnh Điềm cảm giác hạnh phúc muốn nổ tung, Ngô Viễn Khang cao thẳng dáng người làm cho nàng mê luyến không thôi, trên người mùi thơm cũng làm cho nàng say mê, không có dỗ ngon dỗ ngọt, không có đậm đặc chuyện toan tính, lúc này không có tiếng động, trong lòng bàn tay truyền lại nhiệt độ của nhau, nghe lẫn nhau tiếng tim đập, trong lòng đã yên lặng cho phép vĩnh viễn.

Cửa thang máy mở ra trong chớp mắt, Hạ Cảnh Điềm ngẩng đầu, đột ngột, chỉ thấy trong đại sảnh rộng rãi yên tĩnh, dưới ngọn đèn một bóng dáng vĩ ngạn đứng cách đó không xa, khi ánh mắt đến ánh mắt người kia phóng tới, Hạ Cảnh Điềm cả người đều run lên một cái, là Kỷ Vĩ Thần. . .

Kỷ Vĩ Thần nhàn nhạt nhìn sang, một bên nghe điện thoại, một bên yên lặng hút thuốc, thon dài thân hình đứng ở trong đại sảnh, có vẻ hết sức cao ngạo cũng rất cô tịch.

Hạ Cảnh Điềm thân hình có chút cứng ngắc từ trong ngực Ngô Viễn Khang đứng thẳng lên, nàng như thế nào cũng không ngờ được, sẽ ở nơi này lần nữa cùng hắn chạm mặt, đã trễ thế, hắn đứng ở chỗ này làm cái gì?

“Kỷ tổng, đã trễ như thế này, còn chưa tan tầm sao?” Ngô Viễn Khang đi đến Kỷ Vĩ Thần, cười chào hỏi.

Kỷ Vĩ Thần thu hồi điện thoại, hướng Ngô Viễn Khang nhẹ gật đầu, ánh mắt sâu u đảo qua Hạ Cảnh Điềm đứng ở một bên, phức tạp khó dò, Hạ Cảnh Điềm mặt tăng cường lạnh lùng, liền cười cũng cười không được, chỉ cảm thấy xấu hổ không thôi.

“Tôi còn có việc phải xử lý.” Kỷ Vĩ Thần trầm thấp lên tiếng, xoay người đi vào thang máy của hắn, đang lúc cửa thang máy đóng lại, ma sui quỷ khiến mà ánh mắt Hạ Cảnh Điềm đụng phải ánh nhìn thâm thúy của Kỷ Vĩ Thần, hắn khuôn mặt tuấn tú không biểu tình, trong đáy mắt hắn, Hạ Cảnh Điềm càng cảm thấy vô tận lạnh lung và bàn quan.

Ngô Viễn Khang một lần nữa ôm bả vai Hạ Cảnh Điềm, cười ra tiếng nói!”Cơm tối muốn đi đâu ăn?”

Hạ Cảnh Điềm lấy lại tinh thần, ngẩng đầu hướng Ngô Viễn Khang cười một tiếng, “Không ăn bên ngoài, chúng ta đi mua thức ăn rồi về nhà anh nấu!”

“Ừ, đề nghị hay.” Ngô Viễn Khang khen!

Ở trên xe, Ngô Viễn Khang từ trong túi áo móc ra một chuỗi chìa khóa đưa cho Hạ Cảnh Điềm, “Cho em, đây là chìa khóa phòng anh, lúc nào tới cũng được.”

Sau một hồi bận rộn, Hạ Cảnh Điềm cũng chuẩn bị được một bàn món ăn, nàng vốn chính là loại cô gái biết nữ công gia chánh, khi ở nhà, không có việc gì thì cũng hay nấu ăn, thiên phú nên tài nấu nướng của nàng đã có tiến bộ.

Dùng xong cơm tối, thời gian đã gần mười giờ hơn, Hạ Cảnh Điềm nhàm chán ngồi ở trên ghế sô pha xem tivi, mà Ngô Viễn Khang thì vào phòng tắm, Hạ Cảnh Điềm cảm giác được đêm nay sẽ phát sinh cái gì, nghe tiếng nước trong phòng tắm, Hạ Cảnh Điềm chỉ cảm thấy mặt đỏ tới mang tai, toàn thân cũng nóng rát bất an.

Làm sao bây giờ? Muốn hay không nói cho hắn biết sự thật? Hạ Cảnh Điềm trong lòng suy nghĩ , nàng lần đầu tiên gặp loại chuyện này, khó tránh khỏi có vẻ bối rối, nếu như Viễn Khang để ý mình không phải xử nữ thì làm sao bây giờ? Nếu như đêm nay để xảy ra, khi Viễn Khang biết rằng nàng không phải xử nữ, cho rằng nàng lừa gạt hắn thì làm sao bây giờ? Có thể sẽ được tha thứ? Nếu như không, nàng cả đời chìm trong bóng tối, Hạ Cảnh Điềm không phải không dám đối mặt, nàng chỉ là sợ hãi mất đi người yêu thương.

Hạ Cảnh Điềm đang đấu tranh tư tưởng còn chưa có kết quả, đã thấy Ngô Viễn Khang quấn khăn tắm từ trong phòng tắm đi ra, lồng ngực kiện mỹ, tóc ướt nhỏ giọt tăng thêm vẻ mặt anh tuấn, đều làm cho Hạ Cảnh Điềm yêu thương, nhưng, khối tâm bệnh vẫn như cũ không tha nàng.

“Em cũng đi tắm đi!” Ngô Viễn Khang ghé sát vào người Hạ Cảnh Điềm, trầm thấp cười, âm thanh có chút khàn khàn, mang theo một loại không hiểu phong tình.

“Em. . .” Hạ Cảnh Điềm cắn cắn môi dưới, mãnh nhắm lại mắt, cố lấy toàn bộ dũng khí lên tiếng nói!”Viễn Khang, có chuyện này em nghĩ nói cho anh biết.”

“Cái gì?” Ngô Viễn Khang cười hỏi!

Quay mắt về phía khuôn mặt tươi cười của Ngô Viễn Khang, Hạ Cảnh Điềm dũng khí từng điểm từng điểm bị xói mòn, nhưng điều trong lòng lại làm cho nàng thở không nổi, nàng cúi đầu, do dự nửa ngày, cuối cùng cũng nói ra, “Em trước kia có quen qua bạn trai, anh để ý không?”

Nói ra những lời này, Hạ Cảnh Điềm có loại cảm giác thở phào nhẹ nhỏm, nàng nâng lên ánh mắt thanh tịnh như nước lẳng lặng nhìn Ngô Viễn Khang vẻ mặt đang ngưng trọng, tứ chi cũng đang dần dần cảm giác lạnh buốt.

Cái đề tài này cũng rất là mẫn cảm, Ngô Viễn Khang sắc mặt khẽ giật mình, nụ cười sáng lạn như ánh mặt trời lập tức tối xuống, lời nói của Hạ Cảnh Điềm xác thực làm cho Ngô Viễn Khang trong lòng trầm xuống, giật mình kinh ngạc cả nửa ngày, mới thở dài nói!”Chuyện khi nào?”

“Là … năm ba đại học.” Hạ Cảnh Điềm nói ra cực kỳ sợ hãi, nàng vẫn là đang lừa gạt hắn, thật đáng hận! Người đàn ông đoạt đi thân thể nàng, hận không được cho hắn hai bạc tay.

“Hai người quen nhau bao lâu?”

“Một năm.” Hạ Cảnh Điềm thuận miệng nói ra, bởi vì nếu như nói quá ngắn, hắn nhất định sẽ cảm thấy mình là người dễ dãi.

“Các người. . .” Ngô Viễn Khang giọng điệu trầm trọng muốn hỏi, nhưung lại dừng lại, Hạ Cảnh Điềm trong lòng hắn thuần khiết như nước, hắn yêu mến nàng, tiếp cận nàng, là bởi vì nàng tinh khiết đến như vậy, nhưng, sự thật này lại như sấm sét giữa trời quang, cơ hồ đánh ngã hắn.

“Không sai, chúng em phát sinh quan hệ, em không muốn lừa dối anh. . . Cho nên em. . .” Hạ Cảnh Điềm chớp chớp đôi mắt, thừa nhận lên tiếng, nàng muốn nói đúng là cái này.

Ngô Viễn Khang ánh mắt rạng rỡ có chút ủ dột, cũng cảm thấy ngực một mảnh bối rối, hắn vuốt một chút tóc ướt, ngăn lại Hạ Cảnh Điềm, “Đừng nói nữa.”

“Em. . .” Hạ Cảnh Điềm ngực như bị lấp kín, dứt khoát nhắm mắt lại, đột nhiên, Ngô Viễn Khang đở lấy vai Hạ Cảnh Điềm, đem nàng kéo vào trong ngực, trầm thấp lẩm bẩm nói!”Cho anh thời gian được không?”

Hạ Cảnh Điềm mở to mắt, đột nhiên cảm thấy rất ủy khuất, thật là khó chịu, nước mắt đột nhiên trào ra, nàng xoay người nhào vào lòng Ngô Viễn Khang, khóc rống lên, ai cũng không thể hiểu thống khổ của nàng.

“Đừng khóc, anh đưa em về nhà.” Ngô Viễn Khang dịu dàng an ủi lên tiếng, khẽ hôn trán Hạ Cảnh Điềm.

Trên đường về nhà, trong xe không khí rất trầm mặc, ai cũng không nói gì, Hạ Cảnh Điềm chỉ cảm thấy lòng hỗn loạn không chịu nổi, tìm không thấy một đầu mối, chắn được sợ hãi, mà Ngô Viễn Khang mắt tinh híp lại, đoán không ra suy nghĩ.

Xe dừng ở dưới lầu nhà Hạ Cảnh Điềm, Ngô Viễn Khang xuống xe dỗ dành Hạ Cảnh Điềm vài câu, liền đi trở về, nàng lẳng lặng ở trong bóng đêm, nhìn chiếc xe xa dần rồi âm thầm khóc, đột nhiên nàng rất hận, thật hận, nàng không nói lời nào lấy ra điện thoại, tìm đến dãy số kia, nhìn lâu thật lâu, cuối cùng, ngón tay nhấn xuống, nàng muốn phát tiết, nếu như cơn tức này không phát tiết, nàng sẽ nghẹn đến điên khùng .

Điện thoại đã thông, truyền đến tiếng nói đặc biệt trầm thấp của người nọ, “Alo.”

Tiếng nói mị hoặc mà rất dễ nghe, lời nói hận còn ở trong lòng nhất thời không biết nên như thế nào mở miệng, cuối cùng, nàng oán hận gầm nhẹ một câu, “Kỷ Vĩ Thần, anh thật đại hỗn đản.”

Rống xong câu này, Hạ Cảnh Điềm cúp điện thoại, đứng người lên đi vào con đường phồn hoa trước mặt, gió nhẹ thổi mát qua làn tóc, đầu đường cũng đã có một đám người, Hạ Cảnh Điềm bước chậm lại hòa vào trong đó, đột nhiên cảm giác rất lạnh, nàng vô thức ôm lấy cánh tay, ánh mắt đột nhiên nhìn thấy quán cà phê cách đó không xa, liền bước chân đến.

Hai chai bia đưa đến trước mặt, Hạ Cảnh Điềm không chút do dự, cầm lên mà uống, dòng chất lỏng lạnh như băng nhưng nóng đốt cả ruột gan, giội vào lửa giận trong lòng, từ khi sinh ra cho đến nay nàng chưa từng có như vậy hận qua một người, nhìn khuôn mặt đẹp tà mị kia mà giờ cũng trở nên vô sỉ. . .

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK