• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

27

Kiều Sở Ân thơ thẫn một mình trên đường phố. Từ nhỏ đến lớn, dù vui hay buồn, dù gây chuyện hay được quà, đều sẽ có Đào Vị Lăng ở cạnh cùng hắn chia sẻ. Hắn đã quá quen với việc đánh y, ức hiếp y, kể lể cùng y, quen tựa như phải hít thở mỗi ngày. Vậy mà giờ đây nhìn qua phải, nhìn qua trái, lại không có một thân lam y cao ráo cầm quạt đi cùng, bỗng thấy hụt hẫng rất nhiều.

Hắn không có bạn bè. Ai cũng bảo hắn ngang ngạnh thô lỗ, không chịu chơi cùng hắn. Trước nay chỉ có Đào Vị Lăng là không giống họ. Y lúc nào cũng bao che hắn, dung dưỡng hắn, chịu đựng mọi thói hư tật xấu của hắn. Lần mà hắn khiến y giận dữ nhất thì y cũng chỉ bỏ mặc hắn vài ngày là cùng, nhưng nay y đã đi ba tháng rồi chưa chịu về.

Kiều Sở Ân đột ngột ngồi xổm giữa đường. Hắn thấy cô độc quá. Không có Đào Vị Lăng, cái gì hắn cũng không muốn làm, hơi sức đều cạn kiệt. Người qua kẻ lại nhìn hắn như quái vật, nhưng biết rõ tính hắn hung bạo thế nào nên cũng không dám nhìn nhiều, giả vờ xem như trên đường bỗng mọc ra một khối đá, né đi là được.

Có cặp đoạn tụ đang nhởn nhơ nắm tay đi dạo, trông thấy Kiều Sở Ân, lập tức cảnh giác buông tay tránh xa hết mức. Chuyện ầm ĩ lần trước của hắn vẫn còn đồn đại khắp hang cùng ngõ hẻm, báo động đến cả giới đoạn tụ kinh thành.

Kiều Sở Ân liếc bọn họ, bỗng lên tiếng: “Này…”



Cặp đoạn tụ sợ hãi đến mặt xanh môi tím.

“Lại đây! Không lại ta đánh các ngươi đó.”

Cặp đoạn tụ nhìn nhau, rồi dè dặt tiến tới.

Kiều Sở Ân không có vẻ gì là tức giận, chỉ tay: “Ngồi xuống!”

Cặp đoạn tụ không dám làm trái, liền ngồi xổm cạnh hắn.

“Bạn thân nhất của ta mất tích rồi.”

Cặp đoạn tụ ngơ ngác, nhưng vẫn phải giả vờ hiểu gật gật.

“Hắn làm chuyện có lỗi với ta. Ta lúc đầu rất giận, muốn giết hắn ngay lập tức, nhưng sau đó…ta phát hiện mình cũng không giận đến vậy. Chỉ cần hắn chịu về, ta nghĩ là…ta cũng có thể tha thứ cho hắn.”



Cặp đoạn tụ lại gật gật, dù vẫn chưa hiểu gì cả.

“Ta nghĩ đi nghĩ lại rất nhiều lần, có phải là…ta thích hắn rồi không?”

Cặp đoạn tụ gật gật, nghe cũng rất giống là thích đi, nhưng sau đó vội lắc lắc, vì bọn họ đâu phải là hắn, làm sao mà biết chắc được, rồi lại gật gật, bởi nếu phản đối chọc hắn nổi giận, biết đâu hắn sẽ đánh bọn họ.

Kiều Sở Ân trừng mắt, cáu lên: “Thế là sao hả?”

Người mặc bạch y giành nói: “Chắc là thích đấy.”

“Vậy ta phải làm sao nói cho hắn biết? Hắn mất tích rồi.” Kiều Sở Ân nhớ lại sự thật đau lòng, hai mắt cụp xuống thất vọng.

Cặp đoạn tụ nảy sinh chút đồng tình nhỏ nhoi dành cho hắn. Người mặc tử y nói: “Ngươi đến những nơi mà hắn thường đến tìm xem.”

“Ta tìm cả rồi, nhưng vẫn không thấy.”

Cặp đoạn tụ bất lực. Người mặc bạch y nghĩ nghĩ, hỏi: “Vậy chỗ những người quen biết với hắn thì sao?”

Kiều Sở Ân hớn hở trở lại: “Đúng rồi, sao ta chưa nghĩ đến việc này nhỉ? Đa tạ hai ngươi.”

Hắn vội vã đứng lên, muốn chạy đến Đào phủ hỏi chuyện đám hạ nhân của Đào Vị Lăng. Chạy được một đoạn liền sực nhớ điều gì đó, hắn quay lại mỉm cười nói với cặp đoạn tụ:

“Ta rút lại lời nói lúc trước, sau này sẽ không đánh đoạn tụ các ngươi nữa. Ta cũng sẽ trở thành người đoạn tụ.”

Cặp đoạn tụ: “…”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK