• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Yên Hoài Tuyết Vệ Kiêu hai người lúc này ở Thanh Ô trấn dưới chân núi Bích Vân Tiêu Thiên. Ngày ấy Yên Hoài Tuyết cậy mạnh cùng đám người Bạch Lục đánh nhau một phen, sau đó lại mang Vệ Kiêu cưỡng ép xuống núi, thương cũ chưa lành lại thêm thương mới, mới xuống vách đá gió tuyết, một búng máu liền phun ra, hàn khí xâm nhập tĩnh mạch, sắc mặt xanh trắng. Hai người không dám dừng lại nhiều, đi tới chỗ Thanh Ô trấn này ngồi tạm thời rồi thu xếp tiếp.

Trải qua mấy ngày điều dưỡng, thương thế Yên Hoài Tuyết đã tốt tám chín thành.

Hai người ngồi ở trong sạp đậu hoa, Vệ Kiêu bên cạnh đã đặt xuống ba bát rỗng.

“Ông chủ, thêm chén nữa!” Lau mép, nhìn thấy chén đậu hoa trước mặt Yên Hoài Tuyết hầu như chưa hề đụng tới.

“Ngươi sao không ăn, ta nói với ngươi, đậu hoa viết trên chiêu bài sạp này tuyệt thật không khoác lác! Vừa mềm lại vừa trơn, ăn một chén còn muốn tiếp chén thứ hai!”

Dùng thìa múc một muỗng, đưa tới bên miệng Yên Hoài Tuyết.

“Thật sự, không lừa ngươi, ngươi thử xem.” Qua nhiều ngày ở chung, Vệ Kiêu xem hai người như đồng hoạn nạn qua, quan hệ coi như là từ từ hòa hợp.

Yên Hoài Tuyết nhẹ nhàng cau mày, do dự, nhất là khi nhìn thấy mép bát đầy mỡ chưa rửa.

Không đợi hắn cự tuyệt, Vệ Kiêu đã đem thìa đưa vào miệng Yên Hoài Tuyết, sau đó cười ha ha.

Yên Hoài Tuyết nuốt không được, nhả ra cũng không phải, dần dần ở trong miệng ra hương vị.

Cổ họng khẽ động, nuốt xuống.

“Thế nào, ta nói không sai chứ!” Thấy Yên Hoài Tuyết cầm lấy thìa lại đưa vào miệng một ngụm, Vệ Kiêu đắc ý phi thường.

Yên Hoài Tuyết hơi gật gật đầu không thể nhận ra: “Ngày mai chúng ta lên đường hồi Triêu Hoàng cung, mấy ngày này ngươi tiếp tục luyện tâm pháp ta đưa ngươi.” Thoáng suy nghĩ một chút. “Không hiểu thì hỏi ta.”

“Ừ, được.” Đã nhiều ngày dưới sự chỉ điểm của một cao thủ như Yên Hoài Tuyết, Vệ Kiêu không chỉ tu luyện nội lực tiến triển cực nhanh, mà ngay cả Bích Tiêu Thập Tam thức trên Chiếu Uyên đao cũng rất có tiến cảnh.

Hai người ăn xong đậu hoa thì trở về khách điếm. Thanh Ô trấn vốn không lớn, đường phố chật hẹp, có vẻ rất chật chội. Vệ Kiêu tâm tính hoạt bát, ở bên trong lủi bất diệc nhạc hồ, chỉ chốc lát sau trên tay đã có hơn một xâu mứt quả cùng một cái mặt nạ. Yên Hoài Tuyết có vài phần không kiên nhẫn chen chúc trong đám người, hắn lúc này đã động ý nghĩ dùng khinh công đi về trước.

bất diệc nhạc hồ : không gì vui hơn.

“Này, đuổi kịp a!” Trông Yên Hoài Tuyết sẽ bị đám người dồn xuống đằng sau, Vệ Kiêu nắm kéo tay hắn, tiếp tục đông đi một chút tây nhìn một cái.

Đám người đột nhiên túa loạn, Vệ Kiêu bị lấn một trận lảo đảo, đang muốn xem chuyện gì xảy ra, lại bị Yên Hoài Tuyết nhẹ kéo, chân nam đá chân chiêu ngã vào trong lòng hắn.

“Làm sao vậy?” Quay đầu chỉ kịp thấy một mạt bóng vàng giục ngựa mà qua.

“Trên đường cái kỵ mã, cũng không sợ đụng vào người.” Vệ Kiêu bĩu môi thì thầm quay đầu lại, đối diện đôi mắt Yên Hoài Tuyết.

Một tay nắm thật chặt đối phương, phía sau cổ còn có một tay của Yên Hoài Tuyết đỡ lấy hắn, bốn mắt nhìn nhau, Vệ Kiêu chỉ cảm thấy lỗ tai đều muốn thiêu cháy rồi.

“Ha ha, mứt quả sắp tan chảy rồi.” Vệ Kiêu một bên xấu hổ nói đùa, một bên lui ra phía sau một bước. Tay Yên Hoài Tuyết cũng tự nhiên mà từ sau cổ hắn buông.

“Trở về khách điếm đi!” Cũng không quay đầu lại, Vệ Kiêu nhắm về phía trước đi, cái tay phía sau lôi kéo Yên Hoài Tuyết thấy đối phương không có ý thả ra, cũng chỉ tùy hắn lôi kéo.

“Đều là nam nhân lôi kéo sợ cái gì!” Mạnh mẽ cắn một ngụm mứt quả, Vệ Kiêu an ủi mình.

Yên Hoài Tuyết đi theo đằng sau, đường nhìn rơi vào trên hai tay nắm nhau, trên mặt chậm rãi hiện ra mỉm cười, làm người bên đường đều ngừng chân không tiến.

Tuy không biết vì sao, nhưng cảm thấy bên cạnh có một người, hảo xuất ý hồ liêu.

Hai người vừa mới trở lại gian phòng, Yên Hoài Tuyết ánh mắt lạnh, đẩy ra Vệ Kiêu, một chưởng đánh về phía sau cửa. Sau cửa nhất thời truyền đến tiếng kêu đau đớn, theo tiếng chuông leng keng thanh thúy, bay ra hai mảnh dây lụa vàng nhạt cuốn lấy cánh tay phải Yên Hoài Tuyết, Yên Hoài Tuyết mượn lực vặn cổ tay, lặp tức kéo ra người đằng sau cửa.

Vừa thấy mặt, hai người đồng thời thốt ra: “Là ngươi!” Chỉ bất quá Yên Hoài Tuyết là chán ghét, mà nữ tử hoàng y kia là kinh ngạc cộng thêm vài phần mừng rỡ sống sót sau tai nạn.

Thấy Yên Hoài Tuyết tựa hồ không có ý tứ buông tay, Trình Diệu Duyệt vội vàng phân rõ nói: “Lần này là vừa khéo, ta thật không cố ý đi theo các ngươi.”

Vệ Kiêu phát hiện hai người là có quen biết, cũng an tâm.

Trình Diệu Duyệt gian xảo cười cười, lộ ra hai lúm tiền nhạt: “Các ngươi xuất hiện ở chỗ này, là đi Bích Vân Tiêu Thiên giải Phù Du Hoán Thần hương đi.”

“Đã giải rồi.” Yên Hoài Tuyết một bộ dáng không muốn nói nhiều nửa câu, Vệ Kiêu thay hắn trả lời.

“Các ngươi cư nhiên lên Bích Vân Tiêu Thiên!” Trợn con mắt hạnh tròn tròn, Trình Diệu Duyệt vẻ mặt khiếp sợ, bất quá chớp mắt lại là một bộ dạng đương nhiên.

“Cũng đúng, dù sao Triêu Hoàng Cung chủ là nhân vật có thể cùng Bích Vân Tiêu Thiên Thiên Quân vượt qua mấy trăm chiêu, nếu là lên không được Bích Vân Tiêu Thiên, chẳng phải là hữu danh vô thực.”

“Làm sao ngươi biết việc này.” Yên Hoài Tuyết cùng Ân Hồi Ca ở trên Bích Vân Phong tỷ thí mặc dù không cố ý giấu diếm, nhưng cũng không phải có thể tại khắp nơi trong chốn giang hồ nghe nói. Huống chi Bích Vân Tiêu Thiên từ sau khi bị Ma giáo bị giết vẫn phong sơn, chỉ có Thất Quân đúng giờ xuống núi tra xét xử lý một ít công việc hằng ngày.

Lúc này Trình Diệu Duyệt ngồi ở bên bàn, nâng cằm, cười tủm tỉm nói: “Ta tự nhiên có biện pháp của ta, cái này cũng không thể nói cho ngươi.” Sau đó lại quay đầu nhìn về phía Vệ Kiêu: “Ta là Trình Diệu Duyệt, ngươi đây?”

“Ta là Vệ Kiêu, Diệu Duyệt cô nương, ngươi tới nơi này có chuyện gì sao?” Cho dù ngốc mấy Vệ Kiêu cũng phát hiện quan hệ Trình Diệu Duyệt cùng Yên Hoài Tuyết điều không phải tốt như hắn tưởng tượng.

Thanh Ô trấn chỗ xa xôi, lại không lắm phồn hoa, trừ phi là nghĩ muốn đặt chân Bích Vân Tiêu Thiên, bằng không ít có người trong giang hồ đến nơi này.

“Ôi, đây không phải chính ta nguyện ý tới, bổn cô nương là bị cái tên Tống Nhung kia truy sát tới.” Trình Diệu Duyệt nhăn lại hàng mày đẹp lá liễu, phiền cực kỳ phiền.

“Ngươi nói chính là Đao Quân Tống Nhung của Tống gia?” Loại danh nhân giang hồ này Vệ Kiêu vẫn là nghe qua, huống chi hắn từng còn ở Tống gia làm hỏa kế.

“Chính là hắn, nhỏ mọn chết, bổn cô nương nghe nói Thừa Ảnh kiếm rơi vào Tống gia trong tay cái tên phế vật nhị thiếu Tống Trọng An, vốn muốn mê vựng hắn lấy Thừa Ảnh thưởng thức hai ngày, nào dè Tống Nhung giữa đường tới chặn quấy nhiễu chuyện tốt của ta, sau khi đem ta đả thương còn liên tục đuổi theo ta, cho nên ta mới trốn tới địa phương quỷ quái này, còn đụng phải các ngươi.”

“Vậy ngươi kế tiếp đi nơi nào.” Vệ Kiêu hỏi, hắn đã từ trên mặt Yên Hoài Tuyết thấy được dấu hiệu không kiên nhẫn.

Trình Diệu Duyệt tính cách hoạt bát, làm việc không bám vào một khuôn mẫu, lắc lắc đầu hưng phấn nói: “Lạc Lâm sơn trang lập tức sẽ cử hành đại hội võ lâm, lão gia tử Lạc Lâm gia sẽ chính thức thoái vị, võ lâm Minh chủ mới sẽ ở trong đại hội này tuyển ra.” Trình Diệu Duyệt nhìn Vệ Kiêu ánh mắt lấp lánh, hiểu rõ nói: “Thế nào, có muốn đi cùng hay không?”

Tuy rằng Vệ Kiêu rất hướng tới võ lâm đại hội giang hồ anh hùng hào kiệt tề tụ, thế nhưng trước tiên không nói hiện tại Lạc Lâm gia Tống gia cùng vô số người trong giang hồ thèm nhỏ dãi Chiếu Uyên đao đang tìm hắn, vị Cung chủ đại nhân ngồi cạnh kia chính là một lòng muốn về Triêu Hoàng cung.

“Ờm, ta vẫn còn…”

Trình Diệu Duyệt nhìn ra Vệ Kiêu lo lắng, ném cho hắn một cái nhân bì diện cụ, sau đó quay đầu đối Yên Hoài Tuyết nói: “Yên Cung chủ, lần này Vong Xuyên thành chủ Trì Trọng Hành cũng sẽ đi đại hội võ lâm, võ công hắn nghe nói cùng vị Thiên Quân kia như nhau bất phân nha, đây chẳng phải là ở trên ngươi?”

Yên Hoài Tuyết mở mắt ra: “Chúng ta đi Lạc Lâm sơn trang.”

Vệ Kiêu Trình Diệu Duyệt nhìn nhau, che miệng cười trộm.

xuất ý hồ liêu : bất ngờ. Gửi thanks

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK