• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Chương 19: Đoàn phim
“Cut,” Lý đạo hút một hơi thuốc, sau đó ném mẩu thuốc lá xuống đất, dùng đôi giày dính đầy bụi đất mạnh mẽ chà chà, “Không đúng, không đúng, mọi người mau tìm cảm giác lại đi.”
Đây là một cảnh quay về hội nghị, vì muốn làm nổi bật không khí căng thẳng, tổ đạo diễn quyết định quay theo kiểu long shot (quay toàn cảnh), cho nên yêu cầu các diễn viên phải có độ ăn ý và khống chế được bối cảnh.
Các diễn viên ở đây đều thuộc phái thực lực, bọn họ vốn tưởng rằng sẽ không có gì khó khăn, đáng tiếc hiện thực lại cảnh tỉnh bọn họ.
Lúc bọn họ diễn riêng thì biểu hiện rất tốt, nhưng khi diễn theo nhóm thì lại xuất hiện rất nhiều vấn đề, tựu chung lại chính là họ cảm thấy mình diễn mới là đúng nhất, dẫn đến ai cũng không phục ai, biểu diễn loạn xạ, khiến cho cảnh quay bị phá hủy.
Mười mấy phút sau, quay lại lần hai, Lý đạo nhìn mọi người biểu diễn qua máy quay, sắc mặt càng ngày càng âm trầm, cuối cùng trực tiếp mở miệng: “Cut!”
Mọi người thấy sắc mặt Lý đạo không tốt, đều trầm mặc cúi đầu, không ai mở miệng.
“Mọi người đều là diễn viên có thực lực, nhưng giờ nhìn lại mình xem, đây là đang diễn hội nghị của các vĩ nhân hay là đang tổ chức hội khoe sắc tranh tài của nghệ sĩ vậy hả?!” Lý đạo tức giận đá ngã cái ghế bên chân, chỉ vào một ảnh đế nói, “Cậu là diễn một lãnh đạo quốc gia thời trẻ, không phải là bá chủ một phương!”
“Còn cô, cô là diễn vai nhà khoa học nổi tiếng, chứ không phải là mỹ nhân ngạo thị quần hùng!”
“Diễn lung tung hết cả rồi!”
“Mấy người diễn một hội nghị thay đổi vận mệnh quốc gia thành cái dạng này, không thấy có lỗi với các tiền bối năm xưa sao?!”
“Đều suy ngẫm lại cho tôi, đừng bôi nhọ vai diễn của mình, nếu bọn họ biết hậu nhân suy diễn hình tượng bọn họ thành như thế, không biết sẽ có bao nhiêu thất vọng!”
Toàn trường quay yên tĩnh, mọi người nhìn Lý đạo phẫn nộ tới cực điểm, tâm tình mỗi người khác nhau.
“Nghỉ nửa tiếng.” Lý đạo hít sâu một hơi, lục lục túi áo, kết quả chỉ lấy ra được hộp thuốc lá rỗng, hắn phiền chán ném vỏ thuốc xuống đất, xoay người bỏ đi.

Các diễn viên ngồi ở bàn hội nghị nhìn nhau, vài nghệ sĩ bị Lý đạo ra miệng phê bình thì mặt đỏ tai hồng, trong lúc nhất thời không khí khá là khó xử.
Mặc dù người đang ngồi đây đều là ảnh đế ảnh hậu kỳ cựu, nhưng bị đạo diễn có cấp bậc như Lý đạo la mắng thì bọn họ cũng chỉ có thể lắng nghe, thậm chí còn lo lắng vì biểu diễn không tốt, khiến Lý đạo có ấn tượng xấu với mình.
Công Tây Kiều diễn vai Trịnh thượng tướng là người tham dự hội nghị, cho nên lúc này y cũng ngồi chung với những người bị mắng.

Ngồi ở hai bên y, một vị là ảnh hậu Đới Ny, một vị là diễn viên kỳ cựu Nhϊếp Khải Thành, khiến y khi diễn chịu áp lực không hề nhỏ.
Đới Ny diễn vai nhà khoa học nổi tiếng họ Dương, bà không chỉ phát minh ra máy bay chiến đấu tiên tiến, mà còn tham gia nghiên cứu một hạng mục tên lửa trọng yếu, là một nhân vật rất tài giỏi.
Bị Lý đạo mắng vài câu trước mặt mọi người, tuy trên mặt Đới Ny tỏ vẻ áy náy, nhưng trong lòng cũng rất rõ ràng, hôm nay trạng thái quay phim của cô không tốt.
“Chị Đới, em thấy hôm nay sắc mặt chị không tốt lắm, thân thể không thoải mái sao?” Công Tây Kiều tiếp nhận trà nóng từ chỗ Tiểu Dao đưa tới trước mặt Đới Ny, “Chị uống nước đi.”
“Cám ơn.” Đới Ny mười lăm tuổi đã gia nhập showbiz, luẩn quẩn ở giới này đã gần hai mươi năm, sao lại không nghe ra Công Tây Kiều đang giảm bớt xấu hổ cho mình, cô bưng ly lên lịch sự nhấp một miếng, phát hiện trong nước trà có mùi vị thoang thoảng của đường đỏ cùng táo đỏ, vì thế lại uống thêm một hớp.
Khi còn trẻ cô không thích đọc sách, thời niên thiếu lưu lạc tham gia nghệ thuật, trải qua không ít người và chuyện, từ góc độ tinh thần, cô quả thật không hiểu rõ bà Dương.
Một người phụ nữ cứng cỏi, trí tuệ lại tràn ngập tình cảm yêu nước, lúc tham dự một hội nghị mà đa số là đàn ông thì bà sẽ có dáng vẻ như thế nào đây?
“Tiểu Kiều, nghe nói trong trường của em có rất nhiều nữ sinh thiên tài, các em ấy bình thường có phải rất là kiêu ngạo không?” Đới Ny đặt ly trà xuống, giọng điệu đùa giỡn, “Chỉ tiếc khi trẻ chị đọc sách quá ít, lại hiếm khi gặp được thiên tài.”
“Dạ?” Công Tây Kiều ngẩn người, sau đó nhíu mày suy tư nửa ngày sau đó lắc đầu, “Các cô ấy không phải kiêu ngạo đâu, mà là trong mắt bọn họ, trừ bỏ nghiên cứu có giá trị thì những người khác đều là cọc gỗ giống nhau thôi.”
“Thí dụ như …”Y cười tủm tỉm nhìn ảnh đế đối diện, “Ở trong mắt nhiều người, anh Lương là siêu soái ca, khiến các cô gái vừa nhìn thấy đều phải la hét, nhưng ở trong mắt các nữ sinh thiên tài, anh Lương và chị không có gì khác nhau cả.”
Lương Vũ Mạnh nghe được Công Tây Kiều nói chuyện, cười nói: “Anh cùng Đới đại mỹ nữ còn có thể giống nhau sao?”

“Đúng vậy, trong mắt bọn họ, anh chị cũng chỉ là người mà thôi.” Công Tây Kiều thở dài, vẻ mặt bất đắc dĩ, “Tựa như em trong mắt nữ sinh trong lớp ấy, còn không hấp dẫn bằng một đoạn tư liệu lịch sử văn hiến.”
Mọi người bị y chọc cười, không khí vốn xấu hổ cũng bắt đầu tiêu tán, Lương Vũ Mạnh làm ảnh đế bị Lý đạo mắng đến vô cùng tàn nhẫn, tâm tính coi như không tồi, hắn cười nói với Công Tây Kiều, “Xem ra Tiểu Kiều ở trong trường học cũng không quá thoải mái nhỉ.” Hắn đốt một điếu thuốc, hít một hơi, “Hôm nay trạng thái của tôi không tốt, làm chậm trễ tiến độ quay của mọi người, buổi tối tôi làm chủ, mua đồ nấu lẩu, tạ tội với mọi người nhé.”
Hắn ở giới giải trí cũng là nhân vật có tiếng nói, chỉ số EQ đã được truyền thông công nhận khen ngợi, cảnh quay hôm nay tuy không phải có một mình hắn phạm sai lầm, nhưng hắn tự hạ mình xuống, coi như là cho những diễn viên lão làng ở đây một bậc thang.
Tuy những người nọ không có danh khí lớn như hắn, nhưng xét về địa vị, đi ra ngoài cũng được người khác tôn xưng là nghệ thuật gia, còn hắn thì có làm ảnh đế đến già thì cũng không nhất định có tư cách được tôn xưng ấy.
“Cảnh diễn hôm nay không phải là do ai có vấn đề,” Nhϊếp Khải Thành vẫn im lặng đột nhiên thở dài, nhìn mọi người đang ngồi, “Thanh niên các cậu biểu hiện không tồi, là do mấy ông già này tự cho là đúng, cũng khó trách Lý đạo tức giận như vậy.

Lý đạo nói đúng, nếu chúng ta biểu diễn không đúng nơi đúng chỗ, quả thật là có lỗi với những tiền bối đã cống hiến vì nước nhà.”
Nhϊếp Khải Thành nói xong, tất cả mọi người tranh nhau tự mình kiểm điểm, tìm ra lỗi sai của mình.
Những nghệ sĩ có phân lượng nặng nhất ở đây đều đã nói mình sai, những người khác đương nhiên sẽ không cảm thấy bản thân sẽ đúng, không quản là thật tâm hoặc là giả ý, ít nhất phải đưa ra lập trường phù hợp.
Đới Ny đã sớm nhìn thấu việc này, cho nên đối với lời của bọn họ, trong lòng không cho là đúng.

Hiện giờ cô đang suy nghĩ câu nói của Công Tây Kiều vừa nãy.
Trong mắt một nhà khoa học chỉ si tâm nghiên cứu, có lẽ họ thật sự không phân chia giới tính đẹp xấu, cái bọn họ theo đuổi chính là thành quả nghiên cứu khoa học, là nghiên cứu sẽ mang đến ích lợi cho người dân.
Vĩ nhân vốn không phân biệt nam nữ.

Lý đạo đứng ở ngoài cửa, nghe bên trong nói chuyện với nhau, vẻ mặt dịu đi không ít.
Đẩy cửa ra, hắn đi đến máy quay rồi ngồi xuống: “Bộ phim này sẽ được quay trong hai tháng, tôi tin tưởng mọi người sẽ có năng lực hoàn thành nó một cách tốt nhất, nào, mọi người mau vào vị trí của mình, chúng ta thử lại một lần nữa.”
Đoàn phim《Quốc Nghiệp 》đã phong bế quay phim hai tháng, các diễn viên không chỉ phải đóng phim, mà còn phải học tập tri thức lịch sử, ăn mặc ngủ nghỉ đều trong phạm vi đoàn phim, muốn thay đổi thức ăn cũng chỉ có thể để trợ lý mua nguyên liệu đưa vào.

Tuy rằng không hạn chế sử dụng điện thoại, nhưng mọi người trước khi đến đoàn phim đều được ký hợp đồng giữ bí mật, nhằm tránh phát sinh phiền toái không cần thiết, mọi người đều rất thông minh tắt hết điện thoại, nếu ai cần thì cứ liên hệ người đại diện hoặc là trợ lý, hết thảy bọn họ đều không quản.
Vì để quay tốt bộ phim, sẽ có giáo viên chuyên môn đến dạy bọn họ tư thế ngồi cùng với khẩu âm, cố gắng đạt tới hiệu quả tốt nhất khi quay.
Lần này quả nhiên quay phim thông thuận, mọi người xử lý cảm xúc rất đúng chỗ, các nghệ sĩ cùng với nhân viên công tác đều nhẹ nhàng thở ra, Lý đạo vung tay lên, kết thúc buổi quay hôm nay.
Sau đó các diễn viên chính tụ tập lại tìm một căn phòng lớn dùng lò vi ba nấu lẩu, tuy mùi vị không ngon, nhưng xét tới hương vị đồ ăn khi tranh được sẽ ngon hơn, mọi người đều ăn đến vui vẻ, ngay cả mấy nghệ sĩ lão làng cũng thoải mái hơn hẳn, cùng mọi người tranh đoạt chân giò hun khói.
Ăn lẩu xong, tình cảm giữa mọi người cũng sâu hơn, không ít người lúc rời đi còn nhẹ nhàng xoa cái bụng hơi nhô lên.
“Tiểu Kiều,” Đới Ny gọi Công Tây Kiều đang chuẩn bị lên lầu lại, ôn hòa cười nói, “Hôm nay cám ơn cậu.”
Trên mặt Công Tây Kiều lộ ra một biểu cảm mờ mịt: “Chị Đới … khách khí rồi.”
Thấy y như vậy, nụ cười của Đới Ny càng thoải mái thêm: “Không có việc gì, đã khuya rồi, nghỉ ngơi sớm đi.”
Công Tây Kiều gật gật đầu, chờ Đới Ny xoay người rời đi, mới tiếp tục đi lên lầu.
Nếu có ý tốt, thì không nên để cho người khác cảm thấy là bạn đang cố ý tạo ra.

Có đôi khi vô tình trợ giúp, sẽ càng làm cho người khác có hảo cảm hơn.
《 Quốc Nghiệp 》 quay phim rất vất vả, nhưng người bên ngoài lại không hề biết, về phần dư luận nghi ngờ Công Tây Kiều vẫn không hề biến mất, ngược lại càng có xu thế ác liệt hơn, tết nguyên đán sắp đến, ngày kỷ niệm trăm năm kiến quốc càng ngày càng gần, nhóm truyền thông đưa tin từ phê phán lý trí đã dần biến thành bất công.

Thậm chí có người nói, Công Tây Kiều trừ bỏ cái mác đại học đế đô ra, còn có điểm nổi trội nào nữa đâu?
Dáng vẻ đẹp trai ư? Trong nhà có tiền ư? Hay là đóng nam số 3 trong một bộ phim thần tượng thu được một mớ fan cuồng?
“Ba y phải tốn bao nhiêu tiền mới nhét được y vào đoàn phim nhỉ ?! Nghe nói gần đây ngành khai thác than bị đình trệ, nhà bọn họ không có áp lực gì sao?”
Loại ngôn luận này vừa ra, trên mạng lại có không ít dân mạng tỏ vẻ tán thành, trong mắt mấy kẻ ghét người giàu này, Công Tây Kiều cơ hồ thành phú nhị đại vì tiền mà bất nhân, thương thiên hại lí luôn rồi.
Ba của Tiểu Kiều V: Nếu tiêu tiền có thể vào đoàn phim《Quốc Nghiệp 》, tôi đã sớm tiêu rồi.

Cái bạn đưa ra luận điểm “nhét tiền” gì kia là đang xem trọng nhà chúng tôi hay là xem thường đài quốc gia hử?
Công Tây Hùng vừa ra miệng, lại có vô số dân mạng tỏ vẻ, ba ba Công Tây nói rất có lý, bọn họ không dám cãi.
Đoàn phim như《 Quốc Nghiệp 》ấy, nếu tiêu tiền có thể tiến vào, vậy cũng quá bị xem thường rồi.
Như vậy vấn đề đặt ra là, Công Tây Kiều dựa vào cái gì mà vào được đoàn phim?
Vào một đêm nọ, một blogger mang V nhưng lại không có bao nhiêu fan lên tiếng.
Tiền Bá Du V: Công Tây Kiều là một thanh niên rất ưu tú, cậu ấy là do tôi đề cử, sau đó trải qua khảo hạch của toàn bộ đạo diễn mới gia nhập đoàn phim《 Quốc Nghiệp 》 .
Vừa mới bắt đầu không có nhiều dân mạng chú ý tới Weibo này, mãi đến khi một dân mạng nhàm chán kiểm tra cuộc đời của blogger trên.
Lục gia thập điểu: Siêu hot, vừa mới xem giới thiệu của blogger xong, tui sắp bị dọa chảy đái rồi, blogger đại đại, xin nhận lấy đầu gối của con!
Yên ba Giang Bắc: Siêu hot, bị giới thiệu của blogger dọa chảy đái +1, dự cảm thấy sẽ có người bị vả mặt, không hiểu sao tui lại hào hứng đến lạ lùng.
Phi dương viên: Cháu ngoại của Trịnh thượng tướng tự mình đề cử Kiều thiếu biểu diễn đó nhé, cái đám đặt điều bóc phốt kia thấy mặt có đau hơm?

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK