• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Lý Vô Đình cúi đầu nhìn hai người một lúc lâu.

Hắn không nhúc nhích, cũng không nói gì cả.
Vất vả mãi mới kiềm chế được cảm xúc, hắn nói: "Sao lại bị kẹt vào đây?"
Lý Cảnh Dục giãy giụa để miêu tả: "Như thế này...!Sau đó Ninh đại nhân," Nó nghiêng đầu ra, "Như thế này."
Ninh Như Thâm, "..." Được rồi thôi đi.
Lý Vô Đình, "..."
Ninh Như Thâm dè dặt ngẩng đầu lên nhìn vẻ mặt của Lý Vô Đình, "Thần biết sai rồi, lát nữa sẽ chịu phạt.

Bệ hạ có thể...!giúp thần rút người ra trước không?"
Lý Ứng Đường đứng bên cạnh đã xắn tay áo sẵn sàng vào việc.
"Rút từ chỗ nào? Rút ai trước?"
Lý Vô Đình thấy vậy thì càng thêm đau đầu, "Rút cái gì mà rút, muốn hỏng đầu hay sao?"
Ánh mắt hắn dừng lại trên bức tường khắc hoa một lúc, sau đó rút một thứ trên hông ra...
Ninh Như Thâm chỉ kịp thấy một tia sáng lóe lên trước mắt.
Giây tiếp theo, hương thơm của hoa lê rào rạt rơi xuống trong gió.
Cậu thót tim, nhắm mắt lại theo phản xạ.
Bên tai có tiếng gạch đá vỡ rồi rơi xuống, cứ như một cơn gió nhẹ thoảng qua vành tai.
Lát sau, Ninh Như Thâm cẩn thận mở mắt ra.
Trước mắt là một bóng người sừng sững.
Lý Vô Đình đứng trước mặt cậu, Thiên Tử Kiếm trên hông đã ra khỏi vỏ và đang giơ lên ngang đầu hắn.

Bàn tay với những khớp xương rõ ràng chém một nhát vào bức tường khắc hoa, trực tiếp bổ khe hở ra làm đôi.
Vôi tường rơi xuống đầu Ninh Như Thâm, còn dính cả lên chóp mũi.
Ninh Như Thâm ngửa cổ chớp mắt nhìn:?
Lý Vô Đình nhìn chóp mũi cậu, ánh mắt tối hẳn đi, "Còn ngây ra đấy làm gì."
Ninh Như Thâm sực tỉnh, cẩn thận lùi lại.
Thấy cậu đã thoát nạn, Lý Cảnh Dục ở bên cạnh giãy giụa như một con cá chép ở trên tường, "Còn đệ nữa, hoàng huynh?"
Lần này Lý Vô Đình không dùng kiếm nữa.
Họa tiết khắc hoa trên tường bị hắn chẻ làm đôi, Lý Vô Đình dứt khoát nâng tay lên.

Trong tiếng hô "bệ hạ không được!" của cung nhân xung quanh, hắn vỗ mạnh vào bức tường đã vỡ: Đùng!
Lý Cảnh Dục thả lỏng người, được cung nhân bế ra ngoài.
Nó phủi quần áo, "Cảm ơn hoàng huynh."
Ninh Như Thâm cũng ngoan ngoãn cúi đầu, "Cảm ơn bệ hạ."
Lý Vô Đình nhìn cả hai, phất tay áo rồi quay về tiểu viện, "Lại đây."
Cả hai dè dặt theo sau hắn.
Lý Ứng Đường phe phẩy chiếc quạt gấp, nhìn Ninh Như Thâm muốn nói gì đó nhưng lại thôi, sau đó cũng đi theo.
Lý Vô Đình và Lý Ứng Đường đều đi đằng trước.
Ninh Như Thâm ở phía sau, vạt áo đã xộc xệch hết cả.

Cậu cúi đầu nhìn Lý Cảnh Dục đang kiễng chân thì thầm vào tai mình:
"Ta đã bảo hoàng huynh đối xử với ngươi rất khác biệt mà, vừa rồi huynh ấy cứu ngươi trước."
"..."
Ninh Như Thâm rút một sợi tóc bị đứt bên cạnh má đưa cho nó xem, "Điện hạ xem đi, kiếm có sắc không?" Đây mới chỉ là do kiếm khí quét qua thôi đấy.
Lý Cảnh Dục ngắm nghía kỹ càng, "Ừm."
Ninh Như Thâm thở dài, phủi vôi tường trên vai Lý Cảnh Dục, "Điện hạ còn nhỏ nên không thể sơ suất, chứ không phải bệ hạ thiên vị ai trước ai sau."
Cậu nhìn về phía trước, bàn tay thõng xuống bên cạnh người Lý Vô Đình đã đỏ bừng lên.
Lý Cảnh Dục hiểu ra, thế là gật đầu.
Phía trước, Lý Vô Đình bình thản nói: "Ngày mai cho phá ngay bức tường ấy đi, đừng để thứ nguy hiểm như thế ở trong phủ."
Lý Ứng Đường:???
Lý Ứng Đường sốc rồi!
Đây là lần đầu tiên hắn biết được tường khắc hoa là đồ vật nguy hiểm!
Ninh Như Thâm ở phía sau nghe thấy vậy thì ôm tay áo, chột dạ nhìn sang chỗ khác:
Trên thế gian này vốn dĩ làm gì có bức tường nào nguy hiểm, nhiều người chui đầu vào thì sẽ thành tường nguy hiểm mà thôi.
- --
Tất cả cùng quay về tiểu viện.
Lý Vô Đình ngồi xuống bàn đá, Hiên Vương cũng an tọa ở bên cạnh.
Ninh Như Thâm và Lý Cảnh Dục tự giác đứng sang một bên, ngoan ngoãn thỉnh tội nghe mắng.
Tuy Lý Vô Đình rất giận nhưng may mà hai người không gây họa lớn gì cả.

Vả lại có rất nhiều tiền án lúc trước, lần này hắn vậy mà không hề bực dọc như trong dự đoán.
Dạy bảo vài câu rồi dừng là được.
Hắn bưng trà lên uống một hớp, chợt nhìn sang Lý Cảnh Dục bé tin hin ở trước mặt.

Không biết hắn đang nghĩ gì, ánh mắt trở nên nghiêm túc:
"Cảnh Dục, đệ phải chững chạc lên."
Lý Cảnh Dục thấy ánh mắt ấy thì sững người, "Vâng, hoàng huynh."
Ninh Như Thâm đánh giá nét mặt của cả hai, rơi vào trầm tư.
Đúng lúc này, Lý Vô Đình lại nhìn sang cậu, "Còn khanh."
Ninh Như Thâm sực tỉnh, "Dạ?"
Lý Vô Đình nhìn cậu với vẻ mặt nghiêm khắc, hàng lông mày sắc bén nhíu lại, "Bao lớn rồi mà còn thiếu chừng mực như vậy."
Ninh Như Thâm tự kiểm điểm, "Đúng vậy, thần đã lớn rồi, bị kẹt là đương nhiên."
Cậu buồn bực, "Thần suy nghĩ không chu đáo, đúng là thất sách!"
Lý Vô Đình, "..."
Vẻ mặt Lý Ứng Đường méo mó: Ngươi đang suy nghĩ về cái chừng mực đó à?

Bàn đá rơi vào im lặng.
Lý Ứng Đường không nhịn được mà ghé vào gần Lý Vô Đình để thì thầm, "Bệ hạ, ngài chắc chắn là muốn để Ninh đại nhân làm quan chủ khảo?"
Bàn tay đang đặt trên đầu gối bỗng dưng nắm chặt.
Cuối cùng, xuất phát từ việc lời nói ra rồi không thể rút lại, Lý Vô Đình mím môi, "Đầu óc của y...!thỉnh thoảng mới có tác dụng."
"..."
Lý Ứng Đường trầm ngâm: Ngài tin tưởng mù quáng quá...
Kết thúc buổi kiểm điểm, cuối cùng Ninh Như Thâm và Lý Cảnh Dục cũng được ngồi xuống.
Người hầu trong phủ đứng cạnh để hầu hạ, mấy huynh đệ ngồi uống trà nói chuyện câu được câu chăng.
Ninh Như Thâm đang ngồi thì chợt cảm nhận được ánh mắt của Lý Vô Đình dần dần chuyển sang mình.

Cậu quay đầu ra nhìn, hai người chạm mắt nhau.
"Bệ hạ, có chuyện gì vậy?"
Lý Vô Đình ngập ngừng, "Chú ý dung mạo."
Ninh Như Thâm:?
Cậu đưa tay lên kéo tóc mình.
Lý Vô Đình nhíu mày, bặm môi lại, "Không phải..."
Một cái đầu chợt xuất hiện trước mắt cậu.
Lý Cảnh Dục bò ra trước mặt Ninh Như Thâm để ngắm nghía, lúc này mới nhìn thấy một chút vôi tường màu nhạt ở trên chóp mũi cậu.
Da Ninh Như Thâm rất trắng, lúc này ánh nắng sáng sủa, những cánh hoa rơi rụng từ trên cành xuống trước mặt cậu khiến cảnh tượng trở nên mờ ảo.

Gần như không ai phát hiện ra vết vôi tường ấy.
Lý Cảnh Dục vươn tay ra phủi nhẹ, "Ninh đại nhân bị dính bẩn rồi."
Ninh Như Thâm giật mình, "Cảm ơn điện hạ."
Cậu vừa sờ mũi vừa nhìn sang Lý Vô Đình: Chức năng phát hiện vết bẩn này còn đỉnh chóp hơn cả con robot quét nhà hồi trước của cậu.
- --
Một lát sau thì tới giờ ăn.
Hiên Vương rất có nhã hứng, bày tiệc ngay trong đình viện, vừa thưởng thức nắng xuân vừa dùng bữa.
Hoành thất dùng bữa luôn có người hầu đứng phục vụ.
Đức Toàn gắp thức ăn cho Thánh thượng, người hầu trong phủ thì hầu hạ hai vị Vương gia.
Ninh Như Thâm tự lực cánh sinh, ngồi đối diện với Lý Vô Đình.
Vương phủ mở tiệc thết đãi thiên tử, mỗi món ăn đều được làm rất cầu kỳ, mùi vị và hương thơm đều đủ cả.
Ninh Như Thâm đang cúi đầu ăn, vừa ngẩng lên thì chạm phải ánh mắt sốt ruột của Đức Toàn:
Ngài đến đây để giành ăn với bệ hạ sao! Còn không mau gắp thức ăn cho bệ hạ?
"..."
Cũng đúng, vừa nãy chọc giận Lý Vô Đình, rồi lại được người ta chẻ tường ra cứu mình một mạng, dù ít dù nhiều cũng nên ngỏ ý cảm ơn.
Ninh Như Thâm thuận nước đẩy thuyền, đứng dậy nói: "Để thần gắp đồ ăn cho bệ hạ."
Lý Vô Đình nhìn cậu.
Ninh Như Thâm thu ống tay áo lên rồi vươn tay ra, cả nửa người bò ra bàn, dùng đũa để gắp cho Lý Vô Đình một miếng thịt đông.

Miếng thịt run rẩy rơi vào bát hắn.
Lý Vô Đình, "..."
Đức Toàn nhắm chặt mắt lại: Sao ngài không vòng qua phía này! Bên cạnh bệ hạ mọc gai sao!
Lý Vô Đình nhìn Ninh Như Thâm vươn nửa người ra bàn, "Ninh khanh gắp thức ăn mà cứ như hành thích vua vậy."
Ninh Như Thâm thu đũa lại, ngượng ngùng rụt người về.
Lý Vô Đình day trán, "Đừng gắp nữa, tự ăn đi."
Ninh Như Thâm nâng bát lên, vâng lệnh bắt đầu ăn cơm, Vâng."
- --
Bữa tiệc trong Vương phủ đã kết thúc.
Hiên Vương đánh con bài tình cảm huynh đệ, tạm thời được ở lại kinh thành.
Cuối tháng Ba chính là kỳ thi Hội, tháng Tư công bố kết quả.

Giữa lúc ấy sẽ có một màn phỏng vấn, kỳ thi Đình có lẽ rơi vào khoảng trung tuần tháng Năm.
Ninh Như Thâm tính toán: Hiên Vương được ở lại khá lâu.
Còn cậu - thân là một trong những quan chủ khảo, cậu cũng phải đến Lễ bộ để làm quen với quy trình, tham gia công tác chuẩn bị.
Trước thềm diễn ra kỳ thi, chuyện lớn chuyện nhỏ ngày càng chồng chất.
Thường xuyên tiếp xúc với nhau, Ninh Như Thâm, Hoắc Miễn và Lễ bộ Thượng thư Quản Phạm dần dần thân thiết hơn.
Ba người đều có chung một sở thích: Thồn cơm.
Lễ bộ nhiều tiền nên đồ ăn thức uống rất phong phú.
Đến cả con cá muối lười chảy thây như Ninh Như Thâm mà ngày nào cũng đến điểm danh, cứ đến giờ cơm là kêu gào đòi ăn.
Quản Thượng thư khá là nhiệt tình, "Ninh đại nhân đến là tốt rồi, Lễ bộ không thiếu cơm."
Ninh Như Thâm vui sướng, "Vậy thì tốt quá."
Cậu ngồi ôm tay áo chầu chực nồi cơm với Hoắc Miễn và Quản Phạm, ba người ăn uống quên trời quên đất.
Cậu không khỏi thầm cảm thán: Lễ bộ thật là tốt.
Thời gian qua cậu gặp quá nhiều người không có lễ độ, Lễ bộ vừa nghe đã biết là rất hiểu lễ nghĩa.
Hơn nữa tên của lãnh đạo còn là Quản Cơm.
[1] Quản Phạm 管范 phát âm là /guǎn fàn/, đồng âm với chữ 管饭 quản cơm (quản lý việc cơm nước).
Nghe thôi đã thấy hăng hái nhiệt huyết rồi.
Sự ngưỡng mộ trong mắt cậu quá lộ liễu, Quản Thượng thư mở lời: "Tiếc là bây giờ ngươi đang túc trực ở Ngự tiền, chứ không thì ta đã xin cho ngươi sang Lễ bộ rồi."
Nói xong, hắn còn bổ sung một cách chu đáo, "Đương nhiên, được làm việc bên cạnh bệ hạ vẫn là tốt nhất."
Ninh Như Thâm, "Thực ra ta cũng chẳng làm gì ở Ngự tiền cả, chỉ mài mực thôi."
Còn có nói hùa và tránh bẫy.
Quản Thượng thư tiếc nuối: "Nhân tài không được trọng dụng.

Với tài cán của Ninh đại nhân, phải được đến Lễ bộ để phát huy mới đúng.

Hay là để ta thử mở lời với bệ hạ để xin cho ngươi sang đây làm việc."
Hắn nói xong thì chà xát tay, đã thầm tính toán trong lòng rồi.

Ninh Như Thâm sặc, "Không không không...!Vậy thì phiền Quản đại nhân quá."
"Không phiền đâu, chuyện đào góc tường này cả Lục bộ đều rất thành thạo."
"..."
Hai người tiếp tục khách sáo mấy câu.
Đúng lúc này, Hoắc Miễn đã thồn hết một bát cơm, vỗ đùi ngẩng đầu lên, "Có chuyện tốt đến vậy sao? Chi bằng xin luôn cho bản Tướng quân sang Lễ bộ đi! Ấy, cho ta thêm một bát."
Ninh Như Thâm.

"..."
Ai không biết còn tưởng là hắn chạy nạn từ phương Bắc về đây.
- --
Bận bịu mấy ngày ở Lễ bộ, cuối cùng Ninh Như Thâm cũng được rảnh rỗi.
Sau khi bãi triều, cậu lại quay về Ngự tiền.
Cậu quen cửa quen nẻo đi vào Ngự Thư Phòng, vừa vào thì phát hiện ra bầu không khí bên trong hơi kỳ lạ...
Lý Vô Đình vẫn không có thái độ gì.
Điều kỳ lạ chủ yếu xuất phát từ lông mày của Đức Toàn, hắn nhìn cậu rồi vặn vẹo cơ mặt, cảm giác như từng sợi lông mày đều đang cố gắng hết sức.
Ninh Như Thâm:???
Cậu cảm thấy căng thẳng, lại có chuyện gì vậy?
Ninh Như Thâm nhìn Đức Toàn, tới gần nói: "Thần tham kiến bệ hạ."
Lý Vô Đình còn chẳng buồn ngẩng đầu lên, tay vẫn lật sớ tâu, "Ninh khanh đến Lễ bộ làm việc thế nào rồi?"
"Khá tốt ạ, công tác chuẩn bị rất thuận lợi."
"Ừ, dự toán có đủ không."
"Bẩm bệ hạ, đủ dùng ạ." Bữa nào cũng được ăn thịt.
Hỏi xong mấy câu việc công, Ninh Như Thâm thấy vẻ mặt Lý Vô Đình khá là hài lòng thì bắt đầu yên tâm.
Cậu nhạy cảm quá rồi nên nhìn nhầm ám hiệu của Đức Toàn.
Đang nghĩ như vậy thì chợt nghe Lý Vô Đình hỏi: "Bầu không khí ở Lễ bộ rất tốt nhỉ?"
Ninh Như Thâm không nói xấu đồng nghiệp, gật đầu đáp: "Thân như một nhà."
Lý Vô Đình bật cười, quăng một quyển sớ tâu ra, "Bảo sao mà lại xin trẫm cho cả nhà các khanh được đoàn viên."
Ninh Như Thâm:?
Cậu thầm có linh cảm chẳng lành, vươn tay ra nhận lấy quyển sớ tâu ấy.

Sau khi đọc, cậu thở dài: Quản Thượng thư vậy mà thật sự muốn xin cho cậu sang Lễ bộ!
Lại còn nhắc một câu "Hoắc Tướng quân cũng có mong muốn tương tự".
Ninh Như Thâm nhìn mà kinh hồn bạt vía...
Không chỉ đào góc tường của Thánh thượng mà còn hớt luôn cả Định Viễn Đại Tướng quân vào Lễ bộ!
Hớt đến đó làm gì, Lễ bộ cần xây dựng cứ điểm quan trọng hay sao?
...Người vô lễ nhất triều đình lại chính là Lễ bộ Thượng thư!
Cậu cắn bờ môi khô khốc, cầm quyển sớ tâu rồi nhìn Lý Vô Đình.
Lý Vô Đình cười như có như không, "Lễ bộ tốt quá nhỉ, Văn Võ Trạng Nguyên các khanh đều thích ăn cơm Lễ bộ."
Đức Toàn đứng cạnh nháy mắt như điên: Mau phủ nhận đi!
Ninh Như Thâm vội vàng phủ nhận, "Thần cũng không nhất thiết phải đến Lễ bộ."
Lý Vô Đình, "..."
Hắn gõ ngón tay xuống mặt bàn, cất tiếng cười lạnh lùng, "À, cơm thiên hạ.

Trẫm quên mất."
Ninh Như Thâm vội vàng bổ sung, "Thần chỉ quá say mê công việc, bận bịu chuyện thi Hội."
Lý Vô Đình không nói gì, dường như là đang nghe cậu nói xàm xí.
Ninh Như Thâm chuyển chủ đề, "Đúng rồi bệ hạ, lần trước..." Cậu ngừng lại, xét đến Đức Toàn và cung nhân còn đứng ở xung quanh, ậm ừ nói: "Chuyện Nguyệt Tiên Cư thế nào rồi ạ?"
Lần này thì Lý Vô Đình lên tiếng đáp lại: "Như cũ."
Hắn nói như cũ, có nghĩa là vẫn để mặc cho mọi chuyện xảy ra.
"Ò." Ninh Như Thâm rơi vào trầm tư.
Tội nặng như gian lận, nếu tra ra sẽ bị tước đoạt tư cách thi cử suốt đời.

Cho dù cuối cùng thí sinh phát hiện ra mình mua phải đề thi giả thì cũng đành ngậm bồ hòn làm ngọt.
Không có ai tố giác, Lý Vô Đình không bao giờ tự nói ra.
Bất kể là xuất phát từ mục đích gì, biết rồi mà vẫn để cho mọi việc xảy ra rất dễ bị người ta chỉ trích.
"Đang nghĩ gì vậy?" Lý Vô Đình nói.
Ninh Như Thâm thử thăm dò, "Vậy cuối cùng phải vạch trần chuyện này như thế nào?"
Lý Vô Đình vẫn bình thản, "Không cần lo lắng, sẽ có người tự vạch trần."
"?" Ninh Như Thâm đánh giá sắc mặt hắn, chỉ cảm thấy hình như Lý Vô Đình hiểu rất rõ về những chuyện sắp xảy ra trong tương lai, "...Bệ hạ đã sắp xếp người rồi?"
Lý Vô Đình muốn nói gì đó nhưng đột nhiên lại nhìn cậu.
Hắn cười: "Muốn biết à?"
Ninh Như Thâm gật đầu.
Lý Vô Đình, "Ghé tai vào đây."
Ninh Như Thâm đoán có lẽ Lý Vô Đình muốn giữ kín chuyện này, thế là vội lại gần, "Vâng, bệ hạ."
Cậu vòng qua Ngự án rồi đến bên cạnh Lý Vô Đình.
Hắn ngồi nghiêm chỉnh trên ghế, Ninh Như Thâm chống một tay lên thành bàn rồi cúi xuống.

Trong lúc cúi người, mái tóc đen và vạt áo đỏ rực đều rơi xuống long bào của Lý Vô Đình.
Sợi tóc trơn tuột rơi xuống và che khuất nửa mặt bên ngoài của cậu.
Đức Toàn và cung nhân đều không thể nhìn thấy chuyện gì đang xảy ra bên dưới mái tóc ấy.

Cung nhân đồng loạt cúi đầu không dám xem.

Ninh Như Thâm ghé vào trước mặt Lý Vô Đình.
Lý Vô Đình cúi đầu nhìn vành tai trắng như ngọc trước mặt, nốt ruồi son trên đó hơi đung đưa theo khuôn mặt cậu.
Hắn gõ tay lên mặt bàn, sau đó bật cười một tiếng thật trầm như thể rất hứng thú.
"Tự đoán đi."
"...!" Ninh Như Thâm run lên vì hơi thở nóng ấm của hắn.

Cậu đã phải nhịn lại phản ứng của mình chỉ để nghe một câu nói nhảm nhí.
Ninh Như Thâm lập tức xù lông lên, quay đầu ra một cách kinh ngạc: Có còn là người không!?
Đức Toàn lén nâng mắt nhìn.
Hắn thấy thiên tử cúi đầu cười, sau đó Ninh đại nhân bất ngờ ngước mắt lên, mặt mày đỏ bừng.

Ánh mắt trong trẻo có thêm một chút ngạc nhiên và hờn giận.
Đức Toàn: Shhh...!Ôi trời~
Được chứng kiến cảnh này ở Ngự Thư Phòng, đúng là....!đúng là càng nhiều càng tốt!
Sau Ngự án, Lý Vô Đình trêu chọc xong thì quay đầu gấp quyển sớ tâu của Lễ bộ Thượng thư lại rồi ném sang một bên.
"Lui xuống đi, cứ từ từ mà nghĩ."
Ninh Như Thâm hít sâu một hơi, nghiến răng kèn kẹt, "...Vâng, bệ hạ."
Cậu nói xong thì rời đi với vành tai đỏ bừng.
- --
Ninh Như Thâm quay về phủ.
Tai của cậu đã hạ nhiệt rồi, thế nhưng vẫn thấp thoáng cảm nhận được độ ấm còn lưu lại, khiến cho sống lưng câu tê rần.
Cậu lại nhớ tới câu nói không phải tiếng người mang theo hơi thở ấm nóng của Lý Vô Đình.
Ninh Như Thâm nghĩ mãi mà không đoán ra, ngồi bên chiếc bàn trong phòng một lúc lâu rồi ngửa cổ gọi, "Tiểu Thạch Tử."
Xà nhà yên lặng.
Cậu im lặng một lát, "Lạch cạch."
Một bóng người bay vụt xuống, đứng ngay trước mặt cậu.
Ninh Như Thâm:...Ngươi cố chấp gì với chữ "lạch cạch" vậy?
Thập Nhất hỏi: "Có chuyện gì ạ."
Ninh Như Thâm muốn thám thính tin tức, "Ngoại trừ đi theo ta, trùm thổ phỉ có sai ngươi đi làm nhiệm vụ khác không?"
Thập Nhất: "Trùm thổ p..." Hắn nói được một nửa câu thì tỏ ra chán nản, "Thủ lĩnh chỉ ra lệnh đi theo ngài, không làm gì khác.

Đã rất lâu ta không gặp thủ lĩnh rồi."
Ninh Như Thâm hỏi: "Ngươi không liên lạc với những đồng nghiệp khác sao?"
"Không, sao lại hỏi vậy?"
"Không có gì, chỉ là mấy hôm trước ta nhìn thấy đồng nghiệp của ngươi làm tiểu nhị ở khách trạm."
Thập Nhất lập tức tỏ ra thông cảm, "Đều là những việc vặt."
Ninh Như Thâm cạn lời:...!Ít nhất người ta có việc để làm.
Ngươi bị đuổi việc rồi, còn tư cách gì mà thông cảm?
Không thăm dò được tin tức gì, Ninh Như Thâm đành phải bảo hắn lui xuống.

Trước khi đi, cậu lại gọi Thập Nhất, "Đúng rồi, còn một câu hỏi cuối cùng."
Thập Nhất: "?"
Ninh Như Thâm xoa tai hỏi, "Trùm thổ phỉ của các ngươi có sở thích kỳ quặc gì không?"
Thập Nhất không đồng tình, "Trùm thổ phỉ của bọn ta rất đứng đắn."
Ninh Như Thâm xua tay bảo hắn đi.
- --
Không đoán được ý định của Lý Vô Đình, cậu dứt khoát không nghĩ nữa.
Cuối tháng dần tới gần.
Kỳ thi Hội bị trì hoãn hơn một tháng, cuối cùng cũng tới gần sau những công đoạn chuẩn bị rất nghiêm ngặt.
Thi Hội sẽ diễn ra trong chín ngày sáu đêm.
Ninh Như Thâm chỉ phụ trách màn phỏng vấn sau đó nên không cần theo sát chín ngày thi.

Lúc thì cậu túc trực ở Ngự tiền, có lúc sẽ đến ăn chực ở Lễ bộ.
Phát huy tối đa tinh thần ăn cơm thiên hạ.
Cứ vậy cho đến khi kỳ thi Hội kết thúc.
Giống như tạm biệt mùa đông dài đằng đẵng để chào đón đầu xuân, các sĩ tử tạm thời gạt chuyện thi cử sang một bên, hẹn nhau đi du ngoạn chợ đêm hoặc bờ sông ở kinh thành.
Không ít thí sinh ngồi bên cạnh sông Hoài Minh để đàm luận thơ phú, nhận được rất nhiều lời khen ngợi.
...Đó cũng xem như là một truyền thống của Đại Thừa.
Mấy ngày trước Ninh Như Thâm đã nhận được lời mời của Cảnh Nghiễn, nói là đến lúc đó sẽ cùng đi chèo thuyền du ngoạn.
Đến ngày kết thúc thi Hội, cậu sốt ruột muốn tan ca nên luôn nhìn chiếc đồng hồ nước trong góc Ngự Thư Phòng.
Xem đồng hồ nước hơi khó nên cậu phải rướn cổ ra.
Lý Vô Đình ngẩng đầu lên, "Ninh khanh nóng ruột muốn về?"
Ninh Như Thâm rụt cổ lại, "Sao có thể chứ, thần chỉ muốn xem xem bệ hạ còn phải vất vả bao lâu nữa."
Lý Vô Đình cười lạnh.
Ngừng một lát, hắn phẩy tay, "Được rồi, về đi."
Ninh Như Thâm cảm ơn rồi nhanh chóng lủi mất.
Ngoài cổng cung, Cảnh Nghiễn đã xoa tay đứng đợi.
Thấy Ninh Như Thâm, hắn kéo cậu đi rồi hớn hở nói: "Đi thôi tiền Trạng Nguyên, đi phá đám! Để lũ chim non mới nở ấy biết thế nào là bản lĩnh của bậc tiền bối!"
Ninh Như Thâm lắc đầu, "Ngươi nghe đi."
Cảnh Nghiễn ghé sát lại để nghe cho kỹ, "Gì cơ? Sao ta chẳng nghe thấy gì cả?"
"Không nghe thấy gì là đúng rồi, bởi vì trong đầu ta trống rỗng."
"..."
Cảnh Nghiễn nhìn cậu với vẻ mặt phức tạp, cuối cùng thở dài rồi kéo tay áo cậu, "Vậy thì đi hóng hớt một chút cũng được, để ngươi có thêm thứ mà nhét vào đầu."
- --
Sắc trời dần tối, đèn hoa được thắp lên.
Khách khứa tấp nập ra vào các quán rượu, phố xá sầm uất nườm nượp người qua lại, tay áo chen chúc nhau.
Hai người đi tìm một phòng tửu lâu để ăn cơm trước.
Phòng riêng trên tầng hai có cửa sổ nhìn xuống phố, có thể thấy hết cảnh tượng náo nhiệt.
Vừa ngồi xuống, Cảnh Nghiễn đã cảm thán: "Ngươi nói xem, đầu óc ngươi đã thành ra thế này rồi mà vẫn được làm quan chủ khảo?"
Ninh Như Thâm giả vờ vô tình giẫm vào chân hắn.
Cảnh Nghiễn, "Áu!"
Ninh Như Thâm: "Đó là quyết định của bệ hạ, ngươi đang nghi ngờ bệ hạ đấy à."
Cảnh Nghiễn tức run người, "Ngươi đúng là cáo mượn oai hùm..."
Đang nói chuyện, tiểu nhị đã bưng đồ ăn lên.
Ninh Như Thâm gắp quả tim gà nướng cho hắn, "Ăn cái này đi, ăn gì bổ nấy." Có tâm chút đi.
Cảnh Nghiễn càng run hơn.
Hai người đang chiến tranh bằng đũa lần thứ hai trên bàn cơm thì nghe thấy tiếng ồn ào trộn lẫn tiếng người trên đường phố ngoài cửa sổ:
"Có....!tài năng, chắc chắn..."
"Năm xưa...!Văn Trạng Nguyên, Ninh..."

Ninh Như Thâm và Cảnh Nghiễn dừng chiến tranh, cùng nhìn nhau:?
Đẩy một nửa cánh cửa sổ khắc hoa ra, giọng nói bên ngoài trở nên rõ ràng hơn.
Ninh Như Thâm bò lên cửa sổ rồi thò đầu ra ngoài.
Bên dưới phòng bao của họ là một sạp trà lộ thiên, vài thư sinh ăn mặc trẻ trung đang ba hoa khoác lác với nhau.
"...Dù gì cũng là dòng dõi thư hương, được dạy dỗ từ khi còn nhỏ.

Tên Ninh Sâm ấy xuất thân hàn vi mà còn có thể trúng cử, sao chúng ta lại không được?"
"Đúng thế đúng thế." Một người trong số đó ám chỉ, "Những người trúng tuyển cống sinh chỉ là nhờ bài thi, đợi đến thi Đình thì sẽ khác."
Mấy tên ấy trao đổi ánh mắt với nhau, một người khác khẽ hắng giọng, "Nghe nói Ninh Trạng Nguyên có dung mạo sắc nước hương trời..."
Chỉ nói tới đây nhưng mọi người đều hiểu.
Trên cửa sổ tầng hai, Ninh Như Thâm và Cảnh Nghiễn đều đang nằm bò ra.
Cảnh Nghiễn, "Bọn chúng nói năm xưa ngươi trúng Trạng Nguyên, ba phần là nhờ cái mặt."
Ninh Như Thâm, "Thế thì ít nhất lúc ấy vẫn có bảy phần tài hoa, bây giờ chỉ còn mỗi nhan sắc."
Cảnh Nghiễn nghẹn họng.
Hắn nghẹn xong thì nói với giọng không thể tin được, "Ngươi không tức giận à?...!Ấy, ngươi bò đi đây thế?"
Ninh Như Thâm thò đầu ra cửa sổ, "Ngươi xem, mấy viên ngói dưới cửa sổ này hơi lỏng nhỉ?"
Sự ăn ý lạ lùng bỗng trỗi dậy.
Hai người vươn tay ném đi, ném xong thì nhanh chóng đóng chặt cửa sổ lại.
Loảng xoảng! Bên dưới vang lên tiếng kêu gào.
Trong phòng riêng, Ninh Như Thâm và Cảnh Nghiễn nhìn nhau một lát.
Cảnh Nghiễn hồi tưởng lại, "Không được, như vậy thì vẫn hời cho chúng quá.

Không biết có trúng đầu hay không." Nói xong thì lại định bò ra cửa sổ.
Ninh Như Thâm kéo hắn lại, nói đầy bình tĩnh: "Ngươi quên rồi à, những dịp thế này làm sao mà vắng mặt họ được."
Vài giây sau Cảnh Nghiễn mới sực tỉnh, "...Cẩm Y Vệ!"
Ninh Như Thâm cảm thán, "Tâm khí cao ngạo, chưa biết mùi đời, đúng là vẫn còn non xanh lắm."
Cẩm Y Vệ của Đại Thừa vẫn chưa tới mức bò lên từng nóc nhà của từng hộ dân, thế nhưng mỗi khi có sự kiện hoặc ngày lễ lớn thì nhất định sẽ cải trang trà trộn vào đám đông, đi thăm dò tin tức cho thiên tử.
Tất cả là vì mục đích nắm bắt hướng tin đồn, đề phòng tai họa về sau.
Ninh Như Thâm hài lòng buông đũa xuống, "No rồi."
Cậu đứng dậy vỗ vai Cảnh Nghiễn, "Đi thôi, đi chèo thuyền."
- --
Ở đầu kia, bên ngoài Dưỡng Tâm Điện.
Lý Vô Đình mặc bộ thường phục màu xanh đậm dệt chìm hoa văn vàng, bên hông đeo miếng ngọc mỡ dê.

Cách ăn mặc rất thanh cao nhưng vẫn đầy quý khí.
Doãn Chiếu cúi đầu bẩm báo trước mặt hắn, "Cẩm Y Vệ được được phái đi canh giữ khắp các con phố, nhất định sẽ làm tròn nhiệm vụ, bảo vệ trị an của kinh thành."
Lý Vô Đình đáp ừ rồi bảo hắn lui xuống.
Chờ Doãn Chiếu đi rồi, Đức Toàn nhìn sắc trời dần tối ở bên ngoài, "Bệ hạ, màn ngâm thơ đối đáp bên sông Hoài Minh sắp bắt đầu rồi."
"Đi thôi." Lý Vô Đình cất bước, "Trẫm cũng đi nghe thử."
- --
Bên sông Hoài Minh sáng rực ánh đèn.
Nước sông róc rách phản chiếu những ngọn đèn hai bên bờ, chỗ ngồi và dòng người đi lại.

Thư sinh và sĩ tử đều đeo ngọc bội túi thơm, các cô gái trẻ thì phất tay áo nhảy múa.

Giờ lành đã điểm.
Bên dưới cây cầu màu đỏ có nơi cho thuê thuyền.
Ninh Như Thâm theo Cảnh Nghiễn đi tới, hai người cùng thuê một chiếc thuyền gỗ.
Cảnh Nghiễn hỏi: "Thuê người chèo hay là tự chèo?"
Ninh Như Thâm đáp, "Tự chèo đi."
Có người ngoài thì không nói chuyện tự nhiên được.
Cảnh Nghiễn ngẫm nghĩ, "Được."
Hắn vừa nói vừa bảo thuyền phu lui xuống, cầm mái chèo đưa cho Ninh Như Thâm.
Ninh Như Thâm ngại ngùng cúi đầu, "Ta không biết chèo thuyền."
"..." Cảnh Nghiễn bùng nổ, "Không biết mà còn đòi tự chèo!"
Ninh Như Thâm yếu đuối che tai lại, "Ngươi nói to quá à."
"..."
Cách cây cầu không xa.
Lý Vô Đình đang dẫn theo Đức Toàn đi xuyên qua đám đông để đến bên bờ sông, phía sau Cẩm Y Vệ cải trang thường phục.
Giữa đám đông chen chúc, một màu sắc sáng rực thoáng qua trong mắt.
Đức Toàn: "Ấy chủ nhân, kia chẳng phải là Ninh đại nhân với Cảnh Thị lang sao?"
Lý Vô Đình dừng chân, ngẩng đầu nhìn ra xa.
Quả nhiên có một bóng người quen thuộc đang đứng ở cây cầu đỏ.
Ninh Như Thâm đã thay bộ quan bào ra, cậu đang mặc một chiếc áo đỏ dệt chìm hoạ tiết mây trôi, dáng người phóng khoáng nhã nhặn, hoàn toàn nổi bật giữa đám đông trong buổi hoàng hôn.
Không biết miệng cậu lại đang thốt lên những lời gì, Cảnh Thị lang ở đối diện sắp nhảy chồm chồm lên rồi.
Lý Vô Đình gõ nhẹ vào cây quạt trong tay, bước chân đổi hướng, "Đi, xem thử xem sao."
- --
Ở đầu cầu, Cảnh Nghiễn vẫn còn đang giăng co.
"Vậy chúng ta gọi thuyền phu quay lại đi."
"Gọi lại cũng được." Ninh Như Thâm nhắc nhở, "Nhưng như vậy thì chúng ta còn nói chuyện tự nhiên được không? Nói chuyện cha ngươi, chuyện công việc của ngươi, chuyện bệnh kín của ngươi,..."
"Ta không có bệnh kín!!!"
Cảnh Nghiễn nhét mái chèo vào tay cậu, "Cầm lấy."
Ninh Như Thâm giấu tay ra sau lưng, "Không cầm." Muốn lật thuyền à?
Cảnh Nghiễn: "Không cầm thì chèo kiểu gì!"
Ninh Như Thâm, "Ta chèo thuyền không cần mái chèo, chỉ cần nhún."
"..." Vẻ mặt méo mó của Cảnh Nghiễn lập tức đờ đẫn.
Hắn nhìn mặt sông gợn sóng lăn tăn, dường như là không thể lý giải nổi, "Nhún...!là thế nào?"
Ninh Như Thâm đang định trả lời thì giọng nói quen thuộc vang lên ở sau lưng:
"Trẫm cũng muốn biết."
"!" Eo run lên theo phản xạ, cậu quay phắt đầu lại.
Cậu thấy Lý Vô Đình đang chắp tay sau lưng đứng cách đó mấy bước.

Trang phục màu xanh nhã nhặn như quân tử, vẻ mặt lạnh lùng nghiêm túc.

Hắn đang ung dung nhìn Ninh Như Thâm.
Lý Vô Đình hất cằm với cậu, "Để trẫm xem thử, Ninh khanh định nhún như thế nào."
Ninh Như Thâm, "...".

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK