• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Xác sống bỗng nổi dậy, bọn hắn đã trinh chiến bao nhiêu năm, nhưng lại chưa từng gặp qua cảnh tượng kinh dị này.
"Tiêu Mặc ngươi điên rồi." Dương Quyền hét lớn, hắn không biết Tiêu Mắc đã cùng ngạ quỷ ký kết cái gì, nhưng có thể hắn bị thù hận che mắt đến mất đi trí khôn.
"Ta điên? Ngươi thử cảm giác của ta là biết ta điên hay không." Tiêu Mặc giọng nói ồm ồm rống lên, "Xông lên, giết sạch bọn hắn cho ta."
Đám xác sống gào rú một cái, liền xiên xiên vẹo vẹo lao lên.

Bọn hắn đều là người đã chết, không còn cảm thấy đau đớn nữa, đao thương cho chọc thủng tim cũng không thể khiến chúng lùi bước.
"Mau bảo hộ công chúa." Dương Quyền vừa chặt đầu một tên, tên khác lại tiến tới, không sợ chết bám lấy hắn, cào rách một bên da đùi.
Kiến Nguyệt nghe tiếng cũng biết cục diện đã thay đổi, bên bất lợi giờ đây lại ở phe của nàng.

Trong lòng hoảng sợ, nước mắt chợp tràn ra, vẫn là không thể thoát khỏi số chết.
Đám xác sống túm lấy xe ngựa, còn bu lấy con ngựa mà cắn gặm, ngựa đau đớn hét lên, bật người dậy vùng vẫy, khiến cho khoang xe bị lật, dây buộc bị đứt mà văng ra.

Còn con ngựa kia vì bị đau, lại thấy không có thứ gì níu giữ lấy mình, liền dẫm đạp lên xác sống, lao nhanh vào trong rừng sâu, đem cơ thể đầy vết thương chuồn mất.
Kiến Nguyệt ở trong khoang xe, nay xe lại bị đảo lộn, A Thúy mặc dù cố giữ lấy nàng, nhưng vẫn không kịp, khiến cho trán của Kiến Thành bị đập mạnh xuống đất, máu bắt đầu tuôn trào ra, nàng có chút choáng váng.
Dương Quyền thấy bên mình đang gặp yếu thế, đám xác sống kia cũng đang lao đến khoang xe, lòng sôi như lửa bỏng.
Ngay lúc Kiến Nguyệt thông qua cửa sổ mờ mắt nhìn thấy đám xác sống cuồng điên lao đến, run rẩy nhắm chặt mắt lại chấp nhận số phận, nhưng qua một thời gian dài cũng không thấy động tĩnh, lại hé mắt ra, không thấy những tên xác sống nào nữa.
A Thúy đến đỡ nàng dậy, Kiến Nguyệt bò ra khỏi khoang, mở to mắt kinh ngạc.

Cảnh tượng trước mắt nàng là, một con Cửu Vĩ màu đen khủng lồ đang che chắn cho nàng.

Lại nhìn sang A Cẩm và quân lính, thấy bọn họ cũng đang biến thành Cửu Vĩ.
"Gào-" Đàn Cửu Vĩ rú lên, điên cuồng cào đám xác sống, xác sống bị cào liền chia làm ba, giật nảy một lúc, cũng nằm yên ở dưới đất.

Cái đuôi của Cửu Vĩ khẽ vung, liền khiến cho những cái cây bên cạnh đổ xuống.

Tiêu Mặc thấy Dương Quyền đã chịu biến thành Cửu Vĩ, cười lạnh một cái, kịch hay vẫn còn, vung tay, điều khiển đám xác sống.


Xác sống như bị thứ gì đó kích thích, trở nên hung dữ hơn, ầm ầm chạy về hướng Dương Quyền.

Dương Quyền há miệng, một quả cầu lửa xuất hiện, phun vào đám xác sống, rất nhanh, cả khu rừng rơi vào biển lửa.
Lúc này từng đạo sét giáng xuống, gặp phải lửa khiến nó nổ mạnh, đám xác sống bị văng ra ngoài, là A Cẩm.

Kiến Nguyệt lần này mới chân chính nhìn thấy một Cửu Vĩ, khác xa với đám cáo thường, Cửu Vĩ uy nghiêm hơn rất nhiều, trên trán của mỗi Cửu Vĩ đều có một biểu tượng, là biểu tượng cho sức mạnh nguyên tố của họ.
Đây mới là sức mạnh của Cửu Vĩ, chẳng trách vì sao nhiều người không dám đắc tội với họ.
Tiêu Mặc thấy xác sống đã bị mình dùng hết, cũng không hoang mang sợ hãi.

Trò vui mới đi đến một nửa.
Hắn phất tay một cái, dưới đất có những bóng đen nổi lên, biến thành hình dạng người.

Thoạt trông như những người bình thường, đều ăn mặc bình dân, tay cầm búa rìu, nhưng tất cả da đều xám ngoét, đôi mắt đen sì, còn như đang khóc.

Tất cả những người ở đây không phải gương mặt căm phẫn, thì chính là buồn rầu, họ là những vong linh.
Dương Quyền nheo đôi mắt lại, quả nhiên là thế, Tiêu Mặc có thể điều khiển vong linh.
Người có thể điều khiển vong linh không nhiều, bởi vì là cấm thuật vô cùng nguy hiểm, tổn hại đến thân thể nhiều hơn là được lợi, chưa kể vong linh cũng có thể trở mặt mà cắn lại chủ.

Ngạ quỷ tầm thường cũng sẽ không có năng lực này.

Hiển nhiên, Tiêu Mặc đã cùng một nhân vật lớn ký kết, cái giá hắn sẽ phải trả cũng rất lớn.
Vong linh không có thể xác, lại vô cùng hung dữ, lửa của Dương Quyền chỉ là lửa thường, có lớn hơn cũng vô ích.

Chúng không đợi lệnh của Tiêu Mặc đã tự ý tấn công, rõ ràng không để hắn vào mắt.

Đám người Dương Quyền gặp phải kình địch, không tự chủ mà lùi lại.
Cách tốt nhất để chấm dứt cuộc chiến này là, mắt của Dương Quyền hiện lên một tia sát ý, giết chết Tiêu Mặc.
"Dương đại tướng làm sao thế?" Tiêu Mặc cười nhạo một cái, châm chọc nhìn Dương Quyền.


Hắn không tin hôm nay Dương Quyền sẽ còn sống sót trở về, nghĩ đến đây, hắn cảm thấy sống dưới địa ngục, bị cắt da xẻo thịt đem cho quỷ ăn cũng đáng.
Kiến Nguyệt bối rối nhìn xung quanh, ông trời đúng là trêu ngươi, cho nàng hy vọng, rồi lại dập tắt nó.
Điều Dương Quyền cần lúc này là, có người giúp hắn giải vây, đánh lạc hướng Tiêu Mặc.

Dương Quyền khẽ liếc sang phó tướng ở bên cạnh, hắn rất nhanh liền hiểu ý của Dương Quyền, cả hai âm thầm lùi xuống, để cho quân lính cản trở tầm nhìn của Tiêu Mặc.
Dương Quyền trở về hình dạng người, còn tên phó tướng đổi sang hình dạng Cửu Vĩ của hắn, trông giống y như đúc.
Tiêu Mặc thấy Dương Quyền đột nhiên lùi lại, ẩn hiện ở sau đám quân lính, còn cho rằng hắn muốn rút lui, kéo góc miệng cười đến tận mang tai, lộ ra hàm răng sắc nhọn, trông ghê sợ vô cùng.
"Nằm mơ." Tiêu Mặc quát lên, mắt liếc sang Cửu công chúa đang hoảng loạn đứng giữa trung tâm do quân lính bao lại, thấy nàng ngứa mắt vô cùng.
Dương Quyền lúc này nhân lúc hắn mất tập trung, lợi dụng hàng cỏ rậm rạp mà bò trườn ở dưới, đi đòng vòng ra đằng sau Tiêu Mặc, không thể dùng sức, vậy phải dùng trí.
Tiêu Mặc bay đến chỗ của Kiến Nguyệt, hất văng A Thúy cùng những tên lính đang che chở cho nàng, nhấc tay lên, ngón tay biến thành lưỡi kiếm hướng đến mặt nàng.
Kiến Nguyệt mở to mắt nhìn hắn đang cười toe toét, trong đầu không ngừng gào thét bảo nàng mau tránh, nhưng cơ thể lại bất động, mồ hôi ứa ra.

Thấy những lưỡi kiếm kia đang lao tới, nhắm chặt mắt lại.
"Keng." Tiếng kim loại va đập.
Kiến Nguyệt khẽ mở mắt, nhìn thấy có một thanh kiếm đang chắn đòn cho nàng, là Tiểu Bạc.
Tiêu Mặc hiển nhiên không ngờ đến sẽ có một thanh kiếm bay lửng lơ lại có thể ngăn cản được hắn.

Mặc kệ đây là thứ gì, nghiến răng nghiến lợi ra sức đấu đá với nó, không ngờ đến kiếm nghệ của nó vô cùng tốt, có thể chặn mọi đòn của hắn.

Tiêu Mặc nghiến chặt răng kêu ket két, mất đi trí khôn, điên cuồng đánh loạn.
Lúc này, Dương Quyền nhân lúc hắn mất chú ý, liền bật dậy lao đến, hướng mũi đao đến lồng ngực của Tiêu Mặc.
Điều Dương Quyền không ngờ được là, sau đầu của Tiêu Mặc bỗng mọc thêm một khuôn mặt, lại mọc thêm cái tay bắt lấy đầu của Dương Quyền, cấu chặt vào, nhấc bổng lên.
Hắn rốt cuộc là thứ gì? Dương Quyền cắn răng chịu đau.
Dương Quyền bị hắn bóp chặt đến choáng váng, ngón tay có những móng vuốt sắc nhọn, cắm sâu vào đầu Dương Quyền, máu bắt đầu tuôn ra.
Mà mặt bên kia, Tiêu Mặc đang bận rộn đánh nhau với Tiểu Bạc, Tiểu Bạc dù sao cũng chỉ là một thanh kiếm có trí thông minh của trẻ con, Tiêu Mặc dần dần nhìn ra kiếm nghệ của Tiểu Bạc, đổi cách ứng phó, Tiểu Bạc liền lộ ra yếu điểm.

Dương Quyền dùng sức lấy thanh đao tàn nhẫn cắt đứt tay của Tiêu Mặc, cánh tay mất đi sự chi phối, liền thả hắn xuống, nhưng cánh tay khác rất nhanh mọc lại.

Hắn chặt một cái, cái khác lại mọc ra, cứ như thế lặp lại
Thế là Tiêu Mặc trước sau phải đối phó với hai cao thủ, thêm phải giữ hình dạng này suốt một thời gian dài, linh lực cạn dần, bắt đầu thấm mệt, cảm thấy cứ duy trì như thế này mình chắc chắn sẽ thua.
Tiêu Mặc vội nhìn về phía Kiến Nguyệt tay không chịu trói, chợp nghĩ, nếu bây giờ mình giết chết nàng ta, Dương Quyền khó mà giữ được cái đầu trước Hồ Vương, mà Hồ Vương cũng không thể giữ cái mạng trước Tứ Đại Đế Quốc.
Nói là làm, cắn răng dồn sức đánh bật Tiểu Bạc, hướng ngón tay bằng lưỡi kiếm ra trước mặt nàng.
Dương Quyền trợn to mắt, không kịp rồi.
Vù.

Tiêu Mặc tốc chiến vung tay đến.
Hắn kinh ngạc, nhìn khoảng không ở trước mặt, mình nhưng lại đánh trượt rồi.
Kiến Nguyệt sau một hồi hoang mang, cảm thấy mình không nên ngây ngốc ở đây, cũng không hy vọng ai sẽ cứu lấy mình, ngược lại còn trở thành gánh nặng.

Nàng lắc đầu, cố gắng giữ lấy tỉnh táo, đúng lúc thấy Tiêu Mặc đang lao về chỗ mình, phản xạ lăn xuống đất tránh né.
Còn chưa đợi Tiêu Mặc hoàng hồn, phật một tiếng.
Dương Quyền bất ngờ, thấy Tiêu Mặc bỗng dưng dừng lại, lại thấy có một lưỡi kiếm đột nhiên xuất hiện, xuyên qua người hắn, là công chúa!
Kiến Nguyệt đúng lúc lăn về hướng Tiểu Bạc bị văng ra, liền nhân lúc tránh né, vội nhặt lấy Tiểu Bạc.

Lại thấy Tiêu Mặc đã thất thần, nên vô tình lộ ra sơ hở, không nghĩ nhiều, nắm chặt Tiểu Bạc, nhắm mắt đâm hắn một kiếm.
Tiêu Mặc há hốc mồm, khẽ rên, hắn cúi xuống nhìn thanh kiếm đang đâm thẳng vào tim mình, lại nhìn nữ nhân ở trước mặt cũng đang trố mắt.
Hắn là bại bởi một cô nương!
Kiến Nguyệt cũng không ngờ đến, nàng vừa đâm thủng tim một người còn sống sờ sờ, mồ hôi ở tay không ngừng đổ ra.

Nàng rút thanh kiếm ra, máu của hắn liền bắn tung tóe, Kiến Nguyệt không kịp né, cảm giác dính thứ gì đó nóng ẩm, gương mặt thanh khiết cao quý giờ đây đã bị nhuốm máu.
Tiêu Mặc đau đớn rú ầm lên, linh lực bị cạn kiệt, vong linh mất đi người cho bọn chúng khí âm, không chịu nổi ánh sáng mà rên rỉ chui xuống đất, biến mất.
Dương Quyền thấy hắn đang phát điên, bản năng mách bảo không nên ở lại đây lâu, nhỡ như hắn phát nổ, tiết ra khí độc, vội nhặt thanh đao lên, hét lớn, "Mau rút."
Sau đó kéo Kiến Nguyệt và A Thúy ném lên lưng A Cẩm, bản thân cũng nhảy vội lên ngựa, quật mạnh một cái, ngựa bị đau liền chạy như tên phóng.
Đoàn người tăng tốc chạy ra khỏi rạng Cao Sơn, để Tiêu Mặc đang há miệng rên rỉ quỳ ở một bên, mồ hôi lạnh toát ra, ho khan liên tục, gằn giọng, "Yêu - Kiến - Nguyệt."
Tiêu Mặc mỏi mệt dựa lên gốc cây, định dưỡng sức một lúc, ai ngờ lại có thứ gì đó xuyên qua lồng ngực, khiến hắn phun ra một ngụm máu.

Tiêu Mặc cúi đầu xuống, thấy một bàn tay đang xuyên qua ngực hắn, trên tay còn đang cầm quả tim vẫn còn thấp thỏm kia.
"Vô dụng." Âm thanh khàn đặc vang lên từ sau lưng.

Tiêu Mặc quay đầu lại, thấy một con quỷ mặt đỏ au đang trợn mắt nhìn hắn, kết mạc đen sì, con ngươi màu vàng, còn có hai cái răng nanh dài sắc nhọn, trông vô cùng đáng sợ.
Tiêu Mặc run rẩy, "Ma chủ..." Sau đó ngất đi.
Con quỷ kia thấy hắn ngất đi cũng chẳng quan tâm, chỉ nhìn quả tim máu đập ngày càng yếu ớt hơn.
Tiêu Mặc mơ thấy ác mộng, cổ của hắn đang bị dây xích buộc lại, mỗi lần dây xích kia kéo mạnh một cái, liền khiến hắn cảm thấy ngột thở.

Hôn mê lẩm bẩm cầu cứu, thì bị thứ gì đó quật mạnh vào mặt.
Tiêu Mặc bị đau tỉnh, khẽ mở mắt, thấy cảnh tượng trước mặt vô cùng đáng sợ.

Xung quanh tối om, chỉ dựa vào ánh sáng màu đỏ quỷ dị để nhìn, xung quanh đầy mùi tanh nồng của máu, có một nam nhân đang bị xiềng xích treo lơ lửng ở giữa, Tiêu Mặc có thể nghe thấy tiếng thở nặng nề của hắn.
Mắt của Tiêu Mặc mở to, hoảng sợ đến cả người không ngừng run lẩy bẩy.

Nghe thấy động tĩnh, người kia mở mắt ra, nhìn Tiêu Mặc, nhe răng ra cười, âm thanh khò khè nói, "Tỉnh?"
"Chủ...!chủ thượng." Tiêu Mặc vội quỳ xuống, mồ hôi chảy thẫm người, run rẩy co lại.
"Gọi ta là Ma Đế." Âm thanh khàn đặc kia tức giận hét ầm lên, vọng đi khắp nơi.
"Vâng, thưa Ma Đế đại nhân." Tiêu Mặc cắn môi đến bật máu, không dám cãi lại.
"Tốt lắm, hahaha." Người kia cười lớn, sau đó lại ho liên tục.
Lúc này có một người đứng bên cạnh hắn, Tiêu Mặc không dám ngẩng đầu, chỉ dám liếc mắt sang, thấy một đôi giày, chính là con quỷ vừa nãy.
"Ma Đế đại nhân, kế hoạch đã thất bại." Hắn cung kính nói, còn lạnh lùng liếc Tiêu Mặc một cái, Tiêu Mặc cảm giác da gà đều nổi cả lên.
"Cái gì?" Âm thanh khàn đặc kia rít lên, nhưng mới nói một nửa đã ho sặc sụa.

Tiêu Mặc không cần nhìn cũng biết hắn ta đang tức giận.
Nam nhân kia bỗng im lặng, dây xích va đập vào nhau vang lên, một hồi sau mới lên tiếng, "Vậy còn cần tên súc sinh này làm gì nữa?" Tiêu Mặc cảm thấy mạch máu của mình vừa ngừng trệ.
"Ma Đế đại nhân, vậy chi bằng giết hắn cho xong?" Nói xong còn rút dây da ra, quật mạnh xuống đất.
Tiêu Mặc sợ hãi lùi lại, miệng không ngừng lẩm bẩm cầu xin tha mạng.
"Đợi đã." Tiếng dây xích lại vang lên.
"Mặc dù cơ thể này tàn phế, nhưng có còn hơn." Nam nhân kia vừa dứt lời, con quỷ kia liền hiểu ý, vung mạnh roi đến trước mặt hắn, kéo linh hồn của Tiêu Mặc ra.
Tiêu Mặc mất đi ý thức, mắt trợn tròn, miệng há hốc, sùi bọt mép ra, ngã xuống, ngừng thở.
"Ừm hahaha." Nam nhân kia phấn khích cười lên, sau đó đổi sắc mặt, kéo mạnh dây xích, nghiến răng nghiến lợi, "Bạch Tinh, ngươi hài lòng chứ."
"Ma Đế, Bạch Tinh đã chết từ lâu rồi."
"Cái gì? Từ khi nào?" Nam nhân kia như bị kích động, giật mạnh sợi xích đang trói tay mình.
*Hình ảnh minh họa thuộc về Mariusz Lewandowski.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK