Nàng và Tạ Ngật đã không qua Tết ở nhà, mất nhiều thời gian trên đường, hơn hai tháng trôi qua, thật lâu rồi không cùng Lâm thị và mọi người ngồi cùng nhau ăn cơm. Lần này ngồi lại với nhau, nàng có cảm giác hơi lạ lẫm.
Nàng yên tĩnh ngồi, nghe Tạ Quần và Lâm thị người một câu ta một câu hỏi thăm quan tâm, có vẻ như không liên quan gì tới nàng lắm, nàng chỉ cần lo ăn là được. Thỉnh thoảng nàng ngẩng đầu liếc nhìn một cái, nhưng lại nhanh chóng cúi xuống, cảm thấy thật sự nhàm chán. Vô tình nhìn qua Tạ Tuấn, trong lòng buồn bực, Tạ Tuấn hình như cảm xúc có gì đó không ổn, quá trầm mặc.
Tuy vậy, chuyện này cũng không ảnh hưởng đến nàng, Tạ Tuấn có cha mẹ khỏe mạnh, lại có Tạ Ngật, không phải đến lượt nàng phải quan tâm.
Tạ Ngật trước đây ở nhà thường khá lãnh đạm, cảm xúc ít khi thay đổi, nhưng hôm nay có lẽ do hai tháng mới gặp lại gia đình, nên hắn tỏ ra khá vui vẻ. Suốt buổi tối luôn nở nụ cười, khuôn mặt ôn hòa.
Thẩm Thư Dao ăn cũng cảm thấy hài lòng, nghĩ sau khi dùng bữa xong sẽ cùng các trưởng bối uống một chén trà nhỏ, rồi cùng Tạ Ngật tản bộ về Lan Viên, nàng thích như thế, nhưng đó là khi Tạ Quần vẫn vưa nói ra mấy lời phía sau.
Tạ Ngật uống rượu cùng, vui vẻ nên cũng uống thêm vài ly, có chút say, Tạ Quần bắt đầu nói nhiều hơn. Lời gì nên nói không nên nói đều tuôn ra hết, cũng không thèm suy nghĩ.
“Các ngươi đã thành hôn gần hai năm rồi, sao không có con nối dõi? Nếu không thì tìm đại phu xem sao.”
Tạ Quần híp mắt nhìn bọn họ, thần sắc có vẻ đắc ý, “Vi phụ càng già càng dẻo dai, ít ngày nữa lại có một đứa nữa, đừng để đến lúc tiểu đệ ra đời, các ngươi vẫn không có động tĩnh gì,truyền ra chẳng hay đâu.”
Tạ Quần nói câu trước, sắc mặt mọi người liền thay đổi, ánh mắt vi diệu nhìn chằm chằm vào hắn. Không ngờ câu sau lại tiếp tục, khiến tình huống trở nên vô cùng khó coi. Chỉ có hắn là đang uống rượu, không hề nhận ra sự thay đổi trong thần sắc mọi người, vẫn tiếp tục nói một cách đắc ý.
“Năm trước mẫu thân của ngươi sắp xếp cho ngươi nạp thiếp, sao? Không hợp sao? Nếu không, để vi phụ giúp ngươi tìm một người.”
Cơm coi như không cần ăn nữa, Thẩm Thư Dao nghĩ vậy, Tạ Ngật cũng nghĩ như thế. Hai người nhìn nhau, cùng đặt đũa xuống.
Thẩm Thư Dao buồn bực, rất muốn trực tiếp mắng hắn vài câu, nhưng nghĩ đến hắn là phụ thân của Tạ Ngật, nàng chỉ đành nuốt cơn tức vào trong. Nàng nhìn Tạ Ngật, trong mắt đầy ủy khuất đang bị đè nén.
Câu nói này làm Tạ Ngật nhớ lại lần trước khi giả vờ như không có chuyện gì, lần đó sai lầm bị đẩy cho đại phu. Tạ Quần và Lâm thị tuy bên ngoài tỏ ra bình tĩnh, nhưng trong lòng chắc chắn không hài lòng. Nếu không có Tạ Ngật đứng ra ngăn cản, có lẽ họ đã muốn trách phạt nàng rồi.
Giờ lại nhắc đến chuyện nạp thiếp và mang thai, thần sắc Tạ Ngật ngay lập tức trở nên trầm lắng hơn, ánh mắt lóe lên, nhìn chằm chằm vào Tạ Quần.
Nạp thiếp thì thôi đi, mắt nhìn tìm thiếp thất của ngài và ta khác biệt. Nếu Tam di nương có thai, sau này nhớ chú ý một chút, đừng suốt ngày ở sân mà gây chuyện, để người ta nói ra ngoài chê cười.”
Tạ Quần không để ý đến lời hắn nói, hỏi: “Tam di nương từ đâu ra?”
Đúng vậy, di nương mang thai không phải họ Uông sao? Sao lại thành Tam di nương?
Nàng nhìn chằm chằm vào Tạ Ngật, thấy nam nhân môi mỏng lúc mở lúc khép, “Bà là vị thiếp thất thứ ba của ngài, nếu không phải Tam di nương thì là gì?”
Thẩm Thư Dao nén cười, thiếu chút nữa bật cười thành tiếng, hóa ra là theo thứ tự mà gọi.
Sắc mặt Tạ Quần không tốt nổi nữa, ông lạnh lùng nhìn con mình, tay mạnh mẽ đập xuống bàn, nói: “Dù sao cũng là trưởng bối ngươi, có công lao với Tạ gia, sao lại không biết tôn trọng như vậy?
“Phụ thân, ngài thích sắc đẹp thì cũng thôi, nhưng đừng để khí tiết tuổi già bị mất đi. Tam di nương cứ yên tĩnh dưỡng thai, đừng làm loạn nữa, nếu không, thì để nàng đến thôn trang dưỡng thai, sinh xong đứa trẻ rồi thì trở về.”
Tạ Ngật nói xong, nghiêng đầu nhìn về phía Lâm thị, “Mẫu thân, việc quản lý nội trạch vất vả, đừng làm mệt đến kiệt sức, không bằng nghỉ ngơi một chút, để Thư Dao giúp người.”
Lâm thị cười, ngập ngừng một lúc rồi gật đầu nói, “Thư Dao muốn học việc này, mà gần đây thân thể ta không được tốt, muốn nghỉ ngơi. Để Thư Dao quản lý gia đình cũng không tệ.”
Thẩm Thư Dao vẫn còn ngẩn ngơ, không kịp phản ứng, mọi người đã tự quyết định giúp nàng. Tuy vậy, nàng cũng không phản đối, dù sao sớm muộn gì cũng làm việc này, chi bằng ngay từ bây giờ. Tạ Ngật rõ ràng muốn để nàng ra mặt, dạy dỗ Tam di nương, tạo dựng uy tín cho nàng
Nàng không lên tiếng, Tạ Quần liền nổi giận, cảm thấy mình thật mất mặt, phẫn nộ nói: “Bảo ngươi nạp thiếp, sao lại đối chọi gay gắt như vậy? Ta dù sao cũng là chủ một nhà.”
Lâm thị không nghe nổi nữa, châm chọc nói: “Chuyện vợ chồng son bọn họ, ngài cũng đừng can thiệp, muốn nạp thiếp hay không thì để bọn họ tự quyết định, không cần phải lo lắng làm gì.”
Tạ Quần muốn cãi lại vài câu, nhưng liền nghe thấy Tạ Ngật lạnh lùng mở miệng: “Vâng, mẫu thân nói đúng.”
Cả gia đình năm người, ba người đều đối nghịch với hắn, còn lại là cái đầu gỗ Tạ Tuấn, ngồi đó nửa ngày không nói một câu, chỉ trợn tròn mắt qua lại nhìn bọn họ, biểu cảm thay đổi liên tục, nhưng thật ra có vài phần buồn cười.
Tạ Ngật nhấp một ngụm rượu, mang theo nụ cười lạnh nói: “Phụ thân có thể vinh hưu tam phẩm* sao?”
*Vinh hưu ở đây là được vinh danh khi nghỉ hưu, tam phẩm là cấp bậc thứ ba trong chín cấp bậc (Khá cao)
“Ngươi…”
Lời này hỏi như khảm vào tim Tạ Quần, tức giận đến mức thổi râu trừng mắt, nhưng chẳng thể nói ra một câu phản bác. Đứa con trai này của hắn, khi nói chuyện đàng hoàng thì còn ôn hòa, nhưng một khi đã nổi giận, sẽ chẳng để ai có thể giữ được mặt mũi.
Cũng đối xử với chính phụ thân hắn như vậy.
Tạ Quần ghét nhất là bị người khác nói con trai đè lên đầu cha, hắn không bằng con hắn, hắn ghét nhất người nói những lời này trước mặt hắn. nhưng lúc này, Tạ Ngật lại tự mình nói ra, làm hắn mặt mũi quét dưới đất, nửa ngày không nói nên câu, chỉ có thể tức giận đứng đó, chỉ tay vào mặt hắn.
Không khí vi diệu, hít thở không thông, trở nên vô cùng căng thẳng, như thể có thể bùng nổ bất cứ lúc nào.
Đúng lúc này, người trong viện tam di nương đến, là một nha đầu, chẳng có chút mắt nhìn nào, vừa vào cửa đã hướng về phía Tạ Quần.
Nàng vội vàng nói: “Chủ quân, di nương thân thể không khỏe, thỉnh ngài qua xem một chút.”
Vừa dứt lời, sắc mặt của mọi người đều thay đổi. Lâm thị cũng chẳng muốn giả vờ, trợn mắt hừ một tiếng, cứ như nhìn thấu trò xiếc của nàng ta, hoặc là nói, tam di nương này làm không ít việc đó.
Mọi người nhìn nhau, rồi lại nhìn về phía Tạ Quần. Nếu là thường ngày, Tạ Quần nhất định sẽ bỏ hết công việc trong tay mà vội vàng qua với nàng. Nhưng đêm nay không giống vậy, cả nhà đều ở đây, hắn vừa bị con trai làm mất mặt, giờ lại đi qua với tiểu thiếp, Tạ Ngật chắc chắn sẽ nói gì đó.
Nếu là nói càng khó nghe hơn, Tạ Quần đêm nay phỏng chừng là ngủ không được.
Lặng im giây lát, Tạ Quần triều rống nha hoàn kia một tiếng: “Không khoẻ liền đi thỉnh đại phu, tìm ta làm chi? Đi xuống đi xuống.”
Nha hoàn cúi đầu, ánh mắt lướt qua, sắc mặt khó xử, nghĩ đến khi di nương dặn dò, nàng không dám trở về. Nhưng trước mắt…
Đang lúc nha hoàn do dự, Tạ Quần lại nói một câu: “Còn không mau đi.”
Nha đầu hoảng hốt nhảy dựng, sắc mặt trắng bệch, vội vàng chạy trở về.
Tạ Ngật cười nhạt, không mang theo cảm xúc, mở miệng: “Tam di nương thân thể không tốt, hay là muốn gặp người.”
Hắn nhìn Tạ Quần, khiến Tạ Quần bị chọc tức đến mức không nói nên lời.
–
Trên đường về Lan Viên, hai người đi chầm chậm, cố ý quẹo cong, đi đường xa hơn.
Thẩm Thư Dao đi bên phải hắn, nhìn nhìn dưới chân, ánh sáng yếu ớt phản chiếu bóng dáng của cả hai người bên cạnh nhau, rồi nghiêng đầu nhìn hắn, mặt mày ôn hòa, rất khó mà tưởng tượng ra đêm nay lại có thể đối đầu căng thẳng đến vậy với Tạ Quần.
Lời nói của hắn lạnh nhạt, bình thản, hoàn toàn không giống như nói với phụ thân của mình.
Nàng cắn môi, nhịn không được hỏi: “Chàng đêm nay có phải hơi quá không? Sao không để cho phụ thân một chút mặt mũi?”
Tạ Ngật nhìn thẳng phía trước, đáp: “Từ lúc ta hiểu chuyện một chút đã biết, phụ thân háo sắc, mặc dù thiếp thất không nhiều, nhưng ngoài đường lại phong lưu, câu dẫn không biết bao nhiêu nữ tử. Tuổi càng lớn lại càng không sửa tật xấu, càng dung túng thê thất, mang thai rồi lại lục đục với nhau, sau này hậu trạch còn có thể yên ổn sao?”
“Nếu hắn cứ tiếp tục như thế, thanh danh Tạ phủ sợ là khó giữ được.”
Thẩm Thư Dao a một tiếng, tỏ vẻ hiểu rõ, xác thật như Tạ Ngật nói, tam di nương kia dựa vào việc có thai mà suốt ngày làm ra vẻ, hậu trạch nữ tử thường dùng thủ đoạn, thực sự không thể truyền ra, nhưng trớ trêu Tạ Quần lại ăn bộ dạng này, bằng không Tạ Ngật cũng sẽ không tức như vậy.
Nàng bỗng nhiên nghĩ đến, chính mình có khi cũng rất làm ra vẻ, cũng lừa hắn, nếu một ngày nào đó nàng cũng dùng chiêu này thì sao? Tạ Ngật sẽ phản ứng thế nào?
Liếc mắt qua lại, Thẩm Thư Dao không nhịn được hỏi: “Nếu ta cũng giống tam di nương như vậy thì sao?”
Nam nhân nghiêng đầu, thân ảnh cao dài bao phủ nàng, vẻ mặt ẩn trong bóng đêm, nhưng lời nói ra lại ôn nhu.
“Bà ta là tranh sủng, nàng c ần sao?”
Tạ Ngật cười, tay rũ bên người ôm lấy eo nàng, nhẹ nhàng nhéo một cái, “Chúng ta là tình thú.”
Nàng vừa nghe liền cười, hoá ra nói cái gì đều là một mình hắn nói, nàng có thể nói cái gì. Liền phụ họa theo hắn, tiếp theo lại nói: “Tối hôm qua ngủ đau đầu một hồi.”
Tay hắn ngay sau đó chuyển qua sau cổ, ôn nhu ấn bóp cho nàng, “Giờ thì bắt đầu rồi.”
Tay hắn ấm, không lạnh, chỉ có lòng bàn tay thô ráp, ma sát khiến da thịt ngứa ngáy, nàng lùi lại, nhưng lại bị hắn kéo về, ôm chặt không chịu buông.
“Ta hoài nghi là di chứng trúng độc, không được nhanh nhẹn lắm, ngày mai tìm đại phu đến xem.”
Tạ Ngật thân hình cao lớn, bước chân dài, nhưng giờ đây vì kéo theo nàng, cố ý chậm lại bước đi.
“Ừm, trời lạnh, không có việc gì thì đừng ra khỏi cửa, ở nhà nghỉ ngơi cho tốt.”
Không cho nàng ra ngoài, Thẩm Thư Dao không muốn, rời kinh thành hai tháng, nàng nhớ cha mẹ, muốn trở về nhìn xem.
“Ta muốn về nhà mẹ đẻ.”
“Ta đi cùng nàng.”
Nàng xua tay, có thể tưởng tượng đến cảnh tượng Thẩm Chính An lôi kéo Tạ Ngật dong dài, thuận tiện dạy dỗ nàng một phen, nói nàng toàn là làm loạn.
“Không cần, ta tự mình trở về.”
“ta ở với nàng một đêm.” Thuận tiện ở trong khuê phòng thử xem.
Về chút tiểu tâm tư này của nam nhân, nàng là không biết, nghe thấy về nhà ở, lập tức liền đồng ý để Tạ Ngật đi theo.
“Chàng thật tốt!”