• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

(Một cái kết thứ hai)
Sau khi nghe tin Dương Nguyễn chết, Vũ một mình bắt xe tới Hạ Long đểnhận xác anh. Người ta không ngừng nói về cái gì đó, Vũ chẳng hiểu, côchỉ nhìn chằm chằm vào cái xác đã nát bấy của Dương Nguyễn mà mỉm cười.Anh đây rồi, cuối cùng thì cô cũng đã tìm được anh. Người ta vẫn thườngnói, dù có thế nào thì nếu yêu nhau sẽ được trở về bên nhau thôi. Thậtđúng, cô và anh, đến tận lúc chết vẫn phải gặp nhau một lần.
Vũ từng nghe ai đó nói về tai kiếp, là những kẻ sinh ra khiến nhau đaukhổ. Là những kẻ có duyên nhưng không viết thêm được một chữ phận. Thành ra cả cuộc đời cứ ràng buộc nhau mãi, đến khi nhắm mắt vẫn cứ luyến lưu nhau.
Dương Nguyễn không có ai là người thân, anh từng là trẻ mồ côi. Vũ đưaanh về và chôn cất cho anh, rất âm thầm. Cô không mặc tang phục hay làmgì hết, cũng không khóc cho anh. Cô chỉ ngồi bên cạnh ngôi mộ vừa mớiđắp lên của anh, hát cho anh nghe một bài. Những ca từ cháy bỏng, ngậptràn thương yêu. Nhưng ẩn sâu trong đó là sự lạnh lẽo và cô độc.
Dương Nguyễn, anh biết không? Khi anh chết đi thì cũng là lúc thế giớicủa em đã thực sự đổi khác. Và cũng là lúc, chúng ta thực sự lạc mấtnhau.
Vũ gặp được Linh, cô ấy hốt hoảng khi nhìn thấy Vũ. Cầm lấy tay cô, vànói: “Tại sao cậu lại thế này? Tại sao lại phải hành hạ bản thân mìnhnhư vậy?”
Vũ ngơ ngác nhìn Linh, không hiểu cô ấy đang nói gì. Nhưng khi nhìn vàocổ tay chằng chịt vết sẹo của mình cô mới biết, hóa ra đây là tự hành hạ bản thân. Có những việc trong mắt người khác thực sự điên rồ, nhưng đôi với cô, nó lại là một lối thoóa. Vũ mỉm cười, xòe bàn tay của mình ra.Trong đó là một chiếc nhẫn bạc méo mó. Cô đã lấy nó từ tay Dương Nguyễn.
Trong ánh nắng màu nghệ tươi, cô nói rằng: “Linh này, cậu có hiểu nỗi cô độc của thế gian này hay không? Có đôi lúc tớ rất muốn đến bên anh ấy,hỏi anh ấy xem địa đàng có gì mà lại quyến rũ đến vậy. Nhưng rồi tớ mớibiết, từ thế giới này đến thế giới khác được nối liền bởi cái chết. Màđó lại là điều khiến tớ khiếp sợ.”
Linh đau xót ôm chầm lấy Vũ, trong lòng cô có những mũi nhọn liên tụcbật lên khiến da thịt rỉ máu. Tình yêu là một thứ kỳ diệu, nhưng cũnglại quá tàn độc. Giống như hoa hồng vậy thôi.


Vũ thu dọn hành lý để trở về Cẩm Phả, cô nghĩ bản thân không còn gì nơiđây nữa cả. Thành phố này sẽ là thành phố trong quá khứ. Cô phải từ bỏnó đi. Sau khi nhìn thấy Dương Nguyễn lần cuối, cô nghĩ đó là điều duynhất mà mình mong chờ rồi. Cuối cùng thì cô cũng đã được thỏa ướcnguyện, Dương Nguyễn đã cho cô gặp anh lần cuối. Lần cuối cùng trongđời.
Vũ mua một vé xe về Cẩm Phả, bến xe hôm ấy vắng đến lạ thường. Vũ nhắncho Linh một tin, nói rằng tớ phải đi đây, sau này đừng gặp lại nhaunữa. Rồi cô xóa số của Linh đi và tắt máy. Có những chuyện đau thươngnên cắt đứt đi tât cả, mở ra ình một tương lai mới. U tối, hoặc lànhiệm màu.
Xe lăn bánh, nắng đuổi chạy theo rồi luồn vào cửa sổ. Vũ bực dọc kéorèm, cắm tai phone, lắng nghe giọng hát trầm lạ của Lana Del Ray. Cô gái đó luôn có những cách lôi kéo Vũ. Lời ca cô độc như thế, nhưng lạikhiến cô nghe không muốn rời.
Suốt năm tiếng xe chạy, Vũ nhắm mắt nghe nhạc. Cô không ngủ, nhưng côchẳng thể nào mở nổi mắt. Cô tưởng tượng, cảnh vật bên ngoài cứ lùi xadần, như càng ngày càng mang tất cả của cô đi. Đây chính là sự đáng sợcủa trường thành, bạn sẽ chẳng còn lại gì trong tay. Bạn phải bắt đầunhững điều mới với một tâm tư mới. Bạn vừa vấp ngã và bạn nghĩ sẽ phảilàm lại từ đầu. Trong tim Vũ đã mang một vết thương sâu hoắm, như vếtsẹo trên mũi của Liêm. Anh ta sẽ mang nó cả đời, và cô cũng vậy.
Ba mẹ rất vui khi thấy Vũ trở về, mọi chuyện giống như vừa trải qua mộtgiấc mơ, đến khi tỉnh lại tất cả đều nguyên như cũ. Ba ở đây, ông vẫn là người mà cô yêu quý. Mẹ cũng ở đây, bên cạnh ba. Nhưng Vũ biết, tận sâu trong lòng cô biết rằng, cô chỉ là đang đánh lừa bản thân mà thôi. Vànhững gì ở trước mắt cũng chỉ là cái vỏ bọc vẻ bề ngoài. Chúng ta đãthay đổi, không thể quay trở lại được như trước kia nữa. Nhưng điều cầnlàm bây giờ đó chỉ là, cố gắng để thay đổi những u buồn và rối ren trong lòng nhau. Gây dựng lại niềm tin trong vòng một năm, mười năm, hay chodù là cả đời. Sống chỉ là như vậy.
Buổi tối, Vũ lên mạng, cô tự tạo ình một blog cá nhân để viết gìđó. Nhưng lập ra rồi lại bỏ trống. Khi mọi thứ đã qua đi, chúng ta sẽchỉ còn lại sự buông xuôi và tuyệt tình. Cô bỗng nhiên nhận ra mìnhkhông muốn lôi kéo gì nữa, cũng bắt đầu học cách chấp nhận và bình thản. Cô muốn hút thuốc, nhưng trong túi không có. Vũ hiểu rằng có những lúcanh như sống trong cái chết, chỉ có thuốc lá và rượu mới khiến anh trởvề thực tại được.
Vũ vào mail, đã lâu lắm rồi cô không đoái hoài gì đến nó. Cô nhớ là từsau khi mình bị năm nhà xuất bản từ chối. Vũ mỉm cười, trong đêm tối cônghe rõ tiếng click chuột. Những âm thanh cô độc này lâu lắm rồi bảnthân mới để ý. Cô bỗng nhớ đến Tuấn, người đã đọc câu chuyện của cô. Anh ta đã đi, giống như bao người trên mạng khác. Không bao giờ quay trởlại.
Bất chợt, Vũ thấy trong hộp thư đến có một bức mail nặc danh. Một emailrất lạ, cô chưa từng thấy bao giờ. Subject cũng không đề bất cứ chữ gìliên quan, ngoài một dấu chấm than. Vũ bắt đầu mở bức mail đó ra đọc. Và ngay từ những dòng đầu tiên, cô đã biết được người gửi chính là DươngNguyễn.

“Tôi đang ở Hạ Long, em có tới được nơi đây không? Chỉ cần em tớiđược ngay lúc này, thì chúng ta sẽ ở bên nhau mãi mãi. Còn nếu em từchối, thì ừ, có lẽ là chúng ta không bao giờ thuộc về nhau cả. Vũ, cóđôi lúc tôi như một kẻ điên, bản năng và hoang dại. Tôi làm tất cả những gì mà mình thích, không bao giờ quan tâm đến hậu quả.
Đêm nay tôi đã hút thuốc rất nhiều, nhưng trong tâm hồn lạnh lắm. Tôi có một cảm giác rất lạ, dường như rượu và thuốc lá không thể trấn ápđược cảm giác đó. Có thứ gì đó đang lôi kéo tôi đi, như muốn bài trừ tôi ra khỏi cuộc đời này. Tôi sắp điên lên mất!
Mà, tại sao nhỉ? Tôi muốn hỏi em câu đó. Tại sao cứ nhất định phải là tôi? Trong cuộc hành trình của em ấy, tại sao lại cứ phải là một ngườiđàn ông như tôi? Tôi không tự do, tôi chỉ là một kẻ sống không mục đích. Tại sao em lại chọn tôi?
Nhưng Vũ, khi em hiểu được điều ấy thì đã quá muộn rồi.
Chào em!”

Nhiều năm sau đó, Vũ lấy một người đàn ông ba mươi hai tuổi làm chồng.Anh ta rất bình thường, cũng rất tầm thường. Anh là một công nhân viênchức, lương đủ để hai vợ chồng sinh sống. Vũ cũng xin vào làm ở đàitruyền hình. Công việc của hai người rất ổn định, hôn nhân cũng thế,nhưng trong lòng Vũ luôn cảm thấy cô còn nợ nần điều gì đó.
Cô và chồng giống như những người bạn nhưng không thân. Cô không thểchia sẻ cho anh những điều mà bản thân đang nghĩ ở trong lòng. Thâm tâmcô cứ luôn nói rằng anh ấy sẽ không hiểu, phải, sẽ không hiểu đâu. Thành ra Vũ cứ sống như thế, cô ở bên anh như một chiếc bóng. Mờ nhạt và hờhững.

Hai năm sau ngày cưới, Vũ sinh cho anh được một đứa con trai. Anh rấtvui, mà không, phải nói là hạnh phúc. Cô có thể thấy điều đó trong đôimắt của anh. Anh ôm hai mẹ con vào lòng, nói rằng cả cuộc đời này cô vàđứa trẻ chính là những người quan trọng nhất của anh. Vũ chưa từng đượcmột người đàn ông nào nói với mình như thế, nên khi nghe anh nói vậy, cô bỗng cảm thấy có gì đó không thoải mái.
Đứa con trai được Vũ đặt tên là Bình. Bình trong bình thản chứ không phải là bình yên. Chỉ cần nó bình thản được với cuộc đời, thì chắc chắn nó sẽ tìm được bình yên ình.
Tuy nhiên, Vũ vẫn luôn bị ám ảnh bởi Dương Nguyễn. Từ sau bức mail đó,cô biết cả cuộc đời này bản thân không thể thoát khỏi anh. Anh ta quátàn nhẫn, quá tuyệt tình. Lời cảnh báo của Linh và của chính DươngNguyễn lúc đầu đã nói, anh ấy không phải là một người có thể đem lạihạnh phúc được cho cô. Nếu yêu, cả hai sẽ chỉ có đau khổ. Nhiều lúc nằmtrong vòng tay của chồng, Vũ vẫn nhớ đến Dương Nguyễn. Da thịt của anhsẽ không có mùi vị sạch sẽ như hình ảnh của anh. Và người đàn ông này –chồng cô, cũng không có mùi vị như thế. Anh ta thơm mát, dịu dàng, và dễ quên. Có những lúc nửa đêm thức giấc, Vũ giật mình hoang mang khôngbiết bản thân đang nằm cạnh ai. Tĩnh tâm lại đôi chút, cuối cùng thì côcũng biết được hóa ra đây chính là chồng mình. Là người mà mình sẽ chung sống suốt đời.
Người chồng của Vũ không biết gì về Dương Nguyễn nhưng anh ấy biết cô có một người đàn ông mà bản thân không bao giờ quên được. Anh không tráchcô, vì anh nghĩ trong cuộc đời ai cũng từng có một người như vậy. Chỉcần cô luôn ở bên anh, cho anh niềm tin và hơi ấm thì dù có xảy ra bấtcứ điều gì, anh cũng đều không oán hận cô.
Dần dà Vũ nhận ra một điều, tình cảm dành cho người đàn ông này chính là biết ơn!
Có một lần, chồng ôm cô lấy cô, vòng tay anh có hơi ấm, nhợt lạt. Vũkhông vùng ra, cô lặng lẽ ở bên cạnh anh như bao năm vốn vậy. Rồi cônghe thấy tiếng anh thì thầm ở bên tai: “Vũ, có phải em lại nhớ đếnngười ấy không?”
Vũ giật mình, nhưng cô không dám quay người lại nhìn anh. Một lúc sau,cô đáp: “Xin lỗi anh! Ngoài xin lỗi ra thì em không biết phải làm cáchnào để bù đắp được cho anh cả.”
Chồng cười, cái cười mang theo hơi thở. Vũ hơi rụt người lại, vì nó quánóng bỏng. Anh nói: “Đừng mang nặng một thứ gì cả. Tình yêu và tội lỗi!Vũ này, cho dù em có nhớ đến ai, thì người đó và em cũng không thể đếnvới nhau được. Đừng cố chấp nữa.”
Vũ nắm lấy tay anh, ngón tay anh hơi thô có cảm giác như đang nắm mộtcành củi khô. Nhưng cành củi đó giúp cô trụ lại được giữa dòng nước lũ.Cô hỏi: “Nếu bây giờ em đi, anh sẽ hận em chứ? Em chỉ lo anh không hậnem thôi.”
“Vậy ra em đã có ý định rồi?”

“Phải, em đã có ý định rồi. Em nghĩ là em phải đi. Dừng lại thế này lâu quá rồi, đôi chân em sắp phát cuồng.”
Màn đêm trở lên yên lặng, anh như một người sắp chết, hơi thở rất nặngnề. Vũ hiểu được cảm giác của anh, cũng hiểu được cảm giác của chínhmình. Giữa cô và anh cách nhau quá xa, lại cũng quá gần, thành ra họ cứbế tắc mãi. Cô lúc nào cũng tự coi mình là một con chim, cần phải bay đi khi còn có thể. Còn anh tự coi mình là một chiếc lồng, có thể nhốt côlại mãi mãi bên cuộc đời.
Chồng mệt mỏi, vùi khuôn mặt vào vai cô. Tại nơi ấy, Vũ thấy có thứ gìđó ấm nóng vừa rớt ra. Có lẽ là của anh. Tiếng nói của anh tan dần, tandần: “Hãy tự quyết định cuộc đời mình. Chỉ mong sao em đừng tự tráchmình là được.”
Cô bỗng nhiên thấy lạnh lòng, nhưng không làm cách nào chạy trốn được.Vòng tay của anh quá chặt, cô chỉ có thể câm lặng mãi như thế. Có lẽ sốphận này đã được viết sẵn, càng chống đối thì càng khiến nó rách nát vànhạt nhòa.
Hành trình Ly Biệt.
Cuối cùng thì ai cũng phải trưởng thành thôi.
Nằm trên giường, bên cạnh người chồng của mình và nhìn ra ngoài cửa sổ.Vũ thấy trăng tròn như một viên ngọc sáng ngời. Cô đưa tay ra, nhưngkhông biết phải làm gì tiếp theo. Thế rồi cô lại buông xuống, lần tìmđến bàn tay của chồng. Vũ nhắm mắt, chợt thấy hình ảnh của một người đàn ông xưa cũ hiện về.
Anh xuất hiện ở bến xe bus, quần áo thẳng thớm cùng một dáng người caoráo, cô độc. Trong quán bar, cô thấy anh hút thuốc, tàn đỏ le lói nhưcuộc đời của anh. Anh hỏi cô về Cẩm Phả, nói rằng anh đã từng tới đó.Rồi cô thấy tấm lưng trần của anh, ban công nhà anh. Thấy anh từng ôm cô lên giường và ôm cô thật chặt. Anh gọi tên cô trong hơi thở. Còn cô ômlấy anh, hít lấy mùi hương quyến rũ trên da thịt anh.
Rồi tất cả cùng tan biến, như đám khói thuốc mà anh hút. Cho dù Vũ cógào thét tuyệt vọng cỡ nào, anh cũng sẽ quyết tuyệt ra đi như thế. Côkhông tài nào bước vào thế giới của anh được.
Anh ấy sẽ mãi không bao giờ biết được rằng, có một cô gái từng vì anh mà tuyệt vọng và u buồn như thế. Giã biệt Dương Nguyễn, giã biệt quá khứ.Trong đêm tối, Vũ nở một nụ cười, nhưng vẫn phải rơi một giọt nước mắtđau thương.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK