Hứa Tử Ngư liếc hắn trong lòng cũng âm thầm oán hắn, vì hoà hài xã hội cho nên dịu ngoan nói :"Dạ biết, thưa lớp trưởng.""Ah, cậu . . . . . ." Tống Lương Thần thấy cô nghĩ một đằng nói một nẻo, nuốt cục tức xuống thở dài một cái, rót ra một ly nước đưa cho cô."Còn đau không?""Tạm ổn rồi." Lúc nói chuyện cái miệng của Hứa Tử Ngư hơi cong lên một chút, mỗi lần nói dối cô cũng sẽ làm động tác nhỏ này, Tống Lương Thần biết cô rất hay mạnh miệng, nên cũng không hỏi thêm gì nữa, nhìn cô lung tung xoa huyệt thái dương, rốt cuộc không nhịn được mà hỏi :"Có muốn mình giúp cậu xoa không?""Không cần đâu, mình không chịu nổi khi được lớp trưởng phục vụ đâu.""Này, ngày hôm qua ai gào khóc nhất định đòi đi theo mình, hai tay ôm lấy mình không buông vậy nhỉ?" Tống Lương Thần khoanh tay nhìn mặt cô mà nòi :“Ngày hôm qua ai đó đã rượu vào lời ra, có phải cậu đã thầm mến tôi rồi phải hay không.""Mình? Làm sao có thể!" Hứa Tử Ngư bắt chéo chân một bộ dáng chết không nhận, liền đem nước trong ly từ từ uống vào, đầu ngón tay gõ vào ly thủy tinh kêu leng keng, nhưng trong lòng âm thầm có chút chột dạ, thỏ còn không ăn cỏ gần hang, cô ngay cả lớp trưởng cũng không bỏ qua —— Lại một lần nữa không buông tha."Sao lại không thể nào chứ" Tống Lương Thần nói :"Tôi và tài xế cũng đưa cậu về đến nhà rồi, nhưng kết quả cậu cứ ôm khư khư lấy tôi, nói không chịu xuống xe, còn nói có chết cũng không cho tôi đi, cuối cùng tôi không còn cách nào khác đành đưa cậu qua đây, ngay cả lúc ngủ cũng đòi ôm lấy tôi . . . . . ."Hứa Tử Ngư xấu hổ dùng tay che mặt, hoàn toàn không muốn nghe nữa —— Thì ra nhân phẩm của mình sau khi uống rượu lại kém đến thế, sau khi uống say lại trở thành một nữ nhà văn lưu manh như vậy nha, thật là mất mặt đến nhà của bà ngoại luôn rồi.
Thấy Hứa Tử Ngư ảo não như vậy, Tống Lương Thần không nhịn được mà cười to, Hứa Tử Ngư mới vừa ngẩng đầu lên thấy hắn cười như vậy lập tức xấu hổ lại cúi đầu xuống."Nhìn phản ứng của cậu kìa." Tống Lương Thần nói :"Được rồi, chọc cậu một chút thôi. Ngày hôm qua cậu rất là lịch sự, uống say sau đó liền đi ngủ, Bạch Hinh sợ cậu ở nhà một mình không ai chăm sóc, nên mới bảo tôi dẫn cậu về nhà tôi." Chẳng qua hôm qua cô ôm lấy cánh tay của hắn không muốn buông ra mà thôi."Thật sao?" Rốt cuộc Hứa Tử Ngư cũng ngẩng đầu lên, bộ mặt mong đợi nhìn Tống Lương Thần. Giống như một con sóc con đang giơ móng vuốt lên chờ thức ăn."Thật đó." Tống Lương Thần quan sát dáng vẻ của cô, không nhịn được vươn tay muốn vuốt ve, nhưng bàn tay vừa đưa ra đến nửa đường mới phát hiện mình có chút thất thố, thuận thế lạnh lùng nói với Hứa Tử Ngư nói :"Mau đi tắm đi, cả người nồng nặc mùi rượu.""Cậu cậu cậu lặp lại một lần nữa. . . . . ." Hứa Tử Ngư ngửi ngửi mùi trên người của mình, quả thật là có mùi rất khó chịu. Nàng uống một ngụm nước trong ly, cô quen cửa quen nẻo đi vào trong phòng tắm. Sau say rượu đầu còn hỗn loạn, lảo đảo muốn ngã, vừa thức dậy hắn đã cho cô uống một ly nước muối nhạt trước, quả nhiên là phong cách của Tống Lương Thần.Vào phòng tắm còn chưa kịp cởi quần áo, đã nghe thấy tiếng gõ cửa."Quần áo sạch để thay.""Ah, cám ơn cậu." Hứa Tử Ngư mở cửa nhận lấy áo thun, nguyên nhân có thể bởi vì say rượu cho nên mắt cô có chút đỏ đỏ, một đầu tóc rối bời giống như ổ gà vậy. Thôi, hình tượng của cô ở trong mắt của Tống Lương Thần cũng không phải là tốt đẹp gì.