• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Đau, đau đầu, eo đau lưng đau, đùi cũng đau, hai chân mềm nhũn run lên, không có sức lực. Toàn thân đều đau, khó chịu.

“Thẩm Thư Dao vì đau mà tỉnh, nàng khó khăn xoay người nằm thẳng, vừa mở mắt ra thì ánh sáng sáng ngời chiếu vào. Nàng xoa xoa mắt, định mở miệng nói, nhưng lại phát hiện không thốt ra lời, không để ý chứ cổ họng cũng có chút khàn đau.

Nàng sờ sờ cổ, thầm nghĩ rượu thật không phải thứ tốt, chỉ uống một chút thôi mà tỉnh dậy đã cảm thấy khó chịu như vậy. Ai da, chân đau quá. Còn cảm giác ở nơi đó cũng đau.

Thẩm Thư Dao cúi đầu nhìn, quần áo không bị xáo trộn, nàng nghĩ liệu có phải Tạ Ngật đã đánh lén nàng. Nhưng ý nghĩ vừa lóe lên, nàng lập tức bác bỏ. Tạ Ngật sẽ không giậu đổ bìm leo, lại nói, nếu thật sự làm vậy, sao có thể không nhớ rõ chứ?

Nàng rũ đầu thở dài, có lẽ do uống quá nhiều rượu, giờ phải chịu hậu quả. Lần sau nhất định sẽ không uống nữa, dù có phiền lòng đến đâu cũng không uống

“Tuệ Hoa, Tuệ… Khụ.” Cổ họng khó chịu ho khan.

May mắn Tuệ Hoa vẫn luôn ở cửa, nghe thấy thanh âm vội vàng tiến vào, thấy nàng ho khan liền rót chén nước cho nàng.

“Thiếu phu nhân uống nước.”

Nàng cầm lấy ly, ngay lập tức uống một hớp, không hề nhận ra nụ cười tủm tỉm trên khuôn mặt Tuệ Hoa, nụ cười ấy mang theo vẻ thâm ý khó đoán. Thẩm Thư Dao ngẩng đầu nhìn nàng, khiến Tuệ Hoa lại rót thêm một ly nữa, liên tiếp uống ba ly, cuối cùng cảm thấy thoải mái hơn.

Thẩm Thư Dao định hỏi một chút về chuyện tối qua, nhưng vừa mới ngẩng mắt lên, nàng đã thấy Tuệ Hoa cười ha hả, nhìn mình chăm chú. Cười cũng không có gì, vấn đề là, vì sao lại mang cái ý vị khó hiểu như vậy?

Nàng nhịn không được hỏi: “Cười cái gì?”

“Không có, nô tỳ không cười.”

“Ta thấy ngươi cười, còn nói dối.”

Tiểu nha đầu thật không trung thực, dám nói dối ngay trước mặt, lại còn bị nàng vạch trần mà không biết thu liễm, chỉ biết nghiêng đầu đi, nghẹn cười, mặt đỏ bừng, như thể nàng không nhìn thấy gì.

Thẩm Thư Dao híp mắt lại, để nàng lui ra trước, nếu lại để nàng thấy được lần nữa, tuyệt đối sẽ không dễ dàng tha cho tiểu nha đầu này.

Điều mà Thẩm Thư Dao không thể ngờ tới chính là, khi đến bữa trưa, Tuệ Hương và Linh Xuân cũng mang theo nụ cười đầy ẩn ý ấy, khiến nàng không hiểu gì cả. Thẩm Thư Dao liền hỏi các nàng cười gì, có chuyện gì vui sao, ba người đều lắc đầu, khẳng định là không có gì, nhưng chính là không thể nhịn được cười.

Nụ cười ý vị sâu xa khiến Thẩm Thư Dao run lên, không có tâm tình ăn cơm.

Tuệ Hương nhìn chiếc cổ dài thanh mảnh của nàng, cười hỏi: “Thiếu phu nhân muốn đi ngủ một hồi không?”

Nàng quả thật mệt mỏi, ngồi một hồi liền eo đau, chân xót không muốn đi lại, liền gật gật đầu, nằm lên trên giường. Nàng lạnh mặt, uy hiếp Tuệ Hương: “Các ngươi hôm nay cứ là lạ, rốt cuộc là làm sao vậy? Không nói thì trừ một tháng tiền tiêu vặt.”

Tuệ Hương là nhất đẳng nha hoàn, mỗi tháng tiền tiêu vặt được hai lượng, trừ một tháng mà nói là tổn thất rất lớn. Nàng nói làm Tuệ Hương thu liễm ý cười, rốt cuộc đứng đắn một chút, nhưng đứng đắn cũng chỉ được một lúc, lại nhấp môi cười cười.

“Thiếu phu nhân vẫn là hỏi đại nhân đi.”

“A? Hỏi hắn làm cái gì?”

Nàng xoa xoa eo, chỉ nhớ rõ tối qua mình uống rượu, uống say xong liền quên mất, chẳng lẽ là Tạ Ngật ôm nàng trở về phòng. Xem biểu cảm Tuệ Hương, đại khái đúng rồi, khó trách lại cười như thế, hoá ra đang chê cười nàng.

Thẩm Thư Dao ngược lại cũng không thẹn thùng, xua tay bảo nàng lui ra, tối hôm qua uống thật nhiều, giờ này đầu vẫn còn đau.

Không được bao lâu, nàng lại chìm vào giấc ngủ, mơ màng như có tiếng bước chân vang lên trong phòng. Nàng cố gắng mở mắt nhưng mở không lên, chỉ có thể cảm nhận được bước chân đó dừng lại trước mặt mình. Sau đó, một luồng gió nhẹ thổi qua, da mặt ướt đẫm, hơi thở mát lạnh luồn vào xương quai xanh, cảm giác thật dễ chịu.

Nàng than nhẹ một tiếng, tiếp tục ngủ vừa ngon vừa ngọt.

Một giấc ngủ dậy, trên người dính dính, không quá thoải mái. Thẩm Thư Dao sờ sờ mồ hôi nơi xương quai xanh, từ trên giường bò dậy.

Vừa định mở miệng, thì Thẩm Thư Dao liền nhìn thấy Tạ Ngật đang ngồi trong phòng uống trà. Nam nhân nghe thấy tiếng động, nghiêng đầu nhìn về phía nàng, vẻ mặt khó lường, ánh mắt lướt qua rồi lại quay đi: “Tỉnh rồi?”

Nàng đáp lại một tiếng “ừ”, thấy Tạ Ngật bưng chén trà lại gần, đưa cho nàng, còn rất cẩn thận. Thẩm Thư Dao không phải là người quá khách sáo, khi mọi chuyện tốt thì nàng cũng thôi. Hơn nữa thật hiếm khi thấy Tạ Ngật ôn nhu như vậy, cái này nàng nhận.

Thẩm Thư Dao ngước mắt nhìn hắn, hỏi: “Tối hôm qua ngài dẫn ta trở về phòng?”

“Nàng không nhớ rõ?”

Nam nhân từ trên xuống dưới đánh giá nàng, ánh mắt trắng trợn và táo bạo, đôi mắt thâm sâu, chứa đựng một vẻ thâm trầm khó tả. Ánh mắt của hắn như dán chặt vào nàng, tựa hồ muốn nhìn xuyên qua nàng, nhìn ra một cái lỗ tới nơi. Sau một lúc lâu đánh giá, nam nhân khẽ kéo môi, nở một nụ cười mang theo hàm ý sâu xa, khiến trong lòng nàng hẫng một cái.

Thẩm Thư Dao kéo vai hắn xuống, đáp: “Tửu lượng không tốt, vừa uống say liền quên.”

Tạ Ngật nhướng mày tán đồng, tửu lượng đúng thật là kém, còn uống say rồi phát điên, thế nhưng bộ dạng nàng phát điên đó hắn thích.

“Tự mình từ từ cẩn thận ngẫm lại đi.”

Ngẫm cái gì? Hay là làm chuyện gì khác người?

Chỉ vì câu này của Tạ Ngật, nàng đã suy nghĩ suốt một buổi trưa, Thẩm Thư Dao vẫn không thể nghĩ ra điều gì, dù có cố gắng như thế nào, nàng cũng không tìm ra được câu trả lời. Cuối cùng đành bỏ qua, tự nhủ rằng không cần phải nghĩ nữa, còn có thể có chuyện gì quan trọng?

Tuy miệng nói vậy, nhưng trong lòng nàng vẫn không thể nào buông bỏ được. Đến bữa tối, nàng thất thần, ăn một miếng cơm lại ngậm đũa nghĩ, hoặc thỉnh thoảng lại lén liếc nhìn Tạ Ngật. Tóm lại, tâm trí nàng không yên, cứ có một cảm giác không lành dâng lên trong lòng.

Nàng nuốt một miếng, khẩn trương hỏi câu: “Ta tối hôm qua làm cái gì?”

Tạ Ngật đuôi lông mày nhướng lên, tâm tình không tồi, ăn uống càng tốt hơn, “Hỏi ta về chuyện Hiểu Hiểu.”

Thẩm Thư Dao nhấp môi, lại khép lại. Quả nhiên, nàng nói mà, sao biểu cảm hắn kì lạ như vậy, thì ra là thế.

“Ngài trả lời như thế nào?”

“A Tứ thích Hiểu Hiểu, bọn họ thường xuyên lén gặp mặt.”

Nói như vậy, đủ rõ ràng rồi.

Nàng kinh ngạc trừng lớn mắt, li3m môi dưới, nghiêng người thò lại gần, “Sao ta không biết? Khi nào bắt đầu?”

“Một năm đi.”

“Một năm?”

Trước cả lúc nàng gả tới Tạ phủ, bọn họ đã lén lui tới, giấu giếm cũng đủ tốt, nàng thế nhưng một chút tiếng gió cũng không nghe thấy. Theo Tạ Ngật nói như vậy, vài lần trước kia gặp Hiểu Hiểu, là A Tứ, không phải hắn. Tạ Ngật cũng không thích Hiểu Hiểu, sẽ không nạp nàng làm thiếp.

Cục đá đè ở ngực mấy ngày rốt cuộc rơi xuống đất, thoải mái.

Tạ Ngật liếc qua nàng, thấy nàng đang mỉm cười, ánh mắt hắn trở nên trầm lắng hơn, khóe môi cong lên, nhẹ nhàng nói: “Rượu có thể giúp dễ ngủ, uống một chút không?”

Nhắc đến rượu, Thẩm Thư Dao liền lắc đầu, không có hứng thú, đầu óc nàng vẫn còn mơ màng, nặng trĩu.

“Không uống.”

Tạ Ngật ừm một tiếng, có vài phần mất mát.

Bữa tối kết thúc, Tạ Ngật không đi thư phòng, mà là ở trong phòng ngồi uống trà, đôi mắt thường thường ngắm nàng, làm Thẩm Thư Dao thấy không được tự nhiên. Nàng thử hỏi hắn không bận sao?

Tạ Ngật thế nhưng nói không vội, cứ gác lại trước, bình thường sau bữa tối là muốn đi thư phòng đọc sách luyện chữ, nay là làm sao vậy? Càng quái lạ chính là, Tạ Ngật hỏi nàng khát không, nàng nói khát.

Tạ Ngật lập tức đứng lên nói sẽ rót cho nàng ly rượu giải khát. Thẩm Thư Dao khiếp sợ nhìn chằm chằm hắn, nhỏ giọng nói câu “bị điên”.

“Không khát nữa.”

Nếu không phải hiện tại còn sớm, nàng ngủ không được, thật muốn nhắm mắt lại không nhìn hắn.

Thẩm Thư Dao dịch sang bên, ánh mắt sau lưng quá mức nóng rực, làm nàng dần dần nóng lên, đặc biệt là lưng với mặt, nóng kinh khủng. Nàng thầm than, coi như hắn không tồn tại, tiếp tục xem thoại bản trong tay.

Không biết qua bao lâu, Thẩm Thư Dao có chút buồn ngủ, nàng ném sách xuống, bước chân hỗn độn đi về phía mép giường.

Nhắm mắt lại, bỗng nhiên, trong đầu chợt lóe qua đoạn ngắn nào đó, khiến nàng đột nhiên trợn tròn mắt. Thẩm Thư Dao vẫn còn chưa phản ứng lại, sửng sốt một lúc, lại nhắm mắt, đoạn ngắn nào đó càng hoàn chỉnh.

Thẩm Thư Dao nhìn đỉnh đầu, không dám ngủ, không rõ như thế nào lại hiện lên hình ảnh ph óng đãng d@m mĩ như thế. Nàng hô hấp dồn dập vài phần, còn đang trong trạng thái ngây ngây ngốc ngốc, Tạ Ngật đã lên giường nằm bên người nàng.

Thẩm Thư Dao căng thẳng nhìn về phía Tạ Ngật, môi đỏ mấp máy, lấy hết can đảm hỏi hắn: “Tối hôm qua, chúng ta có phải …”

Tạ Ngật kinh ngạc, cánh tay duỗi lại đây, “Nghĩ ra rồi?”

Thế mà lại là thật.

Rèm giường lay động theo gió, lúc nhanh lúc chậm, đèn dầu bên cạnh bị gió thổi lúc sáng lúc tối, ánh sáng mờ ảo.

Ánh đèn chiếu bóng dáng mơ hồ lên mặt đất, càng thêm mông lung ái muội.

Nàng cúi đầu, tay xoa lung tung không biết đang làm cái gì, lộng một lúc lâu, bên tai truyền đến tiếng hô hấp khắc chế, càng ngày càng gấp.

Đôi bàn tay nhỏ bé nắm lấy vật lớn, nuốt ăn rất chậm, cũng rất lao lực. Chóp mũi quanh quẩn mùi hương, càng ngày càng nồng, trong đó thoang thoảng mùi tanh lôi cuốn, hai mùi hương trộn lẫn với nhau, thế nhưng lại dễ ngửi. Trong hô hấp tràn ngập mùi vị này. Tạ Ngật nhấp môi, cằm căng chặt, thiếu chút nữa khắc chế không được phát ra tiếng hô.

“Rượu là thứ tốt.” Hắn trợn mắt, nhịn không được tán thưởng một tiếng.

Da thịt tuyết trắng trong đêm đen phá lệ chói mắt.

Thẩm Thư Dao cũng không phát ra tiếng, sợ Tạ Ngật cảm thấy nàng tuỳ tiện ph óng đãng, chính là giờ phút này, nàng phảng phất phóng thích bản tính, thế nào thoải mái thì làm thế nấy.

Giống như tiếng chim oanh vang lên, không dứt bên tai.

Lời nói của nàng vốn mềm mại, khi nói chuyện nghiêm túc thì mang theo sự dịu dàng, nhưng lúc này, âm thanh phát ra lại là những câu đứt quãng, ngọt ngào đến mức cực kỳ cuốn hút.

Thẩm Thư Dao lại ngán rồi, bắt đầu chỉ huy hắn: “Đổi, đổi cái khác.”

Đối với người sau khi say rượu, Tạ Ngật kinh hỉ, d*c vọng cuồng dã chưa bao giờ có, eo bụng căng chặt như cục đá, chỉ đợi mở ra thiên địa.

“Phía sau!”

Tạ Ngật nhìn động tác của nàng, con ngươi càng thêm đỏ bừng, một người luôn luôn ổn trọng khắc chế, giờ phút này cứ như thằng nhóc không suy nghĩ, không quan tâm, những cái bình tĩnh khắc chế lúc ban ngày tất cả đều không thấy nữa, tận tình làm càn.

“Tạ Ngật, Tạ Ngật…”

“Ca ca, ca ca, đại nhân…”

“Ngài sao lại không nói lời nào?”

Tạ Ngật cười khẽ, mồ hôi toát đầy lưng, ngoài miệng trả lời nàng một câu, lúc này còn không thành thật.

Ca ca hai chữ này gọi thật hay, chưa bao giờ có người xưng hô với hắn như thế, nhưng thật ra cũng khá hiếm lạ. Đặc biệt là giờ này khắc này từ miệng nàng nói ra, có một ý vị k1ch thích khác biệt. 

Đêm nay nam nhân phá lệ cường hãn, hoàn toàn không giữ được vẻ điềm tĩnh.

“Phu nhân biết cũng thật nhiều.”

Một canh giờ sau, Thẩm Thư Dao mệt mỏi nằm bò trong miệng lẩm bẩm, “Lần sau, ngài hôn hôn ta chút.”

Không cần lần sau, Tạ Ngật bây giờ liền hôn trán nàng một chút.

Thẩm Thư Dao bất mãn, bắt lấy tay hắn, nói với hắn: “Là thế này.”

Tạ Ngật vô cùng khiếp sợ, cười ra tiếng, hôn lên gương mặt nàng vài cái, “Ai dạy nàng?”

Trả lời hắn chính là hô hấp đều đều.

Nhớ tới chuyện tối hôm qua, Thẩm Thư Dao xấu hổ đến chui thẳng vào góc, “Không phải không phải, là ta uống say.”

“Tạ Ngật, ngài tin ta, ta không phải người tuỳ tiện ph óng đãng a.”

Nàng nóng lòng giải thích, sợ Tạ Ngật hiểu lầm chính mình d@m đãng, chỉ có thể nói là uống say.

Tạ Ngật căn bản không thèm để ý, đối với tối hôm qua, hắn vẫn chưa đã thèm, muốn ngày ngày được như thế.

Ôm người vào trong lòng, giọng nói trầm thấp dừng ở bên tai, “Nàng và ta là phu thê, không cần giấu giếm, thẳng thắn thành khẩn đối đãi với nhau mới có thể lâu dài.”

“Còn muốn uống rượu không?” Thẩm Thư Dao sau khi uống rượu làm hắn yêu cực kỳ.

Nàng lắc đầu, lúc này mới phản ứng lại đêm nay vì sao hắn luôn muốn nàng uống rượu, hóa ra là như thế này.

“Chuyện tối hôm qua về sau không được nhắc tới nữa, cũng không cho nhắc việc uống rượu.”

“Được được, gọi tiếng ca ca.”

“Tạ Ngật.”

Mất mặt muốn chết, nàng chắc cũng phải vài ngày nữa không dám nhìn thẳng hắn.

Nam nhân buồn cười, ngực chấn động, tiếng tim đập như sấm.

“Chân giường giống như bị lỏng?” Vừa động đậy liền kêu.

Tạ Ngật không để bụng, nói: “Tối hôm qua dùng quá sức, sau lại đổi cái mới.”

Nàng tức giận đánh hắn, bụm mặt không muốn gặp người.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK