• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Nếu có ai đó hỏi tôi rằng: Tất cả mọi chuyện tôi viết đều xảy ra chứ? Thìtôi sẽ mỉm cười nói với họ: Có thể, hoặc là không! Có một số người tựcho rằng nhân vật Vũ trong câu chuyện chính là tôi. Tôi cũng nghĩ thế.Nhưng có những việc xảy ra không đúng như những gì tôi đã gặp. Thành racó đôi lúc, cô ta đã đi con đường của riêng cô ấy.
Tôi không phải một nhà văn, tôi không có trí tưởng tưởng tốt. Tất cảnhững gì tôi viết ra tôi chắc chắn đã có người viết rồi. Còn nữa, tôihay bị nhân vật dẫn lối, cho nên có đôi lúc không thể kiểm soát được con chữ của chính bản thân mình. Tôi viết một cách bản năng, luôn luônkhông có cốt truyện. Tôi cứ đi, cứ đi như thế, đến lúc nào mệt mỏi thìtự bản thân sẽ dừng lại.
Vào một buổi sáng, Vân bất ngờ gọi điện cho tôi, giọng của cô ấy ngherất tức giận. Cô ấy nói: “Vũ, tại sao cậu lại viết về bản thân mình nhưthế?”
Lúc ấy tôi vẫn đang nằm trong chăn, vì đêm qua tôi đã viết truyện rấtmuộn. Tôi không nhớ là tôi đã nằm xuống và ngủ lúc nào, tôi chỉ biếtrằng lúc ấy tôi có nghe thấy tiếng gà gáy, không rõ thời gian ra sao.
Tôi đáp: “Cậu nghĩ đó là tớ à?”
“Ừ!”
“Tại sao?”
“Vũ này, chúng ta đừng nên giống nhau. Cậu phải thoát khỏi cô đơn, cậu đừng như tớ. Có được không?”
Tôi im lặng một lúc lâu, tôi đang suy nghĩ về những gì mà Vân đang nói.Tôi không biết, tôi không biết có nên dừng lại tất cả hay không, vì sựthực thì tôi cũng đang bị nhấn chìm. Khi viết truyện, tôi thấy rất côđơn. Thậm chí, tôi từng nghĩ một ngày nào đó, bản thân sẽ như nhân vậttrong truyện, không tin tưởng vào hạnh phúc được nữa. Tôi sẽ chỉ nhớđược một người đàn ông trong tâm tưởng, không hề biết mặt, cũng chưa bao giờ gặp, tất cả đều là tôi tự tưởng tượng ra mà thôi.

Tôi cười: “Vân ơi, chẳng phải cậu nói sẽ viết về một cuộc tình đã chếthay sao? Tớ cũng muốn viết về hành trình ly biệt của mình. Tớ thực sựthấy rất hoang mang, cũng rất trống rỗng. Mọi thứ của tớ cứ từng ngàytan đi như thế, tớ không cam nguyện. Tớ cần phải viết nó ra!”
“Cậu cũng luôn thiếu cảm giác an toàn như vậy sao?”
Tôi thần người một lúc, rồi nói: “Cậu có cho rằng cảm giác không an toàn và không tin tưởng giống nhau?”

Cảm giác không an toàn trong lòng cô giống như một ngọn lửa liu riu,không mãnh liệt, cũng chẳng thể dập tắt được. Nó cứ cháy như thế, tồntại như thế. Rất lặng lẽ, âm thầm, khiến cô luôn cảm thấy bất an.
Từ lúc chia tay Dương Nguyễn, Vũ cảm thấy lo sợ. Cô cho rằng tất cả sẽchỉ có như vậy, anh không hề nhớ gì về cô cả, cũng không muốn đến gặp cô lần nữa. Vũ vẫn nhớ đến nụ hôn của anh, cô vẫn nhớ chiếc ôm chặt cứngnhư muốn ghì an cô ra làm ngàn mảnh ấy. Cô thực sự vẫn nhớ anh!
Vũ đứng dậy, đi đun nước để pha cà phê. Cô vừa đọc xong một cuốn tiểuthuyết, nội dung không mấy đặc sắc, tác giả có lẽ vẫn chưa từng trải qua cái gọi là đau khổ trong tình yêu. Tuy nhiên, qua cách viết, Vũ có thểthấy rằng cô ấy không cho tình yêu là đẹp. Cô ấy đang cố vùi dập nó,đang cô phủ nhận nó. Tất cả những gì mà Vũ cảm nhận được chỉ là mỏi mệt. Phải, rất mỏi mệt nhưng vẫn gắng gượng.
Nhân vật nam sẽ chết đi như vậy, không ai biết số phận của nhân vật nữchính trong truyện sẽ ra sao. Rằng cô ấy sẽ tiếp tục yêu thương? Hay sẽôm lấy quá khứ đau buồn mà sống? Chắc có lẽ, câu trả lời đều lòng tronglòng mỗi người.

Pha cà phê xong, Vũ cầm tách ra ngoài hiên ngồi. Cô vẫn chưa trồng đượcbụi hoa mười giờ nào cả, cô vẫn chưa chuẩn bị mọi thứ. Cửa nhà bên vẫnđóng im lìm, Vũ không hề biết Liêm đã đi đâu trong những ngày qua. Anhta là một người đàn ông bí ẩn, luôn luôn biến mất một cách vội vàng vàthầm lặng như thế.
Cà phê hôm này có mùi vị rất đắng. Ngoài đắng ra thì không còn gì khác.Vũ thấy bụng mình bỗng dưng sôi lên, cô mới phát hiện ra là bản thânđang đói. Hóa ra cà phê đắng cũng là vì chuyện này. Vũ mỉm cười, cô vàonhà rồi đổ sạch cà phê xuống bồn rửa. Cô nghĩ mình cần phải ăn gì đó.Dạo gần đây cô ăn rất ít, thường cảm thấy mọi thứ rất buồn chán. Cô chợt nhớ tới ngày bé, từng rất thích món sườn xào chua ngọt của mẹ. Nước sốt rất ngọt, sườn thơm mùi tỏi và cà chua, khi ăn có thỏa mãn tới nỗi cảmgiác như mọi thứ trên đời đều tan chảy. Vũ từng nghĩ sẽ không bao giờchán ngán món ăn đó, nhưng giờ cô mới phát hiện, hóa ra đó chỉ là nhấtthời. Cảm giác cũng sẽ có lúc rời bỏ ta.
Vũ rửa cốc và úp lên giá. Cuối cùng, cô quyết định sẽ ra tiệm ăn. Cầmtheo vài mươi nghìn, cô đóng cửa và ra tiệm cơm bình dân ở gần đó.
Bà chủ là một người phụ nữ rất béo, khuôn mặt trông rất dữ tợn, đôi màyluôn chau lại. Bà ta săm môi màu mận chín, có giọng nói rất vang. Khithấy Vũ, bà ta xới cơm ra một chiếc đĩa và nói cô hãy chọn món. Vũ nhìnnhững món ăn trong tủ kính, tất cả đã được chế biến xong xuôi. Món sườnxào chua ngọt không được đẹp màu cho lắm nằm ở bên trong góc. Vũ đưa tay chỉ vào nó. Bà chủ gặp cho cô hai miếng sườn, rồi nói cô hãy ăn thêm gì đó. Vũ chỉ vào đĩa rau muống xào, lạc rang và một chút củ cải muối.Xong xuôi, bà chủ đưa cho cô đĩa cơm và chúc cô ngon miệng.
Vũ tới một chiếc bàn, trên mặt bàn vẫn còn lớp bóng nhờn của dầu mỡ. Côlấy giấy lau tạm rồi mới ngồi xuống ăn. Gạo ở tiệm cơm này ăn rất khô,phải nhai thật kỹ mới có thể nuốt được. Mấy chiếc bàn xung quanh là vàiba người công nhân, có lẽ họ cũng giống cô, đều không thể tự nấu cơm cho bản thân được. Khoảng vài năm trước, mẹ đã dạy cô rất nhiều trong việcnấu nướng. Đến tận bây giờ cô vẫn có thể nấu được, chỉ là không chịu nổi cảm giác ăn một mình trong yên lặng.
Ăn cơm xong, Vũ không về nhà ngay mà đi dạo ở một công viên cách nhàchừng vài trăm mét. Buổi chiều ở thành phố này nhiệt độ rất cao, thậmchí có cảm giác như không đủ khí để hít thở. Ở ngã tư, đám xe cộ khôngngừng chen lấn. Đến lúc đèn chuyển màu, họ lại điên cuồng lao đi như một loài động vật hoang dã. Cứ tầm chiều là Vũ lại cảm thấy có rất nhiềuthứ ở thành phố này không thể sánh được với Cẩm Phả của cô. Thành phốhiện đại bao giờ cũng tồn tại mặt tối. Còn thành phố của cô, mãi mãi vẫn chỉ là một thành phố tĩnh lặng và trầm màu.
Công viên không có nhiều người lắm, quang cảnh có phần lạnh lẽo và hoang vu. Vũ chọn một chiếc ghế đá và ngồi xuống đó. Phía trước là bờ hồ,phía trước nữa là một rừng thông. Nếu được đi dạo trong rừng thông đóhẳn là rất thoải mái. Thời còn đi học, cô giáo của Vũ đã từng nói khôngkhí trong rừng thông bao giờ cũng trong lành hơn ở những nơi khác. Vũ đã quên mất lý do vì sao, chỉ còn nhớ đó là nơi khiến ta thấy thanh nhànlà đủ.
Ở một nơi giống như thế này, Vũ nhớ mình đã bắt gặp được một cảnh tượnghết sức ấm áp. Trên gióng xe đạp có một cô bé, người cha không ngừng kểchuyện. Ông kể chuyện về hồ nước ở công viên, rằng tại sao nó lại có. Nó nghiêng đầu nghe, chăm chú như đang nghe một câu chuyện cổ tích. Thithoảng lại thích thú hỏi một câu ngây thơ rằng: “Vậy thì ở dưới đó cóthủy cung không ba?”

“Có chứ. Bất kỳ đâu có nước thì đều có thủy cung.”
“Sẽ có tiên cá phải không ba?”
“Sẽ có.”
Vũ từng nghĩ, đó là thứ duy nhất mà cô bé đó có thể tin tưởng. Bởi người cho nó niềm tin đó chính là ba. Vũ nhìn xuống hồ nước, trong đôi mắt có rất nhiều tâm tư. Ở dưới đó hẳn là có thủy cung, chắc nó cũng mang mộtcâu chuyện cho riêng mình.
Rồi Vũ lấy điện thoại, cô gọi điện cho Linh. Chuông vừa đổ hồi thứ haithì cô bạn đã bắt máy, giọng nói rất vui mừng: “Tớ nghe đây.”
“Làm thế nào để gặp được Dương Nguyễn?” Vũ hỏi.
Phía bên kia chìm vào trầm mặc, chỉ còn tiếng thở khe khẽ của Linh. Côấy đang nghĩ, có thật là Vũ đã phải lòng Dương Nguyễn rồi không? Nếu như vậy thì điều đó thật nguy hiểm! Linh hoảng hốt, cô phát hiện ra sai lầm lớn nhất của mình nằm ở đâu. Đó là chuyện chúng ta không bao giờ biếttrước được, chúng ta không bao giờ có thể đoán trước được vận mệnh. Chỉkhi va phải tai kiếp, chúng ta mới tiếc nuối bằng cách tự oán trách bảnthân.
Khoảng một phút sau, Linh ngập ngừng nói: “Cậu cần gặp anh ta để làm gì?”
“Cậu còn chưa trả lời câu hỏi của tớ.”

“Vũ, cậu đừng nhớ gì về Dương Nguyễn nữa. Anh ta không phải người dành cho cậu đâu.”
Vũ cố chấp: “Cậu không trả lời tớ sao?”
Linh liền gắt lên: “Vũ!”
Vũ mím môi, cuối cùng cô dập máy. Cô không tức giận, nhưng cô cảm thấyLinh sẽ không thể cho cô biết làm thế nào để gặp được Dương Nguyễn. Linh là bạn của cô, nhưng có đôi khi cô lại thấy cô ấy rất xa cách. Cô takhông thể hiểu được tất cả những gì mà Vũ đang cảm nhận, cô ấy chỉ nghĩtheo những gì mà bản thân tự đặt ra thôi. Giữa hai người, đến tột cùngvẫn chỉ là bức tường khoảng cách do thời gian tạo dựng.
Vũ cứ đi lang thang suốt cả một buổi chiều, đến tận khi phố đã lên đèncô vẫn không muốn về nhà. Căn nhà rộng lớn đó quá lạnh lẽo, nó khiến côcảm thấy khiếp sợ. Hằng đêm Vũ vẫn thường kéo chăn qua đầu, nghĩ rằngchỉ vài tiếng là có thể thoát khỏi bóng tối này. Những giấc ngủ cứ thếvơi đi, đến khi có tiếng ồn ào đầu xóm là giật mình tỉnh dậy. Thật làlạ! Ngày xưa cô cứ nghĩ nỗi sợ bóng tối của mình là vì bị thế giới tâmlinh ám ảnh. Còn bây giờ, cô lại sợ chính thế giới của mình. Con ngườiđúng là càng lớn thì càng cô đơn.
Vũ đang đi trên một con đường lát gạch đỏ, những cây hoa sữa trồng ở đây không ngừng tỏa hương thơm khiến không khí trở nên rất ngột ngạt. Côvội vã đi qua chúng, cẩn thận hít thở từng chút một. Cô cúi đầu xuống,đưa chân thật nhanh. Cảm giác như bản thân đang chạy trốn. Cứ dồn dậpnhư thế, cho tới khi cô đứng trước một trung tâm thương mại. Vũ khôngđịnh vào đó, cô chỉ đứng ở bên ngoài nhìn ánh đèn rực rỡ và tiếng nhạcrộn ràng ở bên trong. Khí lạnh của điều hòa tràn ra ngoài, giống nhưkhoe mẽ cái sự hiện đại bên trong nó.
Cô thầm nghĩ, thành phố hiện đại này ắt hẳn luôn phải che đậy một thứ gì đó.
Cánh cửa kính mở ra, Vũ nhìn thấy một người đàn ông khoác tay một cô gái trẻ bước xuống. Trông anh ta khá giống Dương Nguyễn, nhưng mái tóc thìbồng bềnh hơn. Có thể khi trong lòng đang nuôi giữ một người nào đó, bạn nhìn ai cũng sẽ thấy có điểm trùng lặp.
Vũ nhếch môi cười. Nếu như cô và Dương Nguyễn cứ thế mà kết thúc, thì có lẽ anh chính là người đàn ông trong tâm tưởng của cô. Anh sẽ là ngườiđàn ông chỉ để nhớ mà không thể yêu được. Với người như thế, anh ta sẽkhông bao giờ ôm lấy thế giới của cô dù chỉ một chút. Hay nói cách khác, anh chỉ là tai kiếp chứ không phải là định mệnh của cô.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK