Mục lục
Nữ Nhân Sau Lưng Đế Quốc: Thiên Tài Tiểu Vương Phi
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Tô Hinh Nhi vỗ tay khen nàng, "Đại tẩu, nên giáo huấn hắn một lần như vậy, như vậy hắn mới không dám tùy tiện đánh tẩu."

An Bình khóc đỏ cả hai mắt, giống như có chút lo lắng, muốn nói lại thôi, nhìn Tô Mạt một cái, lắp bắp nói: "Mạt nhi, tay của hắn..."

Lúc này rồi mà nàng vẫn còn nhớ đến hắn, Tô Mạt lắc đầu, thật sự là một nữ tử si mê mà.

"Đại tẩu yên tâm, muội không phế đi cánh tay của đại ca, chỉ là che lại huyệt đạo của hắn thêm một chút thuốc mê, tạm thời khiến huynh ấy cảm thấy như tay trái đã bị phế. Tẩu không cần đến thăm đâu, cứ ở lại đây sống cho tốt. Đối với nam nhân, nếu như tẩu cứ đối xử với hắn quá tốt, hắn sẽ không biết quý trọng tẩu. Tẩu phải để cho hắn biết không có hắn tẩu vẫn sống tốt, hắn sẽ cảm thấy mất mác, ngược lại sẽ không thể vứt bỏ tẩu."

Tô Hinh Nhi bật cười, "Mạt nhi muội giỏi thật, hiểu rõ nam nhân như vậy, chẳng lẽ muội cũng đối xử với vương gia như vậy sao? Hắn cũng đâu có làm vậy với muội."

Tô Mạt nhướng mày, khẽ cười nói: "Chưa ăn thịt heo thì cũng đã nhìn thấy heo chạy."

Mọi cười cười rộ lên, An Bình vốn rất thương tâm nhưng cũng đã nở nụ cười.

Bởi vì hoàng đế bị bệnh nặng, triều đình lại đang bận rộn điều tra đám nghịch phản, thiếu người trầm trọng, vì vậy sức ép vô cùng lớn.

May mà có Hoàng Phủ Cẩn mỗi đêm giúp đỡ chỉnh lý tấu sớ, mới có thể miễn cưỡng không tồn đọng quá nhiều, khiến cho triều đình có thể hoạt động bình thường được.

Liên tiếp mấy ngày mệt nhọc, ngoài Hoàng Phủ Cẩn, hầu hết mọi người đều trong trạng thái mệt mỏi, nhất là Hoàng Phủ Giác, bởi vì trong đầu hắn có một cây châm chưa lấy ra, khiến hắn vô cùng tiều tụy.

Vốn Hoàng Phủ Cẩn muốn dùng huyền băng châu để lấy châm ra giúp hắn, kết quả là Tiêu Vũ Lâu và Tô Mạt đều nói hắn không thể động vào, bởi vì vị trí kia quá nguy hiểm, nếu lấy ra có thể sẽ hại chết hắn.

Tô Mạt giúp hắn điều phối một số loại dược, có thể áp chế kim châm, có thể giúp hắn ngày thường không cảm thấy đau đớn.

Chỉ là mấy ngày nay thường xuyên thức đêm, hắn có chút không chịu được, ánh mắt đỏ bừng, sắc mặt tiều tụy, đầu đau như sắp nổ ra.

"Ngũ đệ, đệ có sao không?" Hoàng Phủ Cẩn nhìn hắn một cái, rót một ly trà đưa qua.

Hoàng Phủ Giác xoa thái dương, cười khổ, "Không chết được, chỉ là giống như có người cầm gậy gỗ gõ vào đầu."

Hoàng Phủ Giới cũng đã chạy tới, đặt mông ngồi xuống, "Mệt chết a, Nhị ca, Ngũ ca, đệ cảm thấy làm hoàng đế không phải việc người thường có thể làm, may mà không cần tới đệ làm, nếu không chỉ cần hai ngày cũng mệt chết thôi!"

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK