• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 16: Tâm tư của ông lão Từ


Bởi vì sợ bị bà dì nhà họ Lâm nhìn thấy, Ninh Tình chẳng khác nào kẻ trộm, cúi đầu, liên tục chú ý động tĩnh trong bãi đỗ xe, "Không phải lúc này con phải đang ở trường học à?"


Tần Nhiễm đang cúi đầu nhìn điện thoại, nghe thấy giọng bà ta mới hơi ngước mắt lên, biểu cảm trên mặt chưa từng biến hóa.


Một đôi mắt tối đen như mực không chút ánh sáng , tròng trắng mắt hơi phiếm hồng, có một loại cảm giác rất ngông cuồng.


Cô không có cảm xúc gì, hơi nghiêng mặt mở miệng, "Tôi có việc."


Một tay cắm trong túi quần, mắt híp nhẹ.


Ninh Tình nhếch môi, nhớ đến chuyện Tần Ngữ nói tối hôm qua, lại thấp giọng, mặt lạnh xuống, "Hôm qua con lại đánh nhau à?"


Trong xe, Trình Tuyển đã nghe điện thoại xong.


Vừa ngẩng đầu, thấy nữ sinh kia kiêu ngạo đứng đấy, bên cạnh có một người phụ nữ đang nói chuyện với cô, người phụ nữ có biểu cảm không quá thân thiện, còn nhìn xung quanh, dường như có tật giật mình.


Nhìn từ phương hướng này sang hai người đều quay ngang, góc nghiêng khuôn mặt hơi giống nhau.


Lúc đầu chỉ cần chờ người của khách sạn đưa nguyên liệu nấu ăn đến là được, gặp phải tình huống này, Trình Tuyển nghĩ nghĩ, mở cửa xuống, hơi dựa vào xe với dáng vẻ biếng nhác, đuôi mắt tự phụ lạnh lùng hạ thấp, đôi mắt đào hoa xinh đẹp mang theo sương khói mông lung.


Người của khách sạn đã mang theo nguyên liệu nấu ăn, đầu đầy mồ hôi chạy tới.


Thấy vị gia này vậy mà chờ ở bên ngoài, ông ta lại bước nhanh hơn, cẩn thận từng li từng tí, cung cung kính kính đưa một cái rổ được sắp xếp đẹp đẽ đến: "Tuyển gia, sao ngài lại phải đích thân đến đây chứ."


"Ừ" Trình Tuyển nâng cằm, ánh mắt còn đang hướng về phía bên Tần Nhiễm, giọng điệu rất thấp, có chút nhạt nhẽo mệt mỏi: "Thả trong cốp sau."


Biểu cảm trên mặt Ninh Tình khó coi.


"Tần Nhiễm, đi thôi." Anh hơi to giọng lên, vừa vặn để cho Tần Nhiễm và Ninh Tình có thể nghe được.


Ngón tay gác trên cửa hơi buông thõng, ống tay áo đã xắn lên mấy vòng, sơ mi đen tỏa ra ánh sáng lành lạnh dưới nắng mặt trời, đối lập rõ ràng so với một đoạn cổ tay lộ ra.


Cho dù là dáng vẻ biếng nhác, cũng đủ làm cho người ta nhìn ra khí thế không dễ trêu vào.


Ninh Tình sững sờ, đại khái là hiếm khi thấy được ai xuất sắc đến như vậy ở thành phố Vân.


Bà ta còn chưa kịp phản ứng, Tần Nhiễm đã cầm điện thoại di động đi tới.


Hai người lên xe, cửa xe màu đen đóng lại, chậm rãi khởi động.


Ninh Tình tập trung nhìn, đó là một chiếc xe màu đen rất bình thường có logo Volkswagen.


Nhưng thân xe lại không giống lắm.


Đại khái chắc là sản phẩm mới.


Người thanh niên này là ai? Ninh Tình bấy giờ mới kịp phản ứng lại từ trong chấn động sững sờ, liên tưởng đến việc Tần Nhiễm đánh nhau tối hôm qua, bà ta cắn răng, chỉ cảm thấy Tần Nhiễm lại chơi bời lêu lổng ở thành phố Vân.


Chuyện tối hôm qua đánh nhau, cả chuyện hôm nay giờ này sao không ở trường học bà ta còn chưa hỏi.


Cách đó không xa, một chiếc xe thể thao Porsche màu xanh ngọc lao về phía bên này.


Ninh Tình lập tức thu hồi ánh mắt, bà ta biết chiếc xe thể thao kia, là của một bà dì nhà họ Lâm.


Tức khắc không để ý đến Tần Nhiễm nữa, còn đặc biệt di chuyển dịch sang bên cạnh.


Miễn cho bà dì nhà họ Lâm kia trông thấy.


"Cô ở đây làm gì?" Dì nhỏ nhà họ Lâm bảo dưỡng rất tốt, hơn ba mươi tuổi, tóc cuộn sau đầu, trán cài kẹp ngọc, mặc sườn xám màu xanh nhạt ôm sát lấy thân hình xinh đẹp, mặt mày khôn khéo cẩn thận, khí thế rất mạnh.


Ninh Tình lớn lên đẹp mắt hơn so với dì nhỏ nhà họ Lâm, có điều so sánh về mặt khí chất thì kém hẳn một nửa.


"Không có gì." Thấy dì nhỏ không chú ý đến Tần Nhiễm, Ninh Tình thở dài một hơi.


Có điều sắc mặt cũng không tốt lắm.


Nếu Tần Nhiễm cũng được như Tần Ngữ, bà ta khoe còn không kịp, đâu cần phải trốn trốn tránh tránh như vậy?


Dì nhỏ cũng không hỏi nhiều, chỉ chần chừ nhìn chiếc xe nhãn hiệu Volkswagen cách đó không xa một chút.


Mặt mày xinh đẹp hơi nhíu lại, biển số xe này khá quen.


**


Đèn đỏ.


"Về sau cô sẽ phải đến đây để lấy nguyên liệu nấu ăn" Hai tay Trình Tuyển khoác lên trên tay lái, ngón tay thờ ơ gõ nhẹ, "Vừa rồi là thân thích của cô à?"


"Ừ." Tay Tần Nhiễm chống trên cửa sổ xe, không có cảm xúc gì.


"Cái này, trông cũng không giống lắm" Trình Tuyển nghĩ nghĩ, cười lười nhác, giọng nói lại hơi mang theo giọng mũi: "Bà ấy lái chiếc BMW kia rất đáng tiền, chiếc Porsche đến sau nhìn cũng rất đẹp."


Tần Nhiễm không nói chuyện, cô ngồi ở chỗ ngồi phía sau, chống cằm nhìn dàn loa lắp trên xe.


"Xe của anh cũng đẹp." Tần Nhiễm lùi ra sau dựa vào ghế, chân dài hơi gập cong lại, cô đang chơi trò chơi, tóc đen phủ trên lông mi, nhướng mày nói.


Đèn xanh, Trình Tuyển khởi động xe, hời hợt: "Đẹp cái gì, còn không đáng tiền bằng cái bánh xe của Porsche, so thế nào được."


Tần Nhiễm: ". . ."


Cô ngẩng đầu, ánh mắt không để lại dấu vết mà liếc nhìn dàn loa Tinh Vũ trên xe, im lặng không nói.


Tinh Vũ là công ty âm nhạc của nước M.


Thiết bị loa đài của Tinh Vũ sản xuất ra đều có chất lượng rất tinh tế, cũng đắt đến dọa người, bình thường chỉ có người nhiều tiền đến hoảng mới có thể đi mua.


Dàn loa trên xe Trình Tuyển này không có mã hóa, đây cũng là sản phẩm nội bộ mới nghiên cứu phát minh.


Cô chưa từng mua, không biết giá cả cụ thể, nhưng loại này thấp nhất cũng phải khoảng tám triệu.


**


Tần Nhiễm không hay xuống bếp.


Lại nấu cơm rất gọn gàng, so ra kém đầu bếp đẳng cấp nhưng quả thật có đặc sắc riêng của bản thân, Lục Chiếu Ảnh vốn còn không quá chờ mong cũng đã ăn đến híp mắt.


Sau khi ăn xong, thấy Tần Nhiễm định dọn bát đũa.


Trình Tuyển nhướng mày lên, ánh mắt lướt qua Lục Chiếu Ảnh, bởi vì vừa mới cơm nước xong xuôi, dáng vẻ anh đang rất mệt mỏi lười nhác, lời ít mà ý nhiều: "Đi rửa bát."


Lục Chiếu Ảnh đang hài lòng uống trà sợ ngây người.


"Tôi á?"


Trình Tuyển cầm gối ôm, ngón tay đẹp thon dài lún sâu vào bông, anh nghiêng mắt, mặt mày ung dung: "Nếu không thì tôi chắc?"


Chẳng lẽ đấy không phải nội dung công việc của chị đại xã hội kia à?


Cuối cùng, Lục Chiếu Ảnh cướp bát trong tay Tần Nhiễm bê đi rửa.


"Cô về phòng học đi chứ." Ánh mắt Trình Tuyển dời từ trên đôi tay giống như là tay nghệ thuật gia của Tần Nhiễm về, ngáp một cái.


Tần Nhiễm không quá muốn quay lại phòng học, ồn ào chết đi được.


Có điều cô không nói gì, gật gật đầu, cầm áo khoác của mình lên rồi ra cửa.


Giữa trưa, bên ngoài phòng y tế học đường treo biển đang nghỉ ngơi, cửa đóng, mặt trời chói sáng trên đỉnh đầu, không có cô gái nhỏ nào chờ ngoài cửa.


Tần Nhiễm chụp mũ lưỡi trai màu trắng lên đỉnh đầu.


Dáng người cô mảnh mai thon dài, áo khoác choàng trên người rộng thùng thình, hơi cúi đầu, tóc mái rơi trên mi mắt, khuôn mặt dưới vành mũ cực kỳ tinh xảo, không nhanh không chậm bước đi.


Khí thế mạnh mẽ.


Đối diện là thiếu niên mặc áo khoác đồng phục Nhất Trung đi về phía bên này.


Mặt mày anh ta lạnh lẽo, khí chất cũng lạnh, nữ sinh trên đường thỉnh thoảng lại nhìn qua phía này, sau đó nhanh chóng cúi đầu, đỏ mặt nhỏ giọng thảo luận.


Chính là Từ Diêu Quang, anh ta đi ngang qua Tần Nhiễm, đôi mắt đen nhánh sâu thẳm nhìn không chớp.


Hai người gặp thoáng qua


Tần Nhiễm đi về lớp 9.


Từ Diêu Quang đi đến phòng làm việc của hiệu trưởng.


"Vào đi." Hiệu trưởng Từ đẩy kính mắt trên sống mũi, ánh mắt rơi xuống mặt Từ Diêu Quang, dịu hiền nói, "Ngồi đi."


"Ông nội." Từ Diêu Quang mở miệng, vô cùng tôn kính.


Hiệu trưởng Từ, ông cụ chủ nhà họ Từ, Từ Diêu Quang không hiểu đặc biệt rõ ràng những việc kia của gia đình, nhưng cũng biết cả đám thân thích nhà mình đều cực kỳ e sợ ông nội.


Từ bé đã vô cùng sùng bái đối phương.


Hiệu trưởng Từ nhìn Từ Diêu Quang từ trên xuống dưới, đứa cháu này ưu tú từ nhỏ, về sau nhà họ Từ đại khái là do nó kế thừa, đặt trong thế hệ này ở thủ đô nó cũng hết sức xuất sắc.


Gia thế, ngoại hình đều không kém.


"Cháu cảm thấy bạn học Tần Nhiễm là người thế nào?" Hiệu trưởng Từ nâng chén trà, cân nhắc.


Vừa nhắc tới cô, Từ Diêu Quang đã nhíu mày, không trực tiếp mở miệng.


Hiệu trưởng Từ nghĩ một lát, lại nói: "Đứa nhỏ này có thân thế rất đáng thương, con bé đã cứu ông, ông cũng rất thích con bé. Tuổi tác hai đứa khá tương tự, nếu cháu cảm thấy không có vấn đề gì, ông sẽ tìm bà nội hỏi lập cho cháu một mối hôn nhân, được không?"


------ lời nói với người lạ ------


Tuyển gia: Tôi không đồng ý.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK