• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Chương 16: Lời mời của đài quốc gia
Diễn viên trong phim《 Tiên Sơn Viện 》phần lớn đều là người trẻ tuổi, quay chung với nhau trong một thời gian dài thì đều có giao tình.

Mọi người đều biết Trịnh Lỗi có một tay nấu ăn rất ngon, Công Tây Kiều lúc không có việc gì thì thích vùi ở ghế ngủ, vai nữ chính Mễ Nguyệt sợ béo nhưng lại thích ăn đồ ngọt, còn có một Triệu Diệc Côn là cao thủ game di động.
Đoàn phim có nhiều người trẻ không thiếu nhất chính là náo nhiệt, cho nên họ thường xuyên tụ ba tụ năm đi ra ngoài ăn cơm, tuy rằng đạo diễn và người đại diện lúc nào cũng nhắc nhở bọn họ phải chú ý hình thể, nhưng gần chỗ quay phim thật sự rất nhiều mỹ thực, vừa không chú ý là đã có người chuồn ra lén ăn trộm uống.
“Hôm nay tôi có đi cân thử, phim còn chưa quay xong, tôi đã mập lên 5 cân, khi nhìn thấy số cân, người đại diện của tôi tái cả mặt luôn,” Mễ Nguyệt hít hà mùi lẩu đang bay ra từ trong nồi, trên mặt đầy giãy dụa, “Chờ đoàn phim hơ khô thẻ tre, sau khi trở về chắc chắn tôi sẽ bị anh ta bắt đi tập gym.”
“Tôi thấy cô cũng ốm mà,” Trịnh Lỗi xắn tay áo nhúng thịt bò, “Chắc không cần phải giảm đâu nhỉ?”
“Chịu thôi, vì muốn khuôn mặt nhỏ hơn khi lên hình, chúng ta có thể ốm được thì ốm,” nói đến đây, Mễ Nguyệt ghen tị nhìn Trịnh Lỗi cùng Công Tây Kiều, “Hai người cả ngày ăn này nọ cũng không ít, sao một chút thịt dư cũng không có là thế nào?”
Công Tây Kiều nghe vậy cười cười, tiếp tục vớt một miếng thịt ra, im lặng nhai nhai.
Mễ Nguyệt nhìn Công Tây Kiều cùng Trịnh Lỗi đang ngồi, do dự một chút rồi mở miệng nói: “Nghe nói gần đây Tịch thị định đầu tư quay một bộ phim về đề tài tu chân phương đông, hai người có biết không?”
Trịnh Lỗi ngừng nhúng thịt bò, lập tức nhìn về phía Mễ Nguyệt: “Tôi không nghe người đại diện nhắc tới chuyện này.”
“Bởi vì đang trong giai đoạn lập kế hoạch, tôi cũng chỉ nghe được chút tin tức,” Mễ Nguyệt cũng xem như là bạch phú mỹ trong giới, trong nhà có chút tài sản, bà ngoại lại có quan hệ với phía trên, cho nên mới nghe được chút tiếng gió.

Bởi vì có quan hệ thân thiết với vài người trong đoàn phim nên mới nói ra.
Hào môn như Tịch thị mà đầu tư quay phim thì giống như là nghe được chuyện hài vậy, ai biết vị gia chủ Tịch gia này có phải là vô tình đọc được một cuốn tiểu thuyết tu tiên nào đó khôngrồi nhất thời quyết định tìm người quay phim để vui đùa chứ?

Người trong hào môn, thứ không thiếu nhất là tiền và hứng thú, đối với các nghệ sĩ mà nói, đây là một cơ hội rất tốt, nhưng đối với những người ở tầng lớp trên, cùng lắm chỉ là một trò chơi thú vị.
Cho nên khi Công Tây Kiều nghe được tin tức này, cũng không cảm thấy có gì đặc biệt, vớt một trái trứng cút ra đĩa, hờ hững ăn luôn: “Mọi người có hứng thú với bộ phim này sao?”
Mễ Nguyệt cười gượng hai tiếng: “Có hứng thú cũng không được gì, có thể tham gia một bộ phim lớn như thế này, chắc chắn đều là người nổi tiếng, chị đây chỉ là nghệ sĩ tuyến 2,3, ngay cả vai phụ cũng không dám nghĩ tới.”
Mấy người ở đây cũng biết việc này quá mơ hồ, cho nên nói giỡn thêm vài câu rồi bỏ qua.
“Trịnh Lỗi, cậu làm sao vậy, tôi thấy cậu cả buổi tối đều không ăn gì,” sau khi ăn xong, Mễ Nguyệt quan tâm nhìn Trịnh Lỗi, “Thân thể không thoải mái à?”
“Không có việc gì, chỉ là hơi mệt.” Trịnh Lỗi lộ ra một nụ cười mệt mỏi.
Mễ Nguyệt lý giải gật gật đầu, gần đây Chu đạo vì muốn phim công chiếu trước tết âm lịch nên luôn luôn chạy tiến độ, thậm chí có đôi khi bọn họ phải quay tới hơn nửa đêm.
Hiện tại đã là mùa thu, vì để quay ra cảm giác tiên khí, bọn họ đều phải mặc diễn phục xinh đẹp xuất trần, mặc từ đầu phim đến cuối phim, nhưng trên thực tế bọn họ chỉ có một cảm giác, đó chính là lạnh! Đặc biệt là khi phải tới mấy khu rừng quay ngoại cảnh, cái cảm giác lạnh thấu tim này quả thực là không thể kể hết.
Nếu nói bọn họ mệt, Công Tây Kiều chắc càng mệt hơn, hai tháng gần đây phải chạy qua chạy lại giữa hai đoàn phim, hiện tại 《 Anh Họ Giá Lâm 》 đã hơ khô thẻ tre, y mới có dư thời gian thường xuyên cùng mọi người đi ra vui chơi giải trí.
Từ tên phim《Anh Họ Giá Lâm》liền biết đây là một bộ phim hài cho giới trẻ.

Nhưng tết âm lịch vốn là chiến trường tranh đoạt của các bộ phim, lúc đầu phim《Anh Họ Giá Lâm》có vốn đầu tư không cao lắm, nghe nói khi quay phim, chỗ hổng tài chính vẫn là do Công Tây Kiều lấy tiền đắp vào, cho nên trong bộ phim này Công Tây Kiều không chỉ là nam số 2, mà còn là một nhà đầu tư.
Cho nên đạo diễn mới tìm tới Công Tây Kiều, diễn xuất tốt không nói, còn có tiền; có tiền không nói, cách làm người lại khẳng khái hào phóng, nếu khi quay thiếu vốn thì cũng không cần lo lắng đoàn phim chống đỡ không được.
Mễ Nguyệt rất có hảo cảm với Công Tây Kiều, cái này không quan hệ với vẻ ngoài, mà là có liên quan đến ngôn hành cử chỉ ngày thường của Công Tây Kiều.

Tướng mạo đẹp quả thật dễ dàng khiến người khác sinh ra ấn tượng tốt trong lần đầu tiên, nhưng hảo cảm chân chính lại là dựa vào thời gian tích góp từng tí một.

Trên người Công Tây Kiều giống như mang theo một loại tao nhã trời sinh, lúc y nhìn bạn, sẽ khiến bạn cảm thấy, bạn chính là tất cả trong mắt của y.

Y sẽ lịch sự thay phái nữ mở cửa, sẽ vô cùng tự nhiên giúp phái nữ trong đoàn phim bưng một ít đồ vật quá nặng, hơn nữa còn chẳng phân biệt đối tượng đó có diện mạo như thế nào, địa vị ra sao.
Có vài nam nghệ sĩ mặt ngoài rất là lịch sự, nhưng lại không thoát được hai chữ “cố ý”.

Công Tây Kiều thì khác, lịch sự của y vốn đã khắc vào trong xương, mỗi một tiếng nói mỗi một cử động đều khiến người khác như tắm gió xuân, mà ngay cả dì phát cơm cũng thế, đối với Công Tây Kiều vô cùng tốt, bằng chứng là mỗi lần phát hoa quả thì của Công Tây Kiều đều nhiều hơn.
Có thể bạn sẽ nghĩ nam nhân như vậy chính là kẻ thù của người cùng phái đúng không, nhưng Công Tây Kiều lại thay đổi nhận thức của cô.

Có thể là do Công Tây Kiều thật sự biết cách đối nhân xử thế, nam nghệ sĩ trong đoàn phim đều có quan hệ không tồi với y, phát hiện có cái gì ăn ngon chơi vui đều không quên kêu Công Tây Kiều đi chung, mà Công Tây Kiều cũng chưa bao giờ từ chối, cùng những người này chơi đến vui vẻ.
Thị trường của《 Tiên Sơn Viện 》phần lớn là người trẻ tuổi, cho nên cường độ quảng cáo trên internet rất nhiều, diễn viên đoàn phim không có việc gì làm thì đêm khuya liền đăng một ít ảnh chụp mỹ thực ăn cùng với mọi người lên Weibo, ngược đãi đảng dạ dày trong đêm khuya.
Khác với cái nghệ sĩ khác là đăng ảnh chụp một nửa là mỹ thực một nửa là ảnh của mình, Công Tây Kiều hoàn toàn là nằm ở góc chết, dưới ảnh chụp của y, đồ ăn vốn chỉ mỹ vị bảy phần liền biến thành mười phần, dẫn tới một đám dân mạng sôi nổi gào khan.

Đương nhiên, cũng có dân mạng ở dưới Weibo phát triển ra một loại yêu thích mới, đó chính là thổ hào Kiều thiếu có phải lại đổi điện thoại hay không.
Mỗi lần chỉ cần có một kiểu di động mới ra, bọn họ liền nhìn thấy tên điện thoại hiển thị trên Weibo của Kiều thiếu cũng sẽ thay đổi tương ứng, cho nên Công Tây Kiều còn có một ngoại hiệu, gọi “Kẻ cuồng di động”.
Đương nhiên dân mạng không biết là, chân chính cuồng di động không phải là Công Tây Kiều, mà là mẹ Kiều.
Công Tây Kiều cúi đầu đăng ảnh mỹ thực hôm nay lên Weibo, nhìn bình luận kêu rên của fan, cười tủm tỉm cất di động, quay đầu thấy Triệu Diệc Côn co đầu rụt cổ đi ở đằng sau cùng, liền hướng hắn vẫy vẫy tay: “Tiểu sư đệ, lên đi chung với sư huynh nè.”

Triệu Diệc Côn vừa nhìn thấy nụ cười trên mặt Công Tây Kiều, trong lòng liền sợ hãi.

Nghĩ tới Triệu đại thiếu hắn ở trong giới này tuy rằng không xưng bá thiên hạ, nhưng ít ra coi như là nhân vật có thể đi ngang, nào biết sẽ gặp được một đóa hoa Bá Vương khoác da tiểu Bạch Liên chứ.
Ngày đầu tiên khởi động máy đã bị diễn xuất của đối phương nghiền nát thì không nói, đến ngày kế tiếp thì càng như nước sôi lửa bỏng, chỉ cần hắn ở trong đoàn phim làm hành vi quá phận thì lập tức sẽ bị Công Tây Kiều “nhẹ nhàng như gió xuân” chiếu cố, mà cố tình ngay cả người đại diện của hắn đều cảm thấy Công Tây Kiều thật sự quan tâm hắn, mà không phải là có dụng tâm kín đáo.
Sống hơn hai mươi năm, rốt cục Triệu Diệc Côn cảm nhận được cái gì gọi là thất bại cùng nghẹn khuất, cho nên hiện tại chỉ cần nhìn thấy Công Tây Kiều cười với hắn, hắn liền cảm thấy sợ hãi, ngay cả thở cũng phải cẩn thận hơn.
“Anh Kiều, có chuyện gì thế?” Hắn tuyệt không muốn gọi “anh Kiều” đâu, nhưng miệng hắn không nghe lời, tóm lại là miệng nhanh hơn não.
“Không có việc gì, tôi với cậu ngày mai có cảnh đánh nhau, rất dễ hao thể lực, cho nên đêm nay cậu đi ngủ sớm một chút, đừng chơi game nữa, biết chưa?” Công Tây Kiều cười tủm tỉm giải thích.
Người bên cạnh nghe nói như thế, sôi nổi cảm khái, nhìn Kiều thiếu xem, thật là tốt bụng, đối với người ăn chơi trác táng như Triệu Diệc Côn cũng quan tâm như vậy.
“Tôi biết rồi, anh Kiều.”
Đêm nay là đã định trước là mất ngủ một đêm.
Công Tây Kiều biết một chút kiếm thuật, tuy rằng chút kiếm thuật ấy so với thi tiên Lý Bạch nổi tiếng thì ngay cả xách giày cũng không xứng, nhưng dùng để quay phim vẫn đủ dùng.
Triệu Diệc Côn có mấy lần không thành thật, bị y chỉnh đốn nhiều lần, ví dụ như lúc quay phim, dùng động tác đánh nhìn như rất nhẹ nhưng lại khiến hắn đau đớn vô cùng.
Mà ngay cả chính Triệu Diệc Côn cũng mơ hồ không rõ, rõ ràng động tác đối phương rất nhẹ, như thế nào có thể khiến hắn đau thành như vậy chớ.
Thảm nhất chính là nửa tháng trước hắn muốn mời người dạy dỗ Công Tây Kiều một trận, kết quả đêm đó Công Tây Kiều không rời khỏi khách sạn, tay đấm hắn mời không có cơ hội động thủ.

Đến ngày hôm sau, hắn liền có một cuộc so tài kiếm pháp với Công Tây Kiều trong phim.
Cùng ngày quay phim chấm dứt, Chu đạo liên tục khích lệ biểu tình thống khổ của hắn diễn vô cùng đúng chỗ, không nhìn ra giả tạo chỗ nào cả.
Hắn trở về cùng người đại diện Tôn Tường oán giận Công Tây Kiều mượn lúc quay phim chơi ném đá giấu tay với hắn, nhưng lại bị Tôn Tường cười ha ha vào mặt.

Tất cả người trong đoàn phim đều thấy động tác Công Tây Kiều đánh với hắn tới điểm thì ngừng, hơn nữa trên người hắn một chút vết thương cũng không có, nói Công Tây Kiều ném đá giấu tay, ai tin chứ?
Như thế mấy lần sau, Triệu đại thiếu cảm thấy mình bị toàn thế giới phản bội rốt cục thành thật lại, thậm chí mỗi lần nhìn thấy Công Tây Kiều đều sẽ thành thành thật thật kêu một tiếng anh Kiều để biểu thị lòng kính sợ của mình.
Công Tây Kiều đối với hành vi nhu thuận của Triệu Diệc Côn rất vừa lòng, y cười tủm tỉm gật gật đầu, cho nên phú nhị đại kiêu ngạo có cái gì đáng sợ chứ, giáo huấn mấy lần sẽ tốt thôi.
Đời trước những kẻ ngồi cao xem thường y lén lút mắng chửi y, y đều có thể sửa trị được, huống chi là một người ăn chơi trác táng cái gì cũng không thiếu, chỉ thiếu đánh.
Một tháng sau, đoàn phim《 Tiên Sơn Viện 》hơ khô thẻ tre, Công Tây Kiều trở về nhà nghỉ ngơi chưa được mấy ngày, công ty Sâm Hòa liền nhận được một lời mời casting khiến họ bất ngờ.
Thư mời này là do đài truyền hình quốc gia gửi tới, gần đây đài truyền hình quốc gia đang có kế hoạch quay một bộ phim về lòng yêu nước, nhân vật cơ bản đều đã định ra, chỉ còn một vai Hoa kiều về nước vẫn chưa xác định diễn viên.
Vị hoa kiều này là một tồn tại chân thật trong lịch sử cận đại, vị danh nhân này sinh ra trong gia đình phú quý, ở nước ngoài được hưởng nền giáo dục tốt đẹp, bởi vì năng lực xuất chúng, ở nước ngoài rất được coi trọng.

Nhưng bởi vì lòng nhớ mong tổ quốc, cuối cùng vẫn kiên trì về nước.
Nếu chỉ là như vậy thì diễn viên diễn vai đó cũng không đặc biệt khó tìm.

Đáng tiếc vị danh nhân này còn có một đặc điểm, đó chính là tướng mạo vô cùng đẹp trai, ngay cả ảnh trắng đen trong sách giáo khoa lịch sử cũng không thể che được vẻ đẹp trai của ông.

Nghe đồn vị đại soái ca này lúc ở nước ngoài đã có rất nhiều giai nhân từng động tâm với ông.

Sau khi ông về nước, càng dẫn tới vô số danh viện ái mộ không thôi, đủ thấy vị danh nhân này có bao nhiêu đẹp trai.
Công Tây Kiều có thể nhận được thư mời, trừ khí chất phù hợp ra, còn có một nguyên nhân quan trọng, đó chính là ánh mắt cùng lông mày của y có vài phần tương tự với vị danh nhân này, cho nên đài truyền hình quốc gia nổi danh nghiêm cẩn mới gửi thư mời tới Sâm Hòa.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK