• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Quan gõ chữ: Dờ đại nhân
Cho đến khi ra khỏi khu rừng, Lý Vô Đình vẫn không có gì để tặng.
Hắn lạnh mặt không nói lời nào mà đi thẳng.
Để lại hai anh em Lý Ứng Đường phụng phịu ở phía sau.
Ninh Như Thâm nhìn theo bóng lưng đầy chững chạc ấy, mân mê chuỗi hạt ngọc trong tay một cách tiếc nuối, tự an ủi mình: Dù gì cũng là quân vương một nước, không dễ dàng bị bắt bí đâu.
- --
Ngày đi săn thứ nhất kết thúc vào giờ Dậu.
Những con mồi mà thiên tử và bách quan săn được sẽ được thị vệ đếm số lượng và thống kê báo cáo lên trên, cuối cùng thiên tử sẽ chọn ra người giành hạng nhất.
Trên bãi đất trống chất dầy các loại con mồi.
Chúng thần đều sôi nổi vây quanh nghe đếm số lượng, tâng bốc khen ngợi lẫn nhau, bầu không khí vô cùng náo nhiệt.
Ninh Như Thâm cũng ôm tay áo đứng xem cùng Cảnh Nghiễn.
Người được ban thưởng đã được quyết định.
Giành hạng nhất chính là Binh bộ Thị lang, được ban thưởng một thanh bảo đao chém sắt như chém bùn.

Hắn dập đầu tạ ơn dưới con mắt ngưỡng mộ của tất cả đồng liêu.
Những phần thường khác cũng được nội thị lần lượt tuyên bố.
Ninh Như Thâm thò đầu ra, ánh mắt hơi thòm thèm.
Quả nhiên Lý Vô Đình vẫn không thưởng cho cậu cái gì cả.
Nhưng mà nghĩ lại, lúc ấy người ra tay là Lý Vô Đình, vốn dĩ cậu cũng không giúp được gì...
Cậu đứng ôm ống tay áo.
Đồng liêu xung quanh chú ý đến cậu, quay lại chào hỏi: "Hôm nay Ninh đại nhân có vào bãi săn không?"
Ninh Như Thâm gật đầu.
Một người trong số đó tò mò, "Ồ? Thế có săn được gì không?"
Ninh Như Thâm lắc đầu, "Ta không săn thú."
Mấy người đều ngơ ngác nhìn nhau, "Vậy đi vào trong đó làm gì?"
Ninh Như Thâm nói: "Ta đi hộ giá." Cậu nói xong thì im lặng một lát, chính mình cũng thấy khó tin.
Đồng liêu xung quanh cũng nín lặng, đồng loạt nhìn cậu: "..."
Cảnh Nghiễn cố gắng để không tỏ ra quá thất lễ, "Đây là trò cười mới mà ngươi vừa nghĩ ra à?"
Ninh Như Thâm hơi nheo mắt lại, ngứa chân muốn đạp cái gì đó.
Đúng lúc này, giọng nói tuyên bố ban thưởng trên đài cao vang lên, có vẻ như hơi vấp:
"Đại Học sĩ Ninh Sâm, có công hộ… hộ giá.."
Bầu không khí lập tức trở nên sôi sục nhốn nháo.

Tất cả mọi người đều quay ra nhìn Ninh Như Thâm.
"Ban thưởng một cây điêu cung!" [1]
[1] Cung tên được chạm khắc hoa văn, thường chỉ có thiên tử sử dụng.
Ninh Như Thâm giật bắn cả mình, nhìn lên đài cao.

Cậu thấy một cây điêu cung tinh xảo được nâng lên, nó dài bằng nửa người, phản chiếu ánh sáng lấp lánh.

Thoạt nhìn cây cung này còn quý giá và xa xỉ hơn cả thanh Ngự tứ bảo đao của người giành hạng nhất vừa rồi.
Cậu:...
Đức Toàn đứng từ xa cất giọng lảnh lót: "Ninh đại nhân, còn không mau tạ ơn lĩnh thưởng~"
Ninh Như Thâm cắn môi.
Thế là dưới con mắt của các Võ tướng lưng hùm vai gấu, các thị vệ võ nghệ cao cường, Doãn Chiếu bị đuổi việc và Binh bộ Thị lang đang cầm bảo đao...!Ninh Như Thâm cố tỏ ra là mình ổn rồi bước lên.
Đến gần rồi mới biết cây cung ấy rất nặng.
Lý Vô Đình nhìn cậu đầy bình thản, "Ninh khanh có công, nên trọng thưởng."
Tay Ninh Như Thâm hơi run: Vâng, đúng là "trọng" thưởng.
Cậu hít sâu rồi giơ tay nhận lấy, "Thần, tạ ơn bệ hạ."
Khi cây cung bằng gỗ nặng trĩu ấy rơi xuống tay, cánh tay cậu hơi lắc lư, suýt thì không khống chế nổi biểu cảm trên mặt.
...Chuyện gì đây.
Lý Vô Đình bị cắn rứt lương tâm xong thì ăn miếng trả miếng à?
Giọng nói phía trên vang lên, có vẻ như tâm trạng không tồi: "Ừm."
- --
Nội thị giúp cậu mang cây cung ấy về.
Cây cung này tuy rằng tinh xảo đẹp đẽ nhưng không chỉ là một món đồ trưng bày mà còn có thể sử dụng để săn thú.
Ninh Như Thâm không muốn phí của trời.
Hôm nay đã muộn rồi, đợi ngày mai cậu sẽ quay gacha ra một người đến dạy mình.
- --
Ngày hôm sau, Ninh Như Thâm tỉnh dậy.
Cậu thấy hai cha con Cảnh Nghiễn đều đang ở trong lều.

Cảnh Nhạc đang ngồi đánh cờ với đồng liêu ở gần đó.
Cậu vệ sinh cá nhân xong thì gọi Cảnh Nghiễn, "Hôm nay không cần đi săn sao?"
Cảnh Nghiễn lướt vào, "Ngày đầu tiên phải tham gia hết, hôm sau thì tùy."
Ninh Như Thâm sực nhớ ra cây cung, "Vậy thì tốt quá, ngươi dạy ta bắn cung đi."
Mặt Cảnh Nghiễn méo xệch, "Ngươi đùa ta đấy sao? Ta cũng là Văn quan mà.

Vả lại đây là Ngự tứ bảo vật, lỡ như ta làm hỏng nó thì rơi đầu luôn đấy."
Hắn ngẫm nghĩ: "Hay là ngươi nhờ cha ta đi, ông ấy lớn tuổi, sức lực cũng lớn."
"..."
Ninh Như Thâm nhìn Cảnh Nhạc chân tay già yếu ở phía xa, khẽ cảm thán: "Ngươi đúng là có hiếu chết cha ngươi luôn rồi..."
Cảnh Nghiễn hơi ngượng.
Ninh Như Thâm vén cửa lều nhìn ra ngoài.
Cậu thấy người ở lại đa số đều là Văn quan, các lão thần, hoặc chính là Binh bộ Thị lang vừa giành được hạng nhất ngày hôm qua.
Cậu ôm cây cung vua ban ấy đi ra, "Ngươi nói xem, ta nhờ Binh bộ Thị lang dạy mình được không?"

Cảnh Nghiễn nhớ lại thanh đao nhỏ bằng bàn tay của Binh bộ Thị lang, "Thế thì trông ngươi sẽ giống như cố tình đi khoe khoang vậy."
Ninh Như Thâm, "..."
Cậu thở dài rồi dựa vào lều mà ngẫm nghĩ, bỗng dưng nhớ tới một người, "À, có rồi."
Cảnh Nghiễn: "?"
Ninh Như Thâm vỗ vai hắn, từ chối sự giúp đỡ của nội thị đứng ngoài lều, tự ôm cây cung ra ngoài.
Ở lối vào bãi săn.
Doãn Chiếu cầm Tú Xuân Đao trong tay, đứng nghiêm chỉnh như một gốc tùng.
Ninh Như Thâm đi một mạch tới đây, phát hiện ra cung nhân đứng đầy bên cạnh bãi săn.

Lý Vô Đình vậy mà lại đang ngồi ở đó, không đi săn thú.
Hai vị Vương gia một lớn một nhỏ thì đang cưỡi ngựa.
Hình như Lý Ứng Đường đang dạy Lý Cảnh Dục.
Ở khoảng cách xa nên không thấy rõ được, Ninh Như Thâm không nhìn nữa, thẳng thắn nhờ Doãn Chiếu: "Doãn Chỉ huy."
Doãn Chiếu lạnh mặt cúi đầu: "Có chuyện gì."
Ninh Như Thâm nâng cây cung lên, "Có thể dạy ta bắn cung không?"
Doãn Chiếu rất công tư phân minh, "Thân là thanh đao trong tay Thánh thượng, ta tự biết chừng mực.

Không thể động vào Ngự tứ bảo vật."
"..."
Ninh Như Thâm suýt nữa thì khen thành tiếng:
Vậy thì ông anh có chừng mực quá ha! Ngự tứ bảo vật không thể động vào nhưng thể diện hoàng gia bị ông giẫm đập vô chăm chỉ!
Cậu nhìn Doãn Chiếu hôm nay vẫn đứng canh ở lối vào, không biết phải nói gì: "Cáo từ."
- --
Ở bãi đất trống gần đó.
Đức Toàn đứng từ xa nhìn thấy, cảm thán một câu: "Đó không phải là Ninh đại nhân sao?"
Lý Vô Đình tiện thể nhìn theo.
Hắn thấy Ninh Như Thâm đang ôm cây cung đi tới đi lui.
Đức Toàn cẩn thận thăm dò, "Nô tài gọi đại nhân tới đây nhé ạ?"
Lý Vô Đình liếc nhìn, "Gọi đến làm gì."
"Gì? Gọi ai thế?" Đúng lúc này Lý Ứng Đường đuổi kịp con ngựa nhỏ của Lý Cảnh Dục, nghe thấy vậy thì ngoái đầu lại nhìn: "Ô!"
Hắn hô to: "Ninh đại nhân!"
Người ôm cây cung vòng tới vòng lui dừng bước lại, quay đầu nhìn:?
- --
Lý Ứng Đường đã lên tiếng chào hỏi, Ninh Như Thâm đành phải đáp lại.
Cậu đi đến trước mặt Lý Vô Đình rồi hành lễ với cả ba người.
Lý Ứng Đường rất tò mò, "Ninh đại nhân đang làm gì vậy?"
Ninh Như Thâm đáp: "Bệ hạ thưởng bảo cung, thần không dám phụ thánh ân nên đang tìm người dạy mình học."

Cậu nói xong thì khựng lại, nhìn Lý Ứng Đường một lúc lâu.
Hình như thân thủ của Hiên Vương cũng rất khá, hôm qua còn săn được cả một con hươu mà nhỉ?
Cậu đang thầm đánh giá thì Lý Ứng Đường bỗng dưng tự nắm lấy cổ tay mình, "Ui da! Tay bản vương trật khớp rồi!"
Ninh Như Thâm, "..."
Lý Cảnh Dục ở bên cạnh nhìn một lát rồi cũng làm theo, "Ui da! Tay bản vương cũng trật khớp rồi!"
Ninh Như Thâm, "..."
Cú trật khớp của ngài không hề cần thiết đâu, Cảnh Vương điện hạ.
Cậu thầm than thở, không biết hai anh em nhà này đang định giở trò gì.

Không muốn dạy cậu học bắn cung đến mức ấy luôn sao? Hôm qua còn thưởng cho cậu ngọc châu cơ mà?
Lý Ứng Đường nắm cổ tay mình rồi liếc nhìn Lý Vô Đình.
Lý Vô Đình không phản ứng gì cả.

Nhưng nghĩ tới chuyện trói dây, say rượu muốn làm gì thì làm, rồi chuyện săn thú...!Lý Ứng Đường cảm thấy mình thật là thông minh và làm rất đúng.
Hắn hắng giọng: "Thực ra bản vương bắn cung không giỏi lắm, bệ hạ mới thật sự là bách phát bách trúng."
Ninh Như Thâm:?
Cậu quay lại nhìn Lý Vô Đình.
Đúng lúc Lý Vô Đình cũng ngẩng lên nhìn cậu.

Ánh mắt giao nhau, Lý Vô Đình lên tiếng: "Sao vậy, muốn trẫm đích thần dạy khanh ư?"
Ninh Như Thâm, "Không dám, không dám ạ."
Cậu nói xong thì lại nhìn đám thị vệ phía sau Lý Vô Đình, dường như là đang tính toán xem nên chọn tráng sĩ nào.
Lý Vô Đình, "..."
Khóe miệng hắn giật nhẹ, "Cho dù khanh muốn học thì cây cung này cũng không..." Hắn ngừng lại, hai chữ "phù hợp" không thể nói ra khỏi miệng.
Ninh Như Thâm, "...Cũng không gì ạ?"
Lý Vô Đình mím môi không nói nữa.
Nếu hắn nói rằng cây cung này không phù hợp, vậy thì việc ban thưởng nó cho người ta chẳng phải là đang gây sự hay sao?
Im lặng một lát, Lý Vô Đình đứng lên, "Cũng không khó học đâu."
Ninh Như Thâm không hiểu ra sao, chớp chớp mắt.
Định làm gì vậy, chữ "cũng" luyến láy rồi kìa.
Lý Vô Đình lướt qua cậu để đi ra bãi đất trống, giọng hắn rất nghiêm nghị: "Còn không mau đi theo?"
"...Vâng."
- --
Ở bãi đất trống phía trước, nội thị đã sắp xếp bia bắn xong xuôi.
Lý Vô Đình đứng một bên nói với giọng điệu chỉ bảo, "Cánh tay nâng cao hơn một chút, đừng siết chặt ngón tay, cũng đừng lỏng vai quá."
Ninh Như Thâm chỉ mới giơ cây cung lên thôi đã cảm thấy run tay, không thể kéo căng dây cung hết mức được.
Cậu cố gắng hết sức, "...Như vậy được chưa bệ hạ?"
Lý Vô Đình nhíu mày, dường như cảm thấy bất mãn với tình trạng của cậu, "Thả lỏng cổ tay và cánh tay, vận dụng sức lực từ vai và lưng."
Ninh Như Thâm nghe mà muốn tâm thần phân liệt...
Cổ tay, cánh tay và vai lưng chẳng phải liền nhau hay sao! Một nửa thả lỏng một nửa dùng lực là muốn cậu tự tháo khớp à?
"Thần…" Vừa mở miệng thì vai bị ấn mạnh.
"Chỗ này." Giọng nói trầm ấm vang lên bên tai.
Ninh Như Thâm không kịp trở tay, cảm giác ngứa ngáy tê dại bò từ đầu vai lên vành tai, cậu run rẩy toàn thân! Ninh Như Thâm đưa tay lên che tai theo phản xạ.

Lý Vô Đình, "..."
Lý Vô Đình: "Sao tự dưng lại run."
Ninh Như Thâm che tai rồi quay đầu lại, quả nhiên thấy hắn đứng rất gần cậu...!Ở góc độ này, đại khái là muốn xem cậu có ngắm chuẩn hay không.
Cậu vẫn còn thấy rùng mình, "Tai của thần..."
Ninh Như Thâm bỗng khựng lại.

Cậu cảm thấy nếu nói rằng tai của mình rất "nhạy cảm" thì hơi kỳ cục, đặc biệt là khi khóe mắt cậu nhìn thấy hai đôi mắt sáng rực ở phía sau con ngựa.
Ninh Như Thâm khẽ nói: "...Tai của thần không dám nghe giọng nói cao quý của bệ hạ."
"..." Đáp lại cậu là một tiếng cười lạnh lùng, "Ha."
Cách đó năm sáu bước chân, Đức Toàn to gan nhìn lén.
Hai người phía trước ngực dán vào lưng, Thánh thượng cúi đầu xuống, Ninh đại nhân run rẩy toàn thân che tai rồi quay người lại, hơi mở to mắt ra, vành tai nhuốm màu đỏ rực.
Shhh, ôi chà~ Đức Toàn thấy thế thì cõi lòng như dậy sóng, đột nhiên thấy một tiểu nội thị cũng ló đầu ra nhìn: "..."
Hắn phẩy chiếc phất trần để đuổi về: Biến!
Nhìn gì mà nhìn? Đây là thứ mà ngươi có thể nhìn sao?
- --
Phía trước, Lý Vô Đình lùi lại nửa bước, "Cầm cung lên."
Ninh Như Thâm buông cái tay che tai xuống rồi làm theo.
Cậu lại nâng cánh tay lên, một đôi tay vươn tới ở bên cạnh.

Lý Vô Đình cầm cung bằng một tay, tay kia nắm lấy cổ tay Ninh Như Thâm rồi hơi dùng lực kéo ra phía sau...
"Có gì khó đâu?" Âm cuối câu hơi lên cao, dường như là hắn thật sự cảm thấy khó hiểu.
Vết chai trên ngón tay của hắn cọ vào cổ tay Ninh Như Thâm, vừa nóng vừa thô ráp.

Cậu cảm thấy rất kỳ lạ, không thể giữ nổi mũi tên.
Dây cùng kéo căng, tay khẽ nhúc nhích, mũi tên đầu tiên được b ắn ra.
Vụt! Lệch khỏi bia ngắm.
Dây cung đàn hồi nên bắn trở về, Lý Vô Đình vẫn chưa thu tay lại.
Ninh Như Thâm cúi đầu nhìn bàn tay bị dây cung siết đỏ của mình.
Lý Vô Đình nhìn thấy, "Nhẫn ban chỉ đâu?"
Ninh Như Thâm ngẩn người một lúc mới nhớ ra Lý Vô Đình từng thưởng cho một một chiếc nhẫn ban chỉ, cậu đáp: "To quá nên thần không đeo vừa."
Để chứng minh rằng mình thật sự không đeo vừa, cậu cúi đầu sờ s0ạng hông.

Sau khi tìm kiếm một lát, cậu rút chiếc nhẫn ban chỉ ra...!Dây đeo kéo theo những thứ đồ treo trên hông, rơi lộp bộp xuống đất.
Có miếng ngọc mà Hiên Vương thưởng, chuỗi hạt của Cảnh Vương, còn có một ít hạt hướng dương để ăn vặt.
"..."
Đức Toàn thấy vậy thì toát mồ hôi.
Làm gì có ai nhét đồ vua ban vào cùng một chỗ với hạt hướng dương!
Lý Vô Đình nhìn đống đồ linh tinh ấy, cúi đầu không nói gì.
Bầu không khí trở nên tĩnh lặng, đến cả hai đôi mắt phía sau lưng ngựa cũng dè dặt hơn, cố gắng khiến sự tồn tại của mình trở nên mờ nhạt.
Ninh Như Thâm nuốt nước miếng: Ực.
Ngay sau đó, cuối cùng Lý Vô Đình cũng lên tiếng: "Đai lưng của Ninh khanh đúng là muôn màu muôn vẻ."
Ninh Như Thâm ngại ngùng nhét đồ về đai lưng, "Đều là cơm của thiên hạ."
"...".

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK